Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí
Chương 243: Gieo Hạt
Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 243 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba người rời khỏi khu buôn bán, cẩn thận buộc những túi hạt giống lên giá sau xe đạp. Phía trước ghi-đông cũng chất thêm được ít đồ. Liễu Vân Sương đeo chiếc gùi đựng hạt cải dầu sau lưng, trông chẳng khác nào một người nông dân thật sự.
Hỉ Tử đạp xe một mình, còn Kiều Dịch Khất chở Liễu Vân Sương. Ba người cùng xuôi về đội sản xuất Hồng Tinh.
"Anh nghĩ Khánh Tử có gặp chuyện gì không?" – Cô nhẹ giọng hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.
"Không đâu. Nó lanh lợi lắm, đâu dễ bị ai bắt nạt." – Hỉ Tử vừa nói vừa quay lại cười.
"Em chỉ lo cho Nam Sanh thôi… Cô ta không phải dạng dễ chịu. Nếu cố tình gây sự thì sao?"
"Yên tâm đi. Nếu có chuyện gì, sớm muộn gì cũng sẽ rõ ngay thôi." – Kiều Dịch Khất khẽ cười, vẻ mặt chẳng chút lo lắng.
Thấy vậy, cô cũng phần nào trút được gánh nặng trong lòng.
Vừa về đến nhà, ba đứa nhỏ đã ùa ra cổng, mặt mày rạng rỡ, háo hức.
"Mẹ! Chú Kiều! Chú Hỉ Tử! Cuối cùng mọi người cũng về rồi!"
"Sao thế? Có chuyện gì à con?" – Liễu Vân Sương hơi nhíu mày. Bình thường mấy đứa nhỏ đâu có sốt sắng đến thế.
"Dạ… không có gì đâu mẹ. Chỉ là dì Thủy Tiên đến tìm, thấy mẹ không có nhà nên dì ấy đi rồi."
Thủy Tiên? Cô ấy đến làm gì? Người như Thủy Tiên đâu có rảnh mà ghé chơi không.
"Dì ấy có nói gì không?"
"Không mẹ ơi, dì chẳng nói rõ điều gì, cũng không tỏ vẻ gì là khẩn trương cả."
"Ừm, mẹ biết rồi."
Liễu Vân Sương gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi dấy lên nghi vấn. Nếu thực sự có việc gấp, hẳn Thủy Tiên sẽ quay lại sớm.
Nói xong, cô bắt tay vào sắp xếp đống hạt giống, rồi đi kiểm tra chuồng gà và thỏ. Mọi thứ vẫn ổn: bầy thỏ nằm im, còn lũ gà con thì ríu rít không ngớt. Xong xuôi, cô rửa tay, chuẩn bị nấu cơm.
Kiều Dịch Khất cũng không chịu ngồi yên, chủ động vào bếp giúp, nhân tiện trò chuyện cùng cô.
"Em định vài hôm nữa sẽ bắt đầu gieo trồng. Còn anh… tính khi nào về huyện?"
"Chưa có kế hoạch. Dạo này cũng chả có việc gì, nên anh ở lại đây, tiện tay giúp em làm đồng."
Cô khẽ cười. "Không cần đâu, em không nỡ bắt anh làm mấy việc này. Mà chợ đen bên đó vẫn chưa hoạt động trở lại à?"
Kiều Dịch Khất hơi khựng lại, chưa kịp trả lời, thì cô đã vô tình đưa cho anh một cái cớ hợp lý.
"Đúng vậy, về cũng chả có việc gì. Em cứ yên tâm, anh biết làm ruộng mà. Ngày mai anh sẽ cho em xem tay nghề thật sự."
"Thế thì em chờ xem anh trổ tài." – Cô mỉm cười dịu dàng, nhưng không nhắc lại chuyện chợ đen nữa.
Thực ra, cô từng định ghé chợ tìm vài món hiếm, nhưng giờ có anh ở lại, ra ngoài càng khó hơn. Cũng chẳng sao, không phải việc gấp, không thể vì vài món đồ mà tự chuốc rắc rối vào người.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng nắng, Liễu Vân Sương đã bắt tay vào trồng rau trong nhà. Hỉ Tử và Khánh Tử tiếp tục ở lại giúp ban ngày, chiều mới đạp xe về. Dù quãng đường gần hai mươi dặm, cả hai đều nhanh nhẹn, không một lời than vãn.
Cô chợt nghĩ: có phải vì chăn đệm không đủ nên Kiều Dịch Khất mới không để hai cậu ngủ lại? Theo lý, ba người đàn ông có thể chia nhau ở phòng Đông, đâu đến nỗi không xoay xở được?
Anh không nói, cô cũng không tiện hỏi.
"Em định cuốc đất à? Để anh làm." – Anh bước tới, nhìn tay cô đang cầm xẻng.
"Thôi, anh mặc đồ thế này không tiện đâu. Làm bẩn thì tiếc lắm." – Cô nhìn bộ áo khoác dài anh đang mặc, lắc đầu.
"Vậy để anh bảo Khánh Tử về lấy ít quần áo."
Nghe vậy, Hỉ Tử và Khánh Tử liền hiểu ý, bước đến gần.
"Đại ca, chị dâu, mấy việc này để tụi em lo được rồi. Hai người nghỉ ngơi đi."
"Chị dâu, đưa xẻng cho em. Đừng khách sáo nữa. Nếu không nhờ đại ca cứu, chắc giờ tụi em chẳng còn ngồi đây mà đào đất đâu!" – Hỉ Tử vừa nói vừa bước tới, định nhận lại xẻng từ tay cô.
Liễu Vân Sương hơi sững lại. Cô biết giữa họ có chuyện gì đó, nhưng không tiện hỏi sâu. Nếu liên quan đến chuyện riêng tư, càng khó xử hơn.
"Em cứ để họ làm." – Kiều Dịch Khất lên tiếng. Giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát.
Cô đành gật đầu, quay vào nhà bê ra chiếc rổ đựng hạt giống đã ủ mấy hôm. Trong nhà chỉ có một cái xẻng sắt, nên chỉ làm được từng người một.
Khánh Tử cầm cuốc, đập tơi từng mảng đất lớn, hai người phối hợp khá ăn ý. Nhìn vậy, Liễu Vân Sương cũng yên tâm phần nào.
"Nhanh thật, mới có hai ngày mà mấy cây này đã nhú mầm to thế rồi." – Kiều Dịch Khất ngạc nhiên.
Cô giữ vẻ bình thản, mỉm cười: "Chắc do được tưới đều và trong nhà ấm nữa. Mùa hè mà, gieo hôm trước hôm sau đã thấy mọc. Anh chưa từng trồng nên không biết thôi."
Cô nói nhẹ nhàng, nhưng hàm ý rõ ràng: chuyện bình thường, đừng suy nghĩ quá nhiều.
Anh không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ kéo ghế lại gần, cùng cô tỉa bớt những cây con mọc quá sát nhau. Cô vừa làm vừa giải thích, đây gọi là "tỉa cây con", sau này sẽ còn phải làm nhiều lần nữa.
Ba đứa nhỏ tụm lại dưới cửa sổ, ríu rít bàn tán. Hai ngày trôi qua, đàn gà con và thỏ con đã lớn rõ rệt. Thỏ thì ngoan ngoãn, yên lặng, còn lũ gà thì ríu rít như muốn tranh nhau kể chuyện.
"Rau em trồng tốt thật đấy. Năm nay nên trồng nhiều vào, tận dụng sở trường của mình." – Kiều Dịch Khất nhìn cô, giọng vừa khen vừa như gợi mở điều gì đó.
"Ừ. Nếu trồng được nhiều, ăn không hết thì đem bán cũng được, coi như thêm một khoản thu nhập." – Cô khẽ cười, ánh mắt thoáng chút xao động.