257. Chương 257: Vụ án trộm đêm

Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 257 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc ấy, Trương Trường Minh lên tiếng, giọng mang chút ngượng ngùng:
"Chào các anh chị, tôi là đội trưởng sản xuất của thôn này. Thành thật mà nói, mấy người này không phải lần đầu gây rối. Tính sơ sơ cũng phải bốn năm năm lần rồi, chuyện lớn có, chuyện nhỏ cũng không thiếu. Hôm nay lại làm phiền các anh chị, thật sự rất áy náy…"
Chưa kịp dứt lời, Hứa Lam Xuân đã chen vào, giọng gay gắt như lửa đổ thêm dầu.
"Đội trưởng, sao anh nói vậy chứ? Hôm nay chúng tôi có lý do chính đáng. Mấy người không biết thôi, người đàn bà kia—Vân Sương đó! Chính cô ta hại chồng tôi mất việc! Tôi chỉ đến đây để đòi lại công bằng, ai ngờ cô ta lại chối bay chối biến!"
Cách lật trắng thay đen của Hứa Lam Xuân quả thật không khác gì bà cụ Hứa – không ai chịu kém ai về độ mặt dày.
Bỗng nhiên, một giọng nữ rành rọt cất lên:
"Nói sai rồi. Vân Sương hoàn toàn không liên quan gì đến việc chồng cô bị mất việc. Tần Ngọc Lương tự làm tự chịu, bây giờ đổ lỗi lên đầu người khác là thế nào? Không dám đến đơn vị gây rối thì quay về đây gây chuyện. Còn bà cụ Hứa, bà dọa lấy mạng đổi mạng, nói sẽ giết con của người ta, cả làng này đều nghe thấy!"
Người nói chính là Đỗ Nhược Hồng – vợ của Hứa Lam Giang. Lời bà vừa thốt ra, giống như sấm đánh giữa trời quang.
Hứa Lam Giang hoảng hốt, vội túm lấy tay vợ:
"Bà điên rồi à? Đừng nói nữa, chẳng lẽ còn chưa đủ loạn sao?"
"Ông buông tay ra! Tôi nói đúng sự thật, có chú công an ở đây, tôi không thể giấu!"
Tới nước này rồi thì còn gì mà giấu. Mọi ánh mắt bắt đầu dồn vào mẹ con nhà họ Hứa. Sở trưởng Trần nhìn thẳng, giọng nặng như chì:
"Vậy ra, các người là bên gây chuyện trước?"
Câu hỏi ấy như tát vào mặt bà cụ Hứa và Hứa Lam Xuân. Hai người im bặt, không dám ngẩng đầu lên nữa. Muốn rút lui? Muộn rồi.
Liễu Vân Sương đứng lặng, chỉ khẽ cười nhạt, ánh mắt lạnh như gió cuối đông, nhìn hai mẹ con mà như nhìn hai kẻ xa lạ.
Không còn đường lui, Hứa Lam Giang đành cắn răng, bước tới, cố gắng cứu vãn:
"Thưa các anh chị, đây… có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi. Người già thì nóng tính, nghe con rể mất việc liền sốt ruột… Tôi bảo họ đến xin lỗi, không ngờ lại gây ra chuyện lớn thế này."
Sở trưởng Trần không để bị dắt mũi:
"Người già không hiểu chuyện, còn anh – một người đàn ông trưởng thành – cũng không hiểu à? Đe dọa, khiêu khích, gây rối – đây đâu còn là chuyện gia đình. Đây là hành vi phá hoại đoàn kết xã hội chủ nghĩa!"
Câu này như đội cho họ cái mũ cực lớn, nặng đến mức chẳng ai gánh nổi.
Chuyện còn chưa dừng lại ở đó. Liễu Vân Sương đột nhiên nói:
"Đội trưởng, tôi nhớ ra rồi. Lần trước nhà tôi bị trộm lúc nửa đêm, chính là ba anh em Hứa Lam Xuân, Hứa Lam Hà và Hứa Lam Hải. Hôm đó tôi bị đánh, tuy chúng bịt mặt, nhưng giọng nói thì không lẫn vào đâu được!"
Nghe tới đó, Kiều Dịch Khất lập tức quay người lại, gương mặt tối sầm:
"Chuyện đó xảy ra lúc nào?"
"Vào cuối năm ngoái. Hôm ấy anh đi công tác mấy ngày không ở nhà." – Liễu Vân Sương cẩn thận nói thêm, sợ anh hiểu nhầm.
"Vu khống! Không có bằng chứng thì đừng nói bừa!" – Hứa Lam Xuân la to.
"Đúng rồi! Các người định chụp mũ nhà tôi à?" – Một giọng khác phụ họa theo.
"Thật hay giả, điều tra là rõ." – Liễu Vân Sương chẳng hề lùi bước.
"Cái thang và bộ đồ hôm đó vẫn còn ở đội sản xuất, đúng không? Có các chú công an ở đây, điều tra ngay đi cho sáng tỏ!"
Hứa Lam Xuân tái mặt, ánh mắt như tìm cầu cứu. Nhưng lần này, Hứa Lam Giang cũng chỉ đứng im, không dám nói một lời.
Kiều Dịch Khất hừ lạnh một tiếng, giọng anh lạnh lẽo như băng tuyết đầu mùa:
"Phải điều tra. Tôi tuyệt đối không để bất kỳ mối nguy nào đe dọa đến gia đình mình."
Câu nói vừa dứt, sở trưởng Trần lập tức hiểu rõ thái độ. Người đàn ông này, một khi đã xác định đối phương động tới vợ con mình, thì không đời nào bỏ qua.
"Vậy tiến hành điều tra ngay!" – Ông ta ra lệnh.
Trương Trường Minh chỉ biết đứng bên thở dài. Tưởng chuyện đã trôi qua, ai ngờ cuối cùng vẫn bị lôi ra ánh sáng. Nhìn cái cách nhà họ Hứa hoảng loạn, ai cũng hiểu – chuyện này không dễ ém đi đâu được.
Hứa Tri Vi hoảng hốt hỏi hệ thống:
[Giờ thì sao? Nếu bị phát hiện, coi như tiêu đời…]
[Giờ thì còn làm gì được nữa? Cô nghĩ mình là ai? Làm chuyện ngu ngốc mà không dùng đầu óc, giờ tốt nhất là tránh xa đám người đó ra.]
[Nhưng mà…]
[Nhưng nhị gì? Cô còn muốn đi đồn công an chung với họ chắc? Đừng quên, tôi đã tốn không biết bao nhiêu công sức xây dựng hình tượng "con gái ngoan hoàn mỹ" cho cô rồi!]
[Nhưng đó là mẹ tôi mà…]
[…Bây giờ cô còn nói thế à?]