Chương 56: Rạn nứt

Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mắt Hứa Tri Vi thoáng hiện lên vẻ đau đớn, như thể không thể tin nổi người từng ngoan ngoãn theo sau mình như chiếc bóng, nay lại quay đầu ngoảnh mặt. Trước kia, dù cô chỉ… đánh rắm, cậu nhóc còn xu nịnh khen thơm. Thế mà bây giờ? Cậu ta lại nhìn cô bằng ánh mắt xa cách, lạnh lùng.
Ngược lại, trong lòng Liễu Vân Sương lại dâng lên một niềm vui khẽ khàng. Không phải vì con trai bênh mình, mà là vì… sự thay đổi này.
Hứa Tri Lễ đã biết phân biệt đúng sai, không còn mù quáng chạy theo "nữ chính" như kiếp trước nữa. Có lẽ, chỉ cần cô can thiệp đúng lúc, thì dù Hứa Tri Vi có hào quang rực rỡ đến đâu, cũng không thể một mình lấn át cả trời.
Hứa Tri Lễ siết chặt tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hứa Tri Vi, giọng nói lạnh lùng:
"Chị đi đi. Chuyện bên đó chúng tôi không muốn dính dáng nữa. Mấy người muốn làm gì thì làm, chẳng liên quan gì đến chúng tôi. Hơn nữa, chị là con gái cô út. Trước kia tôi tưởng chị là chị gái ruột, nhưng giờ tôi đã hiểu. Chúng ta không phải máu mủ, không cùng huyết thống. Tôi không thích chị, điều đó tôi rất rõ. Từ nay về sau, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt chị nữa. Chị về đi."
Nói xong, cậu cúi xuống nhặt bó rau rơi trên đất, mải miết tiếp tục công việc, như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng diễn ra.
Hứa Tri Vi đứng sững người, không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
"Hệ thống, chuyện này là sao?"
"Chẳng phải cậu ta đã nói rõ rồi sao? Trước kia tốt với cô là vì tưởng cô là chị ruột. Giờ phát hiện ra cô là giả, lại còn đến gây sự… Người ta ghét cô cũng là chuyện bình thường." – Hệ thống lạnh lùng đáp lại.
Đúng là tên hệ thống này chỉ biết thêm dầu vào lửa. Hứa Tri Vi bị ghét, mà còn chẳng biết phía trước mình đang chờ đợi điều gì.
Liễu Vân Sương nhìn vẻ mặt tan nát của cô ta, cũng không nỡ nhấn thêm một đòn nữa.
"Tri Vi, cháu về đi. Tri Lễ còn nhỏ, nói chuyện chưa suy nghĩ kỹ. Cháu đừng chấp thằng bé. Trước đây nó quý cháu thật lòng, nhưng thân phận cháu thay đổi quá đột ngột, nó chưa kịp chấp nhận. Cứ cho nó thời gian."
Nghe vậy, Hứa Tri Vi ngẩng đầu, ánh mắt đẫm lệ, như người sắp chìm xuống biển mà vớ được cọng rơm cứu mạng:
"Mợ… thật vậy ạ?"
"Ừ. Về đi, đừng để người lớn trong nhà lo lắng."
"Vâng…" – Hứa Tri Vi quay người, đi được vài bước vẫn ngoảnh lại nhìn. Nhưng Hứa Tri Lễ không thèm ngước lên lấy một lần, vẫn cắm cúi nhặt rau, như chẳng hề hay biết có một người từng thân thiết như ruột thịt đang chờ cậu nói một lời níu kéo.
Liễu Vân Sương chỉ có thể nói đến vậy. Cô biết Hứa Tri Vi đã bắt đầu sinh nghi. Ánh mắt của "nữ chính" dành cho cô đã có chút thay đổi.
Nhưng điều khiến cô lo lắng không phải bản thân mình, mà là ba đứa trẻ. Chúng chưa đủ khả năng tự bảo vệ. Một khi rơi vào bẫy, hậu quả sẽ khôn lường.
Phải nhanh chóng kiếm tiền, rời khỏi nơi này. Có tiền, cô sẽ đưa các con lên thành phố, mua nhà, cắt đứt mọi liên hệ với Hứa Tri Vi.
"Mẹ, mẹ ổn chứ?" – giọng Hứa Tri Lễ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Mẹ không sao, tiếp tục làm việc thôi."
Mấy đứa nhỏ đã dọn dẹp xong rau củ, xếp vào các chậu. Tính ra có bốn chậu hành lá, một chậu tỏi, hai chậu cần tây và bốn chậu rau cải – toàn những loại thiết yếu.
Cô không để trong nhà mà xếp gọn dưới cửa sổ, tận dụng ánh nắng. Nhà không nuôi gà, Đại Tráng lại ngoan, nên cũng yên tâm.
Trời bắt đầu ngả sang chiều, cô quyết định không lên núi nữa. Vừa tưới nước cho các luống rau mới trồng, vừa nhân lúc các con không để ý, cô lén nhỏ thêm vài giọt nước linh tuyền – thứ quý giá mà cô còn giữ lại từ lần trước.
Dạo này thời gian trôi nhanh quá. Tính ra, chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là đến trận lũ lớn từng cuốn phăng cả xóm trong kiếp trước. Cô không thể lơ là.
Sáng hôm sau, Liễu Vân Sương lại lên núi. Vẫn công việc quen thuộc: chặt cành liễu. Không xe, không trâu, cô chỉ có thể tự mình gánh xuống.
Không sao. Bao nhiêu cũng được. Làm được đến đâu, hay đến đó.
Cô không ở nhà suốt ngày vì lười hay trốn việc, mà vì còn lo lắng về bóng người lạ mà hai đứa trẻ từng nhắc tới. Cô cần xác minh rõ ràng.
Sáng sớm, trời vẫn âm u, sương mù phủ kín núi, mờ mịt đến mức không nhìn thấy đường. Nhưng chính nhờ thế, cô mới phát hiện được một bụi liễu to, chặt được tận hai bó cành lớn. Buộc chặt xong, cô mới lúng túng – làm sao mang cả hai về?
Gánh một lần chỉ được một bó, hai bó thì quá nặng. Kéo về càng không thể, đường đất đá gồ ghề, chưa chắc kéo nổi.
Cô đành giấu một bó vào bụi cây gần đó, định lúc khác quay lại lấy.
Đang loay hoay, thì từ đằng sau bụi cây, một giọng nói vang lên:
"Đồng chí Liễu Vân Sương."
"Ối chết, hù tôi một phát!"
Cô giật mình quay lại, suýt đánh rơi bó cành trên tay. Trước mặt là một người đàn ông cao lớn, gương mặt quen thuộc nhưng xuất hiện đúng lúc… chẳng hợp lý chút nào.
"Lý Quốc Phong?! Anh làm tôi khiếp vía! Sao lại lên đây?"
Người này trạc tuổi cô, hồi nhỏ từng chơi chung. Trẻ con nông thôn nghèo khó, chẳng có trò gì chơi, rảnh thì theo người lớn ra đồng trồng đậu, nhặt lúa rơi, hoặc xách giỏ đi hái rau dại – loại non thì ăn, già thì băm cho gà.
"Xin lỗi, tôi không cố ý. Cô ổn chứ?"
"Ổn mà. Nhưng anh lên núi làm gì vậy?"
Lý Quốc Phong thoáng ngập ngừng, mím môi mãi không nói. Thấy vậy, Liễu Vân Sương mất kiên nhẫn, cúi xuống nhấc bó cành liễu lên, định bỏ đi.
Anh ta vội ngăn lại, giọng quýnh quáng:
"À… tôi có chuyện muốn hỏi cô."
"Thì nói đi, có gì mà phải vòng vo?"
Liễu Vân Sương nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. To xác mà nói năng rụt rè như trẻ con, khiến cô bực mình.
"Chuyện là… à thì… gần đây cô có thấy ai từ trên núi gánh nhiều đồ xuống không?"
"Hửm?" – Cô nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc.