Kiếp trước, nụ hôn cưỡng ép của Văn Dụ đổi lấy cái tát đau điếng từ Kỷ An Ninh, khiến khóe môi anh rỉ máu. Dù vậy, ánh mắt anh vẫn cố chấp, đầy tổn thương: "Chết tiệt… em thật sự không tin anh yêu em sao?" Nữ sinh nghèo khó, lạnh lùng như băng Kỷ An Ninh chỉ đáp trả: "Thứ tình cảm anh gọi là yêu, chẳng qua chỉ là ham muốn sắc đẹp mà thôi!" Chỉ đến khi hồn phách phiêu bạt, Kỷ An Ninh mới bàng hoàng nhận ra sự thật tàn khốc: Chàng công tử luôn quấn quýt bên cô, người mà cô từng khinh miệt, đã vì cô mà lộ ra bản chất cuồng si tột độ. Giữa đêm đen thăm thẳm, trên sân thượng lộng gió, anh thì thầm: "Anh đã báo thù cho em rồi." Một niệm xoay chuyển đất trời, Kỷ An Ninh trọng sinh, quay về năm nhất đại học – thời điểm cô vẫn còn nguyên vẹn, và đôi tay anh vẫn chưa nhuốm máu vì mối thù của cô. Anh buông đôi môi cô, nhưng bàn tay lại siết chặt cằm, ánh mắt chiếm hữu đến đáng sợ: "Kỷ An Ninh, cả đời này, em đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của anh!" Lần này, Kỷ An Ninh không còn né tránh. Cô khẽ cong môi cười, ánh mắt thách thức, chủ động kiễng chân, ghé sát vào anh: "Anh thích em ở điểm nào? Không phải cũng chỉ là thấy sắc mà nổi lòng tham sao?" Nói rồi, cô chủ động đặt lên bờ môi mỏng, gợi cảm của anh một nụ hôn. Từ khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau lần đầu giữa biển người, hình bóng cô đã khắc sâu vào tim anh. Anh muốn che chở cô, muốn độc chiếm cô, muốn ôm cô vào vòng tay đến tận cùng sinh tử. Bởi lẽ, đối với Văn Dụ mà nói: Một ánh mắt là em, cả đời này – sinh tử đều là em!