5. Chương 5: Nỗi Oan Khiên

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Một Đời Hạnh Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

9.
Vừa nghe mẹ Tần dứt lời, bà Hồng liền giữ bà lại:
“Thôi, đừng vội thế. Chị sức yếu, dễ bị sốc lắm. Chuyện này chưa chắc đã đúng, lỡ đâu là tin đồn nhảm, chị làm chuyện to lên, chẳng phải tự gây phiền phức sao?”
Mẹ Tần nghe theo, dần bình tĩnh trở lại.
Quả thật, nếu bà vội nghi ngờ con dâu như thế, chẳng may chuyện không có thật, biết làm sao nhìn mặt con trai đây?
Tần Nguyệt vốn đã thiệt thòi khi về làm dâu, giờ lại bị nghi ngờ vô cớ, chẳng phải sẽ tổn thương sao?
Nghĩ vậy, bà nhìn bà Hồng rồi nói:
“Cảm ơn bà nhắc nhở. Tôi sẽ dò hỏi cho rõ rồi mới quyết định.”
Bà Hồng thấy bà Tần hiểu chuyện, liền yên tâm quay lại công việc.
Buổi trưa tan ca, cha mẹ Tần cùng nhau về nhà. Dọc đường, mẹ Tần kể cho chồng nghe chuyện đồn đại trong làng.
Sắc mặt ông Tần cũng trở nên u ám. Hai vợ chồng mang đầy tâm sự quay về nhà.
Vừa đến cổng, họ thấy cha của Ninh Ngọc tức giận chạy tới, mẹ cô lo lắng đi theo sau.
Mẹ Tần đoán chắc thông gia cũng vừa nghe tin đồn. Nhìn vẻ mặt giận dữ của ông, chẳng lẽ con dâu thật sự có lỗi?
Càng nghĩ, sắc mặt bà càng thêm nặng nề.
Lúc này, Ninh Ngọc đang bày cơm ra bàn, chờ mọi người về ăn. Cô tìm khắp sân nhưng không thấy Tần Nguyệt đâu, chẳng biết cô ta chạy đi đâu mất. Sắp đến giờ cơm mà vẫn chưa thấy mặt.
Trước khi cô ngã bệnh, việc nấu nướng là do cô và Tần Nguyệt chia nhau. Trưa thì Tần Nguyệt nấu, tối đến lượt cô.
Giờ Tần Nguyệt không có ở nhà, cô đành phải nấu lấy, chẳng thể để cha mẹ chồng về mà không có cơm.
Từ khi cô về làm dâu, cha mẹ Tần vẫn thấy có lỗi với cô nên không bắt cô phải đi làm đồng. Tần Nguyệt lại được cưng chiều, thường trốn việc, hễ có dịp là lười biếng. Mẹ chồng lại bị bệnh tim, không làm việc nặng được, chỉ ở nhà trông kho. Cả gia đình gần như chỉ có cha chồng là lao động chính. Nếu không nhờ khoản trợ cấp hàng tháng của Tần Húc Đông gửi về, nhà họ Tần khó mà sống nổi.
Dù Tần Húc Đông là bộ đội, nhưng chẳng mấy ai trong làng muốn gả con gái cho anh.
Ninh Ngọc vừa bày xong thức ăn lên bàn thì nghe tiếng động ngoài sân, đoán là bố mẹ chồng đã về, định gọi mọi người ăn cơm thì thấy cha mình mặt mày nghiêm nghị bước vào, mẹ cô đi theo sau, im lặng không nói lời nào.
Thấy bố mẹ, Ninh Ngọc xúc động nghẹn ngào.
Kiếp trước, cô vì oán giận bị ép gả vào nhà họ Tần nên từ ngày về đây đến nay, cô chỉ về nhà đúng một lần, sau đó chưa từng quay lại.
Mười tám năm trôi qua, Ninh Ngọc chỉ dám đứng từ xa lén nhìn bố mẹ.
Giờ đây, cô cố kìm nén những cảm xúc trào dâng, định bước tới đón.
Nhưng cái chào đón cô nhận được lại là một cái tát thật mạnh.
10.
“Bốp!” một tiếng vang lên dứt khoát, nụ cười trên môi Ninh Ngọc lập tức cứng đờ.
Ba người xung quanh cũng bị hành động đột ngột của cha Ninh Ngọc làm cho sửng sốt.
Mẹ Ninh vội chạy tới, nhẹ nhàng xoa mặt con gái. Thấy má con gái đỏ ửng, sưng phồng lên, mẹ Ninh đau lòng không thôi, hiếm khi lớn tiếng quát chồng:
“Ông đánh nó làm gì? Mặt con bé sưng cả lên rồi kìa!”
Cha Ninh cũng hoảng hốt vì chính cái tát của mình. Vừa đánh xong đã hối hận, nhưng vì bên cạnh còn có thông gia, ông đành cứng giọng giữ vẻ nghiêm khắc:
“Con bé làm chuyện đáng xấu hổ như vậy, tôi không dạy dỗ thì còn ai dám? Danh dự nhà họ Ninh đã bị nó phá hỏng rồi!”
Nói xong, ông quay sang cha mẹ Tần:
“Hai ông bà thông gia, nhà họ Ninh chúng tôi xin lỗi hai ông bà. Húc Đông vừa mới về đơn vị chưa lâu, trong làng đã rộ lên tin đồn thế này. Hai ông bà yên tâm, nếu con bé thật sự có lỗi với Húc Đông, tôi sẽ đưa nó về, sính lễ một đồng cũng không giữ!”
Mẹ Tần thấy con dâu bị đánh đến ngẩn người, lửa giận trong lòng cũng nguôi đi phần nào, liền ngập ngừng lên tiếng:
“Cha của Ninh Ngọc à, ông cũng đừng vội nóng giận, Ninh Ngọc vẫn chưa lên tiếng mà.”
Mẹ Ninh cũng vội phụ họa:
“Đúng thế ông à, con gái còn chưa nói gì, sao ông lại vội vàng như thế.” Nói rồi, bà quay sang nhìn con gái, chờ lời giải thích.
Nhưng lúc này, Ninh Ngọc cảm thấy vô cùng tủi thân.
Kiếp trước, dù cô có làm chuyện sai trái, nhưng kiếp này, cô còn chưa làm gì đã bị chính cha ruột tát một cái.
Mười tám năm trong nhà, Ninh Ngọc chưa từng bị cha mẹ đánh như thế.
Tất cả nỗi nhớ thương và áy náy mà cô mang theo khi quay về, giờ phút này đều bị cái tát đó đánh tan thành mây khói.
Mẹ Ninh thấy con gái cứ ngây người ra, tay ôm má, vội giục:
“Con gái, con nói gì đi chứ. Con với cậu trí thức trẻ kia là thế nào?”
Ninh Ngọc sờ vào má sưng, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cha, hỏi:
“Trí thức trẻ nào? Cha, con đã làm gì khiến cha tát con như vậy?”
Cha Ninh nhìn ánh mắt ấm ức và đầy thắc mắc của con gái, trong lòng bỗng hoảng hốt. Chẳng lẽ ông đã trách nhầm con gái rồi sao?
Lúc trưa, ông và vợ vừa tan làm, chuẩn bị về nhà nấu cơm thì nghe mấy người trên bờ ruộng kháo nhau rằng có một cậu trí thức trẻ trong làng cặp kè với con dâu nhà họ Tần.
Còn nói con dâu nhà họ Tần là hạng đàn bà lẳng lơ, chưa gả đã khiến nửa làng trai trẻ thầm thương trộm nhớ, giờ gả rồi càng dễ buông thả.
Cha Ninh tức giận đỏ mặt tại chỗ.
Dù trong lòng có chút nghi ngờ đó là tin đồn vô căn cứ, nhưng nghĩ đến chuyện con gái bị ép gả cho nhà họ Tần, lòng ông bỗng chùn lại. Không kịp ăn cơm trưa, cha Ninh đã vội chạy đến nhà thông gia.
Giờ đây, thấy có vẻ như mình đánh nhầm con, cha Ninh lại nghẹn họng, không nói được lời nào.
Mẹ Ninh thấy con gái chẳng biết gì về chuyện này, càng tin con mình vô tội, vội giải thích:
“Trong làng đang đồn là có một cậu trí thức trẻ thân thiết quá mức với con dâu nhà họ Tần. Con gái à, rốt cuộc là sao vậy?”
Nghe xong, Ninh Ngọc nhíu mày một lúc rồi như vừa nhận ra điều gì, tức giận nói lớn:
“Ai nói vậy? Kẻ nào ác mồm ác miệng dám bịa đặt? Hai ngày nay con nằm viện, ngoài Tôn Lệ Lệ và trí thức trẻ Tống đến thăm, thì có thấy ai trong làng đâu?”
Mẹ Ninh thấy con gái phản ứng mạnh như vậy, vội an ủi:
“Con đừng giận, cha con sẽ đứng ra làm rõ chuyện này, bắt kẻ tung tin đồn ra đối chất trước đội trưởng.”
Ninh Ngọc không vội trả lời mẹ, mà nhìn khắp bốn người lớn trong nhà rồi hỏi ngược lại:
“Vậy… cha mẹ, còn cả bố mẹ chồng nữa, mọi người thực sự tin là con đã làm chuyện có lỗi với Húc Đông sao?”