12. Chương 12: (H)

Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu C thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa trở về Sư phủ, Sư Thanh Dương liền định đi tìm Sư Thanh Y hỏi thăm. Mới bước vào cửa, anh phát hiện dây y phục của mình bị kéo lại, quay đầu nhìn thì thấy Sư Thanh Uyển ánh mắt tránh né, mặt hơi hồng, vẻ mặt ngượng ngùng.
"Sao thế?"
Trong lòng nghĩ tới chuyện Tam tỷ, vừa nãy trên xe mình đã nói thật không hề làm gì, Uyển Uyển này sao lại thế? Sư Thanh Dương nghi ngờ.
"Tứ chủ tử, em muốn về trước tắm rửa......" Sư Thanh Uyển mặt vẫn còn hơi hồng, vừa nói xong thì hẳn nhiên đỏ bừng.
"À?"
Lúc đầu còn nghi ngờ, khi Sư Thanh Dương thấy mặt Sư Thanh Uyển càng lúc càng đỏ, đột nhiên hiểu ra.
"À! Lúc đó......"
"Tứ chủ tử!" Sư Thanh Uyển ngắt lời Sư Thanh Dương sắp nói, thẹn đến muốn chui xuống đất, Tứ chủ tử đúng là đáng ghét!
Sư Thất đứng lặng im một bên, cố gắng tiêu trừ cảm giác tồn tại của mình. Trong lòng thầm lắc đầu, Tứ chủ tử, lúc đó ta ở hành lang ngoài a...... Ta cũng không hiểu sao người còn hỏi...... Chỉ có Thanh Uyển mới bị người trách mắng dữ vậy thôi.
"Hừ hừ,", Sư Thanh Dương định che giấu tiếng ho, biết mình sơ ý rồi. "Vậy ngươi về trước đi, tắm xong thì ở trong phòng ta chờ ta, nhé?" Nói xong, anh ghé sát bên tai Sư Thanh Uyển.
"Không muốn!" Sư Thanh Uyển hét lên.
Chạy biến......
Nhìn bóng dáng chạy biến của Sư Thanh Uyển, Sư Thanh Dương mỉm cười, sao lâu vậy rồi vẫn chưa quen? Đợi bóng người đã biến mất, Sư Thanh Dương quay sang Sư Thất đứng bên cạnh: "Đi gọi Sư Cửu chuẩn bị nước nóng." Dứt lời, nụ cười trên mặt đã hoàn toàn biến mất.
Sư Thất thấy thần sắc Sư Thanh Dương thay đổi nhanh như vậy, hơi ngẩn người, sao hắn cảm thấy Tứ chủ tử thâm trầm hơn rất nhiều vậy? Dường như chỉ khi ở bên Uyển Uyển, anh mới như người trước đây, còn giờ đây, luôn khiến người khác cảm thấy chút kính sợ.
"Còn việc gì khác không?"
Nghe Sư Thanh Dương hỏi lạnh nhạt, Sư Thất vội vàng thu hồi ánh mắt khỏi người anh, cúi đầu đáp: "Không."
"Thế thì đi đi." Không tiếp tục để ý Sư Thất, anh theo kế hoạch lúc nãy tiến tới sân viện của Sư Thanh Y.
Nhìn chằm chằm bóng lưng Sư Thanh Dương một lúc, Sư Thất lắc đầu, mình không cần nghĩ nhiều, hầu hạ tốt Tứ chủ tử là được rồi. Thu mắt lại, mình phải mau mau gọi Sư Cửu chuẩn bị nước nóng thôi!
Sư Thanh Dương vừa bước vào sân viện Sư Thanh Y liền cảm thấy không khí quá yên tĩnh. Chính vì yên tĩnh quá, từng âm thanh nhỏ cũng có thể bị phát hiện.
Đi thêm vài bước tới phòng Sư Thanh Y, anh nghe thấy tiếng nức nở.
"À...... Không muốn......"
Tiếng này Sư Thanh Dương không xa lạ. Hôm nay nghe thấy dường như nhiều quá. Lúc trước dưới xe, Uyển Uyển có phát ra, anh nghi là Tam tỷ nàng có phát ra, giờ đây —— là Đại tỷ?
Sư Thanh Dương đứng sững lại.
Sư Thanh Y đang cố gắng hết sức kìm nén tiếng nức nở, không để những tiếng than khó chịu kia từ trong miệng nàng thoát ra. Sư Thanh Mị quỳ trước mặt nàng, lưỡi nóng bỏng vẫn đang liên tục thâm nhập trêu chọc, Sư Thanh Y than thở nhẹ nhàng trên gối của Sư Thanh Mị, đưa tay che khuất mắt mình, không muốn để Sư Thanh Mị nhìn thấy dung nhan nàng sắp tan biến.
[chiếc ghế dài kiểu hoàng tộc, muốn biết rõ hơn tra GG xem hình -
太妃椅
]
Thời gian trôi qua quá lâu, hai chân Sư Thanh Y không chịu được mà run rẩy, Sư Thanh Mị lại hoàn toàn không có dấu hiệu tha cho nàng, đỡ eo nàng khiến nàng không có chỗ trốn, lại gần thêm chút nữa.
"Tỷ tỷ, dung nhan của tỷ tỷ thật hứng thú." Đầu lưỡi Sư Thanh Mị lui ra một chút, mang theo vị ngọt của Sư Thanh Y, "Đừng che mặt, để muội muội xem biểu tình của tỷ tỷ."
"Không......" Kiềm chế được giọng nói của mình đã là chuyện khó khăn phi thường, còn biểu tình, Sư Thanh Y biết rõ đó chắc chắn sẽ khiến nàng vô cùng khó chịu.
Sư Thanh Mị lại vòng lấy eo Sư Thanh Y, trên người Sư Thanh Y ửng hồng, vội vàng dùng hai tay chống đỡ gối. Sư Thanh Mị nhìn thấy Sư Thanh Y mặt đỏ bừng, xấu hổ không chỗ che thân, nàng cười mãn nguyện.
"Tỷ tỷ thật......" Sư Thanh Y không tìm được từ để tả, cũng không dám nói thêm, sợ chỉ cần mở miệng, tiếng nức nở sẽ tràn ra không kiểm soát được.
Sư Thanh Mị tiếp tục dùng hơi ấm bao quanh điểm yếu nhất của Sư Thanh Y: "Thật hứng thú, tỷ tỷ. Tỷ tỷ xem, đừng vội...... Đêm vẫn còn dài."
Sư Thanh Dương chút kinh ngạc, nhiều hơn là lúng túng, nghĩ rằng Đại tỷ và Nhị tỷ mình cùng ở một chỗ chưa tính, nhưng lại lại phá vỡ như vậy.
(ý nói phát hiện theo cách này)
Kỳ thực chuyện này cũng thật trùng hợp, nhiều năm qua như vậy, bởi vẫn không dám xác định tâm tư của Sư Thanh Y, Sư Thanh Mị luôn không dám bước quá một bước, sợ cuối cùng sẽ mất luôn tư cách làm muội muội ở bên nàng. Nhưng hôm nay mình xác định được, nàng cũng có tâm tư giống mình. Khi thấy hoàn khố tử đệ kia nhìn trúng nhan sắc của mình trêu đùa, nói muốn bắt mình về, nàng luôn vòng tay lấy mình thật chặt, lời nói của nàng đầy khí phẫn. Sau khi trở về không ngừng an ủi mình, thần thái trong lời nói không giấu được tình ý. Nhìn nàng cuống cuồng, mình hài lòng, nhưng lệ đầy mắt. A...... Kỳ thực mình ở Hồng Tụ chiêu đã sớm thấy rất nhiều sắc mặt như vậy, chỉ là khi đó mình vẫn che mặt bằng lụa mỏng, không mấy ai biết, hoa khôi của Hồng Tụ chiêu ---- Hồng Mị, chính là Nhị tiểu thư Sư gia.
Nhìn thấy Sư Thanh Mị khóc, mặc dù không phát ra tiếng, nhưng những giọt lệ không ngừng rơi khiến Sư Thanh Y vô cùng đau lòng. Liền bất giác hôn lên, hôn lên mắt nàng, mang theo chút thương tiếc cùng ái ý vô tận.
Sư Thanh Y nghĩ, nếu biết trước cuối cùng mình sẽ vì cái hôn này mà bị ép lên gối muốn làm gì thì làm, mình sẽ còn hôn xuống nữa chứ. Lúc đó nàng như vậy khiến người đau lòng, như vậy muốn khiến người thương tiếc thật nhiều.
Răng rắc......
Một tiếng cành khô gãy vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.