Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu C
Chương 3: Lựa Chọn và Hậu Quả
Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu C thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sư Cửu, Uyển Uyển đâu?" Tiện tay lật xem tập sách Sư Thanh Y mà Sư Thanh Dương giao cho, Sư Thanh Dương hỏi Sư Cửu đang đứng bên cạnh. Sau bữa tối hôm qua, mình đã ở thư phòng cùng Đại tỷ và Nhị tỷ, giờ đã mười sáu tuổi, quyết định lựa chọn của mình. Ngoài chuyện Tam tỷ không có mặt buổi tối qua, ba tỷ muội đã trò chuyện suốt đêm.
Vốn dĩ mấy hôm trước mình định nói rồi, vì cố tránh mình bệnh nặng mới khỏi, nên chậm trễ mấy hôm. Trở về sân viện của mình cũng đã muộn, sợ làm phiền Uyển Uyển nghỉ ngơi, nên mình không đi tìm nàng.
"Thưa Tứ chủ tử, Thanh Uyển đã đi tập võ trường từ sáng sớm rồi." Sư Cửu trả lời.
Sư Thanh Dương gật đầu tỏ vẻ hiểu, rồi tiếp tục cúi đầu xem sách trong tay.
Vẫn như kiếp trước, Đại tỷ giao cho mình quản lý cửa hàng hoa và cửa hàng vải, nhưng mình phải đến thanh lâu sinh ý. Nhờ ký ức kiếp trước, Sư Thanh Dương biết Đại tỷ không thích Nhị tỷ xuất hiện nơi yến hoa, dù chỉ là đứng sau màn che. Nhưng vì danh tiếng của nữ tử bị ảnh hưởng, mình đề xuất nhận việc. Là 'nam tử', ra vào nơi yến hoa càng nghe được nhiều chuyện, Đại tỷ dù không tình nguyện nhưng cũng chấp thuận.
Sư gia có thể vào kinh và có địa vị quan trọng là nhờ mạng lưới tình báo rộng khắp. Thanh lâu là kênh thu thập tin tức tốt nhất. Thanh lâu của Sư gia trải khắp Đông Dương, là một mạng lưới tình báo khổng lồ.
Từ hôm qua, mình đã trở thành 'nam tử'. Sau này, Sư gia không còn Tứ tiểu thư, chỉ còn Tứ chủ tử. Trước đây, mình nói dối Tứ tiểu thư 'đã chết' là em gái sinh đôi của mình. Đây là lựa chọn của mình. Ở thời đại này, nữ tử muốn công khai cạnh tranh với nam tử là giấc mộng, nhưng mình có lựa chọn khác sao không làm?
"Thanh Dương, ngươi cần suy nghĩ kỹ, dùng thân phận nữ tử lẫn vào thế giới nam tử, rất khổ cực. Không cần vì chúng ta mà hy sinh mình!" Nhớ lại lời Đại tỷ, Sư Thanh Dương cảm thấy đau lòng nhưng bất đắc dĩ hỏi dò. Ngay cả Nhị tỷ, người luôn cười tươi, mặc áo hồng phong tình muôn chủng, cũng ngồi thẳng dậy, thu hồi nụ cười, nghiêm trọng nhìn mình.
Lúc đó, mình đáp: "Ta không chỉ vì các tỷ tỷ, ta cũng có lý do của mình." Đại tỷ thở dài, hỏi: "Vì Thanh Uyển?" Dù là câu hỏi, nhưng nghe như sự thật. Hành vi của mình mấy hôm qua Đại tỷ đã biết. Cười khẽ: "Hẳn là vậy." "Vậy cứ thế đi......" Bất đắc dĩ, Đại tỷ và Nhị tỷ cười với nhau.
Thấy chủ tử gật đầu, Sư Cửu không dám nói gì, gãi đầu, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng im lặng đứng bên cạnh hầu hạ. Chủ tử không hỏi nữa, mình cũng không nên nói thêm. Hôm nay là ngày hộ vệ trong viện so tài, mình dù bận vẫn đến quan sát. Sao hôm nay không đi chứ?
Nhu nhu giữa đôi mi, nhắm mắt vì nhìn tập bản đồ thời gian dài, thấy hơi đau xót. Phát hiện Uyển Uyển vẫn chưa về, cảm thấy kỳ quái. Xem tập bản đồ này đã hai canh giờ, Uyển Uyển cũng nên đến rồi. Luyện võ lần này hơi lâu, bèn hỏi Sư Cửu đứng bên cạnh: "Sư Cửu, sao lần tập võ này lâu vậy?"
Nghe câu hỏi, Sư Cửu nghi hoặc sao Tứ chủ tử quên rồi? Nâng đầu nhìn mình đang nhắm mắt dưỡng thần, thành thực đáp: "Tứ chủ tử, hôm nay là ngày chúng hộ vệ Sư gia so tài, thời gian tất nhiên lâu chút."
"Cái gì?! Hôm nay là ngày so tài?" Kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy, Tứ chủ tử." Sư Cửu đáp.
"Đi tập võ trường." Chưa kịp nói xong, người đã chạy ra cửa.
"Hiện tại cuống lên, sao vừa nãy không đi chứ?" Nhìn mình chạy như bay, Sư Cửu nghi hoặc hỏi, đương nhiên không có ai trả lời. Sau cùng nói thầm: "Tứ chủ tử lần này khỏi bệnh cứ quái quái sao ấy." Rồi đuổi theo chủ tử.
Ngoài viện tập võ trường, mình chạy bằng khinh công đến nơi, hổn hển. Dừng lại, điều chỉnh hô hấp, cảm thấy không còn khó thở, bước vào viện.
Đến nơi, không còn mấy người. Chỉ có Sư Vũ, Sư Thanh Uyển, Sư Bát. Sư Thanh Uyển và Sư Bát đứng song song cúi đầu với Sư Vũ. Sư Vũ mặt không biểu tình, nghiêm nghị: "Sau này lại có tình huống như vậy thì không phạt chút vậy thôi đâu! Trực tiếp để người đi cho ta! Các ngươi đều là bảo hộ chủ tử, an toàn của chủ tử ở trong tay các ngươi, các ngươi đều như vậy thì làm sao bảo hộ chủ tử?"
Nghe Sư Vũ nghiêm nghị, Sư Thanh Uyển cúi đầu thấp hơn. Sư Thanh Dương nhíu mi, hỏi: "Vũ sư phụ, làm sao vậy?"
Sư Vũ biết mình đến gần, không ngừng giáo huấn vì Sư Thanh Uyển và Sư Bát đều là người bảo hộ, muốn mình biết họ là dạng người nào, có cân nhắc đổi đi hay không. Dù cùng lớn lên, nhưng vấn đề này không cho phép nhân từ. Sư gia gia đại nghiệp, không biết có bao người muốn hại bốn vị chủ tử, bảo hộ an toàn cho chủ tử rất quan trọng, đặc biệt là thiếp thân bảo hộ. Thấy mình nhíu mi, Sư Vũ thở dài, nghĩ mình quá sủng bọn họ, phải huấn luyện nghiêm khắc hơn. Nghĩ xong, mở miệng: "Tứ chủ tử, chỉ là giáo huấn bọn họ, luận võ so tài thất thần phân tâm, đây là phạm đại kỵ."
"Được rồi, lần sau chú ý chút là được, cũng khổ cực đã giữa trưa rồi, Vũ sư phụ cũng về nghỉ một lúc đi thôi." Mặt mình không biểu tình, nói như không để trong lòng.
Sư Vũ biết lần này mình lại bảo vệ bọn họ, thở dài, nhìn hai người cúi đầu, cảm thấy nói đủ rồi, nói: "Được, hôm nay cứ vậy đi, các ngươi cũng đi nghỉ một lúc đi, đợi bữa trưa nữa." Nói xong, ra hiệu với mình, rồi đi.
Sau khi Sư Vũ đi, hai người không ngẩng đầu, mình mở miệng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Sư Bát liếc nhìn Sư Thanh Uyển, âm thầm kêu khổ. Lúc so tài, Sư Thanh Uyển phân tâm, mình không cẩn thận làm thương tới nàng, bị Sư Vũ quở trách. Nay Tứ chủ tử hỏi, mình thành thật không được, không thành thật thì nói sao? Tứ chủ tử có khi thiên vị Sư Thanh Uyển hơn Vũ sư phụ! Rất bối rối.
Sư Thanh Uyển vẫn cúi đầu, không định mở miệng. Sư Bát cứng rắn nói: "Vừa rồi lúc so tài với Thanh Uyển, nô tài không cẩn thận ra tay không biết nặng nhẹ làm thương tới Thanh Uyển."
Mặt mình vốn không biểu tình, nghe xong lạnh sắc. Phát hiện mình lạnh sắc, Sư Bát kêu khổ, thật xúi quẩy! Rõ ràng là Thanh Uyển tự thân phân tâm, mình vô tội! Đương nhiên, lời này chỉ dám kêu gào trong lòng.
Mình liếc nhìn Sư Bát, sau đó nhìn chằm chằm Sư Thanh Uyển không biết nghĩ gì, lại liếc nhìn Sư Bát đầy sóng gió trong tâm. Ba người im lặng, bầu không khí quái dị. Mỗi người nghĩ khác nhau, chỉ có Sư Bát nghĩ tới ăn. Ai tới phá vỡ bầu không khí quái dị này đi! Thật đói!
"Tứ chủ tử, người chờ chờ ta a...... A, kết thúc rồi à?" Sư Cửu thở hổn hển cuối cùng đuổi tới.
Đương nhiên, không có ai trả lời.
Nghe tiếng Sư Cửu, đôi mắt Sư Bát chớp quang ngẩng đầu. Ngốc đần này cuối cùng có ích một lần!
Bị ánh mắt như lưỡi dao của Sư Bát, Sư Cửu đánh một cái run lạnh, theo bản năng né sau mình. Xoay đầu, phát hiện bầu không khí quái dị giữa ba người, không rõ chuyện gì, định mở miệng nói gì đó nhưng không biết nói sao, đang do dự.
Mình mở miệng: "Sư Bát, lần sau lúc so tài chú ý chút, về đi thôi." Nói xong, phân phó Sư Cửu: "Sư Cửu ngươi đi đưa bữa trưa vào phòng, thuận tiện báo với Đại tỷ ta không ăn với họ."
Nghe 'lần sau lúc so tài', Sư Bát ngưng hô hấp, sợ bị phạt chứ? Nghe 'về đi thôi' thở một hơi nặng, hù chết! Sợ mình đổi ý phạt, Sư Bát kéo Sư Cửu chạy khỏi tập võ trường. Sư Cửu đáng thương vừa chạy tới chưa thở xong lại bị kéo chạy.
Sau khi Sư Bát Sư Cửu đi, tập võ trường chỉ còn mình và Sư Thanh Uyển. Nhìn người từ lúc đầu không ngẩng đầu, mình thở dài. Đây là khí dỗi sao? Dĩ nhiên người không đến là mình, mình đi thì người không, cũng xác thực mình không đúng, quên ước định.
Mặt mình mềm, ngữ khí bất giác mang theo điểm lấy lòng: "Uyển Uyển đây là sinh khí sao?" Nếu Sư Bát vẫn ở đây thấy bộ dạng này, nghe ngữ khí này chắc hô lớn, Tứ chủ tử không được đối đãi khác biệt! Lạnh như băng sương vừa nãy đâu rồi!
Vẫn không ngẩng đầu? Nghĩ tới vừa rồi Sư Bát nói lỡ tay thương tới Sư Thanh Uyển, mình gấp lên. Chẳng lẽ vết thương quá đau? Nhìn toàn thân Sư Thanh Uyển, không có huyết tích, yên tâm. Vươn tay kéo tay người, vào phòng cẩn trọng xem xét. Đã dày vò cả buổi sáng, so tài phí thể lực, Uyển Uyển cũng đói bụng rồi.
"Rít......" Sư Thanh Uyển hút một ngụm khí.
"Bị sao vậy?" Nghe tiếng hút khí, mình khẩn trương hỏi, đưa tay kiểm tra trên người Sư Thanh Uyển.
"Không...... Không có chuyện gì." Hồng mặt né tránh, lộ ra co quắp.
Bị né, mình cũng không kiên trì. Ngoài không tiện kiểm tra, về rồi hẳn nói.
"Vậy chúng ta về trước đi, ngươi cũng mệt rồi. Xem, mặt đều dính bụi bặm rồi." Nói liền trực tiếp lau một điểm bụi trên mặt Sư Thanh Uyển, thấy sạch sẽ, mãn ý thả tay: "Được rồi, đi thôi."
Dắt tay trái Sư Thanh Uyển, phát hiện không giống dắt tay phải nghe tiếng hút khí, xem là tay phải hoặc vai phải bị thương. Vẫn nhanh về nhìn xem nghiêm trọng không, nghĩ vậy dắt người đi đến gian phòng mình.
Đi một lúc, mình tựa như nhớ gì đó quay đầu nói: "Uyển Uyển chút nữa phải ngoan ngoan cho kiểm tra nha!" Dứt lời, cười tươi, tưởng tượng ra cảnh 'hoàng thử lang chúc tết gà', không có ý tốt.
Nếu Sư Thanh Uyển để ý, phát hiện mình cười có cảm giác hoàng thử lang. 'Hoàng thử lang chúc tết gà' không có ý tốt. Dĩ nhiên mình không có ý xấu, nhưng nụ cười này là tâm Tư Mã Chiêu. 'Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân giai tri' - người đi đường đều biết. Tư Mã Chiêu chuyên quyền định cướp ngôi nhà Ngụy, ai ai cũng biết. Ở câu trước 'không có ý tốt' với hán việt là 'bất an hảo tâm', tác giả nối chữ 'tâm' trong hai câu để ra tâm của Thanh Dương.
Lúc này Sư Thanh Uyển không để ý. Vừa này lúc so tài với Sư Bát, nghĩ tới toàn là Tứ chủ tử. Tứ chủ tử cư nhiên không tới. Lúc bé lần đầu tham gia so tài, mình sợ sệt, Tứ chủ tử kéo tới, nói sẽ ở cạnh bồi Uyển Uyển, không sợ. Tứ chủ tử ở đây! Người cao hơn không được bao nhiêu cho mình đầy đủ lòng tin và an toàn. Phải biết lấy thiên phú học võ mà nói, không biết mình lợi hại hơn người kia bao lần!
Hôm nay nàng không tới, tâm tình bất giác suy sút. Chẳng lẽ sinh khí với mình rồi? Hôm qua mình không nên chạy mất, Tứ chủ tử làm vậy, mình không cảm thấy bài xích, chỉ xấu hổ. Lúc tỷ võ phân tâm nhìn nàng có tới không, không cẩn thận bị Sư Bát lỡ tay làm thương tới vai phải.
Sau nàng tới, nhưng khi Sư Vũ đang giáo huấn, nàng nghe được. Không muốn để nàng biết, càng không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình của nàng, sợ thấy thất vọng trên đó. Sau thấy bộ dạng nàng khẩn trương khi nghe mình bị thương thì vui vẻ, vì nàng động tay giúp mình kiểm tra thân thể mà xấu hổ. Mình đây là làm sao vậy?
Mình vì 'kiểm tra thân thể' tiếp theo mà vui vẻ, Sư Thanh Uyển lại vì cảm tình của mình đối với mình mà nghi hoặc. Dọc đường hai người im lặng, mỗi người mỗi tâm tư, tay trong tay về phòng.
Có thể tưởng tượng, chờ bữa trưa là tuyệt vời.