Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 21: Phức Tạp
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[SY: Giáo viên hướng dẫn có chút việc tìm tao, tao tới trường học trước, hôm nay không đi nhờ xe của mày nữa.]
Thẩm Ngôn gửi tin nhắn xong liền lên tàu điện ngầm.
Đã rất lâu rồi cậu không còn ngồi phương tiện giao thông công cộng. Để tránh bị nhận ra, cậu mặc một chiếc áo hoodie mỏng, kéo mũ trùm kín đầu, suốt cả quãng đường đều cúi gằm mặt.
Đương nhiên, cũng không có khả năng che giấu hoàn toàn khỏi ánh nhìn của người khác. Cậu có cảm giác như đang trong một trò chơi, những cái tên khác nhau liên tục hiện lên trong tầm mắt.
Ngôi sao, vận động viên, nữ diễn viên chính, nữ diễn viên phim A... xuất hiện trên đầu những gương mặt bình thường, thậm chí có phần lạnh lùng.
Thực tế, phần lớn những cái tên hiện lên đều là của những người bình thường.
Những cái tên bình thường này đến từ ai đây?
Là người yêu của họ? Vợ của họ? Hay là... bạn bè....
Thẩm Ngôn lắc đầu quầy quậy.
Cậu không muốn xâm phạm sự riêng tư của người khác!
Khi Chu Ninh Ba đến lớp học, cậu ta ngạc nhiên khi thấy Thẩm Ngôn lại ngồi ở vị trí sát tường. Cậu ta đeo ba lô đi tới, đứng ngớ người một lúc.
"Ngồi đi."
Thẩm Ngôn chỉ vào vị trí bên cạnh mình.
Chu Ninh Ba không hiểu ra sao: "Hôm nay tao lại ngồi giữa à?"
"Không được sao?"
Chu Ninh Ba thành thật lắc đầu: "Không hay lắm."
"Không hay chỗ nào?"
"Mày vẫn luôn ngồi giữa bọn tao mà."
"Thỉnh thoảng đổi gió một chút, với lại ngồi chỗ nào mà chẳng như nhau?" Thẩm Ngôn kéo cậu ta ngồi xuống: "Hôm nay mày cứ ngồi chỗ này."
Chu Ninh Ba thở dài, đặt ba lô xuống: "Thế ra, hai đứa mày đúng là đã cãi nhau thật rồi."
"Không có." Thẩm Ngôn đau đầu giải thích: "Tao thề với mày, thật sự không có gì cả."
Chỉ là cậu chợt nhận ra cách làm hôm nọ của Triệu Lâm Tô rất đúng đắn.
Đã không thể hiểu rõ vì sao lại xảy ra tình huống đó, vậy thì thử điều chỉnh khoảng cách một cách thích hợp xem sao.
Thẩm Ngôn vô thức ấn ấn cây bút, mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa lớp học.
Khi bóng dáng Triệu Lâm Tô xuất hiện, Thẩm Ngôn cứng người trong chốc lát. Cậu cúi đầu giả vờ đọc sách.
"Triệu Lâm Tô tới rồi."
Chu Ninh Ba nhắc nhở cậu.
Thẩm Ngôn "ồ" một tiếng, không dám ngẩng đầu.
Triệu Lâm Tô đứng sững ở cửa nửa phút, Chu Ninh Ba với vẻ mặt đầy vẻ khó xử vẫy tay với hắn.
"Chào."
Triệu Lâm Tô bước đến, ngồi xuống vị trí còn trống.
"Chào." Chu Ninh Ba đáp.
Thẩm Ngôn nắm chặt bút trong tay, cảm thấy nếu mình cứ không nói lời nào thì hơi xấu hổ. Cậu hơi nghiêng người về phía trước, càng che càng lộ, chào hỏi qua Chu Ninh Ba: "Chào."
Trong thoáng chốc mắt đối mắt, Thẩm Ngôn lại nhìn thấy tên của mình.
So với vẻ ngoài cực kỳ kh*ng b* hôm qua, cái tên của cậu đã có xu hướng trở lại trạng thái "bình thường" như trước.
Triệu Lâm Tô không có bất cứ ý kiến gì về chỗ ngồi khiến Thẩm Ngôn cảm thấy thoải mái hơn không ít.
Ôi, họ cũng đâu còn là học sinh tiểu học nữa, đâu cần thiết phải cứ kè kè bên nhau.
Thẩm Ngôn chăm chú nghe giảng, khi nghe giáo sư phát biểu: "Bài tập lần này yêu cầu các em thực hiện theo nhóm, bốn người một nhóm, thành viên trong nhóm do các em tự quyết định," tâm tư của Thẩm Ngôn khẽ lay động.
Tan học, phòng học lập tức ồn ào. Thẩm Ngôn bày tỏ ý kiến của mình: "Bài tập nhóm lần này chúng ta tách nhau ra nhé."
"Hả?"
Chu Ninh Ba ngạc nhiên đến mức mắt trợn tròn.
Triệu Lâm Tô không có phản ứng gì.
Thẩm Ngôn kiên trì nói tiếp: "Mỗi lần làm bài tập chúng ta đều làm cùng nhau, tao cảm thấy mạch suy nghĩ quá hạn hẹp. Chúng ta đã học năm ba rồi, nên thử lập nhóm với bạn học khác, biết đâu có thể tạo ra những ý tưởng mới mẻ. Triệu Lâm Tô, mày thấy sao?"
"Ý tưởng không tệ." Triệu Lâm Tô cúi đầu nhét laptop vào túi, nói: "Tao đồng ý."
"Bé Ba, nếu mày thấy khó khăn thì có thể theo tao hoặc Triệu Lâm Tô. Sao cũng được, tùy mày thôi."
Chu Ninh Ba ngây người, cảm thấy dường như mình đã trở lại cái mùa hè bố mẹ cậu ta ly hôn, khi hai người họ cũng hỏi cậu ta muốn đi theo bố hay theo mẹ.
"Tao..."
Chu Ninh Ba do dự trong chốc lát: "Tao cũng tự đi tìm bạn học khác thôi." Sắc mặt cậu ta thoáng hiện vẻ quyết tâm: "Tao không thể dựa dẫm vào tụi mày mãi được."
Việc lập nhóm nhỏ làm bài tập diễn ra rất nhanh chóng, vừa quyết định xong, Chu Ninh Ba lập tức đứng dậy đi tìm đồng đội.
Sau mấy hôm trầm cảm, cuối cùng cậu ta cũng đã khá hơn, thậm chí hình như còn tích cực hơn trước kia một chút, Thẩm Ngôn thực sự vui mừng.
Triệu Lâm Tô thu dọn đồ đạc rồi đi thẳng ra ngoài.
Thẩm Ngôn nhìn theo Triệu Lâm Tô rời khỏi phòng học, sững người.
Triệu Lâm Tô... sẽ không giận chứ?
Thẩm Ngôn cầm điện thoại lên nhắn tin cho hắn.
[SY: Mày không tìm nhóm hả?]
[Con trai: Tìm qua mạng.]
Triệu Lâm Tô trả lời rất nhanh, thái độ cũng rất bình thường.
Thẩm Ngôn lại gửi thêm tin nhắn qua.
[SY: Việc giáo viên hướng dẫn nhờ còn chưa xong, chiều nay có lẽ tao phải ở lại trường. Mày về trước đi, không cần chờ tao.]
[Con trai: 1.]
Ngón tay nhấn xuống màn hình, Thẩm Ngôn thở phào một hơi.
"Thẩm Ngôn."
Thẩm Ngôn ngẩng đầu, người chào hỏi cậu là một nam sinh lớp bên cạnh.
Môn học này là một học phần chung, ba lớp gộp lại học cùng nhau.
Năm nhất đại học, Thẩm Ngôn đã giúp đỡ giáo viên hướng dẫn rất nhiều việc, gần như quen biết hết các bạn học cùng khoa. Cậu biết người bạn này tên là Chương Khiêm.
"Chu Ninh Ba đang đi tìm nhóm, ông đã có nhóm nào chưa?" Chương Khiêm hỏi cậu.
"Vẫn chưa."
"Vậy ông vào nhóm tụi này đi."
"Nhóm ông?"
"Tôi, Liêu Tĩnh, còn có... Hoàng Mộng Tuyền."
Đối với Thẩm Ngôn, việc cùng nhóm với ai cũng không quan trọng, dù sao ngoài Triệu Lâm Tô và Chu Ninh Ba ra, những người bạn học đại học còn lại đối với cậu đều như nhau.
"Được."
"Vậy thì kết bạn WeChat đi, tôi sẽ kéo ông vào nhóm chúng tôi."
Thẩm Ngôn thêm WeChat của cậu ta, nói: "Nhóm bên ông là nhóm cố định hả?"
"Mới lập gần đây thôi." Chương Khiêm đắc ý, như muốn khoe khoang: "Tôi và Liêu Tĩnh đang yêu nhau."
Thẩm Ngôn im lặng, thoáng nhìn qua ba chữ "Hoàng Mộng Tuyền" trên đầu Chương Khiêm, tâm trạng rất phức tạp.
"Được rồi, tôi đi đây. Thời gian tập hợp sẽ thông báo trong nhóm nhé."
Thẩm Ngôn gật đầu, lại thở dài một hơi.
Con người thật sự phức tạp.
Có người ảo tưởng về thằng bạn thân nhất của mình, có người rõ ràng đã có bạn gái lại đi ảo tưởng về cô gái khác.
Lần thứ một trăm lẻ một, Thẩm Ngôn lại cảm thấy chán ghét siêu năng lực của mình.
Chẳng có tác dụng gì mà còn mang thêm phiền não cho cậu.
*
Buổi chiều, khi tiết học tự chọn kết thúc, Thẩm Ngôn theo thông tin trong nhóm, đúng hẹn đến họp mặt tại quán cà phê của trường.
Chương Khiêm và Liêu Tĩnh đã đến nơi. Lúc Thẩm Ngôn tới, Chương Khiêm đang xếp hàng mua cà phê còn Liêu Tĩnh thì ngồi tại chỗ gõ máy tính.
Bạn học đại học và bạn học trung học phổ thông khác nhau. Cho dù cùng lớp, xác suất không quen biết vẫn rất lớn. Thẩm Ngôn và Liêu Tĩnh không quen biết mấy, mà thật ra cậu còn là kiểu nam sinh gặp con gái sẽ ngượng ngùng. Vừa trông thấy Liêu Tĩnh, cậu khách khí chào hỏi trước: "Xin chào."
"Xin chào, cậu uống cà phê không?"
"Tôi đi gọi." Thẩm Ngôn bước ra một bước rồi lại quay trở về: "Hôm nay Hoàng Mộng Tuyền có tới không?"
Nét mặt Liêu Tĩnh hơi thay đổi: "Nó nói người không khỏe nên sẽ đến trễ một chút."
Thẩm Ngôn gật đầu rồi đi ra xếp hàng.
Sau khi cậu bước vào hàng, Chương Khiêm mới phát hiện ra cậu: "Tới rồi sao?"
Thẩm Ngôn gật đầu.
Cậu nghĩ, nếu hai người kia là người yêu, Chương Khiêm chắc chắn sẽ mua cà phê cho Liêu Tĩnh. Còn Hoàng Mộng Tuyền – thân là nam sinh duy nhất còn lại trong nhóm, cậu cảm thấy mình nên mua giúp cô ấy một cốc, bằng không lát nữa cô ấy tới lại phải tự mình xếp hàng sẽ khiến tình cảnh hơi khó xử.
Thẩm Ngôn muốn uống Americano. Ngẫm nghĩ một lát, cậu nghĩ con gái sẽ thích uống đồ ngọt một chút nên gọi một cốc latte chocolate vị hạt phỉ.
Thẩm Ngôn cầm hai cốc cà phê quay về, Chương Khiêm hỏi: "Ông uống hai cốc à?"
"Không."
Thẩm Ngôn đặt cà phê xuống, cười nói: "Chiếm chỗ."
"Đây đâu phải phòng học mà cần chiếm chỗ." Chương Khiêm cười nịnh nọt Liêu Tĩnh: "Đúng không em?"
"Đó là phong độ quý ông của người ta." Liêu Tĩnh là cô gái có gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, để tóc dài ngang eo, không trang điểm, đeo một cặp kính gọng bạc, nhìn qua có vẻ không dễ gần: "Cậu mua cho Hoàng Mộng Tuyền, đúng không?"
Thẩm Ngôn gật đầu cười: "Không biết cô ấy có quen uống loại này không."
"Trai đẹp mua có là thuốc độc nó cũng uống."
Giọng điệu Liêu Tĩnh hơi kỳ quái, Thẩm Ngôn lặng lẽ liếc nhìn cái tên trên đầu Chương Khiêm, nghĩ thầm, không phải cậu đã bị cuốn vào kịch bản phim máu chó chiếu lúc tám giờ nào đó rồi sao?
Làm ơn đi, cái vấn đề chết tiệt của bản thân cậu còn chưa giải quyết xong đây này!
"Sao Hoàng Mộng Tuyền còn chưa tới?" Chương Khiêm hỏi: "Không phải em ở cùng phòng với nó à, lúc em đi không gọi nó đi cùng sao?"
"Nó còn phải ăn mặc trang điểm, em sao mà chờ được?" Liêu Tĩnh trợn trắng mắt, Chương Khiêm xấu hổ cười cười.
Thẩm Ngôn cảm thấy hai người này không giống người yêu, mà ngược lại có vẻ giống nữ hoàng và người hầu? Hơn nữa Liêu Tĩnh và Hoàng Mộng Tuyền lại là bạn cùng phòng ký túc xá?
Mối quan hệ có vẻ hơi phức tạp...
"Vậy chúng ta chờ cô ấy hay thảo luận trước?" Chương Khiêm cẩn thận hỏi han.
"Thảo luận trước đi." Liêu Tĩnh lại hừ một tiếng: "Dù sao nó có đến cũng không đóng góp được ý kiến có ích nào, chỉ giỏi hưởng điểm thôi."
Xem ra quan hệ không phải dạng tồi tệ thông thường.
Thẩm Ngôn không muốn bị cuốn vào cuộc chiến kỳ quái nào đó, vội vàng mở sách ra thảo luận. Cậu muốn tốc chiến tốc thắng, thảo luận cho xong, phân công nhiệm vụ rồi chuồn sớm.
"Thẩm Ngôn, hình như trước kia cậu vẫn luôn cùng nhóm với Triệu Lâm Tô và Chu Ninh Ba nhỉ?" Liêu Tĩnh hỏi.
"Ừ."
"Cậu phụ trách trình bày đúng không? Vậy nhiệm vụ trình bày lần này của nhóm chúng ta cũng giao cho cậu nhé?"
"Không thành vấn đề."
Liêu Tĩnh cười cười, Thẩm Ngôn cảm thấy cô gái này khi cười lên còn rất dịu dàng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ gương mặt tươi cười của Liêu Tĩnh lập tức biến mất, cô lạnh mặt chuyển tầm mắt sang con gấu bông nhỏ trên bàn quán cà phê.
Chương Khiêm đối diện Thẩm Ngôn giơ tay vẫy vẫy.
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, chắc Hoàng Mộng Tuyền đã tới. Cậu cũng quay đầu, định bụng chào hỏi cô ấy.
Thời tiết mùa thu còn chưa quá lạnh, nữ sinh nhỏ nhắn mặc một chiếc váy màu xanh da trời, đi tất lưới trắng, giày cao gót. Cô gái xách theo một chiếc túi xách màu hồng nhạt, ăn mặc vô cùng xinh đẹp đáng yêu, trên đầu còn đội một chiếc mũ nồi màu xám nhạt nghiêng nghiêng, mái tóc xoăn dài màu nâu rũ xuống bên tai, nhìn qua đã biết đây là kiểu nữ thần trong trường học.
Thẩm Ngôn nhìn đến ngây người.
"Oa, lần này được hợp tác với trai đẹp cơ à, vui quá đi nha."
Giọng nói của Hoàng Mộng Tuyền cũng đáng yêu như hình tượng của cô. Cô nàng liếc mắt thấy cốc cà phê ở chỗ trống bên cạnh Thẩm Ngôn, cầm lên ngửi một cái, ngạc nhiên mừng rỡ hỏi: "Gọi cho tớ đấy sao? Trời ơi, tớ thích nhất latte chocolate vị hạt phỉ đấy. Cảm ơn bạn đẹp trai nha."
Thẩm Ngôn cứng nhắc gật đầu, Hoàng Mộng Tuyền ngồi xuống bên cạnh cậu, mùi nước hoa xộc tới, Thẩm Ngôn vô thức sờ sờ mũi.
"Làm ơn đi, cậu tới đây họp nhóm chứ không phải tới làm quen. Cậu mặc gì là quyền của cậu, nhưng xịt nhiều nước hoa như thế sẽ ảnh hưởng đến người khác."
"Tớ thấy nước hoa rất thơm mà." Hoàng Mộng Tuyền không chút yếu thế cười ngọt ngào đáp lại: "Nếu cậu không thích thì đừng thở nữa."
"Cậu---"
"Đừng cãi nhau, đừng cãi nhau..." Chương Khiêm đứng ra hòa giải: "Chúng ta tiếp tục thảo luận đi nào. Thẩm Ngôn, ông vẫn ổn chứ?"
"Tôi không sao...."
Thẩm Ngôn buông tay xuống, lặng lẽ hít sâu một hơi.
Bình tĩnh.
Bình tĩnh.
Hãy bình tĩnh.
Cậu là người đã từng trải qua bao biến cố, nhất định phải giữ được bình tĩnh.
"Ai lại muốn cãi nhau với một cái bình hoa?"
"Cậu có ý gì? Cậu ghen tị tớ xinh đẹp sao?"
"Ồ, cậu nghĩ thế thì đúng là như thế."
Hai nữ sinh đấu võ mồm không hề nhún nhường. Thẩm Ngôn lặng lẽ giơ tay che mặt. Chương Khiêm cũng học theo dáng vẻ của cậu, chống cánh tay lên, nhỏ giọng nói: "Hai người họ luôn thế đấy, cứ gặp nhau là cãi cọ."
Khóe mắt Thẩm Ngôn lặng lẽ lướt qua hai chữ [Liêu Tĩnh] đang nằm trên chiếc mũ nồi.
... Con người thật sự quá phức tạp.