Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 35: Quyết không để bị 'luộc chín'!
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cứ gọi món đi."
Thẩm Ngôn đẩy thực đơn tới: "Dù sao cũng là mày mời khách."
Chu Ninh Ba cười cười, không hề phản đối, gật đầu: "Đúng, hôm nay tao mời."
Thẩm Ngôn nhìn dáng vẻ cậu ta lúc này, không khỏi lắc đầu: "Ôi, Ba à, nói thật nhé, đôi khi tao lo cho mày lắm. Sau này ra thương trường, mày không bị người ta nuốt chửng đến mức xương cốt cũng chẳng còn chứ?"
"Tao không muốn kinh doanh."
Chu Ninh Ba cúi đầu lật thực đơn: "Tao muốn làm giáo viên."
Thẩm Ngôn: "..."
Thế nên mày mới đi theo đuổi giáo viên sao? Cái logic này hình như hơi sai sai.
"Thẩm Ngôn, hôm nay mày đặc biệt tìm tao ra ngoài, có chuyện gì muốn nói với tao à?" Sau khi gọi món xong, Chu Ninh Ba hỏi.
Thẩm Ngôn ho khẽ một tiếng, ánh mắt lảng tránh: "Không có gì, chỉ ăn một bữa cơm thôi."
"Tại sao không gọi Triệu Lâm Tô?"
"Tại sao cứ phải gọi nó chứ?" Thẩm Ngôn nghiêng mắt liếc cậu ta một cái: "Mày thầm thích nó à?"
Sắc mặt Chu Ninh Ba lập tức hoảng sợ tột độ, như thể một chàng trai nhà lành bị bôi nhọ danh dự: "Tao, tao chỉ thích thầy Lương thôi mà."
Khóe môi Thẩm Ngôn giật giật: "Thôi được rồi, được rồi, tao đùa mày thôi, tao biết rồi, mày đừng nói nữa."
Hôm nay Thẩm Ngôn hẹn Chu Ninh Ba ra ngoài, dạo này Chu Ninh Ba cứ như tàng hình vậy, chớp mắt cái là biến mất. Cậu lờ mờ đoán được nguyên nhân, chắc chắn là lại đi làm trâu làm ngựa cho Lương Khách Thanh hành hạ rồi. Thẩm Ngôn tôn trọng sở thích cá nhân, Chu Ninh Ba lớn rồi, không cần người khác phải chỉ bảo thế nào.
Người trong quán cơm không nhiều, chờ khi ăn uống gần như xong xuôi, Thẩm Ngôn mới hỏi: "Ba à, tao hỏi mày vài chuyện được không?"
Chu Ninh Ba gật đầu.
"Mày bắt đầu nhận ra mình... với thầy Lương từ bao giờ. Ừm, mày hiểu ý tao mà, đúng không?"
Chu Ninh Ba ngẩn ra, mặt lập tức đỏ bừng: "Tao cũng không biết."
Thẩm Ngôn đã đoán trước cảnh này rồi.
Nếu không phải cậu chỉ quen mỗi một người đồng tính nam, thì cậu tuyệt đối sẽ không tìm Chu Ninh Ba mà hỏi.
Mà cũng không thể hỏi thẳng Triệu Lâm Tô...
"Tại sao..." Lông mày Thẩm Ngôn hơi nhíu lại: "Tại sao mày lại muốn, chính là, muốn 'qua đêm' với thầy ấy. Mày hiểu ý tao chứ?"
Gương mặt Chu Ninh Ba càng đỏ hơn, cậu ta thấp giọng nói: "Vì tao thích thầy mà."
Tuyệt vời, lại quay về vạch xuất phát.
Thẩm Ngôn thay đổi mạch suy nghĩ: "Ba à, dùng con mắt của mày nhận xét xem, kiểu người như tao có phải rất được đàn ông ưa chuộng không?"
Chu Ninh Ba hơi ngạc nhiên nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Câu hỏi này nghe thì có vẻ tự tin quá mức, nhưng khi nhìn vào vẻ mặt căng thẳng của Thẩm Ngôn lúc này, nó lại trở thành một câu hỏi rất đỗi bình thường.
"Ừ."
Chu Ninh Ba gật đầu, khẳng định: "Đúng là vậy."
Thẩm Ngôn: "..."
Cậu đã bảo rồi mà, đẹp trai quá thật không ổn chút nào!
"Tại sao?" Thẩm Ngôn tiếp tục truy hỏi.
Chu Ninh Ba: "Mày rất đẹp trai."
"Tao biết, nhưng đối với chúng mày, chỉ cần ngoại hình đẹp là được à?"
Vẻ mặt Chu Ninh Ba thoáng chốc hoang mang: "Chúng tao?"
"Gay."
Chu Ninh Ba lại hoảng hốt xua tay: "Tao không phải vậy."
Thẩm Ngôn: "..."
"Tao chỉ thích thầy Lương."
Thôi đủ rồi, cậu không muốn nghe Chu Ninh Ba thổ lộ nữa đâu!
"Được rồi, vậy nói đến thầy Lương đi," Thẩm Ngôn bất giác hỏi một câu hơi 'thất đức': "Thầy Lương cũng thế à?"
Vẻ mặt Chu Ninh Ba ủ dột, ánh mắt mông lung lướt qua khuôn mặt Thẩm Ngôn, giọng điệu sa sút hẳn: "Thầy Lương nói nếu như tao có dáng dấp giống mày, thầy ấy sẽ cân nhắc yêu đương với tao đấy."
Thẩm Ngôn: "..."
"Thẩm Ngôn, mày thực sự rất đẹp trai, cho dù là con trai hay con gái đều công nhận. Mày vừa đẹp trai, vóc dáng cao ráo nhưng không quá lêu đêu. Thầy Lương bảo cao quá trông ngốc lắm, giống như tao đây này. Còn nữa, dáng người của mày rất tốt, có cơ bắp nhưng không quá khoa trương. Thầy Lương bảo cơ bắp của tao phát triển quá mức, trông như con gấu chó."
Vẻ mặt Chu Ninh Ba tràn đầy phiền muộn.
Thẩm Ngôn: Hiểu rồi, Lương Khách Thanh đơn thuần là muốn mượn lời cậu để mắng Chu Ninh Ba.
Thẩm Ngôn an ủi: "Sao mày không thử phô trương thân phận công tử nhà giàu xem sao?"
"Ngay từ đầu thầy Lương đã biết gia cảnh của tao rồi."
Giọng Chu Ninh Ba càng nhỏ hơn nữa: "Thầy ấy nói thầy ấy không ngủ với 'đồng nhân dân tệ'."
Thẩm Ngôn: "..."
"Thẩm Ngôn, sao mày lại đột nhiên hỏi tao vấn đề này?" Chu Ninh Ba hỏi.
Thẩm Ngôn nhấp một ngụm trà lúa mạch: "Không có gì, chỉ hỏi bâng quơ thôi, tao quan tâm mày mà."
Chu Ninh Ba "Ồ" một tiếng, sau đó lại nói thêm: "Mấy hôm trước mày đi xem phim với Triệu Lâm Tô đúng không?"
Thẩm Ngôn suýt phun hết trà trong miệng ra, cậu sặc sụa ho khan mấy tiếng rồi mới kinh ngạc hỏi: "Sao mày biết?!"
Nét mặt Chu Ninh Ba vô tội: "Tao thấy bài đăng trên vòng bạn bè của mày mà."
Thẩm Ngôn muốn nói mình đi xem phim với con gái, nhưng kết quả cuối cùng lại đúng là cậu đã đi xem phim với Triệu Lâm Tô...
Đau đầu quá.
"Phim có hay không?" Chu Ninh Ba hỏi: "Tao cũng muốn mời thầy Lương cùng đi xem, nhưng thầy ấy nói rằng chỉ có mấy cặp tình nhân não tàn mới đi xem thể loại phim tình cảm đó."
Thẩm Ngôn: "..."
Chu Ninh Ba nhận ra lời mình nói có ý nghĩa khác, vội vàng giải thích: "Tao không nói mày với Triệu Lâm Tô đâu."
Khóe môi Thẩm Ngôn giật giật, cậu cười ha hả: "Uống trà đi, uống trà đi."
Thẩm Ngôn và Chu Ninh Ba cùng nhau ăn một bữa cơm. Chu Ninh Ba nói lần này cậu ta mời, nhưng Thẩm Ngôn từ chối.
"Lần sau ăn đồ đắt tiền thì mày hẵng mời, đồ ăn ở đây rẻ, để mày mời không bõ bèn gì."
"Được."
Chu Ninh Ba lại lên mạng, tiếp tục hành trình theo đuổi tình yêu. Thẩm Ngôn một mình đứng trước cửa quán cơm, thở dài trong làn gió lạnh.
Xem ra, mình đúng là một người cực kỳ đẹp trai trong mắt các gay sao?
Thẩm Ngôn rùng mình, đột nhiên nhận ra mình đang rơi vào tình thế rất nguy hiểm.
Ngày đó sau khi rời khỏi sân bóng trở về, Thẩm Ngôn trằn trọc trên giường không ngủ được, cứ mãi nhớ đến dáng vẻ Triệu Lâm Tô dẫn bóng xông về phía rổ.
Triệu Lâm Tô lại chúc cậu ngủ ngon.
Thẩm Ngôn gối đầu lên hai cánh tay, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà.
Mở mắt nhìn một lúc, cậu thấy cứ thế này thì không ổn.
Không thể để một mình cậu mất ngủ được.
[SY: Ngủ ngon.]
Tắt màn hình điện thoại di động, lòng Thẩm Ngôn chợt dâng lên một niềm vui sướng vì đã 'trả thù' được.
Trong lòng cậu thầm nhủ: Đồ khốn, cho mày tự sướng đến chết đi.
Kết quả buổi sáng hôm sau khi Thẩm Ngôn tỉnh giấc, cậu lại có thêm một tâm bệnh.
[Thằng chó: Chào buổi sáng.]
Thẩm Ngôn: Ối giời, có sét nào giáng xuống làm nát cái điện thoại của thằng này đi được không?
Ngày hôm sau, Triệu Lâm Tô thực sự mặc thêm một chiếc áo len bên trong.
Áo khoác gió màu nhạt, áo sơ mi trắng, áo len đen, hắn tựa người bên cạnh xe, thu hút mọi ánh mắt của người đi đường.
Thẩm Ngôn muốn dùng từ 'dâm đãng' để hình dung cảnh tượng này, nhưng nhìn gương mặt chảnh chọe của Triệu Lâm Tô, cậu lại thấy không hợp. Cuối cùng, cậu cũng nghĩ ra được một từ khác --- 'Xòe đuôi'.
Thẩm Ngôn lên xe, mỉa mai hắn: "Bảo mày cởi trần mà ra ngoài, sao mày không chịu cởi trần?"
Triệu Lâm Tô đang kéo dây an toàn, nghe vậy liền nhướng mày: "Ngay bây giờ à?"
Thẩm Ngôn nhìn thấy bàn tay hắn buông dây an toàn làm bộ muốn cởi áo khoác, sợ cái tên khốn này thực sự làm ra chuyện gì, cậu vội vàng nói: "Tao đùa thôi!"
Triệu Lâm Tô vẫn cởi áo khoác ra.
Hắn ném áo khoác vào ghế sau, thắt dây an toàn, cười nhạt với Thẩm Ngôn: "Trùng hợp ghê, tao cũng vậy."
"..."
Thẩm Ngôn cũng không phải chưa từng nghĩ tới phương án dứt khoát kéo giãn khoảng cách giữa hai người, thế nhưng khi cậu nhớ lại trận chiến kéo giãn khoảng cách thất bại lần trước, cậu chỉ đành từ bỏ phương án không đáng tin cậy này.
Cậu vẫn cần người bạn tên Triệu Lâm Tô.
Nhưng cậu không muốn bị Triệu Lâm Tô 'làm'.
Suy nghĩ của Thẩm Ngôn rất rõ ràng, nếu như Triệu Lâm Tô chỉ cần có một chút hành động 'làm loạn' hoặc vượt quá giới hạn, cậu sẽ lập tức từ chối thẳng thừng để hắn thấy rõ lập trường của cậu.
Nhưng Triệu Lâm Tô không hề làm thế.
Hầu hết thời gian, hắn vẫn cư xử với cậu y như bình thường.
Thẩm Ngôn cũng không thể nào cấm hắn "chào buổi sáng" và "chúc ngủ ngon" với cậu được, đúng không?
Sau đó Thẩm Ngôn đã hiểu.
Mặc dù cậu không hiểu gay, nhưng cậu hiểu đàn ông.
Triệu Lâm Tô đây là muốn 'nước ấm nấu ếch' mình!
Cậu tuyệt đối sẽ không để hắn 'luộc chín'!
[Thằng chó: Xong chưa?]
[SY: 1].
[Thằng chó: Tập hợp ở cổng trường.]
[SY: 1].
Thẩm Ngôn cất điện thoại di động đi, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười.
Hóa ra gõ '1' sảng khoái đến thế!
Cái vẻ 'ngầu lòi' giả vờ này vô hình trung mang theo cả sự lạnh lùng và cảm giác khinh thường, đặc biệt khi được gõ '1' với Triệu Lâm Tô, quả thực là quá sảng khoái!
Mùa đông trời tối sớm, bầu trời đêm đầy sao. Triệu Lâm Tô cúi đầu tựa bên cạnh xe, cầm điện thoại di động trong tay, ánh sáng từ màn hình lờ mờ chiếu sáng gò má hắn.
Thẩm Ngôn đi tới: "Sao mày không ngồi trong xe chờ, lúc nào cũng đứng ngoài khoe mẽ đẹp trai làm gì?"
Có lẽ vì Triệu Lâm Tô 'điếc' cả hai tai, nghe cả câu chỉ tóm được một cụm từ.
"Đẹp trai?"
Thẩm Ngôn thầm nghĩ: Đồ ngốc.
Thẩm Ngôn đi tới ghế lái phụ, vào trong xe.
Triệu Lâm Tô cũng lên xe.
Thẩm Ngôn không kể mình đã đi ăn cơm với Chu Ninh Ba, sợ Triệu Lâm Tô phát hiện ra cái gì.
Liêu Tĩnh và Hoàng Mộng Tuyền nói Triệu Lâm Tô chắc chắn 100% đã nhận ra các cô là một cặp, sau này các cô sẽ không giúp được cậu nữa đâu.
"'Sinh viên xuất sắc' thì có gì không tốt? Gia thế khủng, người đẹp trai, học hành giỏi giang, cậu ấy còn có bài trên SCI đấy, cậu biết không? SCI đấy!"
Lúc ấy Thẩm Ngôn không nghĩ ra lời phản bác mạnh mẽ nào để cãi lại Hoàng Mộng Tuyền, chỉ khô khan lặp đi lặp lại: "Tôi là trai thẳng."
Liêu Tĩnh bên cạnh cười quỷ dị: "Thì ra người cậu muốn khuyên từ bỏ chính là cậu ấy."
Đầu Thẩm Ngôn muốn nổ tung, cậu nhận ra mình càng nói càng sai, dứt khoát không nói thêm gì nữa. Sau khi cảm ơn hai cô gái, cậu cam đoan Triệu Lâm Tô sẽ không kể chuyện lung tung, rồi vội vàng chạy trốn.
Nếu như bây giờ để cho cậu quay trở lại quá khứ, cậu đã biết làm thế nào để phản bác lại.
Cậu cũng có muốn làm cái quái gì với SCI đâu chứ!
Nếu như Triệu Lâm Tô là con gái...
Cậu lặng lẽ quan sát người đang lái xe.
Triệu Lâm Tô lúc trưởng thành và khi còn nhỏ quả thực như hai con người khác nhau.
Ngày Thẩm Ngôn mới quen Triệu Lâm Tô, tóc hắn cắt ngắn sát da đầu, làn da ngăm đen. Lúc ấy Thẩm Ngôn hoàn toàn không quan sát kỹ dáng vẻ của hắn, chỉ cảm thấy đôi mắt của hắn sáng đến lạ thường. Có một khoảng thời gian Thẩm Ngôn còn từng võ đoán rằng Triệu Lâm Tô chắc chắn sẽ cắn người, mà đã cắn thì đau thấu trời.
Về sau thời gian dần dần trôi đi, Thẩm Ngôn cũng chẳng biết từ khi nào Triệu Lâm Tô đột nhiên 'trưởng thành' như bây giờ.
Lông mi ngắn mà dày, làn da trắng nõn, đường nét sắc sảo. Nhìn qua thì thấy gương mặt kiêu căng của hắn rất khó gần, nhưng thật ra chỉ cần hắn nhướng mày cười một cái, người ta sẽ biết ngay tên này có một bụng lời lẽ sắc như dao, vĩnh viễn không thể đoán được câu tiếp theo của hắn sẽ khiến người ta nghẹn họng đến mức nào.
Thẩm Ngôn chơi cùng hắn nhiều năm, tâm trạng thường xuyên quanh quẩn giữa 'thằng này đúng là thiếu đòn' và 'thằng này cũng thú vị phết'.
Nếu như Triệu Lâm Tô là một cô con gái.
Cậu nghĩ rằng hai người bọn họ vẫn có thể trở thành bạn tốt.
Thẩm Ngôn vào game.
Trời chuyển lạnh, trong công viên không có mấy người chơi bóng, không tập hợp được đội chơi, chơi một mình thì chẳng có ý nghĩa gì cả, thời gian chơi game của Thẩm Ngôn liền tăng lên.
Danh sách bạn bè của cậu rất sạch sẽ, chỉ có một vài người bạn quen biết khi mới bắt đầu chơi game.
Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Ngôn luôn thuộc về người có nhân duyên tốt nhất trong lớp học, mối quan hệ với tất cả các bạn học đều khá tốt, nhưng sức lực giao tiếp của con người có giới hạn, bạn bè nhiều đến mấy cũng không thể thổ lộ tâm tình với tất cả, phần lớn đều dừng lại ở mức 'không tệ'. Chỉ có duy nhất một mình Triệu Lâm Tô, ngày qua ngày đã trở thành người bạn tốt gắn bó không thể tách rời với cuộc sống của cậu.
Triệu Lâm Tô cũng đang online.
Thẩm Ngôn chơi game một hồi, phát hiện Triệu Lâm Tô thế mà vẫn còn đang ở trong trò chơi.
Thật hiếm, cậu còn tưởng hắn online là để 'tóm' cậu chứ.
Con người không ai hoàn hảo, Triệu Lâm Tô chơi game này rất tệ, hồi đi học hắn toàn phải dựa vào Thẩm Ngôn 'gánh' để kiếm điểm. Người khác thì dẫn con gái theo, còn cậu thì dẫn anh em theo.
Cẩn thận suy nghĩ lại một chút, hình như bắt đầu từ kỳ nghỉ hè năm lớp 10, Triệu Lâm Tô đột nhiên không chơi nữa thì phải.
Thẩm Ngôn mở trận đấu ra xem.
Dù sao có xem thì Triệu Lâm Tô cũng không thể phát hiện.
Triệu Lâm Tô đang chơi ở vị trí đi rừng.
Có đôi khi Thẩm Ngôn rất phục hắn, mày đã 'gà' thì sao không làm một con gà khiêm tốn? Một con gà đi rừng, đường trên, đường giữa, đường dưới đều chửi cho.
Lúc Thẩm Ngôn vào xem, Triệu Lâm Tô đang bị hai đường giữa và đường dưới điên cuồng 'ping', dấu chấm hỏi gần như dán chặt vào gáy hắn.
Thẩm Ngôn nghẹn cười nhìn thao tác của hắn.
Xem một chốc lát, Thẩm Ngôn đã phát hiện ra tại sao Triệu Lâm Tô lại bị hai đường giữa dưới điên cuồng 'ping'.
Hắn chỉ lên giúp đường trên.
Chốc lát sau, hình như đường trên cũng không nhịn được, gửi tin nhắn lên kênh chat chung.
[Ha ha ha ha p: Anh trai à, em cầu xin anh, anh đừng đến đây nữa được không?]
[Ha ha ha ha p: Em có thù oán gì với anh à? Anh đặc biệt lên đây để 'gánh' em 'băng trụ' một đường?]
[Ha ha ha ha p: Người khác là cao thủ, còn chết tiệt, anh trai ơi, anh đúng là thằng có bệnh.]
Thẩm Ngôn: "..."
Cười sặc sụa.
Xem trận đấu của người khác chậm hơn thời gian thực tế, Thẩm Ngôn nhìn cách họ đánh, đoán chừng chỉ mười lăm phút là sẽ đầu hàng, thế nên cậu thoát ra ngoài.
Vừa thoát ra ngoài được mấy phút, trong lúc cậu còn đang xếp hàng chờ trận, ván game của Triệu Lâm Tô đã kết thúc.
Thẩm Ngôn mở xem lịch sử đấu của hắn.
Chơi cả một tối, hắn luôn chọn vị trí đi rừng.
Tất cả thành tích đều thê thảm không nỡ nhìn.
Tô Lâm Triệu cũng đang xếp hàng chờ trận.
Vẫn chơi tiếp?
Thẩm Ngôn do dự một hồi, nhắn tin riêng sang.
[Picasso đường trên: Chơi rừng vui lắm à?]
[Tô Lâm Triệu: Cũng tạm.]
[Picasso đường trên: Mày đừng đi 'hãm hại' người khác nữa.]
[Tô Lâm Triệu: Mày xem lịch sử đấu của tao đấy à?]
[Picasso đường trên: Xem dáng vẻ 'thất bại' của mày.]
[Tô Lâm Triệu: Đừng xem nhiều quá.]
[Tô Lâm Triệu: Cẩn thận ban đêm sẽ mơ thấy ác mộng đấy.]
Thẩm Ngôn bật cười thành tiếng.
Xem ra người này cũng tự biết thân biết phận.
Nụ cười chậm rãi tan đi.
Thẩm Ngôn nhìn màn hình máy tính, thầm nghĩ: rốt cuộc tên này đang định làm cái gì, bóng rổ, game.... Tại sao cứ nhất định phải làm những thứ mình không giỏi chứ...
Thẩm Ngôn hủy bỏ xếp hàng vào trận, đan hai bàn tay gục xuống bàn, sau đó lại ngẩng đầu nhìn về chiếc áo treo trên tường.
Phía dưới áo đấu là một chiếc tủ kính, trong tủ trưng bày một bộ Lego Harry Potter đã được lắp ráp hoàn chỉnh.
Hai mắt chậm rãi chớp chớp, Thẩm Ngôn lại nhìn về phía màn hình máy tính.
Triệu Lâm Tô đã bắt đầu một ván game mới.
Nếu Triệu Lâm Tô là một cô gái.
Hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, 'cô ấy' không bỏ qua bất cứ trận đấu bóng nào của cậu, chơi bóng rổ cùng cậu, chơi game cùng cậu, lắp ghép Lego cùng cậu. Hai người họ cùng nhau xem phim, làm bài tập, cùng chia sẻ những khoảnh khắc khó quên. 'Cô ấy' biết tất cả những thứ cậu thích và không thích, bình thường thích cãi vã ầm ĩ trêu đùa nhau, lúc nào 'cô ấy' cũng có thể khiến cậu không nhịn được mà bật cười thoải mái...
Khóe môi Thẩm Ngôn chậm rãi nhếch lên.
Cậu nghĩ, nếu như thế hai người họ chắc chắn sẽ không thể chỉ là bạn bè.
--- Dừng lại.
Thẩm Ngôn vùi mặt vào cánh tay.
Triệu Lâm Tô không phải con gái.
Đừng quên, Triệu Lâm Tô còn là một thằng con trai muốn 'làm' cậu! --- Một thằng con trai!
Thẩm Ngôn ngẩng đầu, lòng rối như tơ vò, nhấn loạn xạ chuột hai cái.
Có ánh sáng nhấp nháy trong khung chat riêng tư.
[Tô Lâm Triệu: Ngủ sớm một chút.]
[Tô Lâm Triệu: Chúc ngủ ngon.]
Lúc Triệu Lâm Tô đang trong trận đấu, hắn nhận được câu trả lời của Thẩm Ngôn.
[Chúc cả thế giới ngủ ngon.]
[Trừ thằng đi rừng hãm hại người khác.]
Đôi môi hắn khẽ nhếch lên, Triệu Lâm Tô mỉm cười. Dưới hàng lông mi ngắn rậm là ánh mắt dịu dàng mà hắn không dám để lộ trước mặt Thẩm Ngôn.
Ngủ ngon, cả thế giới của hắn.