Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Buổi họp online
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn xuống xe, quay đầu nói với Triệu Lâm Tô ngồi bên trong: "Về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho tao đấy".
Triệu Lâm Tô phất phất tay với cậu, với vẻ mặt thờ ơ, kiểu "thích thì gửi không thích thì thôi", chân đạp xuống chân ga, suýt chút nữa đã phả nguyên một làn khói bụi vào mặt Thẩm Ngôn.
Câm nín nhìn chiếc SUV phóng đi, khóe miệng Thẩm Ngôn co giật. Cậu nghĩ thầm, trong ảo tưởng của tên Triệu Lâm Tô kia, chắc hắn không thực sự có ý đồ điên rồ gì với mình đâu nhỉ.
Hai người họ là bạn thân mười năm, đúng vậy, tình bạn cực kỳ bền chặt, nhưng trong cuộc sống thường ngày, gần như hai bên đều chẳng xem đối phương ra gì.
Không hiểu kiểu tâm lý tò mò quái đản nào lại khiến cho Triệu Lâm Tô có những suy nghĩ kỳ lạ về cậu.
Thẩm Ngôn đứng ngoài hành lang trêu chó.
Hàng chữ [Jenny] vẫn hiện rõ trên đỉnh đầu chú chó lông tạp, Thẩm Ngôn xoa lớp lông ngắn trên đầu nó, tận tình khuyên bảo: "Nó là chó Berger đấy, mày có nhảy lên cũng chưa chắc đã với tới được".
Chú chó con nghe không hiểu, chú chó con chỉ biết ăn thịt khô.
"Ôi, mày với Triệu Lâm Tô cũng coi như đồng loại, mày có hiểu được nó đang nghĩ gì không?"
Chú chó con mải mê ăn, chỉ lắc đầu vẫy đuôi.
Thẩm Ngôn không khỏi cảm thán trong lòng: "Đúng là chó nghe xong còn lắc đầu".
Căn nhà Triệu Lâm Tô thuê cách nhà Thẩm Ngôn không xa lắm, chỉ mất khoảng mười phút lái xe. Thẩm Ngôn đợi một lúc, thấy đã đủ rồi thì không nhịn được nữa, nhắn tin cho Triệu Lâm Tô trước.
[SY: Đến chưa?]
[Con trai: Đang đỗ xe].
[SY: Nhanh lên].
[Con trai: ?]
[Con trai: Vội thế sao?]
Thẩm Ngôn: "..."
Không hiểu tại sao, hiện giờ cậu hoàn toàn không thể nhìn thẳng mặt tin nhắn Triệu Lâm Tô gửi tới. Cho dù tin nhắn của hắn rất bình thường, cậu cứ luôn cảm thấy nó có gì đó kỳ lạ.
Sau đó Triệu Lâm Tô lại bắt đầu nhắn tin dồn dập vào điện thoại của cậu.
[Con trai: Dừng xe xong rồi.]
[Con trai: Chân trái bước xuống trước.]
[Con trai: Chân phải cũng đã bước ra.]
[Con trai: Đóng cửa xe lại.]
[Con trai: Khóa xe.]
Thẩm Ngôn hết chịu nổi, gửi thẳng cho hắn một cái meme "Mày bị thần kinh à".
[Con trai: Không phải tao lo mày vội đó sao?]
[SY: ... Tao không vội].
[SY: Mày cứ từ từ mà đi, cảm ơn].
Cuối cùng mọi thứ cũng yên tĩnh trở lại.
Thẩm Ngôn cầm điện thoại di động, từng giây trôi qua dài như cả năm chịu đựng thêm mười mấy phút nữa.
[SY: Lên nhà chưa?]
[Con trai: Đang tắm].
Thẩm Ngôn hận không thể ngửa mặt lên trời thét dài, tắm cái quái gì, xem phim xong rồi mới tắm, đây mới là thứ tự đúng đắn chứ!
Thôi quên đi, tám chín phần là thằng chó chết này đang cố ý.
Thẩm Ngôn vào nhà mở máy tính, nhanh chóng lên mạng tìm bừa một bộ phim, cậu mặc kệ nội dung là gì, trực tiếp chia sẻ qua QQ sang cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Gửi hàng cho mày rồi đấy, nhớ xem nha].
Triệu Lâm Tô không trả lời, có lẽ là bận tắm rửa.
Thẩm Ngôn không định chờ thêm nữa, hôm nay cậu không nghe giảng nghiêm túc, sau khi mượn vở ghi của Chu Ninh Ba, cậu phải tranh thủ tự học lại một chút.
Độ khó của môn học không thấp, tự học rất vất vả, Thẩm Ngôn vừa học vừa thầm chửi rủa Triệu Lâm Tô.
Sau khi thoát ra khỏi mớ kiến thức khổng lồ thì thời gian cũng đã đến sáu giờ.
Thẩm Ngôn đói bụng chịu không nổi, vội vàng vào bếp pha mì tôm.
Trong lúc chờ nước sôi, cậu mở QQ lên xem.
Giỏi lắm, cái tệp cậu gửi cho tên kia từ hơn bốn giờ, hiện giờ đã sáu giờ rồi, Triệu Lâm Tô còn chưa thèm đọc.
Hắn đi tắm sao? Dương Quý Phi có tới ao Hoa Thanh tắm cũng không đến nỗi lâu như vậy chứ?
Thẩm Ngôn cắn móng tay, chỉ có thể lại nhắn tin cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Người đâu rồi?]
Đợi cả buổi Triệu Lâm Tô cũng không nhắn lại.
Thẩm Ngôn không còn cách nào, đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tới cùng. Cậu trực tiếp gọi điện thoại sang cho hắn.
Lần này Triệu Lâm Tô nhận máy.
"Sao?"
Giọng nói uể oải, vẫn y như thường ngày.
Thẩm Ngôn kìm nén cơn giận hỏi: "Thứ tao gửi cho mày, mày đã xem chưa?"
"Xem rồi, sao? Còn phải viết cảm nhận năm trăm chữ sau khi xem xong nữa hả?"
"Đm".
"Đến tải xuống mày còn không tải, mày xem thế nào được?"
Triệu Lâm Tô bên kia im lặng ba giây, Thẩm Ngôn thầm nghĩ, thằng ranh này còn dám trơ tráo nói dối mình, thật mẹ nó không biết xấu hổ.
Giọng điệu Triệu Lâm Tô vẫn bình tĩnh như thường, không hề có vẻ chột dạ chút nào, "Không có hứng thú".
Thẩm Ngôn thầm nghĩ: Không hứng thú với phim, thế mà lại có ảo tưởng với người anh em tốt của mày à?
"Không được, mày nhất định phải xem".
"Tại sao?"
"Bởi vì... bởi vì bộ phim này rất hay, nhân vật nữ chính vô cùng đáng yêu, là nữ thần của tao đấy. Bình thường tao không nói cho ai biết đâu, vì mày là anh em tốt nên tao mới chia sẻ, cái này gọi là thiện chí giới thiệu cho mày đấy, mày có hiểu không?"
Giọng nói Triệu Lâm Tô mang theo tiếng cười: "Thiện chí giới thiệu một bộ phim? Tao chưa từng nghe qua chuyện này bao giờ đâu đấy".
Thẩm Ngôn nghe hắn nói, sau tai bỗng nhiên nóng bừng đến phát hoảng.
Mẹ nó, sao cái lời thoại này lại khiến cậu trở nên đáng khinh như vậy?
Nơi này chỉ có một kẻ đáng khinh, mà người kia chắc chắn không phải cậu!
Thẩm Ngôn kiên quyết nói tiếp: "Đừng nói nhảm nữa, hôm nay mày nhất định phải xem".
"Trước khi đi ngủ sẽ xem".
"Thật? Mày đừng lừa tao, phải gửi ảnh chụp màn hình cho tao đấy".
"Thi cử online cũng không đến mức độ như mày".
Triệu Lâm Tô lập tức cúp máy.
Giọng điệu câu nói cuối cùng rõ ràng đã hơi khó chịu.
Thẩm Ngôn cũng biết mình hơi vội vàng quá, nhưng cậu không còn cách nào khác. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh cái tên trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô là cậu lại hoảng loạn không thôi, đành phải ép hắn một cách vô lý như vậy.
[SY: Hay thật đó.]
[SY: Mày xem một chút đi mà, đảm bảo mày sẽ thích.]
[SY: Anh, anh Tô à, anh cứ tin em một lần nhé, có được không?]
[SY: Trả lời một câu đi.]
[Con trai: 1.]
Lần đầu tiên Thẩm Ngôn cảm thấy con số "1" này của Triệu Lâm Tô thật đáng yêu, cậu nhanh chóng gửi tin nhắn thoại tới: "Anh Tô, cảm ơn bộ đồ của anh, bạn thân như em đây chẳng có gì báo đáp, cuộc trò chuyện vừa rồi vốn là muốn bày tỏ tấm lòng với anh".
Một lát sau, Triệu Lâm Tô trả lời lại: "Đã biết".
Hai từ nghe không ra cảm xúc.
Thẩm Ngôn thở dài.
Càng nhìn càng thấy hiềm nghi của Triệu Lâm Tô càng lớn.
Không thích phim, biểu hiện này đã phần nào chứng minh được vấn đề.
Chỉ là từ trước đến giờ Thẩm Ngôn chưa từng suy nghĩ đến phương diện ấy.
Không phải thật đâu nhỉ.
Thẩm Ngôn ôm đầu.
Ấm nước đang đun phía sau phát ra tiếng rít chói tai hoàn toàn thể hiện tâm trạng của cậu lúc này.
Thẩm Ngôn ngồi không yên trong nhà, quyết định ra ngoài chơi bóng rổ.
Mỗi lần có chuyện khó xử, cách giải quyết đầu tiên mà Thẩm Ngôn chọn là vận động. Mồ hôi toát ra, khiến bản thân mệt lả, cậu sẽ không còn sức mà nghĩ đến những vấn đề đó nữa. Chờ khi ngủ một giấc xong tỉnh lại, cậu sẽ phát hiện ra chuyện cũng không đến nỗi quá tệ hại.
Ví dụ như hiện tại, cậu vừa tình cờ nhìn thấy một người qua đường, hoàn toàn không còn cảm nhận được cảm xúc gì đặc biệt.
Dù sao trên đỉnh đầu người qua đường cũng không có tên của cậu.
Ranh giới trong lòng cứ vậy dần dần hạ xuống...
Trên sân bóng rổ đã có kha khá người, số người có vẻ hơi đông hơn bình thường. Thẩm Ngôn vừa bước tới lập tức có người chào hỏi cậu.
Có kẻ tới đây đoạt địa bàn.
Mấy kẻ đến đoạt địa bàn là một đám nhóc con rất trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề, xem ra là dân chuyên. Nhóm Thẩm Ngôn thì thế nào, nhỏ nhất mười lăm, cao nhất năm mươi, một đám nghiệp dư, người chơi bóng giỏi nhất hội cũng chính là Thẩm Ngôn.
Nhóm nhóc con này cũng biết điều đó, chúng nó cho rằng chiếm giữ sân bóng ở đây thì quá lãng phí, chi bằng nhường lại cho chúng nó thì hơn.
Nhóm bên Thẩm Ngôn đương nhiên không chịu, nhưng đợi mãi mà người chủ chốt chưa đến nên họ không dám tùy tiện nhận lời thách đấu. Thẩm Ngôn vừa đến nơi, tiếng cãi cọ của họ cũng đã lớn hơn hẳn.
Lúc đầu Thẩm Ngôn không định dính vào vụ này, nhưng thấy đối phương ra vẻ khinh thường từ trên cao nhìn xuống bọn họ, cậu lập tức khó chịu.
"Nếu vậy thì chúng ta đấu một trận đi". Thẩm Ngôn nói: "Thắng ở lại, thua thì cút".
Thẩm Thận tan làm đi ngang qua sân bóng công viên, nghe được tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.
Anh tắt máy xe, xuống xe, nhanh chóng tìm ra bóng dáng em trai mình.
Anh không chơi bóng rổ, cũng không hiểu gì về bóng rổ, chỉ thấy Thẩm Ngôn vượt qua vòng vây của vài người, nhẹ nhàng nhảy lên, đẩy bóng vào rổ một cách mạnh mẽ.
Tiếng thét chói tai suýt chút nữa đã làm thủng màng nhĩ của anh.
Thẩm Ngôn đạt được điều mình muốn, mệt đến mức gần như nằm vật ra.
Nhóm người đối diện quả thực có chút tài năng, bên cậu cố gắng lắm mới thắng được.
Nhưng thắng vẫn là thắng.
Không chỉ thắng, còn khiến đối phương phải nể phục.
"Người anh em, anh chơi bóng giỏi quá, sau này lại cùng chơi bóng nha".
Thẩm Ngôn kéo vạt áo phông lau mồ hôi trên mặt, "Được".
Cậu buông vạt áo xuống, gương mặt trẻ tuổi mới vận động xong tràn đầy phấn khởi, lịch sự đáp lời: "Sân bóng bên này vốn là sân bóng dành cho nhóm nghiệp dư chúng tôi chơi những lúc nhàn rỗi, mọi người chơi bóng vì rèn luyện thân thể, không phải nơi chuyên nghiệp gì cả. Các cậu chơi không tệ, tôi biết một sân bóng gần nơi này, không đắt lắm, các cậu có thể sang bên đấy chơi, cơ sở vật chất tốt hơn ở đây nhiều. Nhường sân bóng này cho nhóm chúng tôi nhé, cảm ơn các cậu".
Thẩm Ngôn ra khỏi sân bóng liền bị anh trai kéo sang một bên: "Điện thoại cũng không nhận, anh biết ngay là mày ở đây mà".
"Cậu nhóc đẹp trai, chơi bóng cũng không tệ nhỉ, còn có em gái xinh đẹp gào lớn cổ vũ cơ đấy".
"Anh đang nói đến cháu gái nhỏ bảy tuổi nhà bác Ngô hả?"
"Ha ha ---"
Hai anh em hi hi ha ha cùng nhau trở về nhà.
Chơi một trận bóng thoải mái, tâm trạng Thẩm Ngôn tốt hơn rất nhiều. Cậu vào nhà tắm sau đó ra ngoài nấu sủi cảo làm bữa ăn đêm cho anh trai.
Sủi cảo nấu xong, Thẩm Thận cũng tắm xong đi ra ngoài.
"Thơm quá thơm quá".
Thẩm Thận làm quá lên như thể Thẩm Ngôn mới nấu xong Mãn Hán toàn tịch.
Thật ra suy nghĩ kỹ một chút, ảo tưởng tình dục cũng chẳng đến mức không thể chấp nhận được, sao cậu lại nhiều lời đùa cợt với anh cậu chứ?
Anh trai ba mươi rồi, không có suy nghĩ đó mới thực sự không bình thường.
Vận động giải tỏa hết những cảm xúc thừa thãi, Thẩm Ngôn tỉnh táo lại, cắn đũa suy nghĩ, có phải chính cậu đã phản ứng hơi quá đà đối với ảo tưởng tình dục của những người quanh mình rồi không?
Một người nấu cơm, người còn lại sẽ chịu trách nhiệm rửa bát. Sau khi chúc anh trai ngủ ngon, Thẩm Ngôn đánh răng quay về phòng.
Lúc đi ra ngoài cậu không cầm điện thoại, hiện giờ nó vẫn lẳng lặng nằm bên bàn học.
Chu Ninh Ba gửi vài tin nhắn cho cậu, hỏi cậu đã làm lành với Triệu Lâm Tô chưa.
Thẩm Ngôn mở khung chat với Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô là người không thích nhắn tin, ngoại trừ Thẩm Ngôn – người mà hắn cố ý trêu chọc ra, thì bản chất hắn cũng hơi ích kỷ. Người khác không tìm hắn, hắn sẽ không nhớ đến chuyện tìm người khác, vô cùng bị động. Thẩm Ngôn cũng không biết tại sao mình lại thân thiết được với hắn.
Có lẽ do ban đầu cậu cảm thấy Triệu Lâm Tô rất đáng thương.
Cậu bé mười tuổi chưa từng xem TV bao giờ khiến người ta thương xót.
Trông hắn có khác gì một thằng nhóc đần đâu.
Đương nhiên, sự thật sau đó đã chứng minh, Triệu Lâm Tô không những không ngốc nghếch, đầu óc của hắn còn rất thông minh.
Kẻ đần không lảm nhảm, càm ràm nhiều như hắn.
Thẩm Ngôn cầm điện thoại di động nằm vật xuống giường, thầm nghĩ, thôi quên đi, cứ ngủ đã, ngày mai nói tiếp.
Nói không chừng ngày mai tỉnh dậy, tomorrow is another day, tất cả mọi chuyện sẽ thay đổi.
Trùng hợp thay, ngay lúc Thẩm Ngôn vừa định thả điện thoại di động xuống, khung chat đột nhiên có động tĩnh.
... Triệu Lâm Tô mời cậu tham dự một phòng họp trực tuyến trên Tencent Meeting.
Thẩm Ngôn không hiểu mô tê gì, nhấn vào đó.
Camera bên trong hiển thị hình ảnh Triệu Lâm Tô đang ngẩng cằm, một tay chống cằm, để lộ góc hàm dưới đối diện với cậu.
Thẩm Ngôn định hỏi hắn muốn làm gì, lại phát hiện ra mình không có quyền kiểm soát trong phòng họp.
Màn hình lóe sáng, giao diện phòng họp trực tuyến lập tức bị một video đang tạm dừng chiếm trọn, chính giữa có một hàng chữ màu sắc rực rỡ viết thật to.
"Người chị dâu hư hỏng của tôi".