Chương 50: So tài

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Thời tiết khô hanh quá, người nóng bứt rứt."
"Mày câm miệng đi."
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười, cậu còn chưa kịp xuống nước đã phải lo cho người vừa lên bờ nghỉ ngơi.
Mũi Triệu Lâm Tô bị nhét chút giấy ăn, dù kiêu ngạo đến mấy thì lúc này cũng mất đi vẻ oai phong. Thẩm Ngôn không nhịn được cười, trợn mắt nhìn lên trần nhà bể bơi.
Quả nhiên là thằng b**n th** cuồng s*c t*nh.
Thế mà còn chảy cả máu mũi.
Thẩm Ngôn càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, cứ thế cười ha hả không ngừng.
"Đừng cười nữa."
Giọng điệu Triệu Lâm Tô đầy bất đắc dĩ.
"Hôm đó trên xe tao cũng bảo mày đừng cười, mày có nghe tao không?"
Thẩm Ngôn bảo: "Sông có khúc người có lúc, chịu đựng đi."
Cậu nói xong lại cười thêm một trận.
Nhiệt độ trong bể bơi vừa phải, cách đó không xa có lác đác vài người đang bơi lội trò chuyện. Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô ngồi ở bên bờ, hai chân ngâm trong làn nước, thoáng chốc như có ảo giác họ đang quay trở về quá khứ.
Thẩm Ngôn cúi đầu nhìn xuống mặt nước.
Triệu Lâm Tô đang giữ ánh mắt nhìn thẳng để cầm máu, trong nước chỉ phản chiếu được cái cằm của hắn và một thân hình cơ bắp cường tráng, đẹp đẽ.
Đã rất lâu rồi Thẩm Ngôn không nhìn thấy Triệu Lâm Tô trong trạng thái không mặc áo quần.
Không biết từ lúc nào, cậu thiếu niên ngây ngô ngày nào đã cùng cậu trưởng thành, mỗi thớ cơ trên người đều tràn đầy sức mạnh nam tính.
À, còn cả cái phồng lớn trong chiếc quần bơi đen.
Thẩm Ngôn quay mặt đi, không thể cười nổi nữa.
Không biết tại vì sao, sau khi Triệu Lâm Tô chảy máu mũi, Thẩm Ngôn đột nhiên không còn thấy lúng túng nữa.
Tất cả mọi người đều là người bình thường, ai cũng có thất tình lục dục, đó là những phản ứng hết sức tự nhiên và đơn giản.
Cánh tay Thẩm Ngôn chống ở bên bờ, trên bờ cũng ướt đẫm. Triệu Lâm Tô ngồi bên cạnh cậu, hai người cách nhau chừng một bàn tay, thoáng cảm nhận được hơi ấm cơ thể đối phương truyền sang.
Cơ thể cùng giới.
Thẩm Ngôn nhìn về mặt nước phía trước.
Hình như... không hề cảm thấy chán ghét.
Quay mặt sang nơi khác, cách đó không xa cũng có những người đàn ông đang bơi lội và nghỉ ngơi.
Thẩm Ngôn đảo mắt một lượt, vẫn thấy hơi khó hiểu.
Là do cậu mang góc nhìn của tình bạn có phải không? Tại sao cậu cứ có cảm giác Triệu Lâm Tô trông thuận mắt hơn hẳn những người kia rất nhiều?
Thẩm Ngôn một lần nữa cúi đầu nhìn về phía mặt nước, lại thấy không biết từ lúc nào, Triệu Lâm Tô cũng đang cúi đầu nhìn mặt nước. Mặt nước như tấm gương, sóng gợn lấp loáng phản chiếu hai người đang nhìn nhau. Triệu Lâm Tô đã bỏ hết khăn giấy ra.
Thẩm Ngôn vội vàng thu hồi tầm mắt, "Mũi mày ổn rồi?"
"Ừ."
Thẩm Ngôn đá chân xuống nước, lại giống như càng che càng lộ, ánh mắt nhìn về chiếc cửa sổ cao cao cách đó không xa.
Gợn nước tản ra rồi trở về khẽ va chạm vào bắp chân.
"Ngôn Ngôn", Triệu Lâm Tô gọi: "Nhìn tao."
Hơi thở Thẩm Ngôn trì trệ, không khí cậu hít vào tựa như mang theo chút nhiệt độ, hơi thở rối loạn, cậu hoảng hốt.
"Sợ chảy máu mũi à?" Giọng nói của Triệu Lâm Tô mang theo chút ý cười.
Chiêu khích tướng không có tác dụng đối với Thẩm Ngôn, thế nhưng Thẩm Ngôn vẫn xoay mặt sang.
Hai người họ đều đang ngồi, chiều cao tương tự nhau, hơi thở gần như cũng cân bằng, gần nhau trong gang tấc, một người hít vào một người thở ra, sinh ra loại ảo giác như đang trao đổi hô hấp.
Thẩm Ngôn rũ mắt xuống, ánh mắt cậu lướt từ chóp mũi Triệu Lâm Tô, xuống đôi môi mỏng, phần cằm với những vết râu lờ mờ, yết hầu nhô lên, lồng ngực rộng rãi, cơ bụng săn chắc, đường cong hai bên thon gọn kéo dài xuống dưới...
Thẩm Ngôn lại quay đầu, hạ giọng, khó khăn nói: "Đây là nơi công cộng đấy."
"Ồ, xin lỗi."
"..."
Triệu Lâm Tô xuống nước thêm lần nữa.
Thẩm Ngôn ngồi im ở trên bờ, một lát sau, cậu nghe thấy Triệu Lâm Tô hỏi: "Xuống đua một vòng không?"
"... xuống thì xuống."
Lúc mới học bơi lội, hai người họ thường xuyên thi đấu. Tuổi thiếu niên tràn đầy năng lượng, họ có thể bơi không ngừng nghỉ suốt cả buổi chiều, bơi đi bơi lại rồi nổi hứng muốn so tài với nhau. Tính cả cự ly dài và ngắn, Thẩm Ngôn vẫn thắng nhiều lần hơn, có đôi khi Thẩm Ngôn thắng quá nhiều, cậu sẽ cố ý nhường cho Triệu Lâm Tô. Phần lớn thiên phú của Triệu Lâm Tô đều dồn vào đầu óc, vận động không phải thế mạnh của hắn.
"Chúng ta cá cược nhé?"
"Cược cái gì?"
"Tao thắng, mày đồng ý với một yêu cầu của tao. Mày thắng, tao cũng sẽ đồng ý với một yêu cầu của mày."
Thẩm Ngôn ngây người hồi lâu.
Trò cá cược này hoàn toàn không hợp với một người làm việc gì cũng phải tỉ mỉ lên kế hoạch như Triệu Lâm Tô.
Tùy tiện chấp nhận một yêu cầu, khả năng nắm chắc không cao, lỡ đâu đối phương đưa ra yêu cầu vô lý thì mình cũng phải chấp nhận sao?
Thẩm Ngôn do dự, Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu.
Trái tim đập nhanh không rõ lý do, dù sao cậu cũng chắc chắn sẽ không thua. Thẩm Ngôn chống tay xuống thành bể bơi, "Chơi thì chơi!"
Không có trọng tài, không có người xem, hai người họ cùng lúc nhảy xuống một làn bơi không có ai. Triệu Lâm Tô hỏi: "Tao hô bắt đầu?"
"Được."
"Vậy thì chuẩn bị, 1—2—3——"
Thẩm Ngôn nhanh chóng bơi ra ngoài.
Cậu không biết sau khi tốt nghiệp cấp hai xong, Triệu Lâm Tô có còn tiếp tục luyện tập bơi lội nữa hay không, nhưng cậu thì vẫn thường xuyên bơi lội.
Bơi lội và bóng rổ là hai môn thể thao cậu am hiểu nhất, trong hai môn thể thao này, Triệu Lâm Tô chắc hẳn không thể bằng cậu.
Bọn họ giao ước thi đấu một vòng, tính cả đi và về.
Lúc đến cuối bể bơi, Thẩm Ngôn đã dẫn trước Triệu Lâm Tô hơn nửa thân người.
Cậu thất thần trong một thoáng chốc.
Nếu cậu thắng, cậu nên đưa ra yêu cầu gì? Bắt Triệu Lâm Tô phải quay về như trước với cậu?
Không hiểu sao tim cậu lại thắt lại.
Dường như yêu cầu này quá tàn nhẫn với Triệu Lâm Tô.
Trong quá trình bơi ngược trở lại, cánh tay Thẩm Ngôn đập lên mặt nước. Cậu nghĩ, Triệu Lâm Tô biết sở trường của cậu, vậy tại sao hắn lại đề xuất vụ cá cược lần này? Hắn hy vọng cậu sẽ mở miệng yêu cầu hắn từ bỏ, giải thoát cho cả hai bên sao? Vậy cậu phải nói ra sao? Yêu cầu Triệu Lâm Tô từ bỏ? Cứ như thế, hai người họ có thể thực sự quay về cái gọi là "như trước" sao?
Suy nghĩ miên man nhưng động tác của Thẩm Ngôn không hề chậm lại. Khoảng cách đến bờ còn chừng hai ba mươi mét, cậu nghiêng mặt định quay đầu lại xem Triệu Lâm Tô còn tụt lại phía sau bao nhiêu nữa, thì bỗng nhiên không thấy hắn đâu. Cậu ngẩn người, động tác hơi chậm lại, một dòng nước nhanh chóng lướt qua bên cạnh. Thẩm Ngôn đột nhiên có cảm giác, dìm sâu mặt mình xuống nước.
Triệu Lâm Tô đang lặn.
Trong tình huống còn cách bờ ba mươi mét.
Thẩm Ngôn không tiếp tục bơi, vô thức há miệng gọi: "Triệu Lâm Tô---".
Dưới làn nước chỉ có âm thanh của dòng chảy và bọt khí, tiếng gọi của cậu không có tác dụng, bóng người cao lớn vẫn đang lao đi, liều lĩnh xông về phía trước.
Cánh tay chạm phải mép hồ bơi, gương mặt Triệu Lâm Tô nhô lên khỏi mặt nước, sắc mặt hắn trắng bệch, hơi thở cực kỳ chậm, một lúc lâu sau mới từ từ quay đầu lại.
"Tao thắng rồi."
Tiếng nói của hắn khàn khàn.
Thẩm Ngôn chậm rãi bơi sang, nhìn chằm chằm Triệu Lâm Tô một lúc, xác nhận hắn đã lấy lại được hơi thở thì vung thẳng một nắm đấm sang.
Triệu Lâm Tô kêu lên đau đớn, mặt nghiêng hẳn đi, xương gò má bị đấm trúng, nhưng cảm giác đau đớn gần như không đáng kể, bởi vì nơi đau nhất trên cơ thể hắn lúc này là phổi, mỗi lần hít thở đều như bị gai đâm.
"Mày bị bệnh à?" Thẩm Ngôn hỏi: "Mày có biết người không chuyên lặn lâu có thể gây nguy hiểm đến tính mạng không?!"
Triệu Lâm Tô quay mặt đi, gương mặt toàn nước là nước. Hắn cười cười: "Tao biết giới hạn của mình."
Thẩm Ngôn oán hận lườm hắn, chống hai tay lên bờ, ào ào thoát khỏi mặt nước, đi thẳng ra ngoài không thèm quay đầu lại.
Triệu Lâm Tô cũng trèo lên, đuổi theo sau.
Thẩm Ngôn đi tới phòng thay đồ, lấy chìa khóa ra mở tủ quần áo. Loay hoay mãi vẫn không trúng lỗ khóa, cậu tức giận chửi thề một tiếng, quay đầu về phía Triệu Lâm Tô đang theo sau: "Được rồi, mày thắng rồi, mày có yêu cầu gì? Mày nói đi---".
Cơn giận của cậu bùng nổ, trong mắt đầy vẻ khiêu khích, dường như Triệu Lâm Tô có nói ra yêu cầu gì cậu cũng sẽ đáp ứng.
Triệu Lâm Tô đã dám liều mạng đến thế, cậu chấp nhận giúp hắn hoàn thành yêu cầu!
Trong lòng vừa oán giận vừa xúc động, pha chút hờn dỗi.
Cả người Triệu Lâm Tô ướt đẫm, dường như đứng cũng không vững. Hắn chống một tay lên tủ quần áo, nhỏ giọng nói: "Tao sai rồi."
"..."
"Không có yêu cầu gì hết, chỉ mong mày đừng giận, được không?"
"Tao đã luyện tập bơi lội cùng huấn luyện viên chuyên nghiệp, thật đấy, tập luyện rất nhiều năm, có cả video này, mày không tin tao mở cho mày xem nhé?"
"Tao sẽ không đem sự an toàn của mình ra đùa giỡn đâu, tin tưởng tao, được không?"
Thẩm Ngôn quay mặt nhìn vách tường một lát rồi mới quay lại: "Mày đùa giỡn với tao như thế, có vui lắm không?"
Đôi mắt Triệu Lâm Tô sáng lấp lánh, cười khổ bảo: "Tao không đùa giỡn mày, chỉ muốn thử liều một phen."
Thẩm Ngôn buông bàn tay cầm chìa khóa xuống, giọng điệu thoáng bình thản hơn: "Chơi được thì chịu được, mày nói đi."
Im lặng thật lâu.
"Nói đi", Thẩm Ngôn đã hơi mất kiên nhẫn.
Triệu Lâm Tô ho nhẹ một tiếng.
"Mày có thể nhìn tao được không?"
Thẩm Ngôn nâng mắt nhìn hắn.
"Làm gì?"
"Nhìn thẳng vào mắt tao", Triệu Lâm Tô nói: "Trước khi tao nói kết thúc, mày phải nhìn thẳng vào mắt tao."
"..."
Đây là cái yêu cầu gì vậy?
Liều mạng như thế chỉ vì cái yêu cầu này thôi sao?
Thẩm Ngôn cảm thấy không thể nói lý lẽ với con người này. Cậu khoanh hai tay, hai chân dang rộng, trông không khác gì chuẩn bị đánh nhau với người khác, trợn mắt nhìn Triệu Lâm Tô.
Trong mắt của Triệu Lâm Tô vằn lên vài tia máu đỏ, đôi mắt phượng dài hẹp, hàng mi ngắn dày, dính nước ướt sũng, đen sẫm. Đôi mắt của hắn nhìn rất chăm chú, giống như có vô vàn lời muốn nói nhưng không thể thốt ra, hoặc có lẽ hắn đã giấu quá lâu đến nỗi chính hắn cũng quên mất nên bắt đầu từ đâu.
Mí mắt Thẩm Ngôn khẽ run, vô thức muốn tránh ánh mắt hắn. Nhưng nghĩ tới yêu cầu buồn cười kia, cậu lại chỉ có thể ép buộc chính mình nhìn thẳng vào Triệu Lâm Tô như trước.
Đôi mắt vốn là một bộ phận bình thường của cơ thể con người, Thẩm Ngôn thầm nhủ trong lòng như thế nhưng nhịp tim lại bắt đầu đập nhanh không kiểm soát. Cậu khẽ nín thở, như đang lặn xuống biển sâu. Cậu nhìn thấy mình trong mắt Triệu Lâm Tô càng lúc càng lớn, càng lúc càng rõ nét.
Hơi thở nóng rực phả lên môi.
Gần ngay trong gang tấc.
Hai chóp mũi sắp đè lên nhau, làn da truyền tới cảm giác run rẩy.
Đột nhiên dừng lại.
Triệu Lâm Tô lên tiếng: "Kết thúc."
Hơi thở nóng rực phủ lên môi, Thẩm Ngôn bỗng dưng xoay người, chìa khóa trong tay "keng" một tiếng rơi xuống đất. Cậu giật mình một thoáng, lập tức nhặt chìa khóa. Lần này chìa khóa thuận lợi vào ổ, cậu cầm quần áo, vội vàng lao vào phòng tắm.
Chờ khi Thẩm Ngôn đi vào trong, Triệu Lâm Tô mới hết hơi hết sức, đỡ tủ quần áo rồi chậm rãi ngồi xuống.
Mặt mày hơi nhăn nhó, hắn khẽ cười. Hắn không muốn liều mạng, nhưng nếu không dốc hết sức lực, hắn thật sự khó lòng mà đuổi kịp.
Thẩm Ngôn tắm vòi hoa sen ở bên trong, các phòng tắm được ngăn riêng bởi những tấm vách, không gian cá nhân rộng rãi. Cậu vịn một cánh tay lên tường, để nước nóng dội lên gáy, nhịp tim vẫn còn đập nhanh.
Vừa rồi Triệu Lâm Tô định làm gì?
Hắn muốn hôn cậu sao?!
Đầu ngón tay Thẩm Ngôn khẽ run lên.
Vậy mà vừa rồi, cậu lại không hề nghĩ đến chuyện né tránh.
Thẩm Ngôn mạnh mẽ nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện ra từng khung từng khung hình.
Thân thể cơ bắp rõ ràng của Triệu Lâm Tô, lặn mình xuống nước như không cần mạng, còn có khoảnh khắc đối mặt không biết đã qua bao nhiêu thời gian...
Thẩm Ngôn đè một bàn tay lên trái tim.
Triệu Lâm Tô thực sự thích cậu, có lẽ còn nhiều hơn tình cảm của cậu dành cho Đường Di.
Vậy còn cậu?
Cậu chợt nhớ đến Chu Chỉ Nhược trong tiểu thuyết: "Nếu ta thấy thẹn với lương tâm thì phải làm như thế nào?"
Thẩm Ngôn ra khỏi phòng tắm, Triệu Lâm Tô vẫn ngồi ở đó. Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại, sắc mặt vẫn còn hơi trắng bệch. Hắn cầm quần áo chuẩn bị đi vào trong, bị Thẩm Ngôn gọi lại: "Mày vẫn ổn chứ? Sắc mặt mày không tốt, chút nữa đừng có ngất xỉu ở trong đó đấy nhé."
"Tao không sao." Triệu Lâm Tô đáp: "Mười phút sẽ ra."
"Mày là thiếu nữ mới lớn à? Tắm qua loa là được rồi. Năm phút, nếu năm phút sau không ra tao sẽ gọi người đến." Thẩm Ngôn nghiêm mặt nói: "Để mọi người cùng chiêm ngưỡng hy vọng tương lai của bơi lội Trung Quốc."
Triệu Lâm Tô nở nụ cười: "Hạng mục bơi lội nam của nước mình không tồi, không cần đến tao đâu."
"Nhanh lên."
Đúng năm phút sau, Triệu Lâm Tô đi ra. Không biết do bị hơi nóng hun lên hay do cơ thể đã thoải mái trở lại, sắc mặt hắn đã hồng hào hơn, thế nhưng vùng da bên xương gò má lại xuất hiện thêm chút sắc tím.
Lúc Thẩm Ngôn ra tay, cậu không hề do dự, đánh xong rồi mới hơi hối hận.
Lại phục hồi nhanh quá, không đủ để lại bài học cho hắn.
"Tao đưa mày về." Thẩm Ngôn lên tiếng.
"Được."
Thấy tận mắt thấy người này lái xe như bình thường, Thẩm Ngôn mới thoáng buông được tảng đá lớn trong lòng, "Triệu Lâm Tô, tao nghiêm túc nói cho mày biết, lần sau đừng có làm cái trò đó nữa."
"Tao biết rồi." Triệu Lâm Tô giải thích thêm lần nữa: "Tao thật sự đã từng tập luyện."
Thẩm Ngôn cười gằn một tiếng, giọng điệu móc mỉa: "Ừ, luyện rồi, chuẩn bị lên đội tuyển quốc gia đúng không?"
Triệu Lâm Tô vừa cười vừa nói: "Có vẻ mày đã đợi cơ hội giễu cợt tao từ rất lâu rồi nhỉ?"
"Đúng thế", Thẩm Ngôn đáp: "Trong sổ sách của tao ghi chép rất rõ ràng, tao đã nói rồi, đừng chơi xấu với tao, tao sẽ cắn trả đấy. Mày chờ xem, sau này vẫn còn nữa đấy."
Trên đường trở về, Triệu Lâm Tô một mực duy trì nụ cười, khóe miệng cong cong.
Thẩm Ngôn thấy hắn cười đến phát phiền, nhắm mắt làm ngơ quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Đến nơi dừng xe, Triệu Lâm Tô gọi cậu một tiếng.
Thẩm Ngôn quay đầu lại, chiếc phong bì mỏng được ném sang, cậu vô thức giơ tay đón lấy, hơi ngạc nhiên nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
"Đây mới là yêu cầu chân chính."
Gương mặt Triệu Lâm Tô vừa có thêm một vết thương, hắn hơi tiến lại gần, cười nhạt nói.
"Vui vẻ nhận lấy nó nhé."