Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 55: Viện Bảo Tàng
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đang trong kỳ nghỉ đông nên viện bảo tàng có rất nhiều người. Lúc xếp hàng ở cửa ra vào, Thẩm Ngôn suýt chút nữa đã bị dòng người khiến choáng váng: "Đông người thế này ư?"
"Giờ chỗ nào cũng đông người thôi," Triệu Lâm Tô nói.
Khóe miệng Thẩm Ngôn giật giật: "Vậy thì đến suối nước nóng kia có khác gì luộc sủi cảo đâu?"
"Suối nước nóng có phòng riêng, có không gian cá nhân, không đông người."
"..."
Thẩm Ngôn tự nhủ trong lòng, biết thế đã đi đến suối nước nóng ăn buffet cho rồi!
"Không muốn vào à?" Triệu Lâm Tô nhỏ giọng hỏi.
"Vào thôi," Thẩm Ngôn nói, "Vé đã mua rồi, đến cũng đến rồi, đông người thì kệ đông người. Mày nói cũng đúng, giờ chỗ nào cũng đông người, bảo tàng đông người như vậy thật là chuyện tốt biết bao. Điều này chứng tỏ nền giáo dục khoa học của nước ta vô cùng thành công. Đi thôi, lấy vé đi."
Thẩm Ngôn đút tay vào túi áo khoác, vẻ mặt tươi tắn, đôi mắt sáng bừng, tràn đầy hứng khởi.
Triệu Lâm Tô khẽ cười: "Vậy thì đi lấy vé thôi."
Hai người họ xếp hàng lấy vé, theo dòng người đi vào bên trong. Bên trong bảo tàng quá đông đúc, vô cùng náo nhiệt. Thẩm Ngôn vừa đi vào liền nở nụ cười. Bởi vì bên trong quá ồn ào náo nhiệt nên khi nói chuyện cậu cũng phải ghé sát vào Triệu Lâm Tô, vai kề vai, nghiêng đầu kề bên tai hắn: "Không thể ngờ được, tao lại có thể cảm nhận được hương vị ngày Tết đã lâu không thấy ở một nơi như thế này."
Triệu Lâm Tô bị cậu chọc cười, cũng nghiêng mặt sang: "Đi xem hóa thạch khủng long không?"
"Ha ha, tao là trẻ con đấy hả? Đến bảo tàng liền đi xem khủng long? Tao muốn xem sinh vật biển cơ!"
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn tới bảo tàng thiên nhiên.
Khi bố mẹ còn sống, cậu vẫn còn quá nhỏ nên bố mẹ không đưa cậu đến đây. Sau khi bố mẹ qua đời, anh trai cậu quá bận rộn, thời gian dần dần trôi qua, trong vô thức, dường như cậu đã bỏ quên những năm tháng tuổi thơ đó.
Đứng ở góc nhìn của một người trưởng thành, bảo tàng thiên nhiên vẫn rất kỳ diệu.
Môn sinh học được học từ trung học cơ sở, người ta thường nói học đại học cũng như Trương Vô Kỵ luyện công. Năm đầu tiên, kiến thức trung học đã bị lãng quên mất ba phần. Năm thứ hai lãng quên bảy phần, đến năm thứ ba gần như đã lãng quên hết thảy. Kiến thức môn sinh học trong đầu Thẩm Ngôn lúc này chỉ còn sót lại một thí nghiệm lai giống cơ bản nhất. Vì thế đối với Thẩm Ngôn, những hiện vật quý giá được trưng bày trong viện bảo tàng có sức hấp dẫn chẳng kém gì một trận bóng rổ.
Nhưng người đến đây thật sự quá đông, nếu như dừng lại tại một vị trí nào đó để xem xét, sẽ có cảm giác bốn phía quanh mình đều là người, xem xong rồi lại phải chen ra khỏi đám đông, nguy cơ bị lạc là rất lớn. Những đứa trẻ đi cùng phụ huynh đều bị người lớn nắm chặt tay.
Thẩm Ngôn len lỏi ra khỏi đám đông chen chúc, nhìn sang bên cạnh, Triệu Lâm Tô đang theo sát cậu, bàn tay cũng đút trong túi, lồng ngực áp sát phía sau Thẩm Ngôn.
Bàn tay Thẩm Ngôn cũng đang đút trong túi, bảo tàng nóng nực, lòng bàn tay cậu đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Nhịp tim hơi tăng tốc, Thẩm Ngôn cúi đầu, lòng hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không rút tay từ trong túi áo ra.
"Đi xem phim đi."
"Hả? Xem phim á? Chúng ta còn chưa đi dạo hết chỗ này mà?"
"Phim trong bảo tàng, nằm xem, nghe nói thú vị, có quy định thời gian, phải đặt trước, không có quá nhiều người."
"Ở đâu?"
"Vào bên trong."
Địa điểm xem phim cũng phải xếp hàng. Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô xếp hàng một trước một sau, mỗi lần chỉ cho mười người đi vào bên trong, chẳng bao lâu đã đến lượt của hai người bọn họ.
Thẩm Ngôn liếc nhìn về phía sau, bàn tay trong túi vẫn không rút nổi ra ngoài, cuối cùng dùng khuỷu tay chạm vào Triệu Lâm Tô: "Đi vào thôi."
Bên trong khu vực chiếu phim toàn một màu đen kịt, muốn đi vào bên trong phải bọc giày lại, bước chân đạp xuống tấm thảm mềm mại, màn hình trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng. Khu vực chiếu phim rất lớn, người xem đi vào trước đã túm năm tụm ba tản hết ra, tìm một nơi nằm xuống.
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô cũng đi vào trong, tìm một vị trí cạnh vách tường ngồi xuống.
Màn hình thay thế trần nhà đang chiếu một đoạn phim hoạt hình, màu sắc rực rỡ.
Thẩm Ngôn dựa lưng vào vách tường, co chân lên, nhìn sang phía Triệu Lâm Tô ở bên cạnh.
"Cứ nằm xuống chỗ này sao?"
Triệu Lâm Tô cười một tiếng: "Nghe mày nói cứ như định chôn ở đây vậy."
"Mày cút đi."
Trong lòng Thẩm Ngôn có chút căng thẳng không rõ lý do.
Màn hình đã bắt đầu hiển thị con số đếm ngược, Triệu Lâm Tô dịch xuống phía dưới, đã nằm lên thảm. Thẩm Ngôn không nói một lời cũng nằm xuống theo.
Hai người họ không kề sát bên nhau, để lại ở giữa một khoảng cách lớn chừng một bàn tay.
Đợi đến khi có âm thanh vang lên, Thẩm Ngôn mới phát hiện đây là hệ thống âm thanh vòm, cậu không thể tìm được nơi phát ra âm thanh cụ thể, vách tường bốn phía như đang hình thành một loại tiếng vang, hiệu quả rất mới lạ.
Trong màn hình lớn trên đỉnh đầu, cảnh tượng xã hội hiện đại đang không ngừng lùi về phía sau theo dòng chảy lịch sử, từ cuộc cách mạng công nghiệp lùi đến cách mạng nông nghiệp. Thủ pháp quay phim ngược dòng quá khứ này được trình chiếu trên màn hình to lớn đến kinh người cùng với hiệu ứng âm thanh rung động đã nhanh chóng lôi kéo Thẩm Ngôn chìm đắm vào bộ phim.
Mặt trời ngả dần về phía tây, nhân loại tiến hóa đã hoàn toàn lùi về tới thời vượn người, sau đó các loài vượn người cũng biến mất, những động vật quý hiếm đã tuyệt chủng quay lại trái đất, cuối cùng trái đất càng ngày càng nhỏ, toàn bộ vũ trụ hiện ra.
Trong vũ trụ tối tăm, những ngôi sao rực rỡ chói mắt trải đầy đỉnh đầu, dải Ngân Hà trở thành một dải lụa lấp lánh, chậm rãi dịch chuyển nhấp nháy trên màn hình.
Trong con ngươi của Thẩm Ngôn hiện lên toàn bộ vũ trụ thần bí khó lường, cậu cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.
Đối với toàn bộ vũ trụ mà nói, cậu chỉ là một hạt bụi tầm thường.
Cho dù cậu có làm ra bất cứ chuyện gì, ảnh hưởng đối với thế giới này vẫn vô cùng hạn hẹp.
Thế thì tại sao lại không làm?
Lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi chậm rãi dịch chuyển trên lớp vải lót túi áo, hơi dinh dính, ma sát kéo vải vóc không ngừng, cuối cùng cũng được thoát ra trông thấy ánh mặt trời.
Bàn tay Thẩm Ngôn khẽ lướt dọc theo mép quần áo, lén lút trượt xuống, bàn tay dán lên mặt thảm mềm mại, thử di chuyển dò tìm về phía bên phải của cậu.
Tình cờ, trên đường đi đầu ngón tay cậu đụng phải một làn da ấm áp.
Lòng Thẩm Ngôn xao xuyến, một giây sau, bàn tay của cậu liền bị nắm lấy.
Sức lực của bên đó rất mạnh mẽ, các ngón tay của Thẩm Ngôn đều bị ép chặt vào nhau.
Thẩm Ngôn xoay mặt đi, quay đầu về phương hướng ngược chiều với Triệu Lâm Tô. Cậu không ngắm vũ trụ thần bí trên đỉnh đầu của mình nữa, cậu chỉ cảm thấy ngũ giác của mình đều đã chuyển dời đến bàn tay phải, nơi đang bị Triệu Lâm Tô nắm chặt.
Triệu Lâm Tô chậm rãi thả lỏng sức lực nắm lấy bàn tay của cậu, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua kẽ hở giữa những ngón tay, dịu dàng lại kiên quyết xâm chiếm từng kẽ hở, một ngón lại một ngón, dần dần chiếm trọn, cuối cùng mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Trái tim Thẩm Ngôn đập rất nhanh, trên mặt tỏa ra từng đợt hơi nóng.
Lòng bàn tay cậu cảm nhận được một xúc cảm hơi sần sùi, cậu khẽ chạm vào, sau đó mới ý thức được đây là dấu vết của trận chiến lần trước Triệu Lâm Tô đánh nhau vì cậu.
Trong lòng có một dòng nước ấm áp chảy qua, rõ ràng như dải Ngân Hà trên đỉnh đầu cậu.
Ngón tay của Triệu Lâm Tô giống như có sự sống, sức lực giảm đi rồi lại nắm chặt, dán sát vào bên tay cậu.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng nắn bóp, ma sát một hồi. Mồ hôi toát ra cũng không biết của người nào, có lẽ là của cả hai người bọn họ, đang dần thấm trộn vào nhau.
Tựa như có dòng điện tuôn ra từ nơi da thịt kề cận, tê dại truyền từ bàn tay tới cánh tay, bả vai, sau đó chảy vào trong cơ thể của cậu.
Thẩm Ngôn đột nhiên rất muốn nhìn thấy Triệu Lâm Tô.
Cậu xoay mặt về, Triệu Lâm Tô đang nhìn cậu, hai con mắt lấp lánh phản chiếu ánh sáng trên màn hình lớn trong phòng chiếu tối tăm.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Ngôn dường như đã đoán trước được tình huống sắp xảy ra.
Triệu Lâm Tô chậm rãi tới gần cậu.
Thẩm Ngôn căng thẳng đến độ sắp không thở nổi, hàng mi chớp liên hồi.
Trán của Triệu Lâm Tô chạm vào trán cậu.
Sức lực cực kỳ nhẹ nhàng.
Triệu Lâm Tô nhắm mắt lại.
Như thể muốn nói rằng hắn chỉ dừng lại ở đây thôi.
Thế là Thẩm Ngôn cũng nhẹ nhàng thở ra, khẽ nhắm mắt lại.
Hai vầng trán chạm khẽ lên nhau, bàn tay vụng trộm đan xen bên dưới. Trong bóng tối tựa như có một điều bí mật sắp bị phát hiện, Thẩm Ngôn khẽ hít một hơi, ngửi thấy được mùi hương thanh đạm trên người Triệu Lâm Tô.
Chỉ vẻn vẹn tiếp xúc đơn giản như thế đã khiến người ta mặt đỏ tim đập, adrenaline dâng trào.
Triệu Lâm Tô khẽ mở mắt ra, hàng mi rũ xuống, hắn nhìn thấy được đường nét rõ ràng trên đôi môi của Thẩm Ngôn.
Yết hầu khẽ nuốt khan, tiếng nói trong lòng mãnh liệt gọi: Phải kiên nhẫn, phải chậm rãi, đừng dọa Thẩm Ngôn sợ.
Hắn hít sâu một hơi, ngón tay lại siết lấy ngón tay Thẩm Ngôn, bàn tay mảnh khảnh của cậu run rẩy, mí mắt cũng run theo.
Trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Thế nhưng, hắn chỉ đành kiên nhẫn.
Bộ phim đã kết thúc.
Ánh đèn trong phòng lại sáng lên, hai người xoay người đứng dậy, tay phải Thẩm Ngôn giống như đã cứng đờ, ngón tay tê dại. Cậu duỗi bàn tay mấy lần, làm như không có chuyện gì giấu tay về lại trong túi áo: "Ra ngoài thôi, du khách tiếp theo sắp vào trong rồi."
Triệu Lâm Tô "Ừ" một tiếng.
Hai người họ ra khỏi rạp chiếu phim, bên ngoài lại là đám đông chen chúc, tựa như chỉ trong thoáng chốc đã bước sang một thế giới khác.
Thẩm Ngôn cảm nhận được hơi nóng trên mặt mình, nhất định nó đã đỏ lên.
Ánh đèn bên ngoài chói chang, người đông đúc lại ngột ngạt, khiến gương mặt đã đỏ nay càng đỏ hơn. Cũng may, khi cậu liếc mắt nhìn về phía Triệu Lâm Tô, gương mặt lạnh lùng của hắn cũng ửng hồng, trong mắt xao động những gợn sóng nhỏ, tựa như có hormone đang dâng trào.
Thẩm Ngôn không chịu nổi ánh mắt ấy, khuỷu tay huých nhẹ vào lưng hắn một cái, thấp giọng bảo: "Nhìn cái gì thế, ngắm khủng long đi."
Triệu Lâm Tô không nghe lời cậu thúc giục, chỉ nói: "Người trong bảo tàng càng lúc càng nhiều."
Thẩm Ngôn nhìn hắn, bàn tay Triệu Lâm Tô đã buông thõng bên hông.
Thẩm Ngôn lại nhìn bốn phía, nghĩ bụng, xung quanh toàn người lạ, mà lùi thêm một bước, dù có gặp người quen thì đã sao nào?
Bàn tay Thẩm Ngôn thoát ra khỏi túi áo, đặt xuống bên người mình.
Hai người xoay người đi xem bảo vật quý giá nhất của bảo tàng – hóa thạch khủng long cực lớn. Trước khi chen vào trong đám đông, ngón tay va chạm, lặng lẽ siết chặt lấy nhau.
Bọn họ quen biết đã mười năm, lại là những người bạn thân thiết nhất, đương nhiên trong cuộc sống hàng ngày cũng đã từng nhiều lần tiếp xúc thân mật. Trước khi thổ lộ tình cảm, hai người họ đã từng ngủ trên cùng một cái giường, cùng đi vào nhà vệ sinh, cùng chơi bóng, hai cơ thể va chạm không biết bao nhiêu lần, lẽ ra đã phải rất thản nhiên.
Nhưng trái tim vẫn đập rất nhanh.
Thời còn học tiểu học, thỉnh thoảng các lớp có hoạt động sinh hoạt ngẫu nhiên, theo yêu cầu của giáo viên hai người họ đã từng nắm tay nhau. Sau khi lên trung học cơ sở thì không còn nắm tay lần nào nữa.
Loại hành động như nắm tay này là hành động mà hai cậu bạn trai thân thiết không bao giờ làm, hơn nữa còn hành động mười ngón đan xen. Ngón tay nối liền với trái tim, đụng chạm vào nhau thật sự quá mập mờ, chỉ có người yêu mới làm như vậy, lén lút che giấu trong một đám đông, bí mật lại vui vẻ.
Sau khi dạo chơi quanh bảo tàng, Thẩm Ngôn cũng chẳng còn nhớ hóa thạch khủng long trông như thế nào. Cậu chỉ nhớ được ngón tay cái của Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng vuốt ve vào kẽ hở giữa ngón cái và ngón trỏ của cậu, dịu dàng mơn trớn làn da trên bàn tay cậu, lúc vuốt, lúc ngừng.
Gió lạnh thổi qua cổng, lúc này Thẩm Ngôn mới cảm thấy khuôn mặt nóng bừng của mình dần dần hạ nhiệt độ. Hai bàn tay lần nữa đút vào trong túi, ánh mắt cậu tránh né, lên tiếng: "Đi ăn cơm thôi."
"Ở ngay gần đây, có thể đi bộ đến."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, cúi đầu bước đi. Sau khi đi được vài bước, cậu lại nghe thấy Triệu Lâm Tô bảo: "Tao đang suy nghĩ có nên nói với mày một chuyện hay không."
"... Chuyện gì?"
Thẩm Ngôn căng thẳng nhìn quanh bốn phía, giọng điệu cảnh báo: "Đừng có nói lời kỳ quái."
Triệu Lâm Tô mím môi, vẻ mặt như không nhịn được cười: "Mày đi ngược đường rồi, cửa hàng pizza ở hướng khác."
Thẩm Ngôn cúi đầu, bước chân vẫn không ngừng nhưng đã tự nhiên chuyển hướng.
Triệu Lâm Tô ở sau lưng cậu bật cười.
Thẩm Ngôn quay đầu trợn mắt lườm hắn: "Tại mày không nói sớm."
"Ít ra mày vẫn chưa đi tới tận con phố khác."
Thẩm Ngôn đá thẳng một cú, Triệu Lâm Tô né tránh. Thẩm Ngôn định đá cú thứ hai, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không ổn.
Thân phận người này hiện giờ đã không còn là người anh em tốt hay bị trêu chọc, mà hình như đã chuyển thành... bạn trai của cậu?
Hai chữ "bạn trai" xẹt qua đầu, gương mặt Thẩm Ngôn đã đỏ bừng như muốn nổ tung.
Nếu Triệu Lâm Tô thực sự là con gái, yêu đương với con gái, chắc hẳn cậu sẽ không xấu hổ đến thế này.
Đối xử với bạn trai, có phải cậu cũng nên dịu dàng một chút?
Thẩm Ngôn ngượng ngùng thu chân về, lần nữa đi về phía trước.
Triệu Lâm Tô nhìn biểu cảm của cậu, hỏi: "Sao không đạp nữa?"
"..."
Thẩm Ngôn không nói chuyện, rụt cằm vào cổ áo.
Đây là thói quen khi muốn trốn tránh của cậu.
Nụ cười của Triệu Lâm Tô nhạt đi, bàn tay siết chặt áo khoác, khẽ gọi: "Ngôn Ngôn, thật ra mày không cần phải kiêng kị chuyện gì đâu, mày cứ làm chính mình là được rồi."
"Tao đâu có không làm chính mình," Thẩm Ngôn nhỏ giọng cãi.
Chờ thêm một lát, cậu kéo cằm ra khỏi cổ áo, thẳng thắn lên tiếng: "Tao chỉ không biết... ừ... yêu đương như thế nào..."
Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi tưởng tượng ra một mối quan hệ thân mật, Thẩm Ngôn luôn tưởng tượng ra tình huống mình ở bên cạnh một cô gái nào đó. Cảnh tượng như bây giờ là cảnh tượng cậu không thể ngờ tới, cũng chưa từng có bất cứ dự tính gì, cho nên cậu chỉ có thể bối rối ngượng ngùng không biết phải làm sao.
Triệu Lâm Tô nói: "Chúng ta có thể tiếp tục ở chung như hồi trước."
Thẩm Ngôn thốt lên: "Chẳng lẽ trước đó hai chúng ta cũng đang yêu nhau?"
Triệu Lâm Tô bật cười thành tiếng, nỗi đắng chát nhàn nhạt trong lòng hắn đã bị câu nói vô tư của Thẩm Ngôn xua tan.
Thẩm Ngôn nhìn hắn cười, không nhịn được lại đá thêm một cái. Triệu Lâm Tô không hề né cú đá đó. Cú đá chạm nhẹ vào bắp chân hắn, Thẩm Ngôn sững sờ, Triệu Lâm Tô nhìn về phía cậu, thấp giọng nói: "Thêm một chút gia vị thì đúng rồi."
Triệu Lâm Tô rút tay ra khỏi túi áo, luồn vào túi áo phao của Thẩm Ngôn, siết chặt lấy tay cậu, sau đó kéo cả hai bàn tay ra.
Thẩm Ngôn bị hắn nắm tay, gương mặt quay sang hướng khác. Đi trong một chốc lát, bàn tay cậu khẽ dùng sức muốn rụt tay lại, Triệu Lâm Tô cảm nhận được, thuận theo đó khẽ nới lỏng tay.
Chậm rãi mà tới, Triệu Lâm Tô ngẫm nghĩ như vậy. Bàn tay hắn chuẩn bị trở về túi áo khoác thêm lần nữa, thế nhưng bàn tay hắn mới thu về, đầu ngón tay Thẩm Ngôn đã kéo tay hắn trở lại.
Má Thẩm Ngôn ửng đỏ, khóe miệng khẽ cong lên: "Nhìn cái gì mà nhìn, không phải mày bảo tao cứ làm chính mình đó sao?"
Bàn tay cậu kéo theo bàn tay Triệu Lâm Tô vung về phía trước, kéo vạt áo khoác của hắn tung lên, giọng điệu thản nhiên bảo: "Đi thôi nào, bạn trai."