Chương 58: Nụ hôn đầu tiên

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 58: Nụ hôn đầu tiên

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bờ môi Triệu Lâm Tô hơi lạnh, mềm mại, mang theo chút hương thơm của bạc hà. Thẩm Ngôn khẽ đặt lên rồi vội vàng rút ra, tốc độ quá nhanh, gần như không cảm nhận được mùi vị gì.
Dũng cảm, nhưng cũng chưa thật sự dũng cảm.
Dù sao cũng dũng cảm hơn Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn tự nhủ như thế.
Bàn tay trượt khỏi gáy Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn làm như không có chuyện gì xảy ra, nói: "Được rồi, nhanh chạy tới chỗ máy bay của mày đi thôi".
Triệu Lâm Tô không nhúc nhích, bàn tay đang nắm chặt tay Thẩm Ngôn đã cứng đờ.
Một lát sau, hắn thầm thì: "Tại sao lại hôn tao?"
"..."
Thẩm Ngôn khẽ quay mặt đi. Mặt cậu đỏ lên, nhưng dù sao nơi này cũng tối tăm, không nhìn rõ được.
"Tao muốn hôn thì hôn đấy", Thẩm Ngôn cãi lại một cách đầy lý lẽ: "Sao nào? Bạn trai của tao mà tao còn không được hôn hả?"
Tiếng cười của Triệu Lâm Tô vừa trầm vừa thấp.
Cười đến mức tai của Thẩm Ngôn hơi nóng lên.
Nơi này quá tối quá bí mật, không khỏi khiến suy nghĩ của người ta trở nên hỗn loạn.
Thẩm Ngôn thử rút bàn tay đang bị Triệu Lâm Tô nắm chặt: "Mày mau mau ---".
Còn chưa kịp nói hết.
Đôi môi hé mở không hề đề phòng bị chiếm lấy, Triệu Lâm Tô hôn cậu, không phải nụ hôn chuồn chuồn đạp nước khẽ chạm bờ môi như cậu ban nãy, đầu lưỡi hắn đã len lỏi vào, mang theo hương vị bạc hà, lướt qua đầu lưỡi cậu.
Cả người Thẩm Ngôn như bị dòng điện chạy qua, như có tia điện xẹt qua từng dây thần kinh, hơi thở theo đó dần trở nên chậm chạp, cả người cứng đờ.
Cậu nhìn thấy đôi mắt Triệu Lâm Tô, qua hàng mi dày và ngắn, đang nhìn cậu thật sâu thật sâu.
Hàng mi khẽ chớp, Triệu Lâm Tô nhắm mắt lại, tiếp theo sau đó đầu lưỡi hắn tùy ý xâm nhập, quấn lấy.
Thật kỳ lạ, thế mà cậu lại đang hôn người bạn tốt mười năm của mình.
Thẩm Ngôn vừa nghĩ như thế, vừa vô thức nhắm mắt theo.
Hoàn toàn không cần bất cứ kinh nghiệm nào, bờ môi tự nhiên hé mở, khép lại, đầu lưỡi đụng chạm, quấn quýt, trêu chọc lẫn nhau, từng đợt tê dại, càng hôn càng khiến cả hai rung động, hô hấp dần dồn dập, tựa như muốn làm thêm nhiều điều hơn nữa. Bỗng nhiên Thẩm Ngôn buông thõng cánh tay Triệu Lâm Tô ra, hai bàn tay vòng lên vai hắn, ôm hắn thật chặt.
Tiếng động môi hôn và tiếng thở quấn quýt, Thẩm Ngôn cảm nhận được sự kích thích kỳ dị. Áo khoác hơi lạnh lẽo của Triệu Lâm Tô áp lên cơ thể cậu, vóc dáng hai người họ đều quá cao, chân dài không có chỗ duỗi, chỉ có thể luồn lách, đan xen vào nhau.
Những thay đổi của cơ thể thông qua quần áo rõ ràng truyền tới người đối diện.
Thẩm Ngôn hơi hốt hoảng, lại cảm thấy có chút hưng phấn khó nói thành lời.
Trong mối quan hệ cùng giới tính, thỉnh thoảng sẽ có một loại cảm giác nguy hiểm sắp bị xâm chiếm được sinh ra, cảm giác nguy hiểm này khiến người ta dựng tóc gáy, nhưng lại không thể ngăn mình chìm đắm vào đó.
Triệu Lâm Tô rời khỏi bờ môi của cậu.
Hơi thở của Thẩm Ngôn dồn dập, cậu cụp hàng mi xuống, nhìn thấy hơi sương trắng mờ mịt trong không khí, còn có đôi môi mỏng ướt nước của Triệu Lâm Tô. Hắn khẽ hé môi, như có điều muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Lồng ngực của hắn phập phồng, hít thở chậm rãi. Hắn đưa tay nâng mặt Thẩm Ngôn, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói khàn khàn: "Thật chẳng muốn đi".
Hắn nói xong, lại mạnh bạo mút môi Thẩm Ngôn thêm một chút.
Bờ môi Thẩm Ngôn đau xót, trái tim đập như trống trận, sau đó, cậu cũng không cam lòng yếu thế, mút lại môi của Triệu Lâm Tô: "Sang năm gặp lại".
Nói lời tạm biệt rồi, cả hai lại không tự chủ được, tiếp tục hôn thêm.
Mặc kệ kế hoạch của hắn.
Mặc kệ từng bước từng bước chậm rãi của hắn.
Mặc kệ tiết tấu mà hắn suy ngẫm.
Hai cánh tay Triệu Lâm Tô buông thõng xuống, bàn tay kề sát vào thắt lưng Thẩm Ngôn, dùng sức kéo mạnh một cái, dán chặt cơ thể cậu vào cơ thể của hắn, vành tai và tóc mai kề sát, xương hông va chạm vào nhau một cách mạnh mẽ.
Một tay Thẩm Ngôn nghiêng ra sau ôm lấy lưng Triệu Lâm Tô, một tay khoác lên vai hắn, hơi nghiêng đầu, môi hé mở, như thể đã quên mất họ vốn là bạn bè mười năm, vừa lạ lẫm vừa mạnh bạo đáp trả.
Sự khó chịu, khó chấp nhận, xấu hổ, bối rối trong dự đoán không hề xuất hiện, tất cả mọi chuyện thuận lợi như thể xuất phát từ bản năng.
Hoàn toàn không còn chỗ trống cho lý trí tồn tại.
Tàu điện ngầm qua lại mang theo những cơn gió rít, trong góc tối tăm, chật hẹp và hẻo lánh dường như tồn tại một không gian độc lập trong thế giới khác, nơi đây chỉ có hai người bọn họ, họ có thể hôn đến khi đất trời đảo điên.
"Máy bay... sắp trễ giờ rồi..."
Thẩm Ngôn gian nan nhắc nhở giữa khe hở của những nụ hôn.
Sống mũi Triệu Lâm Tô đè lên sống mũi của cậu, kìm nén xúc động muốn tiếp tục hôn. Hắn hít thật sâu một hơi mùi hương từ trên cơ thể Thẩm Ngôn, lại nặng nề đặt một nụ hôn lên môi cậu thêm một lần nữa. Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, thấp giọng nói với cậu: "Tao sẽ về sớm thôi".
Âm thanh khàn khàn quyến rũ, Thẩm Ngôn nghe ra ham muốn chưa tan hết, cơ thể mềm nhũn không hiểu vì sao. Cậu mất một lúc lâu mới có thể điều chỉnh lại hơi thở của mình, "Vẫn nên ở nhà với hai giáo sư lâu thêm một chút".
"Bố mẹ không cần tao ở cùng, Tết năm nay họ chỉ ở nhà năm ngày rồi lại trở lại Amazon".
"..."
Lý do vô cùng hợp lý, dù sao đây cũng là hai vị giáo sư có khả năng nuôi con trai mình thành một người rừng.
"Ồ", Thẩm Ngôn cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: "Vậy mày về sớm một chút".
Triệu Lâm Tô trầm giọng cười một tiếng, lại thuận tiện hôn lên môi Thẩm Ngôn một cái.
"Ngôn Ngôn, lần trước mày nói mày đã hơi thích tao, hiện tại thì sao, đã thích nhiều hơn chút nào chưa vậy?"
"..."
"... hỏi vớ vẩn".
Triệu Lâm Tô nở nụ cười, lại muốn hôn tới. Lòng bàn tay Thẩm Ngôn chống lên lồng ngực hắn đẩy hắn ra.
"Sắp trễ giờ bay rồi, anh tao còn đang chờ tao nữa".
"Tốt nhất mày đừng nên trở về vội", ngón tay Triệu Lâm Tô khẽ vuốt xuống khóe môi cậu: "Nếu mày trở về với bộ dạng này, 100% anh Thận sẽ nhận ra mày vừa làm gì đó".
Thẩm Ngôn: "..."
Mày còn nói nữa à.
Tao chỉ định hôn một cái thôi.
Ai biết cái tên cuồng si này đột nhiên nổi điên.
Thẩm Ngôn có cảm giác miệng cậu đã sưng lên rồi.
"Mau cút đi". Thẩm Ngôn ra sức đẩy người, vừa thoát ra bên ngoài vừa dùng tay lau miệng.
Triệu Lâm Tô đi theo sau lưng cậu, nhanh chân bước thêm hai bước rồi lại kéo cánh tay cậu. Thẩm Ngôn theo bản năng nắm chặt lại tay hắn.
Đợi khi ra đến nơi sáng sủa, Thẩm Ngôn mới phát hiện đôi môi mỏng của Triệu Lâm Tô đỏ mọng và ướt át, vừa nhìn đã biết có chuyện không ổn.
"Chờ tao".
Triệu Lâm Tô buông tay ra, chạy đến một cửa hàng nhỏ không biết bán những thứ đồ gì, sau đó hắn nhanh chóng quay lại, trong tay cầm theo một xiên mứt dâu: "Ăn cái này đi, sẽ không bị nghi ngờ đâu".
Thẩm Ngôn nhận xiên mứt quả, mặt ửng hồng hỏi: "Còn mày thì sao?"
"Tao không cần".
Triệu Lâm Tô mỉm cười đáp.
Thẩm Ngôn: Ý là mày đang cảm thấy rất tự hào, đúng không?
"Mau lên xe đi, chờ thêm chút nữa lại thành ra vội vàng, lái xe không an toàn". Thẩm Ngôn chỉ chiếc xe bên đường, thúc giục: "Mau đi đi".
Ánh mắt Triệu Lâm Tô lưu luyến trên gương mặt cậu, bước lên phía trước một bước, lại ôm lấy Thẩm Ngôn: "Tao sẽ nhớ mày".
Hắn nói xong liền lập tức buông tay ra, bước từng bước lùi về phía sau quay về bên đường.
Thẩm Ngôn giơ xiên mứt quả, hơi mím môi. Cậu lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng gõ chữ, sau đó giơ tay lên, vẫy vẫy Triệu Lâm Tô.
Sau khi lên xe, Triệu Lâm Tô lấy điện thoại di động ra.
[Ngôn Ngôn: Như trên].
Mùa đông dường như đã trôi qua trong nháy mắt.
Triệu Lâm Tô mang theo gương mặt tươi cười cất điện thoại đi, không chần chừ thêm một giây nào, khởi động xe.
Bằng không, hắn sẽ thật sự không đi nổi nữa.
Thẩm Ngôn trở lại, mua thêm một xiên mứt quả cho anh trai.
Anh trai cậu còn ghiền ăn dữ dội hơn cả cậu.
"Lâu lắm rồi không ăn món đồ dành cho trẻ em này".
Thẩm Ngôn cắn một miếng dâu tây với lớp vỏ đường giòn ngọt, vị chua chua ngọt ngọt của mứt quả, trong miệng còn vương lại hương thơm bạc hà nhàn nhạt. Cậu chậm rãi nhai dâu tây, thấp giọng hỏi: "Anh, nếu như đối tượng yêu đương của em sau này không được như mong đợi của anh, anh có buồn lòng lắm không ạ?"
"Hở?" Thẩm Thận đang nhai ngấu nghiến, nghe cậu nói liền ngẩn người. Anh suy ngẫm một lát, đáp lời: "Vậy thì chắc chắn anh sẽ rất buồn lòng".
Trái tim Thẩm Ngôn chìm xuống, dâu tây trong miệng lập tức không còn ngon.
"Đối tượng mà anh mong chờ nhất định phải có những điều kiện thế này. Một, đó phải là người mà em thích. Hai, con bé cũng phải thích em. Ba, hai đứa phải đối xử với nhau thật tốt. Nếu như ba điều trên có một điều không vừa ý, anh sẽ không chỉ buồn, mà chắc chắn anh sẽ phản đối đến cùng".
Thẩm Thận nghiêm túc nói.
Khóe miệng Thẩm Ngôn khẽ nhếch lên, cậu kéo cổ anh trai mình xuống: "Anh cố ý làm em hoảng sợ, đúng không?"
"Ha ha". Thẩm Thận đẩy xe hàng, vừa nhai mứt quả, "Anh trai của em rất cởi mở, chỉ cần hai đứa yêu thương nhau, cuộc sống hạnh phúc là đủ. Anh sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của em, nhân tiện nói thêm, đây là lần đầu tiên em yêu đương nhỉ? Mối tình đầu thường không đi đến đâu, em đừng suy nghĩ nhiều quá, chưa chắc đã đi xa được đến thế đâu".
Thẩm Ngôn: "..."
Anh trai cậu thật sự rất biết cách ăn nói.
Mối tình đầu... Thẩm Ngôn vừa ăn vừa không nhịn được muốn bật cười. Ôi, nếu có đập tan cái đầu của cậu mấy năm trước ra mà xây lại, có khi cậu cũng không nghĩ được mối tình đầu của cậu lại là Triệu Lâm Tô.
Bờ môi vẫn còn tê dại.
Nụ hôn đầu tiên cũng đã mất rồi.
Thẩm Ngôn không thể kiểm soát được gương mặt đang nóng bừng, may mà hệ thống sưởi ấm của siêu thị hoạt động rất tốt, ai nấy đều có gương mặt hồng hào, cậu sẽ không bị lộ tẩy.
Hóa ra hôn là cảm giác như thế.
Thẩm Ngôn vừa ngẩn ngơ suy nghĩ, trong miệng đột nhiên lại vô thức tiết ra thêm nước bọt. Cậu nuốt vội nước bọt và dâu tây xuống.
Không được, Thẩm Ngôn hơi cúi đầu, vừa đỏ mặt vừa tự trách mình, sao có thể nhớ mãi cái dư vị ấy, sao có thể thèm khát như vậy!
Ôi, cậu vốn tưởng rằng nụ hôn đầu tiên của cậu sẽ xuất hiện trong một tình huống vô cùng lãng mạn và trang trọng. Ví dụ như sau khi hẹn hò, cậu đưa người ta về đến dưới sảnh nhà, dưới ánh trăng đẹp đẽ, cậu mặc một bộ âu phục lịch lãm. Sau khi thổ lộ một hồi, cậu sẽ thâm tình và chân thành hôn người yêu đang ngượng ngùng của cậu. Đương nhiên, khi đó đối tượng cậu ảo tưởng vẫn là một cô gái.
Kết quả, giữa ban ngày ban mặt, trong bến tàu điện ngầm, cậu mặc chiếc áo phao cồng kềnh, còn cái sự thâm tình chân thành kia thì... ờ thì, trạng thái của hai người họ lúc đó chẳng thể dùng những từ ngữ dịu dàng như thế để miêu tả được.
Giống như một cơn choáng váng, hoàn toàn không dịu dàng chút nào, mà là căng thẳng, phấn khích, mất tự nhiên... thậm chí còn có chút điên cuồng.
Hai chữ ngượng ngùng ở bên Triệu Lâm Tô càng đi ngược lại, suýt chút nữa hắn đã nuốt trọn cậu.
Đến tận bây giờ đầu lưỡi của cậu vẫn còn âm ỉ đau.
Hoàn toàn vượt ra ngoài kế hoạch.
Chẳng qua trên thế giới này đâu có mấy chuyện hoàn thành theo đúng kế hoạch đặt ra?
Sự thay đổi về mối quan hệ của cậu với Triệu Lâm Tô chính là một trong những điều ngoài ý muốn mà cậu chưa bao giờ ngờ tới.
Nhưng mà... Thẩm Ngôn lại cắn một miếng mứt quả, khóe miệng khẽ cong cong, cậu không ghét điều ngoài ý muốn này.
Mua sắm đồ Tết xong xuôi, về đến nhà, Thẩm Ngôn liền chui thẳng vào phòng ngủ. Lúc ở cùng anh trai cậu không dám sờ vào điện thoại, nói như thế nào nhỉ, cậu cứ cảm thấy ngượng ngùng như thể đang yêu sớm trước mặt phụ huynh.
Triệu Lâm Tô đã gửi rất nhiều tin nhắn cho cậu.
Lộn xộn cả lên.
Gửi tin nhắn báo cáo từng chi tiết một trong quá trình hắn lên máy bay.
Ở giữa những tin nhắn đó lại trộn vào vài câu hỏi kiểu mày đang làm gì đấy, mày có ở đó không.
Ngoài ra còn ba bốn tin nhắn "Đã bị thu hồi".
Nhìn lại lịch sử trò chuyện, cứ cảm thấy một sự bối rối, hoảng loạn.
Thẩm Ngôn không nhịn được, lén cười trộm. Cậu liếm bờ môi mình, nghĩ thầm, hóa ra Triệu Lâm Tô cũng giống như cậu, trái tim cũng đang rối bời.
Trên máy bay không biết có Wifi hay không.
Thẩm Ngôn thử thăm dò, gửi sang chữ số "1".
[Triệu Lâm Tô: Về nhà rồi hả?]
[SY: Ừ].
Thẩm Ngôn nhìn chằm chằm hàng chữ "Đối phương đang nhập dữ liệu...", chờ thật lâu thật lâu mới đợi được Triệu Lâm Tô trả lời.
[Triệu Lâm Tô: Nhớ mày].
Thẩm Ngôn: "..."
Ghê tởm chết đi được... Thẩm Ngôn nắm chặt điện thoại trong tay, ngã xuống giường. Cậu do dự nửa ngày, gửi một biểu tượng mặt cười đeo kính râm cool ngầu.
[SY: Say mê anh đây đến choáng váng rồi đúng không?]
[Triệu Lâm Tô: Hơi choáng váng thật].
[SY: Mật khẩu thẻ ngân hàng là bao nhiêu?]
[Triệu Lâm Tô: 000531]
(* Ngày sinh Thẩm Ngôn: 31/05/2000)
[SY: Thật?]
[Triệu Lâm Tô: Mày đoán xem?]
[SY: Giả].
[Triệu Lâm Tô: Thật].
[SY: Tao không tin].
Triệu Lâm Tô gửi tới cho cậu một dãy số dài.
[Triệu Lâm Tô: Số thẻ, mật khẩu đều đưa mày rồi, tự vào internet banking đi].
[SY: Chết tiệt, mày gửi thật đấy à?]
[Triệu Lâm Tô: Không thì sao].
Thẩm Ngôn ngẩn ngơ, đến khi kịp phản ứng mới cảm nhận được tim mình lại đập nhanh hơn. Chẳng lẽ cậu lại là một kẻ tham tiền đến thế?
Đâu có, nếu cậu là một kẻ tham tiền, bên cạnh cậu còn một thằng con nhà giàu nứt đố đổ vách, cậu cũng có cảm thấy gì đâu.
Nhưng mà, chuyện Triệu Lâm Tô dùng ngày sinh của cậu làm mật khẩu thẻ ngân hàng như thế này giống như đã kéo thứ tình cảm trên mây của hai người họ xuống với thực tế. Triệu Lâm Tô thích những thứ thực tế, đem từng chút tình cảm xen lẫn vào cuộc sống thường ngày, tình cảm ấy đột nhiên trở nên càng bền chặt.
Một sự lãng mạn bình thản khác hẳn nụ hôn phong hoa tuyết nguyệt đầy mãnh liệt.
Khóe miệng Thẩm Ngôn chứa nụ cười, tiếp tục đặt câu hỏi.
[SY: Thế mật khẩu điện thoại của mày là...]
[Triệu Lâm Tô: Sáu số 1].
Thẩm Ngôn: "..."
Ồ cảm ơn mày, mày đã giết chết sự lãng mạn rồi.