Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 69: Tình cờ gặp gỡ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giới hạn của con người quả nhiên luôn không ngừng được mở rộng.
Ngày hôm đó sau khi trở về nhà, Thẩm Ngôn mới chợt nhận ra mình đã làm những gì với Triệu Lâm Tô vào chiều nay. Tất cả các hình ảnh lần lượt hiện lên trong đầu cậu.
Mẹ kiếp... Đó không phải là cậu!
Thẩm Ngôn ôm đầu lăn hai vòng trên giường.
Sau khi lăn hai vòng, cậu chợt khựng lại.
Sức sống tuổi trẻ đúng là mãnh liệt.
Tại sao đã làm cả một buổi chiều mà bây giờ cậu vẫn còn tinh thần như vậy chứ?!
Thẩm Ngôn mệt mỏi ôm gối đầu che mặt.
Xong rồi, chắc chắn cậu đã bị lây nhiễm, cậu đã bị Triệu Lâm Tô lây nhiễm con virus đồng tính háo sắc!
Gương mặt Thẩm Ngôn nóng bừng từng đợt, cậu càng nhớ lại cơ thể càng phản ứng mạnh. Ánh mắt của Triệu Lâm Tô, tiếng nói, làn da, cơ bắp của hắn... tất cả đều tràn ngập sức hấp dẫn đối với cậu...
Nguy rồi, hình như Triệu Lâm Tô nói đúng, cậu đã càng lúc càng gay.
Thẩm Ngôn buông gối, ngã ngửa ra giường, cam chịu số phận mà chấp nhận hiện thực này.
Thẩm Thận gần một ngày một đêm không gặp mặt em trai, vừa về đến nhà anh đã ném cặp tài liệu sang một bên, không kiềm được sự tò mò, hỏi thẳng em trai mình: “Em trai à, kể anh nghe đi nào, em còn trong trắng không?!”
Hai mắt anh sáng như bóng đèn.
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật: “Còn anh thì sao? Anh còn trong trắng không?”
Thẩm Thận: “...”
Tại sao em trai của anh lại hỏi một câu làm tổn thương người khác như vậy?!
Thẩm Ngôn không trả lời, Thẩm Thận vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Anh nhào tới ôm Thẩm Ngôn hít hà một hồi. Thẩm Ngôn sợ anh trai mình thật sự ngửi ra điều gì đó, tránh đông tránh tây: “Anh làm gì thế, đừng đùa nữa ——”
“Ồ, bạn nhỏ à, có tật giật mình nha.”
Thẩm Thận cười hề hề, cù lét Thẩm Ngôn: “Mau mau khai báo sự thật ra đây.”
“Không có gì mà, thật sự không có gì mà...” Thẩm Ngôn vùng ra khỏi vòng tay anh trai: “Em thề đó, đã được chưa?”
Thẩm Thận cười khúc khích: “Ha ha ha, anh chọc em thôi mà. Chúng ta đều là người trẻ tuổi, tư tưởng của anh cũng đâu có lạc hậu. Chờ anh nhé, để anh hầm canh bồi bổ cho em.”
Thẩm Ngôn: “...”
Thôi bỏ đi, không thèm chấp anh nữa.
Thẩm Thận trở về phòng thay áo khoác, sau đó vào bếp đeo tạp dề. Anh vừa buộc tạp dề vừa kể chuyện: “À, hôm nay anh lướt mạng xã hội một lúc, thấy Lâm Tô cũng đã có người yêu rồi.”
Thẩm Ngôn ậm ừ “Vâng” một tiếng.
“Bạn gái nó chỉ tặng cho nó một hộp chocolate thôi à?”
“...”
“Chắc chắn Lâm Tô rất thích con gái nhà người ta, chỉ có một hộp chocolate đã cưa đổ được thằng bé.”
“Em trai à, bạn gái của em còn chu đáo hơn nhiều. Cái khăn quàng cổ đó là do con bé tự đan hả? Em có mua gì cho người ta không thế? Đừng để mất mặt đàn ông nha, con gái nhà người ta bỏ công bỏ sức như thế cơ mà.”
Thẩm Thận thò mặt ra khỏi phòng bếp, nhướng mày nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn: “...Anh đừng hỏi, chỉ có mỗi hộp chocolate đó thôi.”
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Thận còn nhất quyết muốn xem tận mắt chiếc khăn quàng cổ đó một lần.
Là một người đàn ông của gia đình, Thẩm Thận tự nhận bản thân có quyền phát biểu về việc nấu nướng, may vá. Anh cầm cái khăn quàng cổ này khen không ngớt lời, nào là khen người đan tâm tư tỉ mỉ, tay nghề khéo léo, nhất là có lòng đến mức đan cả tên của Thẩm Ngôn: “Làm cái này công phu lắm đấy.” Thẩm Thận dùng ánh mắt 'sống trong phúc mà không biết phúc' nhìn sang phía em trai mình: “Em phải đối xử tốt với người ta đấy nhé.”
Thẩm Ngôn: “...Em đối xử với người ta không tệ mà.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Thẩm Thận buông khăn quàng cổ xuống, xoa xoa đầu Thẩm Ngôn: “Hi vọng lúc có cơ hội em sẽ dẫn người ta về nhà để anh trai gặp gỡ một lần.”
Thẩm Ngôn: “...Nếu cậu nói anh đã gặp người ta vô số lần rồi, liệu anh trai có nổi điên lên đánh cậu không?”
*
Sau một trận mưa, thời tiết càng lúc càng nóng bức, thời tiết ngoài trời đã không còn giống mùa xuân, có một vài hôm còn nóng như mùa hè.
Lúc ấy Thẩm Ngôn nói rằng chờ thời tiết ấm lên thật ra cũng chỉ là lời nói lúc bị hơi nước nóng ấm trong phòng tắm làm choáng váng, là lời nói bừa để kéo dài thời gian. Cậu vẫn sợ đau mông, cậu nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra được cách cho cái ấy của Triệu Lâm Tô vào trong cái ấy của cậu.
Không hề tương xứng chút nào!
Nếu như cái ấy của Triệu Lâm Tô chỉ có kích thước của một ngón tay, cậu vẫn còn cảm thấy hai bên có thể thương lượng.
Cậu ngụ ý bày tỏ nỗi lo lắng của mình với Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô tỏ vẻ đồng tình.
“Thế thì thử ngón tay nhé?”
“...”
Cái gì gọi là nhấc tảng đá đập vào chân mình?!
“Thật sự phải đâm hả?” Thẩm Ngôn cười tươi rói, vẻ mặt như muốn nói: chúng ta có thể thương lượng thêm không.
Triệu Lâm Tô đáp lời: “Tao nhớ ngày đó có người nào vô cùng hào phóng đòi hiến thân.” Hắn nhướng mày, “Dũng khí của mày lúc đó đâu mất rồi?”
Thẩm Ngôn: Bị cơ bắp vĩ đại của mày đánh bại đó, cảm ơn.
Cằm tựa lên trên mặt bàn, Thẩm Ngôn cố gắng cãi lại: “Đánh một tiếng trống, tinh thần phấn chấn, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn*. Tại sao ngay lúc đó mày không biết nắm chắc cơ hội?”
(*)
一鼓作气,
再而衰,
三而竭: Ý nghĩa: nhân lúc hăng hái nên làm cho xong việc.
Triệu Lâm Tô khẽ lắc đầu: “Miệng lưỡi đàn ông quả nhiên chỉ biết lừa gạt.”
Thẩm Ngôn mím môi: “Cục cưng à.”
Triệu Lâm Tô: “...”
Lòng bàn tay Triệu Lâm Tô dính hơi lạnh trên lon coca, bàn tay hơi ướt. Hắn nhẹ nhàng búng tay, giọt nước bắn lên mặt Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn nhắm mắt lại, híp mắt cười tủm tỉm.
Gần đây Thẩm Ngôn phát hiện ra một nhược điểm lớn của Triệu Lâm Tô.
Chỉ cần cậu nói ra mấy lời ngọt ngào sến sẩm đến buồn nôn, Triệu Lâm Tô sẽ không thể chịu đựng nổi.
Nguyên nhân sự việc bắt đầu từ lần Triệu Lâm Tô gọi cậu là “cục cưng”, sau đó thỉnh thoảng hắn sẽ lại cố ý dùng lời lẽ sến sẩm như vậy để trêu chọc cậu, đây rõ ràng là một trò đùa dai chứ còn gì? Thẩm Ngôn không thể nhịn được nữa, quyết định phản công, một ngày nọ cũng dùng tiếng “cục cưng” gọi hắn, biểu cảm của Triệu Lâm Tô khi đó cực kỳ khó tả.
Dù sao thì hiện giờ Thẩm Ngôn cũng học được rồi.
Đánh không lại thì ta liền gia nhập!
Thẩm Ngôn cũng không định kéo dài quá lâu.
Cậu đang âm thầm học hỏi thêm.
Cậu đã xem qua phim người lớn!
Tâm lý không hề dao động!
Cho nên chỉ cần chờ thêm chút nữa, chờ cậu chuẩn bị tâm lý thật tốt, hai người họ có thể thử xem.
Thẩm Ngôn khẽ đá chân Triệu Lâm Tô ở dưới gầm bàn: “Anh tao đi công tác rồi.”
Triệu Lâm Tô nghiêng nghiêng mặt sang, lần nữa nở nụ cười đầy ẩn ý: “Cho nên?”
Thẩm Ngôn: “Đừng giả vờ nữa.”
Triệu Lâm Tô cười một tiếng, ngón tay khẽ vuốt chóp mũi, ánh mắt liếc sang mang theo sự ấm áp đầy ẩn ý mà Thẩm Ngôn hiểu rõ: “Vậy tối nay đừng về nhà.”
Thẩm Ngôn cúi đầu “Ừ” một tiếng.
Đợi khi lên xe, lúc Thẩm Ngôn thắt dây an toàn, Triệu Lâm Tô ghé vào gần cậu, nói: “Ngôn Ngôn, tao phát hiện ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Hình như lần nào mày cũng chủ động trêu chọc trước...” Triệu Lâm Tô thấp giọng: “Sau đó người ngại ngùng lại cũng là mày, cái này trong game gọi là gì nhỉ?” Ánh mắt Triệu Lâm Tô trêu ghẹo: “Đã gà còn thích chơi lớn?”
Thẩm Ngôn: “...Không ngờ có một ngày cụm từ này sẽ được áp dụng cho cậu, nhưng mà Thẩm Ngôn hoàn toàn không thể cãi lại được lời nào. Cậu liếc nhìn đỉnh đầu Triệu Lâm Tô, dòng chữ trên đó vẫn rất ổn định, dù sao hiện giờ nó vẫn luôn ở trong tình trạng cực kỳ bức bối. Có thể do hai người bọn họ còn cách một bước cuối cùng, cho nên Triệu Lâm Tô vẫn chưa được thỏa mãn.
Thẩm Ngôn kéo dây an toàn lại, quyết tâm, nói: “Trước sinh nhật của tao, nhất định —— ừm ——”
Triệu Lâm Tô nhìn chằm chằm cậu một lát, sau đó hắn bật cười, hôn lên má Thẩm Ngôn: “Đùa mày thôi, mày muốn lúc nào thì lúc đó, tao đã nói chúng ta cứ từ từ mà, tao chờ được.”
Thẩm Ngôn lại lườm hắn, trong lòng thầm nhủ, chỉ giỏi nói lời ngon ngọt ngoài miệng. Thế nhưng Triệu Lâm Tô có thể nhẫn nhịn, “miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo” như thế cũng bởi vì hắn thích cậu...
Thẩm Ngôn không nói nhiều lời vô ích, bởi vì nói nhiều rồi cũng vô dụng, đến lúc đó cậu chọn một ngày lành tháng tốt, thẳng thắn dọa Triệu Lâm Tô một phen.
“Tối nay muốn ăn gì? Trong nhà không còn thức ăn, cùng đi siêu thị nhé?”
Triệu Lâm Tô nhìn vẻ mặt của Thẩm Ngôn liền đoán được cậu chắc chắn đang nghĩ lung tung.
“Thế nào cũng được”, Thẩm Ngôn đáp bừa, lại lập tức sửa lời: “Gà ba chén, tao muốn ăn gà ba chén. Lần trước mày nấu món đó cực kỳ ngon.”
“Được.”
“Còn gì nữa không?”
“Muốn ăn ít đồ ngọt.”
“Bánh quế hoa bách hợp?”
“Mẹ nó, tao đang muốn ăn cái này đấy.”
“...”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện cười đùa cùng vào siêu thị mua sắm.
Bản thân Thẩm Ngôn rất thích đi siêu thị, cậu đi dạo siêu thị không có kế hoạch gì cả, nhìn thấy thứ gì cũng muốn mua. Triệu Lâm Tô lại là người hoàn toàn trái ngược với cậu, vừa bước vào siêu thị đã lập tức lên kế hoạch lộ trình, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành việc mua đồ sau đó liền rời khỏi.
Thẩm Ngôn đánh giá: “Mày không phải đang đi siêu thị, mày đây là đang đi nhập hàng.”
“Không sai, từ ngữ rất nghệ thuật.”
Triệu Lâm Tô chậm rãi đẩy xe bước đi, Thẩm Ngôn ngó nghiêng khắp nơi. Lúc nhìn thấy đám Coca bọc chung một chỗ đang giảm giá, cậu vội vàng nhấc lên một lốc: “Cái này?”
Triệu Lâm Tô gật đầu.
“Hai chúng ta không vội, cứ đi một vòng xem xét. Đi dạo một vòng, biết đâu lại mua được vài món hời không ngờ tới.”
Thẩm Ngôn nói xong lại đi đến kệ đặt đồ ăn vặt.
Triệu Lâm Tô đẩy xe đi theo.
Thẩm Ngôn cúi người xuống một kệ đồ, cầm một gói bánh bích quy khoát khoát về phía Triệu Lâm Tô: “Mày khá thích ăn cái bánh này nhỉ, có phải không?”
Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu.
Thật ra Triệu Lâm Tô không thích ăn vặt, hiện giờ mối quan hệ của Thẩm Ngôn và hắn đã khác xưa, cậu cũng đã nhận ra những món đồ ăn vặt Triệu Lâm Tô mua phần lớn là đồ để dành cho cậu. Lúc Thẩm Ngôn ăn, thỉnh thoảng cậu cũng sẽ đút cho Triệu Lâm Tô ăn một chút, về cơ bản, cậu đưa gì Triệu Lâm Tô cũng ăn. Sau đó Thẩm Ngôn dựa vào nét mặt của hắn đoán ra hắn có vẻ thích món bánh quy này.
Triệu Lâm Tô đẩy xe hàng tới: “Sao mày biết?”
“Ồ, tao biết nhiều lắm đấy.”
Thẩm Ngôn đắc ý ném bánh quy vào trong xe đẩy.
Triệu Lâm Tô nghiêng nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt tràn ngập sự yêu thích không hề che giấu.
Nếu như không phải nơi này có người đến người đi, nhất định bây giờ hắn sẽ ôm Thẩm Ngôn mà hôn ngấu nghiến.
Thẩm Ngôn bị hắn nhìn, hơi đỏ mặt: “Đừng nhìn tao chằm chằm như thế, trước mặt bao người, mày ý tứ một chút đi.”
Triệu Lâm Tô cười cười, thu ánh mắt lại: “Nhanh lên, tao muốn về rồi.”
“...”
Những món đồ sau đó được mua tương đối vội vã, Triệu Lâm Tô thúc giục cậu liên tục, Thẩm Ngôn cũng không còn tâm tư đi dạo siêu thị, lòng không kiềm chế được muốn nhanh chóng trở về nhà làm chuyện người lớn.
Quầy thanh toán của siêu thị có rất nhiều người, Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô xếp hàng chờ ở phía sau. Thẩm Ngôn tựa nhẹ vào xe đẩy, hai mắt vô thức đảo mắt nhìn quanh quầy thanh toán phía trước.
Ai cũng biết, bên cạnh quầy thanh toán luôn được trưng bày một số mặt hàng mà mọi người thường hay mua để thúc đẩy doanh số bán hàng, ví dụ như đồ uống, kẹo cao su, còn có...
Là gay có cần đến món đồ này không?
Cũng đâu có mang thai được.
Không đúng, vẫn cần chứ, nếu không khi làm ở bên trong...
Dừng lại dừng lại, Thẩm Ngôn vô thức bước theo xe đẩy, trong lòng tự nhủ tại sao đầu óc mình càng lúc càng gay thế này!
Cậu vừa nghĩ, một bàn tay thanh thoát đã rất tự nhiên lấy xuống một chiếc hộp màu lam nhạt ở trên cùng.
Tầm mắt Thẩm Ngôn đi theo bàn tay ấy hướng lên.
“Thấy mày cứ nhìn chằm chằm”, Triệu Lâm Tô mỉm cười hỏi: “Muốn à?”
Thẩm Ngôn: “...”
Thẩm Ngôn mặt đỏ tai hồng, hạ thấp giọng quát: “Mau để lại chỗ cũ!”
Triệu Lâm Tô cầm đồ trên tay, đầu ngón tay khẽ gõ lên bề mặt hộp.
“Lỡ đâu để hết hạn thì sao?” Thẩm Ngôn vội vàng nói.
Suýt chút nữa Triệu Lâm Tô đã bật cười.
Thẩm Ngôn luôn như vậy, trong lúc lơ đãng cậu luôn khiến hắn cảm thấy cậu rất đáng yêu, đáng yêu đến mức muốn cắn một miếng.
“Không đâu”, Triệu Lâm Tô ném hộp vào trong xe, cũng nhỏ giọng trả lời cậu: “Thời hạn sử dụng ba năm, tin tao, nhất định sẽ dùng hết.”
“...”
Thằng khốn, tao với mày đều là xử nam, mày đừng có nói chuyện ngông cuồng như thế nhé!
Thế nhưng Thẩm Ngôn vẫn không bỏ món đồ đó ra.
Dù sao chắc chắn cũng sẽ có một ngày...
“Thẩm Ngôn?”
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nữ, nghe vào trong tai quen thuộc đến lạ thường, Thẩm Ngôn quay phắt lại.
Mái tóc dài màu hạt dẻ hơi xoăn buông trước ngực, khuôn mặt xinh đẹp y như trước, nụ cười tự nhiên khéo léo, tràn đầy vẻ đẹp dịu dàng và tri thức.
“Đàn chị?!”
Thẩm Ngôn kinh ngạc thốt lên, theo bản năng đứng thẳng người.
“Đúng là em này”, Đường Di mỉm cười: “Chị nhìn thấy bóng lưng hơi quen quen, nhưng không dám nhận ra ngay.” Chị lại nhìn sang phía Triệu Lâm Tô cũng đã quay đầu lại, mỉm cười chào hỏi Triệu Lâm Tô. “Thấy hai em đi cùng nhau chị mới dám chắc, trùng hợp nhỉ.”
Đầu óc Thẩm Ngôn trống rỗng, một lúc sau cậu vẫn chưa biết nên nói gì.
“Hình như đến lượt hai em rồi kìa.” Đường Di nhắc nhở.
Thẩm Ngôn hơi bối rối “Ồ” một tiếng. Cậu xoay người lại, cúi đầu nhìn về phía xe hàng, chiếc hộp màu xanh lam trong xe đẩy vô cùng nổi bật.
Cậu căng thẳng nhìn sang phía Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, hắn lên tiếng nói với Thẩm Ngôn: “Mày đi ra trước đi.”
Thẩm Ngôn tránh sang một bên khỏi xe đẩy, ra bên ngoài quầy thanh toán chờ đợi.
Đường Di đứng ở phía sau, nhẹ vẫy tay với cậu.
Lúc Triệu Lâm Tô xách túi đi ra, Thẩm Ngôn còn đang cứng người vẫy tay lại với Đường Di.
“Hai em đi trước đi.”
Đường Di mua rất nhiều đồ, đầy một xe đẩy, chị vẫy vẫy tay với hai người.
Trong đầu Thẩm Ngôn vẫn còn đang mơ hồ, cậu không biết nên nhìn Đường Di ở phía xa hay Triệu Lâm Tô trước mặt. Lúc hơi tỉnh táo lại, cậu gãi gáy, nói: “Hình như đàn chị chỉ đi một mình, hay là chúng ta... chờ chị ấy một lát... giúp đỡ chị ấy một chút?”
Triệu Lâm Tô không đưa ra ý kiến, không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý.
Đường Di đẩy xe đi ra, hỏi: “Sao hai em vẫn chưa đi?”
Thẩm Ngôn: “Đàn chị, chị có cần giúp gì không ạ? Em thấy chị mua rất nhiều đồ.”
“Ha ha, không sao, chị lái xe tới mà.”
“Bãi đỗ xe hơi xa chỗ này, không thể đẩy xe đẩy đến đó được.”
“Vậy à? Không được đẩy xe đẩy tới đó hả?”
Đường Di cũng hơi phiền não.
Hai cậu sinh viên khóa dưới, một người xách hai túi, Thẩm Ngôn thì tay không. Chị ngượng ngùng nói: “Vậy thì... làm phiền em nhé?”
Thẩm Ngôn giúp Đường Di xách hai túi, Đường Di cũng tự xách hai chiếc túi khác.
“Để em xách hộ chị một cái túi nữa...”
“Không cần không cần, chị cảm ơn em nhiều lắm, còn hai cái túi này cứ để chị xách đi. May mà gặp được hai em, bằng không chị chẳng biết mình phải làm thế nào bây giờ.”
Thẩm Ngôn xách túi, đầu óc lúc này mới bắt đầu suy nghĩ.
Tại sao Đường Di lại xuất hiện ở đây? Không phải chị đang ở nước ngoài hả?
Thẩm Ngôn hỏi điều mình thắc mắc.
“Chị đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh ở nước ngoài rồi, năm nay chuẩn bị quay về trường chúng ta là trợ giảng, tiện thể học tiến sĩ ở trong nước.” Đường Di đáp lời.
“Hả? Không phải chị ở nước ngoài...” Thẩm Ngôn dừng một chút: “Kết hôn ạ?”
“Cái đó à.” Đường Di mỉm cười nói: “Hôn lễ bị hủy bỏ rồi.”
“...”
Có lẽ do biểu cảm kinh ngạc của Thẩm Ngôn khiến Đường Di bật cười. Chị thoải mái tươi cười giải thích: “Có đôi khi sắp kết hôn mới nhận ra hai người không hợp. May mắn thay sai lầm chưa đi quá xa, có thể sửa chữa kịp lúc.”
Thẩm Ngôn không biết nên nói gì, đành phải lúng túng nở nụ cười.
Xe Đường Di đỗ ở khu A, Thẩm Ngôn giúp chị cho túi đồ vào cốp xe, Đường Di không ngừng cảm ơn cậu: “Hôm nay không có đủ thời gian, để ngày mai chị mời hai em uống cà phê ở trong trường nhé.”
“Không cần đâu ạ...”
“Cần chứ, đến lúc đó chị lại tới tìm các em.”
Đường Di mỉm cười đi lên xe, vẫy tay với hai người: “Tạm biệt, mai gặp lại ở trường.”
Thẩm Ngôn cũng vẫy tay: “Tạm biệt, mai gặp lại.”
Đường Di lái xe rời đi, bàn tay Thẩm Ngôn vẫn chưa buông xuống, lòng còn chút bâng khuâng.
Thế mà sau hai năm cậu lại có thể gặp được Đường Di ở chốn này. Quả là cảnh còn người mất.
Cũng không đúng, người đâu có mất. Đường Di vẫn dịu dàng xinh đẹp hào phóng quyến rũ như trước, nhưng cậu thì đã biến thành gay...
Trong lòng Thẩm Ngôn cảm khái khôn nguôi, khẽ thở dài nhìn sang Triệu Lâm Tô.
Nét mặt Triệu Lâm Tô vẫn bình thản.
Thẩm Ngôn: “...Trùng hợp nhỉ, lại gặp được đàn chị ở đây.” Thẩm Ngôn khô khan nói.
Triệu Lâm Tô nói: “Ừ, trùng hợp thật.”
“Vậy... về nhé?”
“Ừ.”
Thẩm Ngôn xoay người, bước thêm hai bước, nói: “Để tao xách một túi cho...”
Tay cậu vươn tới gần, Triệu Lâm Tô né tránh: “Không cần, dù sao tao cũng không phải con gái.”
“...”
Thẩm Ngôn liếc xéo hắn: “Lời của mày có ý gì sâu xa không đó?”
“Không có.”
“Đồ không nặng”, Triệu Lâm Tô đáp lời: “Tao tự xách được.”
Triệu Lâm Tô cười cười, vẻ mặt vẫn bình thản.
Thẩm Ngôn thấy thế cũng không cố chấp đòi xách nữa, cậu chậm rãi thu tay về, đút vào trong túi, “Ồ.”
-----