Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 73: Tình yêu cuồng nhiệt
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Lâm Tô nấu cháo trong bếp, Thẩm Ngôn nằm trên sofa xem phim.
Nguyên liệu nấu cháo đã đổ vào nồi đất, điều chỉnh lửa xong xuôi, Triệu Lâm Tô đi ra, đến cạnh Thẩm Ngôn, để cậu tựa đầu vào đùi mình tiếp tục xem phim.
Thẩm Ngôn rất thích những bộ phim kinh dị hồi hộp, lúc xem những thể loại phim này cậu vô cùng nghiêm túc.
Bộ phim ngày hôm nay hình như rất hợp ý cậu, Thẩm Ngôn nín thở tập trung, gáy tựa lên cơ bụng Triệu Lâm Tô, chăm chú đến mức không thốt nên lời.
Mùi hương của cháo tràn ra, cậu hít hít cái mũi, thoát khỏi thế giới bộ phim, "Mày nấu cháo hả?"
"Ăn chút cháo thì tốt hơn", Triệu Lâm Tô nhân cơ hội hôn cậu: "Hai hôm nay đều phải ăn cháo".
Thẩm Ngôn hỏi vì sao.
Triệu Lâm Tô vuốt lên mông cậu.
Thẩm Ngôn suy nghĩ trong chốc lát đã hiểu ra, mặt lại đỏ bừng, có vẻ giận dỗi vì ngượng ngùng: "Tao cắn chết mày".
Bộ phim bị ấn tạm dừng, Thẩm Ngôn đè Triệu Lâm Tô xuống ghế sofa hôn cắn loạn xạ. Cậu hoàn toàn không quan tâm chuyện gì, hành động rất tự nhiên, nghiêng đầu cắn lên cổ Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô cũng rất chiều chuộng cậu, chỉ đỡ eo đề phòng cậu bị ngã xuống.
Chẳng mấy chốc sau, trạng thái của Triệu Lâm Tô đã trở nên khác lạ.
Thẩm Ngôn nằm sấp trên người Triệu Lâm Tô, hiện giờ cậu không thể nhìn thấy cái tên trên đỉnh đầu của hắn nhưng cậu vẫn cảm nhận rõ ràng được Triệu Lâm Tô đang "nghĩ" cái gì.
Triệu Lâm Tô đỡ eo cậu, nụ cười trên mặt thoải mái, ung dung: "Còn muốn chơi nữa không?"
"... Không chơi".
"Vậy đi ăn cơm thôi"
Triệu Lâm Tô ngồi dậy, không nói lời nào đã cứ như vậy nâng eo lên và ôm lấy Thẩm Ngôn. Tư thế của hai người họ quá giống ngày hôm qua, Thẩm Ngôn không kìm được lòng, đầu óc hơi choáng váng. Cậu vòng cánh tay lên bả vai Triệu Lâm Tô, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai dường như đều ánh lên ý cười, sau đó chẳng biết từ lúc nào, hai người họ bắt đầu hôn nhau.
Cơ bắp cánh tay Triệu Lâm Tô căng lên, tất cả cơ bắp từ bả vai đến cánh tay đều hiện rõ sức mạnh, vững vàng nâng đỡ một cậu thanh niên không hề gầy yếu như Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn có thể cảm giác được lòng bàn tay đang nâng đỡ cậu của hắn nóng lên, xoa nhẹ trên người cậu, mang theo sức mạnh day dứt không rời.
Tối hôm qua chỉ có một lần.
Cậu nghĩ chắc hẳn Triệu Lâm Tô sợ hắn làm cậu bị thương.
Mà Triệu Lâm Tô lại dịu dàng như thế, thật sự chỉ giống như hắn đang phục vụ cho cậu.
Cậu lại nhớ tới lời Triệu Lâm Tô từng nói.
Chỉ cần cậu thoải mái.
Đầu lưỡi Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô quấn quýt lấy nhau, trong mắt cậu ánh lên vẻ ướt át, ậm ừ hỏi.
"... Mày vẫn muốn phải không?"
Triệu Lâm Tô hôn cậu, né tránh: "Đây mới là lần đầu tiên của mày".
Quả nhiên hắn đang lo lắng cho cậu.
Thẩm Ngôn đỏ mặt, cắn nhẹ môi Triệu Lâm Tô, trái tim đập rất nhanh. Cậu thật sự rất bạo dạn, giống như Triệu Lâm Tô nói, chẳng khác nào tự mình chuốc lấy.
"Dù sao cũng đã làm..."
Chóp mũi Thẩm Ngôn lấm tấm mồ hôi, cậu không dám nhìn vào hai mắt Triệu Lâm Tô thêm nữa, giữ lại chút ngượng ngùng cuối cùng: "Mày cũng đừng kiềm chế..."
Nụ hôn của Triệu Lâm Tô sững lại trong thoáng chốc, hắn ngước mắt nhìn về phía đỉnh đầu Thẩm Ngôn.
Thật kỳ diệu.
Tên của hắn ở trên đỉnh đầu của cậu ấy.
Như thể Thẩm Ngôn là người của hắn vậy.
Cảm xúc hỗn độn khó tả, Triệu Lâm Tô quyết định học theo Thẩm Ngôn, tùy hứng một lần.
Triệu Lâm Tô nhắm mắt lại, hôn Thẩm Ngôn một cái thật sâu: "Chờ tao".
Triệu Lâm Tô bế người về phòng.
Đang là giữa ban ngày, mới có ba giờ chiều, hai hôm nay Triệu Lâm Tô không về nhà, rèm cửa còn kéo kín. Trong lòng Thẩm Ngôn hơi thấp thỏm, nhưng lại rất mong chờ.
Cậu đã thật sự thay đổi.
Thế mà cậu lại không còn sợ hãi bị đụng chạm nhiều như trước nữa.
Triệu Lâm Tô bước vào, lên tiếng trước: "Tao tắt lửa rồi."
Thẩm Ngôn hoàn toàn không nhớ tới trong bếp còn có một nồi cháo, trong đầu cậu chỉ còn lại nụ hôn buổi trưa trong xe hơi. Không gian trong xe vừa ngột ngạt vừa nóng bức, bờ môi Triệu Lâm Tô rất mãnh liệt.
Sau đó Triệu Lâm Tô liền ném thứ đang cầm trong tay tới, chiếc hộp màu lam nhạt nhẹ nhàng rơi xuống bên tai Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn bỗng dưng lui về phía sau như bị hoảng sợ.
Triệu Lâm Tô cởi thẳng áo của mình ra, đè cậu lại. Hắn hôn lên môi cậu trước, sau đó mới lên tiếng: "Hiện giờ không cần phải lo nó hết hạn nữa rồi".
Thẩm Ngôn phát hiện ra Triệu Lâm Tô rất hiểu rõ cậu, lời kết luận của hắn về cậu rất chính xác.
Đã gà nhưng vẫn thích chơi lớn.
Người nhắc tới chuyện này trước tiên chính là cậu, lâm trận lại hoảng sợ muốn rút lui cũng chính là cậu.
Rõ ràng Triệu Lâm Tô không có ý định để cậu chạy mất, kéo cậu lại và hôn, kéo bàn tay cậu phủ lên hắn.
Bàn tay Thẩm Ngôn run lên, cậu hơi choáng váng.
Vị dũng sĩ hôm qua có thật là cậu không đó?
Hai mắt cậu sững sờ nhìn chằm chằm, Triệu Lâm Tô liền nhấc tay cậu lên. Thẩm Ngôn ngẩn ngơ cúi đầu, nhìn thẳng.
Triệu Lâm Tô không giống cậu.
Màu sắc đậm như thể còn giữ lại chút vẻ hoang dã, nguyên thủy và man rợ.
Bàn tay Thẩm Ngôn vô thức trượt một chút.
Cậu cảm thấy bản thân bắt đầu có chút gì đó không ổn.
Thẩm Ngôn hơi vội vã ngửa đầu ra sau, đôi môi lập tức được nuông chiều.
Triệu Lâm Tô không chỉ hiểu rất rõ tính cách của cậu, mà dường như hắn còn hiểu rất rõ thân thể của cậu.
Hắn biết cậu thích hôn, cũng biết phải hôn thế nào thì Thẩm Ngôn sẽ cảm thấy vui sướng.
Cơ thể chậm rãi ngả xuống, những tiếng thở nhẹ nhàng tự nhiên thoát ra từ xoang mũi Thẩm Ngôn.
Bên người vang lên âm thanh xé rách.
Thẩm Ngôn mơ mơ màng màng mở mắt ra, Triệu Lâm Tô đang nhìn cậu, kéo tay cậu đặt xuống phía bên dưới.
Hình ảnh thật kích thích, hai mắt Thẩm Ngôn chậm rãi mở to.
Yết hầu khô khốc, hô hấp dồn dập.
Triệu Lâm Tô kéo cổ chân cậu ra, Thẩm Ngôn muốn quay mặt đi nhưng cậu lại bị hình ảnh tương phản mạnh mẽ và kỳ lạ này thu hút, cứ thế ngơ ngác nhìn hắn.
Triệu Lâm Tô áp sát vào cậu, tựa bên tai cậu: "Ngôn Ngôn, vậy tao sẽ không khách khí nữa".
Hắn vẫn rất dịu dàng, chắc hẳn hắn sợ Thẩm Ngôn đau, thế nên chỉ nhẹ nhàng từng chút từng chút.
Cơn cuồng nhiệt của nụ hôn lúc trưa chưa được thỏa mãn, hiện giờ Thẩm Ngôn rất nhạy cảm. Cậu cảm thấy khắp người như đang rung động, tê dại.
"Hừm..."
Thẩm Ngôn hừ nhẹ, chậm rãi nhắm mắt. Hai cánh tay cậu nhẹ nhàng khoác lên vai Triệu Lâm Tô, hoàn toàn đắm chìm trong hưởng thụ, vẻ mặt như say như mê, dáng vẻ rõ ràng đã trở nên mơ màng.
Thật sự rất đáng yêu.
Hai tay Triệu Lâm Tô đỡ sau vai cậu, trong khoảnh khắc Thẩm Ngôn thả lỏng, hắn bỗng nhiên thay đổi tiết tấu.
Cơ bắp dài trên cánh tay căng chặt, Thẩm Ngôn còn chưa học được cách cầu xin, cậu cũng không phản kháng hay bài xích hắn, chỉ nhắm mắt lại, tự mình chịu đựng, ngửa đầu ra sau.
Dáng vẻ cam tâm tình nguyện này quả thật có thể khiến Triệu Lâm Tô lập tức như lên đến thiên đường.
Triệu Lâm Tô hôn cậu.
Mãnh liệt từng đợt một.
Thẩm Ngôn nghe được âm thanh cũng đã kích động đến tột độ.
Nước mắt chảy ra từ khóe mi.
Cậu thật sự không nhịn được nữa.
Cậu muốn gọi tên Triệu Lâm Tô.
Miệng hơi hé mở liền bị hôn đến, lưỡi quấn lấy lưỡi, đầu óc choáng váng không còn tỉnh táo.
Thật mãnh liệt.
Cậu ôm chặt lấy Triệu Lâm Tô, hơi thở cũng run rẩy theo.
Không biết bao lâu đã qua, sau một trận căng cứng, cơ thể cậu chợt thả lỏng.
Triệu Lâm Tô vừa hôn cậu vừa tiếp tục ra sức.
Thẩm Ngôn run rẩy trong dư vị còn vương vấn, vô thức "Ừm" theo tiết tấu, hoàn toàn không biết mình đang làm gì.
...
Hai lần.
Cả người Thẩm Ngôn đẫm mồ hôi, mỗi thớ cơ đều mỏi nhừ, mềm nhũn. Hàng mi không biết bị nước mắt hay mồ hôi thấm ướt, nặng trĩu buông rũ, bàn tay che trên trán. Cậu chậm rãi hô hấp, lúc mở mắt ra cậu trông thấy Triệu Lâm Tô đang nửa quỳ ngay trước mặt cậu gỡ bỏ và thắt nút.
Triệu Lâm Tô ngẩng đầu lên, bắt gặp Thẩm Ngôn đang ngơ ngác nhìn mình, tiến đến hôn cậu.
Thẩm Ngôn từ từ nhắm mắt, cảm giác cả người mình đã như tan chảy thành nước, bộ phận nào cũng muốn chảy trôi đi.
Triệu Lâm Tô hôn cậu rất lâu, hình như vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn.
"Đói chưa?"
Thẩm Ngôn lười biếng nằm trên giường, giọng nói khàn khàn: "Tao thậm chí còn chẳng nghĩ ra được hiện giờ mình có đói bụng hay không nữa."
Triệu Lâm Tô cười cười, vòng tay ra sau lưng Thẩm Ngôn đỡ cậu ngồi dậy. Thẩm Ngôn cười tựa vào vai hắn, hôn nhẹ lên vai hắn. Cậu chỉ hôn một cái rất tự nhiên, hai gò má hồng nhạt, để lộ vẻ lười biếng. Triệu Lâm Tô rất muốn kéo cậu về giường thêm lần nữa, nhưng hắn không nỡ.
"Tắm qua một lát rồi ăn cơm nhé, có được không?"
Thẩm Ngôn dựa vào trên vai hắn, nửa tỉnh nửa mơ như muốn ngủ thiếp đi: "Ừ".
Chờ đến khi Thẩm Ngôn hoàn toàn tỉnh táo lại, Triệu Lâm Tô đã cùng ngồi trên sofa với cậu, đang đút cháo tới cho cậu. Mí mắt Thẩm Ngôn nâng lên, cậu thật sự quá mệt mỏi, tự cho phép mình làm ông lớn một lần, "A" một cái, há to miệng, chỉ chờ người đút tới. Còn Triệu Lâm Tô thì sao, hắn rất vui vẻ hầu hạ cậu, chăm sóc chu đáo.
"Điện thoại tao đâu?"
Triệu Lâm Tô vào phòng lấy điện thoại di động cho Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nheo mắt mở điện thoại. Vừa nhìn vào, cậu đã ngồi bật dậy, vừa ngồi thẳng liền "Á" một tiếng.
Mẹ kiếp, mông đau!
Không màng đến cơn đau ở mông, Thẩm Ngôn vội vàng nói.
"Anh tao về rồi!"
Thẩm Ngôn luống cuống gọi lại cho anh trai.
"Anh, anh về rồi ạ?"
"Ừ, mệt muốn chết rồi, đang ở nhà ngủ bù".
Âm thanh của anh trai rất mệt mỏi, rõ ràng là dáng vẻ vừa mới tỉnh ngủ.
"Chiều nay em học có một tiết nhỉ, vẫn ở bên ngoài chơi à?"
Thẩm Ngôn thoáng liếc sang Triệu Lâm Tô bên cạnh, dứt khoát nói: "Em ở chỗ Triệu Lâm Tô, tối nay không về".
Cậu nói rất rành mạch, nhanh gọn, Triệu Lâm Tô ngồi bên bê bát cháo, tầm mắt lập tức chăm chú nhìn cậu, ngày càng nóng bỏng.
Anh trai cậu đáp: "Được, hai đứa cứ chơi vui vẻ nhé".
Cậu và Triệu Lâm Tô trong mắt anh trai cậu không khác gì anh em ruột thịt. Thẩm Ngôn cảm nhận được sự bứt rứt vì lừa dối người nhà, đồng thời cũng tự hỏi lòng cậu có nên tìm cơ hội thổ lộ với anh trai hay không.
"Đúng rồi, sao em lại giặt ga giường? Về đến nhà thấy ga giường phơi ngoài ban công, anh đã giật cả mình đấy."
Giọng điệu bình thản, tùy ý nhắc tới của Thẩm Thận truyền qua điện thoại. Mặt Thẩm Ngôn lập tức đỏ bừng: "Em không cẩn thận, làm bẩn nó".
"Không cẩn thận làm bẩn thì cứ ném đó anh về dọn dẹp cho, em động vào nó làm gì".
Giọng điệu Thẩm Thận yêu chiều mà trách móc, giống như em trai ở nhà làm việc nhà là sai lầm lớn của anh.
"Có gì đâu anh, dù sao cũng là máy giặt giặt mà..."
Thẩm Ngôn càng nói càng chột dạ, vội vàng chặn lời: "Anh, anh đi ngủ tiếp đi".
Thẩm Thận dặn dò thêm hai câu liền cúp điện thoại.
Thẩm Ngôn cúp điện thoại, quay đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Trong mắt Triệu Lâm Tô lóe lên ánh nhìn tinh quái, bảo: "Tao giặt tay đó".
"Mày đi chết đi——"
Thẩm Ngôn lao tới giả vờ bóp cổ hắn, Triệu Lâm Tô giơ cao bát cháo trong tay, tìm cơ hội đặt bát lên bàn trà, ôm vai Thẩm Ngôn, hôn mạnh lên môi cậu, mỉm cười nói: "Ngôn Ngôn, tao yêu mày".
Mặt Thẩm Ngôn hơi đỏ: "Bây giờ miệng ngọt ghê cơ".
Lòng bàn tay Triệu Lâm Tô vuốt ve từ cằm đến gò má Thẩm Ngôn, ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại của cậu. Hắn hôn lên đỉnh đầu Thẩm Ngôn một cái: "Trước kia tao luôn nói thầm trong lòng rất nhiều lần". Hắn rũ mi mắt, khóe mắt khẽ cong: "Không phải do mày ngại buồn nôn hả?"
"Mày vốn là cái thằng rõ buồn nôn, hiện giờ tao đã hiểu được mày rồi".
"Ừ, sau này không giả vờ nữa".
Thẩm Ngôn tặc lưỡi hai tiếng, "Vừa thích ghen tuông vừa buồn nôn. Triệu Lâm Tô, mày còn nhớ rõ hình tượng sinh viên xuất sắc kiêu ngạo lạnh lùng của mày không đấy?"
"Tao đã từng kiêu ngạo lạnh lùng với mày rồi hả?" Triệu Lâm Tô nhướng hàng lông mày.
Thẩm Ngôn cẩn thận suy nghĩ một lát, quả thật không có. Triệu Lâm Tô có thể không bận tâm đến ai, nhưng cho dù cậu nói gì, Triệu Lâm Tô sẽ luôn đáp lại. Trừ cậu ra, có rất ít người biết được Triệu Lâm Tô sẽ nói sẽ cười, kể vô số chuyện cười nhạt nhẽo, còn đùa giỡn vô nghĩa đến như thế.
Cứ thế xem ra từ khi bắt đầu làm bạn với cậu, Triệu Lâm Tô đã thể hiện sự thiên vị rất rõ ràng. Thẩm Ngôn cười hì hì, không khỏi hỏi hắn: "Chẳng lẽ mày vừa gặp đã yêu tao?"
Triệu Lâm Tô hỏi lại: "Mày cảm thấy một đứa trẻ mười tuổi có biết cái gì gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên không hả?"
Thẩm Ngôn: "..."
Không hổ là mày, thằng phá hoại sự lãng mạn!
Hôm đó Thẩm Ngôn ngủ lại chỗ Triệu Lâm Tô. Bởi vì ban ngày cậu đã rất mệt mỏi nên vừa đặt lưng đã ngủ ngay. Triệu Lâm Tô vẫn đang trong trạng thái tinh thần phấn chấn. Hắn không nỡ ngủ, cứ chăm chú nhìn Thẩm Ngôn say giấc nồng, một tay chống bên má, ngón tay lướt nhẹ trong không trung phác họa đường nét khuôn mặt đẹp đẽ của Thẩm Ngôn.
Còn có... tên của hắn.
Rất vui vẻ, rất thỏa mãn.
Triệu Lâm Tô nhớ lại biểu cảm kinh ngạc, phiền não và bất đắc dĩ của Thẩm Ngôn lúc trước, càng nhớ càng cảm thấy thú vị.
Khi đó Thẩm Ngôn đang suy nghĩ gì nhỉ?
Khóe miệng Triệu Lâm Tô cong nhẹ như có như không, hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán Thẩm Ngôn.
Chờ thêm một khoảng thời gian nữa, hắn sẽ nói chuyện kỹ càng chuyện này với Thẩm Ngôn, hiện giờ cứ để Thẩm Ngôn thư thái thêm hai ngày nữa đã.
Hôm sau tỉnh lại, hai người không kìm được lại ngọt ngào, quấn quýt lấy nhau thêm một lát.
Thẩm Ngôn vốn cho rằng khoảng thời gian trước đó là khoảng thời gian tình yêu của họ nồng nhiệt, không ngờ đến bây giờ còn quấn quýt hơn.
Triệu Lâm Tô hôn lên đỉnh đầu Thẩm Ngôn, nụ hôn này xuyên qua cái tên của hắn, trong mắt hắn bùng lên sự nóng bỏng không hề che giấu: "Chào buổi sáng".
"Chào buổi sáng..."
Hai người cùng rửa mặt ăn sáng, tay trong tay, lái xe đến trường học, xuống xe chạy vào góc khuất hôn nhau. Nếu không trao nhau nụ hôn này, họ cảm thấy khó mà chịu nổi.
Con người rất kỳ diệu, cơ thể và linh hồn bổ trợ và thúc đẩy lẫn nhau, hai người họ cảm thấy mình không thể tách rời được nữa.
Thẩm Ngôn khẽ hừ mũi, đôi môi hôn Triệu Lâm Tô đã hơi đau mỏi.
Lý trí cậu biết mình nên dừng lại, nhanh chóng lên lớp, hôn quá nồng nhiệt sẽ bị người khác nhìn ra, hoặc lỡ đâu có người tới chỗ này... nhưng tất cả những lý do ấy đều không đủ sức chống lại khát khao chân chính trong lòng.
"Tách nhau ra đi vào lớp nhé". Thẩm Ngôn nhỏ giọng nói, mu bàn tay ấn lên môi. Cậu cảm nhận được môi mình vừa sưng và ướt át, ai nhìn vào cũng biết cậu vừa làm gì.
Triệu Lâm Tô đáp: "Không được".
Thẩm Ngôn liếc xéo hắn: "Bây giờ mày càng lúc càng phản nghịch đấy nhỉ?" Biểu cảm không hề tức giận.
Cuối cùng vẫn đi vào trong lớp học cùng nhau.
Thẩm Ngôn cúi đầu, phòng học đông người, chắc không có ai chú ý đến cậu.
Triệu Lâm Tô vẫn tươi cười đi vào trong. Trên nhóm chat của Thẩm Ngôn, hai cô bạn gái bình luận mặt mũi hai người họ rạng rỡ quá mức. Thẩm Ngôn liếc Triệu Lâm Tô, cũng cảm thấy biểu hiện của người này quá mức phóng túng, nào còn dáng vẻ ủ dột, u buồn ngày đó. Cậu nghi ngờ phải chăng mình đã bị hắn lừa gạt.
[SY: Đừng cười nữa].
[SY: Nhìn giống thằng ngốc lắm].
Thẩm Ngôn nhắn tin xong, đặt điện thoại lên bàn, nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn.
Triệu Lâm Tô cầm điện thoại di động, Thẩm Ngôn lén lút liếc nhìn hắn. Hắn vẫn đang cười, dùng một tay gõ chữ, càng cười càng phóng túng hơn.
[Triệu Lâm Tô: Tao yêu mày].
Thẩm Ngôn: "..."
Phiền chết thôi.
Thẩm Ngôn chống tay lên má, xoay đầu sang hướng khác, khóe miệng cũng không khỏi chậm rãi nâng lên.
Ôi, thôi đành chịu, cậu quá đẹp, Triệu Lâm Tô mê muội cậu cũng là chuyện đương nhiên.
Triệu Lâm Tô không nhìn chằm chằm Thẩm Ngôn, hắn biết tạm thời Thẩm Ngôn chưa có ý định công khai.
Công khai hay không công khai thực ra cũng không quan trọng, hắn chỉ quan tâm cảm giác trong lòng Thẩm Ngôn đối với hắn là gì.
Chỉ cần xác định được lòng cậu, những thứ còn lại Triệu Lâm Tô không quan tâm.
Có cậu bạn học nọ vội vàng bước vào lớp, hai ánh mắt lơ đãng chạm vào nhau. Triệu Lâm Tô nhờ trí nhớ tuyệt vời của mình nhanh chóng nhận ra cái tên trên đầu người này đã khác với cái tên ngày hôm trước.
Vì vậy, có lẽ siêu năng lực này có thể chỉ ra đối tượng trong tâm trí trong một thời gian nhất định.
Sự bất thường của Thẩm Ngôn bắt đầu sau khi hắn trở về nước, nói vậy thì, có lẽ năng lực này đã bất ngờ xuất hiện trong khoảng thời gian hắn ra nước ngoài.
Triệu Lâm Tô nghĩ, với tính cách của Thẩm Ngôn, mỗi ngày trông thấy những cái tên trên đỉnh đầu người khác như thế này, mà đôi khi những cái tên ấy còn thay đổi theo thời gian nhất định, chắc chắn nó sẽ khiến cậu xấu hổ, bực bội đến phát điên.
Triệu Lâm Tô cười cười, ánh mắt dịu dàng nhìn sang phía Thẩm Ngôn. Hắn nghĩ chắc chắn cậu đã phải rất vất vả trải qua khoảng thời gian đó.
Ngón tay trên bàn tay chống má Thẩm Ngôn hất nhẹ ra sau. Triệu Lâm Tô hiểu ý dời mắt đi, cúi đầu mỉm cười.
Cười cười một hồi, nụ cười của hắn chậm rãi nhạt đi.
Siêu năng lực có thời gian làm mới nhất định.
Cái tên trên đầu, sẽ thay đổi.