Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 75: Đối Tượng Của Lòng
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc đối mặt với Thẩm Ngôn, trái tim Triệu Lâm Tô, vừa thoát khỏi nỗi căng thẳng, dần dần trở nên bình tĩnh.
"Không thì mày chuyển nhà sang khu bên tao luôn đi."
Thẩm Ngôn mở cửa xe, ngồi vào trong, cười cợt trêu chọc.
Triệu Lâm Tô đáp: "Ý hay đấy."
Thẩm Ngôn hoảng hốt nhìn hắn: "Mày không định làm thật đấy chứ?"
"Mày đoán xem?"
"... Đừng mà!"
Thẩm Ngôn vội vàng ngăn cản tình huống hoàn toàn có thể xảy ra này: "Mày mà chuyển đến đây thì lộ liễu quá rồi còn gì."
Triệu Lâm Tô cười cười: "Tao biết, đùa thôi mà."
Chưa nói được hai câu, ánh mắt Triệu Lâm Tô đã như có thêm lửa. Vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Ngôn dần trở nên khó kiểm soát.
Hai người họ đã gặp nhau sớm hơn dự kiến một tiếng đồng hồ.
Sáng nay có tiết học lúc hơn mười giờ, nhưng chín giờ cả hai đã gặp nhau. Thẩm Ngôn nhẩm tính thời gian anh trai đã rời khỏi khu chung cư của mình, cầm balo lên rồi ra khỏi nhà. Suốt quãng đường đi, cậu không ngừng tự trách mình, sao lại có thể không cưỡng lại được cám dỗ đến vậy. Vừa ra khỏi khu nhà, nhìn thấy chiếc xe hơi đang chờ mình, bước chân cậu lại vô thức tăng tốc hẳn lên.
"Chúng ta đi đâu đây?" Thẩm Ngôn nhẹ giọng hỏi.
Chiếc xe quay trở lại bãi đỗ xe của ngày hôm qua.
Rất gần, rất nhanh, chỉ mất hai ba phút, Triệu Lâm Tô đã dừng xe ở một góc khuất. Cả hai tháo dây an toàn và lập tức quấn lấy nhau.
Họ thân mật đến mức khó lòng tách rời, cứ như thể cả đời này chưa từng hôn bao giờ vậy.
Tiếng "Ừm" khẽ thoát ra từ xoang mũi Thẩm Ngôn. Triệu Lâm Tô hôn rất sâu, khiến cậu suýt không kịp nuốt nước bọt.
Hôn nhau ở ghế trước một lúc, Triệu Lâm Tô bảo: "Ra ghế sau nhé."
Thẩm Ngôn xuống xe, mở cửa sau rồi chui vào, lập tức bị Triệu Lâm Tô kéo sang.
Chiếc SUV chật chội miễn cưỡng chứa đựng dáng người cao lớn của cậu. Cũng may chân Thẩm Ngôn dài, nửa thân trên không quá dài, nên đỉnh đầu không va phải nóc xe. Triệu Lâm Tô dang chân ôm lấy cậu, cơ thể dựa vào ghế sau, ngửa đầu hôn Thẩm Ngôn.
Cảm giác môi lưỡi giao triền quá đỗi tuyệt vời, cứ như thể hôn mãi vẫn chưa đủ thỏa mãn. Đầu lưỡi vừa chạm vào nhau, cơ thể đã như bị điện giật, tê dại khắp người.
Thẩm Ngôn không thể kiểm soát được bản thân, khẽ hạ thấp cơ thể. Cậu cảm nhận được Triệu Lâm Tô, nhưng hoàn toàn không hề cảm thấy xấu hổ hay kỳ cục.
Những va chạm da thịt như có như không.
Nụ hôn càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Thời tiết dần trở nên nóng bức, hôm nay Thẩm Ngôn mặc áo hoodie và áo phông, vạt áo rộng thùng thình.
Triệu Lâm Tô nghiêng má hôn cậu, bàn tay nhẹ nhàng luồn vào trong áo.
Thẩm Ngôn không chịu đựng được những hành động của hắn, muốn tránh né nhưng không có chỗ nào để trốn. Đầu óc cậu hỗn loạn mơ màng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất trong đầu.
Muốn làm chuyện ấy.
Không gặp mặt thì khổ sở nín nhịn, gặp rồi lại cảm thấy như bị tra tấn vì không được thỏa mãn.
Chóp mũi tựa vào nhau, Triệu Lâm Tô nâng mí mắt lên nhìn cậu, khẽ hỏi: "Muốn làm hả?"
Thẩm Ngôn: "..."
Nói thừa.
Hai người họ ôm nhau ngồi như vậy, cậu có muốn hay không lẽ nào hắn không biết sao?
Mặt Thẩm Ngôn đỏ bừng đến mang tai: "Có camera đấy."
Triệu Lâm Tô cười cười, bờ môi cọ xát môi cậu: "Muốn làm trong xe thật đấy hả?"
Hắn cười rất châm chọc. Thẩm Ngôn ghì tay lên gáy hắn: "Thôi ngay cái trò giả vờ của mày đi, mày không muốn chắc?"
Triệu Lâm Tô dựa vào vai cậu, khẽ cười. Hắn ngẩng đầu hôn nhẹ lên cổ cậu, giọng nói trầm thấp: "Muốn chứ."
Có camera giám sát, hứng thú cũng vơi đi phần nào. Hai người chỉ có thể ôm hôn trong xe, coi như giải tỏa tạm thời.
Một tiết học buổi sáng kết thúc, lúc đó đã gần mười hai giờ.
"Đến nhà ăn không?"
Thẩm Ngôn nhét sách vở vào balo, ngập ngừng nhìn Triệu Lâm Tô hỏi ý kiến.
Yết hầu hắn khẽ nhấp nhô.
"Hay là về nhà trước?" Đôi mắt Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu.
Thẩm Ngôn kéo khóa balo, vắt lên vai, nghiêng người đi ra ngoài, nhỏ giọng bảo: "Về nhà."
Cửa căn hộ chung cư vừa mở, balo của cả hai đã rơi xuống sàn. Thẩm Ngôn đặt tay lên vai Triệu Lâm Tô, hơi nghiêng đầu hôn môi hắn. Cả người cậu lùi về phía sau, lảo đảo, chân trái giẫm lên chân phải, giày bị đá văng vào phòng khách. Hai người cứ thế vừa hôn môi vừa ôm ấp, đôi môi không nỡ rời nhau, chỉ khi cần cởi quần áo mới tách ra trong giây lát. Đến khi vào đến phòng ngủ, cả hai đã không còn mảnh vải trên người.
Có lẽ là do tối qua họ chỉ kịp hôn nhau chớp nhoáng ở bãi đỗ xe rồi phải tách ra mà chẳng thể làm gì thêm. Cũng có lẽ là do sáng nay họ chỉ có thể kiềm nén suy nghĩ xuống mà chẳng thể làm gì được. Hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là cả hai người họ... thật sự muốn...
Thẩm Ngôn cảm giác mình đang nhanh chóng trượt xuống dưới những giới hạn mà trước kia cậu chưa từng nghĩ đến.
Sự vội vã không thể kiềm chế.
Làn da run rẩy những đợt sóng cảm xúc.
Ngón tay siết chặt lấy ngón tay, các kẽ ngón tay đan chặt vào nhau, đến cả khớp nối cũng bị siết đến run rẩy.
Lúc mua món đồ nọ, cậu đã lo lắng nó sẽ hết hạn. Giờ thì xem ra, số lượng đó còn không đủ dùng.
Hai lần liên tiếp.
Lần đầu dữ dội như một cơn mưa rào, lần thứ hai lại dịu dàng miên man. Thẩm Ngôn nằm sấp, khuôn mặt ửng hồng nóng bỏng áp lên cánh tay, hàng mi khẽ run, đôi mắt nhắm hờ. Trong thế tấn công không ngừng nghỉ, cậu khẽ hừ nhẹ, hưởng thụ đến mức xương cốt như mềm nhũn ra.
Triệu Lâm Tô nấu cơm, Thẩm Ngôn đứng trong bếp cùng hắn, thỉnh thoảng lại nhón miếng ăn vụng. Triệu Lâm Tô nhìn cậu, trong mắt ánh lên ý cười: "Vào quấy rối đấy à?"
"Đâu có", Thẩm Ngôn đáp lại một cách hợp tình hợp lý: "Không phải mày nấu cho tao ăn đấy sao?"
Triệu Lâm Tô đặt đồ dùng nhà bếp trong tay xuống, đi sang ôm lấy cậu. Bàn tay hắn đặt lên gáy Thẩm Ngôn, nghiêng mặt hôn cậu một cái: "Trong bếp nhiều khói dầu, bê ra ngoài ăn trước đi."
"Không thích", Thẩm Ngôn múc một thìa đậu, tự mình ăn một miếng. Đột nhiên cậu muốn trêu chọc Triệu Lâm Tô, nghiêng miệng lại gần. Triệu Lâm Tô không hề suy nghĩ thêm mà há miệng ra chuẩn bị đón nhận. Thẩm Ngôn lại ngậm thìa đậu trong miệng, tránh đi, cười bảo: "Mẹ kiếp, mày định ăn thật đấy à, mày không thấy ghê tởm sao?"
Bị người yêu châm chọc, Triệu Lâm Tô nhào sang, đồ ăn còn lại cũng chẳng thèm làm vội, tóm lấy cậu hôn cho đủ "vốn" đã.
"Đừng náo loạn nữa", Triệu Lâm Tô giữ cậu trước kệ bếp: "Ra ngoài xem phim trước nhé, được không?"
Thẩm Ngôn mím môi cười.
Triệu Lâm Tô ngắm cậu cười đến hai mắt cong cong, không nhịn được lại cúi đầu hôn cậu thêm một cái: "Ngoan, anh yêu em nhiều lắm."
Lời nói sến sẩm cứ thế tuôn ra không cần suy nghĩ. Thẩm Ngôn nghe xong trong lòng cũng không cảm thấy mất tự nhiên, thế nhưng cậu vẫn làm bộ xoa xoa cánh tay, vừa hô "dừng" vừa bước ra khỏi nhà bếp.
Ăn cơm xong, hai người lại dính vào nhau chơi game.
Trình độ chơi game của Triệu Lâm Tô vẫn trước sau như một, nhưng hôm nay tâm tư hắn lại dồn hết lên người Thẩm Ngôn, kỹ năng càng trở nên tệ hại hơn trước.
Đồng đội đã bắt đầu chửi bới người đi rừng.
Thẩm Ngôn gõ chữ đáp lại: "Đừng chửi, tôi sẽ gánh."
Kết quả đồng đội càng chửi rủa dữ dội hơn, nói rằng chuyện ghê tởm nhất là đôi tình nhân chơi game, bạn trai kéo bạn gái tăng hạng. Đường trên lại còn bảo "Tôi sẽ gánh rừng", nghe xem có buồn cười hay không, nếu gánh được thì Thẩm Ngôn nói gì cậu ta cũng nghe hết.
Kết quả là Thẩm Ngôn đã giết xuyên ba đường, một mình chém năm mạng đội đối diện.
Đội đối phương không thể kiên trì thêm nổi, đành đầu hàng.
Đồng đội đồng thời gõ lên kênh chat chung: "Chúc 99."
Thái độ sùng bái điểm số tăng hạng của họ hết sức rõ ràng.
Niềm vui của Thẩm Ngôn không thể che giấu, Triệu Lâm Tô ở bên cạnh cũng cười theo.
Chơi xong hai ván game, hai người lại đi xem phim. Xem chưa được một nửa thì họ đã lại ôm ấp thân mật trên ghế sofa.
"Không phải muốn xem hết phim sao?"
Bàn tay Triệu Lâm Tô vuốt ve gáy Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn cắn xuống yết hầu hắn: "Không phải do mày quyến rũ tao đấy sao?"
Hai người chen chúc trên sofa, rõ ràng có thể vào phòng ngủ nhưng lại cứ như không đợi được, cứ thế quấn lấy nhau.
Năng lượng dường như vô tận, căn bản không thể ngăn cản.
Hai người gắn bó như keo sơn, Thẩm Ngôn ngửa đầu nhìn lên bóng đèn lay động trên trần nhà, sảng khoái đến rơi lệ.
Thẩm Ngôn gọi điện cho anh trai, nói rằng tối nay sẽ ở lại nhà Triệu Lâm Tô để xem bóng đá cả đêm.
Anh trai cậu còn chưa tan làm, vẫn đang ở công ty. Khi nghe cậu nói thế, anh cất tiếng cười quỷ dị: "Ở nhà Lâm Tô thật sao, hay là ở cùng... bạn gái?"
Không thể không nói anh trai cậu vẫn thật sự rất nhạy cảm. Thẩm Ngôn xấu hổ không biết phải trả lời thế nào.
Thẩm Thận nghe thấy cậu ấp úng, thoải mái bật cười: "Chú ý an toàn nhé!"
Điện thoại cúp máy, Thẩm Ngôn than một tiếng, nằm sấp xuống trợn mắt nhìn Triệu Lâm Tô: "Đều tại mày đấy."
"Sao thế?" Triệu Lâm Tô trưng ra vẻ mặt đầy vô tội.
"Anh tao cho rằng tao qua đêm với bạn gái."
"Vậy có muốn tao gọi điện cho anh Thận, nói rõ với anh ấy là mày đang ở chỗ tao không?"
"Mày xuống địa ngục đi—"
Thẩm Ngôn véo cổ hắn: "Đừng có ngang ngược quá đấy!"
Triệu Lâm Tô ngửa đầu cười khẽ. Cười một lúc, hắn cúi xuống bảo: "Tao nói thật, nếu mày bảo mày ở cùng với bạn gái có khi anh Thận sẽ chẳng nghi ngờ gì đâu."
"... Tao không muốn nói vậy", Thẩm Ngôn xoay mặt sang, ngón tay thuận theo cọ xát lên đường cong cơ bắp trên vai Triệu Lâm Tô: "Mày đâu phải bạn gái tao. Tao cũng không nói với anh trai tao là tao có 'bạn gái', mỗi lần nói gì tao đều nhắc đến 'đối tượng' của tao thôi". Cậu cười cười với Triệu Lâm Tô, hơi ngượng nghịu: "Tao cảm thấy như thế không tính là lừa gạt anh ấy, có phải tao đang tự lừa dối bản thân không?"
"Không phải đâu."
Triệu Lâm Tô ôm vai cậu, hôn lên trán: "Xin lỗi."
"Không phải thế đâu--"
Thẩm Ngôn vỗ vào cánh tay hắn, ngón tay chỉ thẳng vào hắn: "Tao nói cho mày nghe này, mày đừng có giở trò đó với tao. Chuyện hiện tại phải trách bản thân tao đã kéo mày vào con đường này. Yêu cũng đã yêu rồi, mày đừng ra vẻ như vậy nữa, tao không chịu nổi đâu."
Triệu Lâm Tô cười cười, ánh mắt dịu dàng: "Tao xin lỗi vì đã khiến mày phải lừa dối anh Thận. Tao không xin lỗi về chuyện kia đâu, dù sao làm thì cũng đã làm rồi". Triệu Lâm Tô cúi người nhẹ nhàng hôn lên ấn đường của cậu: "Tao không hối hận."
"Ừ."
"Mày có hối hận không?"
"Nói nhảm."
"Có gì mà phải hối hận chứ."
Triệu Lâm Tô ôm chặt cậu, ngọt ngào dịu dàng vô hạn, thấp giọng nỉ non: "Ngôn Ngôn, tao yêu mày."
"... Biết rồi, biết rồi mà."
"Á!"
Triệu Lâm Tô chuyển sang cù lét cậu.
Thẩm Ngôn bị hắn cù lét, trốn tránh khắp nơi. Chăn gối tán loạn, mắt cá chân bị kéo ra. Thẩm Ngôn vừa cười vừa dùng cánh tay siết cổ Triệu Lâm Tô.
"Thì ra mày vẫn còn tinh thần đến vậy sao?"
"Không thì sao? Tao là một người đàn ông mạnh mẽ đấy nhé, sao có thể tùy tiện bị "chơi ngã" được?"
"Tốt lắm, hai chúng ta so tài thêm lần nữa đi."
"... Cút mẹ mày đi!"
Ai cũng nói tình yêu là thứ không thể giấu được. Trạng thái yêu đương của Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô quá rõ ràng. Bạn học thì vẫn bình thường, hóng hớt cũng không nhiều lắm. Dù sao thì họ cũng chỉ tiếp xúc với nhau vài tiết học trên lớp, nên chẳng hề nghĩ tới việc hai người này yêu đương với nhau. Hình tượng hai người anh em thân thiết của Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô đã khắc sâu vào lòng các bạn học. Mối quan hệ bạn bè ở trong trường đại học đều có giới hạn, ban đầu còn chọc ghẹo trêu đùa, thế nhưng họ chẳng phải ngôi sao lớn nào đó, ai thèm theo đuôi bới móc tin đồn làm gì.
Nhưng với anh trai của cậu, Thẩm Ngôn lại không thể ngăn cản được. Anh ấy rất quan tâm đến chuyện của cậu, một mực đòi cậu dẫn bạn gái về nhà.
"Khi nào dẫn bạn gái về ra mắt anh thế?"
"Đã đến mức đó đâu anh". Thẩm Ngôn qua loa từ chối: "Có gì mà xem chứ ạ."
"Anh chỉ muốn gặp mặt một lần thôi mà."
Thẩm Thận vừa lùi một bước lại tiến thêm một bước, bàn tay đẩy đẩy Thẩm Ngôn: "Hay là hôm nào hai đứa hẹn hò, anh đứng xa xa ngắm một lúc vậy? Anh chỉ muốn nhìn xem con gái nhà người ta trông như thế nào thôi. Anh tò mò lắm, hai mươi năm qua em mới yêu đương với một cô bạn gái, lại còn suốt ngày dính lấy nhau như thế, đừng tưởng anh nhìn không ra nhé. Em ấy, đến tấm hình cũng không chịu cho anh xem, em thấy bản thân có xứng đáng với tình anh em của anh em mình không hả? Anh cũng có ăn thịt người ta đâu, sao lại giấu kỹ thế?"
Thẩm Ngôn cũng biết không thể nào can ngăn anh được, cậu chọc chọc đũa vào bát cơm, miễn cưỡng đáp: "Chờ thêm chút đi ạ, chúng em mới yêu đương có lâu lắm đâu, qua một thời gian ngắn nữa rồi tính."
Thẩm Thận không lay chuyển được cậu, chỉ đành tiếc nuối tiếp tục ăn cơm.
"À, anh này", mí mắt Thẩm Ngôn chớp chớp: "Mùng một tháng năm năm nay em muốn đi chơi xa."
"Đi đi."
Thẩm Thận gắp thức ăn, nhìn biểu cảm của Thẩm Ngôn. Sau đó anh chợt nhận ra: "Đi với bạn gái à?"
Thẩm Ngôn từ chối trả lời.
Thẩm Thận cười ha hả: "Được chứ, nhưng trước tiên phải cho anh xem mặt người ta đã."
"Anh ——"
"Được rồi được rồi được rồi," Thẩm Thận nhanh chóng đầu hàng: "Nói đùa thôi, muốn đi thì cứ đi. Vừa hay mùng một tháng năm năm nay anh rất bận rộn, lên chức một cái là việc cũng nhiều thêm."
"Anh cũng đừng mệt mỏi quá, công việc là thứ vĩnh viễn không thể làm xong đâu."
"Ừ, không có việc gì đâu, tuổi của anh không phải là tuổi để liều mạng sao?"
Thẩm Ngôn ăn hai miếng cơm, lại nói: "Anh à, cứ thế này thì đến bao giờ anh mới tìm được đối tượng đây?"
"Chẳng lẽ cứ muốn là sẽ tìm được ngay à? Thôi được rồi, anh không ép em dẫn bạn gái về, em cũng tha cho anh, ăn cơm đi nào ăn cơm đi nào."
Cứ vậy, anh ấy lừa gạt qua chuyện.
Thẩm Ngôn thở dài trong lòng, đồng thời cũng nghĩ, có phải gần đây cậu đã quá quấn quýt Triệu Lâm Tô rồi không.
Hai người họ hầu như ngày nào cũng thân mật, ngoại trừ giờ lên lớp, thời gian còn lại toàn dùng để quấn quýt lấy nhau. Đã lâu lắm rồi cậu không chạm vào bóng rổ. Cứ tiếp tục thế này, dù có là người đàn ông khỏe mạnh đến đâu thì cậu cũng sẽ "tiêu tùng".
Thẩm Ngôn nằm thẳng trên giường suy ngẫm, ngón tay đan chéo vào nhau, âm thầm hạ quyết tâm!
Phải kiềm chế sắc dục!
"Hôm nay tao không sang chỗ mày nữa đâu."
Buổi sáng, vừa lên xe, Thẩm Ngôn đã tuyên bố.
"Tại sao?" Triệu Lâm Tô nhìn sang cậu, thốt lên.
Sắc mặt Thẩm Ngôn phiếm hồng: "Khoảng thời gian gần đây quá phóng túng, phải 'bảo dưỡng' thôi". Cậu xoa eo, tiếp tục nói: "Lâu lắm rồi tao không chơi bóng rổ."
Lời đề nghị hợp tình hợp lý, không để lại chỗ trống nào cho người khác phản đối.
Ngón tay Triệu Lâm Tô siết chặt vô lăng, hắn hỏi: "Vậy mày muốn đi đâu?"
"Thế nào cũng được. Hiện giờ thời tiết nóng rồi, chúng ta tới vườn bách thảo ngắm hoa nhé?" Thẩm Ngôn đề nghị.
Đôi mắt cậu sáng ngời, rạng rỡ khiến lòng người ta mê đắm. Lòng Triệu Lâm Tô được ánh mắt cậu soi sáng, nỗi niềm nôn nóng như chờ mở thưởng mỗi sáng sau khi thức giấc của hắn cũng chậm rãi tan biến. Hắn dịu dàng đáp lời: "Được, vậy thì cùng đi ngắm hoa".