Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 77: Kỳ nghỉ đặc biệt
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn đang thu dọn hành lý trong nhà.
Ngày mùng một tháng năm, anh trai cậu vẫn bận rộn với công việc. Anh tự trào rằng, mình đang thể hiện sự yêu quý với ngày Quốc tế Lao động, chăm chỉ làm việc gấp đôi thường ngày.
"Em và Lâm Tô tự lái xe đi du lịch?"
Thẩm Thận tò mò hỏi: "Ngày nghỉ mà em không đi chơi với bạn gái sao?"
"..."
Thẩm Ngôn nhét tất vào trong ngăn kéo nhỏ, trả lời qua loa: "Tình yêu phải có khoảng cách mới trở nên đẹp đẽ."
"Lâm Tô cũng không đi chơi với bạn gái?" Thẩm Thận hỏi: "Lần trước anh thấy nó thổ lộ công khai trên vòng bạn bè một cách ồn ào lắm cơ mà."
Thẩm Ngôn im lặng tiếp tục thu dọn hành lý.
Thẩm Thận tự vuốt cằm mình, đột nhiên vỗ tay, hưng phấn thốt lên: "Anh biết rồi!"
Thẩm Ngôn ngẩng phắt mặt lên, ánh mắt mơ hồ mang theo căng thẳng.
"Bốn đứa các em hẹn hò đôi, đúng không?"
Thẩm Ngôn: "..."
"Ha ha, bị anh đoán trúng rồi!" Thẩm Thận vui vẻ nhào tới lay vai Thẩm Ngôn, "Còn định giấu giếm anh sao? Hứ, anh đã bảo rồi, anh mày tinh tường lắm, em cứ nói thẳng ra cho rồi. Anh trai em chính là người có kinh nghiệm tình trường phong phú, em nghĩ mình có thể lừa được anh sao ——"
Thẩm Ngôn bị anh trai lay lắc trái phải, dở khóc dở cười.
Chẳng trách bậc thầy yêu đương như anh trai cậu lại có thể độc thân tới hơn ba mươi năm.
Để tới sinh nhật đi, Thẩm Ngôn thầm đặt ra một thời hạn cho mình, đến ngày sinh nhật cậu sẽ nói rõ với anh trai cậu.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Ngôn hưng phấn không kìm được, giống như đêm trước khi đi du xuân đầu tiên thời đi học, cậu trằn trọc mãi không thể nào ngủ được, muốn nhắn tin với Triệu Lâm Tô. Thế nhưng cậu lại cảm thấy nếu như hai người họ cùng nhau trò chuyện thì thôi khỏi ngủ luôn.
Chắc chắn bây giờ Triệu Lâm Tô cũng chưa thể ngủ được.
Thẩm Ngôn nghĩ tới chuyện Triệu Lâm Tô cũng trằn trọc như mình, khóe miệng hơi cong lên, cơn buồn ngủ chậm rãi tìm tới.
*
"Đi đường cẩn thận đấy", Thẩm Thận dặn dò không ngớt: "Cái bằng lái của em vốn chỉ để trang trí thôi, Lâm Tô lái xe không tồi, em đừng cậy mạnh mà tranh giành tay lái với nó."
Thẩm Ngôn ăn đồ ăn sáng, bất đắc dĩ đáp: "Em biết rồi."
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, người tích cực thúc giục cậu đi thi bằng lái chính là anh trai cậu, nhưng thi bằng lái xong xuôi, người kiên quyết không cho cậu lái xe ra đường cũng là anh trai cậu.
Có lẽ trong mắt của anh trai cậu, cậu vẫn luôn là một đứa trẻ.
Tuy rằng hôm nay Thẩm Ngôn đã sớm báo với anh là mình sẽ đi du lịch, thế nhưng cậu vẫn chờ anh đi làm theo thói quen rồi mới gửi tin nhắn tới cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Tao ra khỏi nhà rồi].
[Triệu Lâm Tô: Hành lý nhiều không? Tao vào đón].
[SY: Không nhiều, mày cứ chờ ngoài đó đi].
Thẩm Ngôn khệ nệ cõng một chiếc balo leo núi khổng lồ.
Cậu khệ nệ chạy ra, balo đè lên người vượt qua cả đỉnh đầu của cậu. Triệu Lâm Tô vừa trông thấy liền lập tức xuống khỏi xe, vừa cười vừa đi tới đỡ túi: "Vác cái balo to thế cơ à?"
"Nhiều đồ đạc lắm", Thẩm Ngôn tươi cười đáp lại.
Cậu phấn khởi vô cùng, mặt mày hớn hở như một đứa trẻ. Triệu Lâm Tô nhìn cậu, lại như nhìn thấy dáng vẻ của cậu năm xưa hai người họ cùng đi du xuân với nhau.
Thẩm Ngôn bỏ balo xuống, không muốn giao nó vào tay Triệu Lâm Tô. Cậu ném thẳng balo vào hàng ghế phía sau, hỏi: "Mày mang theo cái gì thế?"
"Để trong cốp xe."
Thẩm Ngôn "À" một tiếng, lên xe, "Không phải mày chỉ mang đi một cái vali đấy chứ?"
"Không phải."
Thẩm Ngôn tò mò: "Tao nhìn xem."
Cốp xe được mở ra, bên trong bị chất đầy không còn một kẽ hở. Tất cả các loại thùng hộp được sắp xếp gọn gàng. Thẩm Ngôn trợn to hai mắt: "Mày dọn nhà đấy hả?"
Triệu Lâm Tô cười cười, đóng cốp xe phía sau lại. Hắn kéo tay Thẩm Ngôn: "Đi thôi nào."
Thành phố lúc 9 giờ sáng chính là thời điểm mọi người bắt đầu hoạt động, không khí trở nên nhộn nhịp, xe cộ trên đường nườm nượp. Hai người bọn họ đi theo hướng ra khỏi thành phố, mà phần lớn những người muốn ra khỏi thành phố đã bắt đầu hành trình từ ngày hôm qua thế nên hôm nay tuyến đường ra khỏi thành phố không có quá nhiều xe. Ngược lại, ở bên phía đối diện, tuyến đường đi vào thành phố đang tắc nghẽn đến mức không thể nhúc nhích.
Du lịch trong kỳ nghỉ giống như một lần di chuyển dân số khổng lồ, Thẩm Ngôn ít khi vội vàng ra ngoài đi chơi trong một kỳ nghỉ như vậy, trong lòng nhất thời cảm thán, thấy thật lạ lùng, "Chúng ta đi chơi đâu thế?"
"Đến thì biết."
Thẩm Ngôn cố nén sự tò mò trong lòng, hỏi Triệu Lâm Tô: "À, tối qua mày ngủ lúc mấy giờ thế?"
"Chắc chưa tới rạng sáng đâu."
Thẩm Ngôn cười trộm, nghĩ thầm suy nghĩ đêm qua của cậu không hề sai, Triệu Lâm Tô cũng hưng phấn không thể ngủ được.
Xe bon bon chạy trên đường, Thẩm Ngôn không quen đường xá nhưng lòng rất yên tâm. Bởi vì người lái xe chính là Triệu Lâm Tô, trong xe lại có âm nhạc cậu ưa thích. Cậu rung chân, lắc lư đầu hát theo bài hát, bàn tay vỗ vỗ xuống đùi theo tiết tấu âm nhạc. Cậu nghe Triệu Lâm Tô cười không ngừng nhưng mặc kệ, tiếp tục lớn tiếng hát theo giai điệu.
"Hát hay không?" Thẩm Ngôn cố ý hỏi.
"Hay", Triệu Lâm Tô mặt không đổi sắc, cười nhạt đáp lời: "Âm nhạc Trung Quốc có mày thì vẫn còn hi vọng."
"Mày cút đi."
Bản thân Thẩm Ngôn cũng không nhịn được cười. Cậu ấn hạ cửa kính xe, tiếng gió thổi vù vù ùa vào trong, Thẩm Ngôn cảm nhận được cảm giác tự do thoải mái. Nơi muốn đi du lịch còn chưa tới, trên đường đi đã cảm nhận được cảm giác vui vẻ rồi.
Xe rẽ vào một con đường nhỏ, con SUV việt dã không phát huy hết công dụng khi chạy trong thành phố, giờ đây tính năng vượt trội của nó mới được thể hiện rõ. Nó cứ thế thẳng tiến trên con đường đất, lướt mạnh trên mặt đường, thân xe hoàn toàn ổn định không hề xóc nảy.
Rừng cây hai bên đường trải dài, Thẩm Ngôn hít thở không khí trong lành mát mẻ, hào hứng càng lúc càng tăng vọt theo tốc độ của chiếc xe. Cậu vốn là người có tâm hồn phóng khoáng, vốn đã yêu thích sự mạo hiểm.
Xe việt dã đột nhiên dừng lại, lưng Thẩm Ngôn hơi chúi về phía trước. Sau khi xe dừng hoàn toàn, trái tim vẫn còn đang đập thình thình.
"Mẹ nó, kích thích thật đấy——"
Thẩm Ngôn nhìn về phía Triệu Lâm Tô, con ngươi lấp lánh: "Tao cũng muốn thử một chút!"
"Xuống xe trước đã, nghỉ một lát rồi mày có thể lên."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, xuống xe rồi mới phát hiện hai người bọn họ đã dừng lại ở bên một bờ hồ.
Có thể gọi đây là một hồ nước bởi vì mặt nước của nó quá đỗi yên ắng, phẳng lặng. Mây trời phản chiếu trong nước mới khiến người ta phát hiện ra nơi này có một mặt hồ. Ba mặt núi non che khuất ánh mặt trời, mặt hồ gom tụ ánh sáng, lấp lánh như một viên đá quý trong suốt.
Thẩm Ngôn quá ít ra ngoài du lịch, vừa liếc mắt đã bị vẻ đẹp tự nhiên của thiên nhiên nơi đây hút hồn đến mức không nói ra được câu nào.
Triệu Lâm Tô lấy hai chiếc ghế gấp từ trong cốp xe ra, kéo đến bên bờ hồ.
Hắn thấy Thẩm Ngôn ngẩn người, đi tới hỏi: "Sao vậy?"
Thẩm Ngôn gật đầu, "Đẹp quá!"
Cậu quay đầu: "Sao mày phát hiện ra được chỗ này?"
"Lúc khởi công xây dựng khu suối nước nóng đã khám phá ra nơi này, vì vấn đề địa chất không phù hợp để xây khách sạn, nên nơi này vẫn được giữ nguyên vẻ tự nhiên."
"Thật may mắn."
Thẩm Ngôn thốt lên thay cho phong cảnh, đồng thời cũng là lời từ đáy lòng cậu. Cậu có thể được nhìn thấy một nơi thuần khiết tự nhiên thế này, cậu cảm thấy mình rất may mắn.
Triệu Lâm Tô ôm bả vai Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn cũng dang tay ra ôm hắn. Cả hai lẳng lặng thưởng thức cảnh đẹp.
Không cần nói một câu, cảnh đẹp tự nhiên cứ thế thấm vào lòng người, bên cạnh có người làm bạn chia sẻ cảnh đẹp xung quanh, cảm giác may mắn càng tăng gấp bội, trong lòng không còn chút cô độc nào.
Sau một hồi ngắm nhìn, cậu mới hoàn hồn. Cậu nghiêng mặt cười hỏi: "Có phải tao nên tựa đầu vào ngực mày không nhỉ?"
Hai người bọn họ kề vai sát cánh, cánh tay khoác lên người đối phương, thật sự không giống tình nhân.
Triệu Lâm Tô cười cười, thung lũng không gió, rời xa ồn ào náo nhiệt. Hắn cũng nghiêng mặt, bờ môi chạm khẽ vào Thẩm Ngôn: "Thoải mái là được."
Thẩm Ngôn cảm thấy trái tim ấm áp mềm mại, cũng chạm môi Triệu Lâm Tô, đáp: "Ừ."
Hai người nắm tay nhau đi dạo bên hồ, bởi vì xung quanh không có ai khác nên họ không phải kiêng dè, mười ngón tay đan xen, thể xác và tinh thần đều cảm thấy thoải mái tự do.
Khi đứng trước nguy cơ bị phát hiện trước mặt người khác, họ phải cố gắng tìm mọi cách để thân mật, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Nhưng trong tình huống tuyệt đối an toàn như hiện tại, lòng họ lại bình yên lạ thường, hai bên chỉ nắm tay nhau dạo bước, thỉnh thoảng dừng chân, ôm nhau ngắm nhìn vẻ đẹp của núi non và hồ nước.
Gò má tựa sát gò má, Thẩm Ngôn cảm nhận được hơi thở của Triệu Lâm Tô, thậm chí cả dòng chảy trong mạch máu dưới da, đột nhiên có chút xúc động.
Xúc động nghẹn trong cổ họng, pha lẫn chút ngượng ngùng, lại như chưa đúng thời điểm.
Cuối cùng cậu vẫn im lặng không nói gì.
"Đi lên đó ngắm một lát nhé?" Triệu Lâm Tô hỏi.
"Có nguy hiểm không?"
"Không đâu. Tao nhớ rất rõ địa hình khu vực này, có một con đường có thể trèo lên trên, lúc những người khảo sát ở đây đã đi qua lại rất nhiều lần, rất an toàn."
"Được."
Triệu Lâm Tô lấy ra gậy leo núi đã chuẩn bị sẵn trong cốp xe.
Sắc trời còn sớm, gần đây thời tiết rất tốt, không mưa, đường khô ráo, rộng rãi, không khí trong lành, ngọt ngào hương cỏ cây. Hai người họ đi một đoạn, Triệu Lâm Tô dẫn cậu đến một điểm dừng có thể nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng bên dưới.
Cả thế gian tĩnh lặng, đẹp tựa như không gian đã bị ấn nút tạm dừng.
Thẩm Ngôn quá ít khi ra ngoài ngắm phong cảnh đẹp, cậu bị cảnh đẹp xung quanh làm cho choáng ngợp, trong lòng dâng lên chút xúc động.
Hai người họ lại cùng nhau đi xuống, Triệu Lâm Tô mang theo dụng cụ câu cá, hai người ở bên cạnh nhau cùng thả câu. Thẩm Ngôn không biết câu cá, Triệu Lâm Tô nắm tay dạy cho cậu. Thẩm Ngôn dần tìm thấy hứng thú, cậu nhìn mặt nước chằm chằm, căng thẳng đến mức nín cả thở.
"Có rồi ——"
Thẩm Ngôn hét to một tiếng, không kịp chờ đợi vội vã kéo cần câu. Một con cá nhỏ dẹt mắc câu, vùng vẫy loạn xạ.
"Nhỏ quá."
Thẩm Ngôn động lòng trắc ẩn, cậu thả con cá nhỏ kia đi.
Sau khi thả ra, Thẩm Ngôn ngượng ngùng nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Tao giả tạo lắm có phải không?"
"Không đâu", Triệu Lâm Tô đáp: "Muốn thả thì thả, muốn ăn thì ăn, đừng nghĩ nhiều."
Trái tim Thẩm Ngôn ấm áp, Triệu Lâm Tô rất hiểu cậu, cho dù hắn nói gì làm gì cậu cũng cảm nhận được tình yêu của hắn dành cho cậu.
Cần câu vẫn tiếp tục được thả xuống nước, bởi vì Triệu Lâm Tô đã nói cậu muốn làm gì cũng được, Thẩm Ngôn quyết định không nghĩ nhiều thêm, cứ thoải mái vui vẻ.
Đồ dùng Triệu Lâm Tô mang theo rất đầy đủ, hai người bắt đầu nấu cơm ngoài trời. Thẩm Ngôn kiếm củi, Triệu Lâm Tô xử lý nguyên liệu nấu ăn mang theo. Trời nổi gió, ngọn lửa bị thổi nghiêng ngả, hơi nước trắng xóa lượn lờ. Thẩm Ngôn đột ngột hôn lên má Triệu Lâm Tô, mắt cong cong, cười nói: "Tao cảm thấy rất hạnh phúc."
Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu, trong lòng dâng trào vô vàn cảm xúc, nghiêng đầu sang hôn lên môi cậu.
Nụ hôn rất tinh tế dịu dàng, không hề có dục vọng, rung động sâu sắc đến tận đáy lòng.
Cơm trưa xong xuôi, hai người ngồi bên hồ nghỉ ngơi một lúc. Chốc lát sau, Triệu Lâm Tô đề nghị Thẩm Ngôn lái xe đi dạo vài vòng quanh khu vực này.
Lúc Thẩm Ngôn vừa xuống xe, adrenaline tăng vọt, làm cậu trở nên bạo dạn hơn. Giờ phút này ăn uống no nê, cậu đã uể oải, trong lòng lại do dự: "Liệu tao có lái được không?"
"Có gì mà không được, nơi này không có ai, thử chút xem thế nào?"
"..."
Thẩm Ngôn lên xe. Sau khi lấy được bằng lái xe, cậu chưa từng sờ tới vô lăng thêm lần nào nữa. Bàn tay mới đặt lên, tâm trạng hưng phấn đột nhiên xuất hiện. Cậu liếc mắt nhìn Triệu Lâm Tô ngồi bên ghế phụ lái: "Thật sự để tao lái đi đấy hả?"
"Lái đi, cứ yên tâm", Triệu Lâm Tô lên tiếng: "Con xe này có bảo hiểm toàn phần."
"Mày cút đi —— Đồ nói gở."
Thẩm Ngôn tập trung tinh thần, nhấn ga. Quán tính đẩy người cậu về phía sau, cậu "oa" một tiếng, vui vẻ liên tục bật ra những tiếng cười ngây ngô.
Triệu Lâm Tô cũng cười. Hắn không nói thêm gì nhiều, chỉ yên lặng ở bên cạnh. Thẩm Ngôn lái một đoạn đường, tay lái chậm rãi quen thuộc, chỉ cần hơi tăng tốc độ là cậu lại vui sướng bật cười.
Gương chiếu hậu hiện lên tình cảnh bụi đất bay lên, Thẩm Ngôn kêu lên không ngừng. Triệu Lâm Tô mở một ca khúc có tiết tấu nhẹ nhàng, để cậu thoải mái hưởng thụ sự sung sướng lái xe vút đi trong một không gian vắng bóng người.
Lái xe về bên hồ, cơ thể Thẩm Ngôn đã toát mồ hôi. Cậu dừng xe, nhào thẳng vào ngực Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô đã sớm chuẩn bị, dang tay đỡ lấy cậu.
Hai mắt Thẩm Ngôn sáng bừng nhìn Triệu Lâm Tô: "Chơi vui quá!"
Triệu Lâm Tô ôm cậu: "Lái tốt lắm."
"Tao căng thẳng lắm đó", Thẩm Ngôn giơ lòng bàn tay mình ra cho hắn xem: "Toát mồ hôi ra rồi nè."
Triệu Lâm Tô nhéo bàn tay cậu một cái, nghiêng mặt sang. Thẩm Ngôn mở môi, môi răng giao hòa, quấn quýt thắm thiết.
Buổi chiều hai người họ lại lên núi, mỗi người đeo một chiếc balo. Đến khi chạng vạng, họ lên được đỉnh núi, vừa vặn kịp ngắm hoàng hôn. Một mảnh trời đầy ráng mây tuyệt đẹp ôm lấy đỉnh núi, hai người họ hôn nhau dưới bầu trời rực rỡ sắc màu, trán tựa trán, mũi tựa mũi, như có ngàn vạn lời muốn thổ lộ, lại giống như không cần nói bất cứ lời gì.
Trong túi leo núi của Triệu Lâm Tô có một chiếc lều đơn giản, hiện giờ thời tiết không còn quá lạnh, có thể ở lại trên núi qua đêm. Thẩm Ngôn đóng cọc lều xuống, cười đùa hỏi: "Đêm đến liệu có rắn tới chỗ này không?"
"Có thể", Triệu Lâm Tô nâng mắt nhìn cậu: "Nghe nói vùng gần chỗ này còn có sói."
"Thật hay giả?" Thẩm Ngôn lo lắng hẳn lên.
"Ừ, đêm đến mày phải cẩn thận một chút."
"Chuyện này là chuyện cẩn thận thì xong sao?"
Triệu Lâm Tô đóng chắc chiếc cọc phía bên mình, đi sang hôn lên trán cậu: "Cẩn thận có sói chui vào trong chăn."
"... Mày cút đi!"
Lều trại dựng xong xuôi, trời cũng tối sầm xuống. Hai người ăn chút thức ăn nhanh lót dạ, Triệu Lâm Tô đốt lửa, treo đèn, lấy ra một tấm chăn mỏng. Hai người quấn chăn, ngồi ở cửa lều, cùng nhau nhìn lên những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời.
"Có muốn ngắm mặt trời mọc không?" Triệu Lâm Tô nghiêng mặt nhìn cậu.
Thẩm Ngôn quấn chăn kín mình, gật đầu: "Muốn."
"Vậy thì đi ngủ sớm một chút."
Lều vải được kéo khóa lại, chiếc đèn treo bên ngoài còn sáng. Thẩm Ngôn nhìn thấy hai cái bóng đổ dài trên thành lều, chợt cảm thấy ngượng nghịu. Cậu cúi đầu lại ngẩng đầu, khóe môi cong cong lộ ra nét cười nhỏ bé.
Trong mắt Triệu Lâm Tô cũng nhàn nhạt tươi cười.
Trong bầu không khí vui vẻ đùa giỡn, cả hai chậm rãi tiến lại gần nhau, đôi môi chạm khẽ một lần, hai lần, sau đó càng hôn càng thêm sâu.
Tình huống hôm nay không hề vội vã, thong dong tự tại, thoải mái dễ chịu như nước chảy mây trôi nhưng vẫn có những cảm giác rất đặc biệt. Ở một nơi không người như vậy, hai người họ như cũng đã trở thành một phần của thiên nhiên, như nước hòa vào nước, ngay cả cái bóng cũng hợp thành một.
Bọn họ thường xuyên thân mật nhưng tình trạng yên ổn, an tâm, trần trụi ôm nhau qua đêm thế này vô cùng hiếm hoi. Thẩm Ngôn không thích nói dối anh trai cho nên chỉ thỉnh thoảng mới ở lại cùng Triệu Lâm Tô.
Da thịt kề cận, từng tấc từng tấc không có gì che lấp, nhiệt độ, hơi thở đều hòa hợp.
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô hôn môi, hôn rồi hôn, Triệu Lâm Tô đỡ lấy cậu. Thẩm Ngôn nhìn chiếc bóng trên vải lều, từ trên xuống dưới đều hòa làm một. Cậu nhắm mắt lại, hơi ngửa đầu, cảm thấy chẳng sao hết. Nơi này chỉ có hai người họ, chỉ cần cậu vui, cậu thích là được.
Sau đó, im lặng cận kề, thầm thì nói chuyện.
"Liệu trời có mưa được không?"
"Không đâu, hai ngày nay đều không mưa."
"Ngày mai vẫn ở lại chỗ này chứ?"
"Ngày mai tiếp tục lái xe đi."
"Mày lái hay tao lái?"
"Thay nhau đi. Đừng lo lắng, nếu căng thẳng thì lái chậm một chút, tao sẽ chú ý hộ mày."
Trong những nụ hôn thỉnh thoảng chạm tới, cơn buồn ngủ của Thẩm Ngôn dần ập tới: "Lúc nào mặt trời mọc thì gọi tao nhé..."
Cậu ngủ rất say, trong một hoàn cảnh xa lạ như thế mà cậu vẫn rất an lòng. Không biết qua bao lâu, Thẩm Ngôn bị Triệu Lâm Tô đánh thức. Cậu híp mắt, vẫn còn hơi buồn ngủ. Triệu Lâm Tô gọi: "Sáng rồi."
Cửa lều vải được kéo mở một nửa, Thẩm Ngôn lười biếng quấn chăn, tựa vào đó nhìn ra bên ngoài.
"Hơi lạnh", Thẩm Ngôn nói.
Triệu Lâm Tô vòng tay ôm lấy cậu, cơ thể nóng bỏng của hai người chạm vào nhau, ấm áp thoải mái. Thẩm Ngôn nghiêng mặt, khẽ dựa vào vai Triệu Lâm Tô. Hai người họ ngắm mặt trời mọc qua khe hở nhỏ của lều trại, ánh mặt trời sáng ngời, phủ ánh vàng kim rực rỡ xuống thung lũng.
Mí mắt Thẩm Ngôn chậm rãi chớp chớp. Cậu nheo mắt, như bị một thứ gì đó mê hoặc, một hồi lâu sau mới quay mặt sang. Gương mặt Triệu Lâm Tô đang bị ánh mặt trời chiếu rọi, hai cơ thể dưới tấm chăn dán chặt lấy nhau, không hề che giấu, như vạn vật trong trời đất. Cậu khẽ mỉm cười, lên tiếng: "Đây là lần đầu tiên tao ngắm mặt trời mọc đó."
Khóe miệng Triệu Lâm Tô cong lên, ánh mắt dịu dàng: "Thích chứ?"
"Thích."
Thẩm Ngôn híp mắt mỉm cười. Tóc tai cậu vẫn còn rối bù, mà vì buồn ngủ nên mắt vẫn chưa mở hẳn ra, phía dưới mí mắt hình như còn có một sợi lông mi rơi rụng.
Triệu Lâm Tô muốn đưa tay lấy nó xuống giúp cậu, cánh tay mới động đậy liền nghe thấy Thẩm Ngôn gọi một tiếng.
"Triệu Lâm Tô."
Triệu Lâm Tô đáp "Ừ", ngón tay chạm khẽ vào mắt Thẩm Ngôn, dính lên sợi lông mi nọ. Hàng mi Thẩm Ngôn buông rủ, nhẹ nhàng chớp chớp.
Triệu Lâm Tô chạm vào sợi lông mi kia, lúc đang muốn lấy ra, hắn lại nghe thấy Thẩm Ngôn bảo rằng.
"Hình như tao đã có chút yêu mày mất rồi."