Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 8: So Sánh
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ý định ban đầu của Thẩm Ngôn vốn là đưa Triệu Lâm Tô đi dạo trong công viên, học theo cách Trâu Kỵ khéo léo khuyên vua Tề, mượn chuyện chó để ám chỉ người, nhằm khiến Triệu Lâm Tô phải suy ngẫm về hành động của mình. Cậu không ngờ rằng vì tranh cãi với cậu mà Triệu Lâm Tô còn có thể nói những lời trái với lòng mình.
Được rồi, người da mặt dày vô địch thiên hạ.
Vậy thì hai chúng ta cùng so xem ai da mặt dày hơn ai.
Bây giờ mỗi khi nhìn thấy hai chữ [Thẩm Ngôn] trên đầu Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn hoàn toàn phớt lờ.
Không có cách nào khác, cậu biết chính mình quá đẹp trai.
"Bóng rổ?" Triệu Lâm Tô không buồn ngẩng đầu lên, y như mọi khi, thẳng thừng từ chối: "Không đi."
Thẩm Ngôn thực sự phục hắn.
Trình độ đánh bóng rổ của cậu tệ đến thế sao? Ba năm qua Triệu Lâm Tô chưa từng xem một trận bóng nào của cậu, còn Chu Ninh Ba thì trận nào cũng có mặt. Thẩm Ngôn từng phàn nàn với Chu Ninh Ba, Chu Ninh Ba nói: "Có lẽ do Triệu Lâm Tô ngại ồn ào."
Thẩm Ngôn nghĩ thầm làm gì có chuyện này, người thích Heavy metal sẽ ngại ồn ào sao?
Heavy metal (thường được gọi tắt là metal) là một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ.
Thẩm Ngôn ném tấm vé lên bàn phím trước mặt hắn: "Lần này nhất định mày phải đến, không muốn cũng phải đến."
Triệu Lâm Tô quay đầu nhìn về phía cậu.
Thẩm Ngôn nói: "Trận bóng cuối cùng của thời đại học, năm tư phải đi thực tập rồi sẽ không còn thời gian nữa. Chiều thứ sáu tuần này cũng không có tiết học nào."
Cuối cùng Triệu Lâm Tô cũng nhận vé.
"Rảnh thì đến."
Thẩm Ngôn thầm nghĩ, cả trận bóng rổ toàn các cậu bạn đẹp trai, lẽ nào mày còn không để mắt tới?
Mày chẳng biết điều gì cả.
Cho dù Thẩm Ngôn đã cạn lời thì cậu vẫn quyết không từ bỏ.
Con người cậu không biết bỏ cuộc là gì, nhất định phải tìm mọi cách để thay đổi cái tên hiển thị trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô!
Em gái dễ thương trong phim không được, thế thì cậu đổi trai đẹp!
"Sao hôm nay Chu Ninh Ba tới muộn thế?" Thẩm Ngôn hỏi.
Triệu Lâm Tô trả lời: "Thầy Lương đã về rồi."
Thẩm Ngôn ồ lên một tiếng, "Chả trách nó đã ôm bụng từ sáng đến giờ rồi."
Thầy Lương, tên đầy đủ Lương Khách Thanh, là nhân vật nổi tiếng khiến ai cũng phải đau đầu của khoa họ, tính tình cực kỳ nghiêm khắc, xuất thân từ trường nước ngoài, lý lịch xuất sắc vượt xa tuổi tác, khí chất và phong cách ăn mặc lịch lãm, nhã nhặn hệt như một doanh nhân Phố Wall, chưa từng tiết lộ trọng tâm đề thi cuối kỳ, ra đề có độ khó siêu cao, khiến vô số sinh viên phải thất bại. Thẩm Ngôn còn may, cậu chưa từng rớt môn học nào của thầy, Triệu Lâm Tô cũng thế. Trong bộ ba vững chắc của bọn họ, chỉ có một mình Chu Ninh Ba nhiều lần thi trượt, thi lại cũng từng trải, còn suýt chút nữa phải học lại cả môn.
Có lời đồn đại rằng Lương Khách Thanh phân biệt đối xử với các sinh viên. Người mà thầy có thiện cảm thì khi làm bài thiếu đôi chút điểm thầy sẽ nâng điểm cho, còn là người thầy không ưa, thì bạn tiêu rồi.
Chu Ninh Ba chính là ví dụ thực tế.
Có thể thi đỗ trường đại học bọn họ thì không phải kẻ ngốc. Đáng tiếc người thông minh cũng chia đẳng cấp, mà chỉ cần bạn sai một li thì bạn sẽ đi một dặm. Thời học cấp ba tất cả các bạn học thông minh đều sẽ luôn đứng đầu, lên đến đại học, trong vô số những người nỗ lực sẽ có những người vượt trội xuất hiện, sau đó những người còn lại chỉ có thể làm nền hoặc làm bia đỡ đạn cho họ.
Chu Ninh Ba vốn là học sinh ôn thi lại một năm mới thi đỗ vào trường, lý do đỗ còn do may mắn, cậu ta chính là sinh viên có điểm trúng tuyển thấp nhất chuyên ngành.
Tuy nhiên, may mắn này chỉ dừng lại ở việc nhập học, sau khi vào trường, may mắn biến thành một cơn ác mộng.
Ban đầu Chu Ninh Ba ở trong ký túc xá không được bạn học yêu thích một phần cũng do điểm trúng tuyển thấp nhất khóa, hơn nữa cậu ta còn không biết cách giao tiếp với mọi người, tự nhiên trở thành người ít ai để ý đến.
Các bạn học cùng khoa cùng khóa có khá nhiều người nổi bật, có người sau khi nhập học liền mong muốn được làm nghiên cứu sinh cùng các thầy cô, cố gắng thể hiện tốt để thầy cô nhớ mặt.
Có đôi khi so sánh người với người, chỗ này hơi kém một chút, chỗ kia hơi kém một chút, gom góp lại, bạn sẽ đứng cuối cùng.
Ban đầu Lương Khách Thanh không quan tâm đến người đứng cuối cùng, khiêm tốn như Chu Ninh Ba, đáng tiếc bên cạnh Chu Ninh Ba lại có hai sinh viên xuất sắc của khóa, Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô.
Lương Khách Thanh cho rằng ngưu tầm ngưu mã tầm mã, có thể chơi cùng hai sinh viên xuất sắc chứng tỏ Chu Ninh Ba cũng không tồi, sau khi gọi cậu ta phát biểu mấy lần, thầy mới biết đây là một cái đầu gỗ mà thầy không thể nào dạy nổi.
Trong mắt thầy Lương không thể chấp nhận phế phẩm, gần như đã ghét Chu Ninh Ba ra mặt.
Từ đó về sau, Chu Ninh Ba vừa muốn đến lớp của Lương Khách Thanh, lại vừa sợ thầy, căng thẳng đến độ ngồi cả buổi trong nhà vệ sinh ký túc không dám thò mặt ra.
Thẩm Ngôn muốn giúp nhưng không biết nên giúp từ đâu.
Thật ra Chu Ninh Ba cũng có ưu điểm của riêng mình, chăm chỉ, cố gắng, quyết tâm vươn lên, chỉ thua kém ở cái tính cách mềm yếu như cục bột ấy.
Thấy giờ học sắp bắt đầu, Thẩm Ngôn gọi điện thoại cho Chu Ninh Ba: "Đến đâu rồi? Sắp vào tiết rồi đấy, hôm nay là buổi học đầu tiên của thầy Lương sau khi về nước, nếu mày dám tới trễ, thì có thần tiên cũng không cứu nổi mày đâu."
Đầu bên kia, Chu Ninh Ba thở hổn hển như sắp đứt hơi, "Tao đến ngay đây."
"Nhanh chân lên chút."
Thẩm Ngôn cúp điện thoại, thở dài: "Chờ sống sót hết học kỳ này là ổn."
"Không chắc." Ngón tay Triệu Lâm Tô lướt trên màn hình điện thoại, mở tin tức cho Thẩm Ngôn xem trên trang web chính thức của trường: "Năm nay có khả năng thầy ấy sẽ được thăng chức lên phó khoa, năm sau sẽ phụ trách việc thực tập của chúng ta."
Thẩm Ngôn: "..."
Bé Ba à, đây là trời muốn diệt mày đấy.
Thẩm Ngôn: "Dù sao chỉ cần không nhìn thấy thầy ấy, Chu Ninh Ba sẽ không sao. Mày nói xem, thầy Lương đáng sợ đến vậy sao?"
Triệu Lâm Tô với vẻ mặt kiêu ngạo của một thiên tài, khẽ cười nhạt một tiếng.
Thẩm Ngôn nói tiếp: "Tao thấy giáo sư Triệu và giáo sư Lâm rất thân thiện."
"Họ đối xử với mày quả thực rất thân thiện."
"Hả?"
Thẩm Ngôn được ưu ái mà hơi giật mình, "Vậy á? Chỉ đối xử với một mình tao như vậy?"
"Ừ." Triệu Lâm Tô nói: "Trong mắt họ, mày được xem là một tác phẩm nghệ thuật đạt chuẩn của loài linh trưởng."
Thẩm Ngôn: "..." Cậu sẽ coi như đây là lời khen.
Tiếng ồn ào ầm ĩ trong phòng học bỗng chợt nhỏ dần, Thẩm Ngôn ngồi thẳng người ngó đầu về phía trước xem, quả nhiên Lương Khách Thanh đã đi vào trong.
Khoảng thời gian trước Lương Khách Thanh vẫn còn ở nước ngoài, tiết học môn này trên thời khóa biểu của họ bị hoãn đến tận bây giờ mới học.
Ai cũng nói Lương Khách Thanh là người có bối cảnh, xem ra bối cảnh của thầy rất vững vàng.
Chu Ninh Ba còn chưa tới...
Thẩm Ngôn đặt tay lên bàn đứng dậy, nói với người bên cạnh: "Tao ra ngoài tìm nó."
"Đừng đi." Triệu Lâm Tô lên tiếng: "Mày mà ra đó có khi lát nữa thầy Lương sẽ cho rằng nó lôi mày ra làm lá chắn, Chu Ninh Ba sẽ thảm hơn nữa."
Thẩm Ngôn chậm rãi ngồi xuống.
Cậu vừa nghĩ lỡ đâu Chu Ninh Ba tới muộn cậu có thể làm chỗ dựa cho cậu ta, cùng chịu phạt cơn giận dữ của Lương Khách Thanh. Thế nhưng cậu cảm thấy Triệu Lâm Tô nói đúng, Lương Khách Thanh từng phát biểu rằng, thầy cực kỳ ghét học trò "kéo bè kết phái".
Trên bục giảng, Lương Khách Thanh đang kết nối máy chiếu, thầy không nói một câu, cả phòng học im như thóc.
Đây là sức mạnh của một vị giáo sư ma quỷ.
Thẩm Ngôn thầm nghĩ: Cậu cũng chỉ có thể đốt thêm ít vàng mã cho Chu Ninh Ba vào ngày này năm sau.
"Báo, báo cáo..."
Chu Ninh Ba đã xuất hiện ở cửa, mặt đỏ bừng bừng, đầu sắp bốc khói.
Thẩm Ngôn không kìm được che kín mặt.
Còn chưa vào tiết, báo cáo cái gì mà báo cáo, mày cứ thế mà đi thẳng vào lớp đi!
Mày có phải học sinh trung học nữa đâu.
Tất cả sinh viên bên trong hướng mắt ra phía cửa lớp học, Thẩm Ngôn hạ giọng hỏi: "Cứu nó thế nào đây?"
Triệu Lâm Tô nghiêng đầu, cũng hạ giọng: "Hết cách cứu rồi."
"..."
Thiên tài? Mày chỉ được đến thế này?
Cũng chỉ ngang tầm với lũ thất bại trong loài linh trưởng thôi!
Thẩm Ngôn căng thẳng nhìn ra phía cửa. Lương Khách Thanh đã chuẩn bị xong xuôi cho tiết học, lúc này mới quay đầu nhìn ra ngoài.
Cho dù ngồi cách cửa lớp ba hàng ghế, Thẩm Ngôn vẫn thấy mồ hôi trên trán Chu Ninh Ba.
Cậu có đủ lý do để tin rằng, tấm lưng đằng sau Chu Ninh Ba đã ướt đẫm mồ hôi.
"Vào đi."
Chu Ninh Ba như bò tót lao vào, Thẩm Ngôn vội vàng kéo cặp sách của mình sang một bên. Chờ khi Chu Ninh Ba ngồi vào chỗ xong, cậu mới nhỏ giọng hỏi: "Không sao chứ?"
"Không sao."
"Lau mồ hôi đi."
Chu Ninh Ba nhận khăn giấy Thẩm Ngôn đưa lau mồ hôi, nhìn Thẩm Ngôn đầy biết ơn: "Cảm ơn mày."
Thẩm Ngôn cười bất đắc dĩ: "Tiết học còn chưa..."
Chu Ninh Ba lau mồ hôi trên mặt rồi lại lau mồ hôi trên cổ, thở phào hai hơi, hỏi: "Tiết học còn chưa bắt đầu hả?"
Thẩm Ngôn nhìn cậu ta như nhìn thấy quỷ.
Chu Ninh Ba cũng giống như mới gặp quỷ, nhanh chóng mếu máo như sắp khóc: "Đã bắt đầu rồi sao?"
"Vào trong lớp rồi thì ngậm miệng lại."
Trên bục giảng, Lương Khách Thanh cất giọng lạnh lùng.
Chu Ninh Ba lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hai bàn tay khoanh lại gọn gàng, không khác gì học sinh tiểu học.
Thẩm Ngôn nhìn chằm chằm Chu Ninh Ba suốt hai phút, đến tận khi Triệu Lâm Tô dùng đầu gối chọc vào đầu gối mình.
Thẩm Ngôn quay sang, Triệu Lâm Tô bảo: "Thầy Lương đang nhìn về phía bên này đấy."
Thẩm Ngôn lại vô thức quay sang bục giảng.
Quả nhiên Lương Khách Thanh đang nhìn về phía bọn họ, vẻ mặt không hề thân thiện chút nào.
Thẩm Ngôn nín thở chịu đựng, mãi cho đến tận khi Lương Khách Thanh dời tầm mắt đi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đầu cậu lại bắt đầu ong ong.
Hình ảnh mới xuất hiện không thể nào xóa nhòa được, mắt Thẩm Ngôn sắp rớt ra ngoài.
Chu Ninh Ba.
Lại dám ảo tưởng Lương Khách Thanh???!!!
Chuyện này còn... còn điên hơn cả tình huống của Triệu Lâm Tô nữa!
Thẩm Ngôn nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút.
Trong tam giác vững chắc có hai thằng dở hơi, kết luận cuối cùng chỉ có mình cậu bình thường, đúng không?
Mẹ ơi.
Hãy hủy diệt con đi!
Thẩm Ngôn ép mình không được suy nghĩ lung tung.
Hai mắt Lương Khách Thanh không dung thứ dù chỉ một hạt cát, ai dám thất thần trong giờ học của thầy chắc chắn kẻ đó sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Thế nhưng Chu Ninh Ba... thật là cứng đầu nha...
Lương Khách Thanh, thầy ấy có chỗ nào để mày ảo tưởng vậy?
Thẩm Ngôn nhìn gương mặt lạnh tanh đang giảng bài của Lương Khách Thanh, cảm giác như sắp có băng vụn rơi ra từ đó, hàng ngàn câu hỏi trong lòng không tìm được lời giải đáp.
Nhìn mãi nhìn mãi, cậu lại cảm thấy Triệu Lâm Tô bình thường hơn Chu Ninh Ba rất nhiều!
Quả nhiên người với người cứ phải tìm ra chỗ so sánh.
Nếu để Lương Khách Thanh biết... Thẩm Ngôn rùng mình, không dám nghĩ Chu Ninh Ba sẽ như thế nào.
Nhưng mà sao lại đến mức này, những người bên cạnh cậu đều ảo tưởng đàn ông?
Chẳng lẽ đây là trào lưu kỳ lạ?
Tan học, xung quanh Lương Khách Thanh có rất nhiều người vây quanh.
Đây chính là hiện thực, cho dù giảng viên có đáng sợ đến mấy, chỉ cần thầy có thực lực sinh viên vẫn sẽ xúm lại.
Thẩm Ngôn kéo dây ba lô, mắt nhìn Chu Ninh Ba đang do dự bên cạnh, rồi lại nhìn Lương Khách Thanh bị mọi người vây quanh, vẫn còn hơi choáng váng.
"Thẩm Ngôn." Chu Ninh Ba lẩm bẩm: "Mày nói xem tao có nên đi lên đó xin lỗi thầy Lương không?"
Thẩm Ngôn: Mày thực sự nên xin lỗi thầy.
"Tùy mày thôi."
Chu Ninh Ba vẫn ngồi im tại chỗ, cả người cao lớn co rúm lại, rõ ràng rất sợ hãi.
Thẩm Ngôn không hiểu nổi.
Chẳng lẽ siêu năng lực của cậu khi gặp những người khác nhau sẽ có hiệu quả khác nhau?
Chứ có đánh chết cậu cũng không thể nghĩ ra lý do tại sao Chu Ninh Ba ảo tưởng Lương Khách Thanh. Chu Ninh Ba gặp Lương Khách Thanh có khác nào chuột gặp mèo đâu? Hay là Chu Ninh Ba quá sợ hãi Lương Khách Thanh, thế nên mới có thể mở ra một thế giới tưởng tượng đáng kinh ngạc như vậy?
"Thôi quên đi."
Chu Ninh Ba vẫn không đủ dũng khí để bước lên.
Ba người rời khỏi phòng học, khả năng chịu đựng áp lực tâm lý của Thẩm Ngôn giờ đây đã tốt hơn trước, sau khi hết ngạc nhiên, cậu vẫn có thể bình tĩnh trước sự hoang đường này.
"Tao về ký túc xá trước." Chu Ninh Ba lên tiếng.
Thẩm Ngôn vẫy vẫy tay với cậu ta.
Cậu đứng lặng một lúc lâu, lúc này mới nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Triệu Lâm Tô này."
Triệu Lâm Tô nhướng mày với cậu.
"Thật ra mày rất sợ tao, có đúng không?"
Ánh mắt của cậu đầy mong chờ: "Mày nói thật đi, mày rất sợ tao, đúng không hả? Có phải mày nhìn thấy tao giống y như Chu Ninh Ba nhìn thấy Lương Khách Thanh, gặp là run rẩy, chỉ cố tỏ ra bình tĩnh? Mày cứ thừa nhận sự hèn nhát của mình đi, đừng xấu hổ. Mày nói thẳng với tao, tao sẽ không cười mày đâu."
Triệu Lâm Tô tiến sát lại gần cậu, bàn tay đặt lên gáy cậu, dùng hành động thực tế chứng tỏ câu hỏi của Thẩm Ngôn thật nực cười: "Đi mua chút đồ."
Thẩm Ngôn sờ lên gáy mình: "Không được tùy tiện sờ vào đầu của đàn ông con trai! Mày muốn mua gì?"
"Mua đồ cho người anh em của mày."
"Mua gì cho Chu Ninh Ba hả?"
"Không phải Chu Ninh Ba."
"Cho mày?"
Triệu Lâm Tô quay đầu mỉm cười: "Nghĩ kỹ thêm chút."
"Cho anh tao?"
"Nghĩ thêm chút nữa."
Thẩm Ngôn không nghĩ ra, người có thể xưng anh em với cậu, ngoài những người vừa kể trên thì hình như đâu còn ai nữa.
"Ai vậy?"
Thẩm Ngôn lên xe: "Rốt cuộc mày đang nói đến người anh em nào?"
Cửa hàng thú cưng Tâm Tâm.
"Xuống đi." Triệu Lâm Tô hất cằm lên, "Vào chọn cho người anh em của mày một sợi dây mà nó thích."
Thẩm Ngôn: "..."
Chọn! Chọn cái thật thô vào! Sau đó siết cổ cái thằng chó suốt ngày ảo tưởng về anh em tốt của mình trước đã!