Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 85: Đánh trước, nói sau!
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Thần khoanh tay đứng bên chờ xem kịch.
Ban đầu Triệu Lâm Tô không định đến chào hỏi, nhưng từ xa hắn thấy Đường Thần đang nói chuyện với Thẩm Thận nên mới quyết định đi tới.
Biểu cảm và hành động của Đường Thần khiến hắn linh cảm có chuyện chẳng lành.
"Anh Thận", Triệu Lâm Tô đứng trước mặt Thẩm Thận, kính cẩn chào hỏi.
Cánh tay đang khoanh của Đường Thần suýt nữa thì buông thõng xuống.
Hai người này còn quen biết?!
Kích thích quá vậy?!
Thẩm Thận híp mắt nhìn Triệu Lâm Tô, ngắn gọn gọi: "Sang đây với anh."
Hai người rời đi cùng nhau, bỏ lại Đường Thần đứng yên tại chỗ, không biết nên tiếp tục đi theo hóng chuyện hay nên chờ Thẩm Ngôn quay về rồi giáng cho cậu ta một cú lật kèo chí mạng.
Cậu ta quyết định chọn vế sau.
Đường Thần đứng yên ở cổng trường chờ đợi.
Cậu ta vô cùng chán ghét Thẩm Ngôn, cái kẻ nửa vời không rõ ràng giới tính lại suốt ngày tỏ vẻ thiếu niên có chí tiến thủ, trên đầu như mang theo vầng hào quang thiên sứ gì đó, quả thật khiến người ta chướng mắt.
Đường Thần không tin trong giới này có ai thật sự tốt đẹp, chân chính, sạch sẽ không tì vết. Cậu ta đã gặp quá nhiều người, sớm nhìn thấu tất cả, chỉ chờ ngày vạch trần bộ mặt thật của kẻ đó.
Cậu ta càng chờ càng nôn nóng, đợi đến khi Thẩm Ngôn đi ra, gần như cậu ta vội vàng chủ động chạy lên đón.
Trong tay Thẩm Ngôn cầm theo ít tài liệu giảng viên hướng dẫn đưa cho, bước đi rất chậm rãi, có lẽ đang suy nghĩ gì đó. Đường Thần đi tới trước mặt cậu, Thẩm Ngôn cũng không nhận ra cậu ta đang lao về phía mình mà cứ thế đi lướt qua.
"Thẩm Ngôn ——"
Nghe thấy tiếng người gọi Thẩm Ngôn mới quay đầu, trông thấy Đường Thần, cậu không hề có cảm giác gì đặc biệt: "Chuyện gì?"
Đường Thần thấy thái độ của cậu bình tĩnh như gặp một người bạn học bình thường không quen thân trên đường, trong lòng dâng lên nỗi tức giận khó tả, cắn răng nói: "Tao gặp bạn trai của mày rồi!"
Thẩm Ngôn không kịp phản ứng, cậu cho rằng Đường Thần đang nói đến Triệu Lâm Tô, nên chẳng thèm để ý, nhướng mày hỏi: "Rồi sao?"
Trong lòng Đường Thần đang thầm mong có thể vạch trần bộ mặt thật của người này nhưng Thẩm Ngôn lại bày ra dáng vẻ chẳng quan tâm. Cậu ta càng giận dữ hơn: "Bạn trai mày cũng đã gặp mặt Triệu Lâm Tô rồi!"
Thẩm Ngôn hơi ngẩn ngơ.
Bạn trai cậu... gặp mặt... Triệu Lâm Tô?
Triệu Lâm Tô tự gặp mặt chính bản thân mình?
Biểu cảm không hiểu của Thẩm Ngôn càng khiến Đường Thần tức điên.
Đường Thần nhìn thế nào cũng thấy Thẩm Ngôn rất chướng mắt, Thẩm Ngôn làm gì, hành động ra sao, cậu ta cũng càng nhìn càng tức!
"Hai người họ đi rồi." Giọng điệu Đường Thần đầy mỉa mai, chỉ về một hướng: "Bây giờ mày sang đó tìm có khi còn vớt vát được chút ít đấy."
Thẩm Ngôn nhìn theo hướng cậu ta chỉ.
Cậu trông thấy xe ô tô của anh trai mình.
"..."
Đầu óc Thẩm Ngôn nhanh chóng quay cuồng, trong chớp mắt đã hiểu ra, Triệu Lâm Tô gặp phải anh trai cậu rồi!
Chuyện này thì chẳng có vấn đề gì, nhưng Đường Thần nói "bạn trai" của cậu gặp mặt Triệu Lâm Tô.
Cậu quay đầu về phía Đường Thần, ánh mắt sắc nhọn: "Cậu đã nói gì?"
Cuối cùng Đường Thần cũng thấy được vẻ hoảng hốt của cậu nhưng tâm trạng lại chẳng mấy sảng khoái.
"Không nói gì, tao chỉ tò mò hỏi hai người họ ai mới là chính cung?"
Đầu Thẩm Ngôn "ầm" một tiếng, cậu không muốn đôi co với Đường Thần, lập tức cầm điện thoại gọi cho anh trai, nhưng anh ấy không nghe máy.
Buông điện thoại di động xuống, Thẩm Ngôn hỏi Đường Thần đang đắc ý: "Họ đi đâu rồi?!"
Đường Thần nghẹn họng vì giọng điệu của cậu.
Thẩm Ngôn cất cao giọng, nghiêm khắc quát: "Nói!"
Đường Thần hoảng sợ, vô thức chỉ thêm một lần nữa: "Bên đó, bên đó... tao không hề, không hề nói bậy bạ gì hết."
Ánh mắt Thẩm Ngôn như lưỡi dao quét qua người cậu ta: "Cậu có nói bậy hay không thì cũng tạm bỏ qua, chờ đấy, xong việc tôi sẽ đi tìm cậu."
Cổng trường đông người qua lại, trong lòng Thẩm Thận dù có sóng gió đến mấy thì ít ra cũng phải giữ thể diện. Anh gọi Triệu Lâm Tô đến rừng cây hẻo lánh gần trường học.
"Triệu Lâm Tô", Thẩm Thận nghiêng mặt, hai mắt vẫn hơi híp lại: "Hiện giờ anh muốn hỏi em một câu, tốt hơn hết em nên thành thật trả lời."
Trái tim Triệu Lâm Tô chùng xuống, hắn đã đoán được sơ qua nội dung cuộc trò chuyện vừa nãy của Đường Thần và Thẩm Thận.
Thẩm Thận thấy Triệu Lâm Tô im lặng không nói, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên.
"Quan hệ của em và Ngôn Ngôn rốt cuộc là thế nào?"
Anh hỏi thẳng thừng.
Triệu Lâm Tô tiếp tục giữ im lặng.
Hắn biết hiện giờ Thẩm Ngôn vẫn chưa muốn nói ra.
Lời hứa hẹn vào ngày sinh nhật vốn là một hành động kéo dài thời gian cho bản thân, hắn không quan tâm Thẩm Ngôn có định tiếp tục yêu đương vụng trộm hay không, nên hắn ngầm im lặng đồng ý giúp Thẩm Ngôn giấu giếm.
"Không nói đúng không?"
Đầu Thẩm Thận như ấm nước đun sôi, những phỏng đoán không ngừng cuồn cuộn trong đầu. Anh không muốn nói nhiều thêm, nói cái quái gì nữa, anh đâu phải kẻ ngốc, mẹ kiếp dám làm cả em trai của anh thế này cơ à, cứ đánh trước rồi tính sau!
Tục ngữ bảo đánh người không đánh mặt, nắm đấm đầu tiên của Thẩm Thận đi thẳng vào mặt Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô loạng choạng lùi về phía sau, xương gò má lập tức xanh tím.
"Anh Thận..."
"Mẹ kiếp mày đừng gọi tao là anh nữa, tao cứ tưởng mày là bạn tốt của Ngôn Ngôn, ai ngờ lại thế này..."
Vừa nghĩ đến em trai cục cưng của mình bị thằng khốn này cướp mất, lửa giận trong lòng Thẩm Thận bùng lên tận đỉnh đầu. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nắm tay siết chặt đến độ phát ra tiếng kêu.
Thấy tình hình không thể che giấu thêm nữa, Triệu Lâm Tô nhướng mày, gò má mang theo vết thương, ánh mắt nặng nề: "Anh Thận, em thật lòng thích Thẩm Ngôn."
"Mẹ kiếp mày!"
Thẩm Ngôn chạy như điên khắp nơi, cẩn thận quan sát xung quanh xem có thấy bóng dáng hai người họ hay không. Khi quay đầu, cậu trông thấy Triệu Lâm Tô đang gập người trong rừng cây, còn anh trai cậu thì vung một nắm đấm tới, vạt áo vest cũng bay lên cao.
"Anh——"
Thẩm Ngôn gào to một tiếng.
Từng nắm đấm liên tiếp giáng xuống, Triệu Lâm Tô hoàn toàn không có ý định đánh trả, Thẩm Thận cũng không hề có ý định dừng tay. May mà trong tay anh không có dao, nếu không anh đã hận không thể chém thẳng cho thằng này một nhát!
Lúc tai nghe thấy tiếng gọi "Anh", Thẩm Thận mới hơi ngừng động tác. Anh quay đầu theo tiếng gọi, trông thấy Thẩm Ngôn đang kinh hoảng chạy tới nơi. Thẩm Thận vô thức buông bàn tay đang siết chặt, giấu nắm đấm ra sau lưng.
Thẩm Ngôn chạy tới nơi liền nhìn về phía Triệu Lâm Tô trước. Xương gò má Triệu Lâm Tô xanh tím, khóe miệng chảy ra chút máu nhưng sắc mặt rất bình tĩnh. Không đợi Thẩm Ngôn lên tiếng hỏi, hắn đã nói ngay: "Tao không sao."
Thẩm Ngôn lại nhìn sang phía Thẩm Thận.
Biểu cảm lên án rõ ràng của cậu khiến cho Thẩm Thận bối rối.
"Anh", giọng nói Thẩm Ngôn hơi run run: "Anh đánh nó làm gì."
Chút bối rối của Thẩm Thận bị lời chất vấn này của cậu đá lên chín tầng mây.
Em trai anh lại còn bênh người ngoài!
Anh cố nén lửa giận trong lòng, gọi: "Ngôn Ngôn, lại đây."
Thẩm Ngôn quay đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô cũng nhìn cậu, ánh mắt rất nghiêm túc: "Đi đi."
Thẩm Thận thấy hai đứa còn thương lượng, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên!
"Thẩm Ngôn!"
Thẩm Thận hét to một tiếng.
Thẩm Ngôn mờ mịt, cậu không ngờ tình huống này lại có thể diễn ra.
Cậu định bụng dọn đường trước, ám chỉ trước với anh trai, lợi dụng bầu không khí vui vẻ ngày sinh nhật để thổ lộ, thế nhưng tất cả đều đã tan tành.
Phản ứng của anh trai hoàn toàn là phản ứng trước giờ Thẩm Ngôn chưa từng nghĩ tới.
Việc đã đến nước này, Thẩm Ngôn cũng không còn cách nào khác. Dù sao từ trước tới giờ kế hoạch của cậu luôn không theo kịp thay đổi của tình hình. Cậu cắn răng, dứt khoát thừa nhận toàn bộ, quay đầu sang phía anh trai mình, vững vàng tuyên bố: "Anh, trước đó em đã nói với anh là em đang yêu đương, thật ra đối tượng chính là Triệu Lâm Tô."
"Thẩm Ngôn."
Tiếng gọi này là của Triệu Lâm Tô, hắn bảo cậu: "Đừng nói nữa."
Thẩm Thận không nhìn nổi thêm.
Hai thằng nhóc kia như đôi tình nhân khổ mệnh còn anh thì là kẻ ác, đã thế anh quyết làm kẻ ác cho trót, đi thẳng sang kéo cánh tay Thẩm Ngôn lôi đi.
Thẩm Ngôn bị anh kéo tay, quay đầu lại kéo tay Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô biết dưới tình huống hiện tại tốt nhất hắn nên rút tay về, nhưng Thẩm Ngôn kéo hắn, hắn lại không nỡ hất tay cậu ra.
Thẩm Thận thấy thế lại càng giận muốn chết.
"Bỏ tay ra!"
Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Thận: "Anh Thận, em và Thẩm Ngôn rất nghiêm túc..."
"Im miệng!" Thẩm Thận quay đầu chỉ Triệu Lâm Tô: "Mày còn nói thêm một chữ, có tin tao sẽ đánh mày tàn phế luôn không?"
Thẩm Ngôn không ngờ anh trai lại giận đến thế. Cậu chắn giữa Thẩm Thận và Triệu Lâm Tô, vội vàng giảng hòa: "Anh, anh có thể bình tĩnh lại chút được không?"
"Bình tĩnh? Bình tĩnh thế nào?!
Thẩm Ngôn càng che chở cho Triệu Lâm Tô, Thẩm Thận càng giận mất đi lý trí.
Anh nói: "Em vốn luôn thích con gái! Có phải do nó quấn quýt lừa gạt em không đấy! Anh biết em luôn là người rất mềm lòng!"
Thẩm Ngôn nóng nảy: "Em có phải thằng ngốc đâu, sao có thể bị người khác lừa gạt được! Anh, em và Triệu Lâm Tô rất nghiêm túc, hai chúng em thật lòng yêu thương nhau!"
Một lời này nói ra, Thẩm Thận hoàn toàn ngây người. Anh giơ tay lên, Thẩm Ngôn vội nhắm chặt mắt, tựa như chuẩn bị sẵn sàng bị anh đánh.
Trước mắt Thẩm Thận hoa lên, em trai anh bị kéo ra phía sau, người chắn giữa hai anh em biến thành Triệu Lâm Tô: "Anh Thận, anh bớt giận đã ạ."
Trái tim Thẩm Thận đập thình thình.
Tầm mắt lướt qua vai Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn nhắm mắt lại, hơi nghiêng đầu, hàng mi run run.
Hô hấp của Thẩm Thận dồn dập.
Anh kéo tay Triệu Lâm Tô tách hai người ra, oán hận nhìn chằm chằm hắn: "Từ nhỏ tới lớn tao chưa từng động đến một ngón tay nó, đến lượt mày che chở cho nó trước mặt tao sao?" Anh nhìn về phía Thẩm Ngôn đã mở mắt ra, đau lòng hỏi: "Vừa rồi em làm gì thế hả, em cảm thấy anh sẽ đánh em sao?"
"..."
Hai mắt Thẩm Thận đỏ lên: "Coi như anh nuôi em không công rồi."
Vành mắt Thẩm Ngôn cũng đỏ: "Anh..."
Thẩm Thận xoay người rời đi.
Bờ môi Thẩm Ngôn run run, bả vai bị đẩy một cái, Triệu Lâm Tô nhỏ giọng bảo cậu: "Mau đi theo."
"Nhưng mà..."
"Tao không sao", Triệu Lâm Tô nhìn về phía trước: "Mày mau đi theo, đừng quan tâm đến tao."
Bước chân Thẩm Ngôn ngần ngại không muốn dịch chuyển, Triệu Lâm Tô lại đẩy cậu một cái: "Đi đi."
Thẩm Ngôn chỉ có thể đuổi theo anh trai mình.
Thẩm Thận đứng chờ cậu cách đó không xa, Thẩm Ngôn chạy chậm tới, Thẩm Thận mới lại tiếp tục nhanh chân đi về phía trước.
Hai anh em lên xe.
Thẩm Thận: "Dây an toàn!"
Thẩm Ngôn thắt dây an toàn, đỏ mắt gọi: "Anh..."
Thẩm Thận mềm lòng. Anh nghiêm mặt bảo: "Về rồi nói tiếp."
Xe khởi động, Thẩm Thận nhìn thấy chiếc SUV theo ngay phía sau liền bấm còi khiến Thẩm Ngôn đang cúi đầu giật mình hoảng sợ.
Điện thoại di động trên xe reo vang, Thẩm Thận từ chối cuộc gọi. Điện thoại di động lại reo vang, anh đành phải nhận máy.
"Anh Thận, bữa trưa bên này..."
"Hủy đi."
Thẩm Thận lạnh nhạt đáp.
"Còn khu vui chơi sau đó..."
"Hủy đi", Thẩm Thận quát: "Hủy hết đi!"
Điện thoại bị ngắt, Thẩm Ngôn nhìn về phía Thẩm Thận, anh trai đầy mặt giận dữ, bàn tay nắm vô lăng nổi gân xanh.
Thẩm Ngôn gọi: "Anh, em..."
"Về nhà rồi nói."
Thẩm Thận lạnh lùng cắt ngang thêm lần nữa.
Thẩm Ngôn hơi siết bàn tay, chỉ có thể cúi đầu không nói.
Xuống xe, lên tầng.
Thẩm Thận vừa vào nhà đã nới lỏng cà vạt, quay đầu: "Nào, hiện giờ anh cho em thời gian, em nói rõ ràng cho anh nghe, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra!"
Thẩm Ngôn chỉ có thể nhìn anh trai mình, cậu biết phải nói sao về chuyện này đây?
"... Cậu ấy thích em, em cũng thích cậu ấy, chuyện là như vậy."
"Em đang đùa anh hả?"
Thẩm Thận cao giọng: "Rõ ràng trước kia em thích con gái!"
"Lúc trước em từng thích con gái thật, nhưng điều này không có nghĩa rằng em không thể thích con trai mà?"
"..."
Thẩm Thận đi tới đi lui trong nhà, anh có một bụng lời muốn nói ra nhưng chúng cứ như muôn vàn sợi tơ rối bời, không biết nên mở lời từ chỗ nào. Anh vừa giận vừa vội, trái tim nóng như lửa đốt, miệng khô khốc, quả thật có thể phun lửa ra khỏi miệng rồi.
Thẩm Ngôn nhìn anh trai đi qua đi lại, lòng cũng rất khó chịu. Cậu không ngờ phản ứng của anh trai mình lại lớn đến thế.
Vừa rồi cậu nhìn không kỹ nhưng cũng nhận thấy Triệu Lâm Tô bị anh đánh không hề nhẹ chút nào.
Chuyện này có thật sự cần thiết không? Nếu Triệu Lâm Tô là một người bạn thanh mai trúc mã khác giới tính của cậu, liệu anh trai có phản ứng lớn đến như vậy? Cho nên dù anh trai cậu yêu thương cậu, anh cũng không thể chấp nhận sự 'khác biệt' này của cậu sao?
Trái tim Thẩm Ngôn rất đau đớn, mặc dù cậu một mực kéo dài thời gian không muốn nói ra nhưng tới bây giờ cậu vẫn chưa từng nghĩ anh trai cậu sẽ không thể chấp nhận. Cậu tin tưởng anh trai cậu yêu cậu, anh ấy sẽ bao dung cho cậu.
"Anh," Thẩm Ngôn không nhịn được, lên tiếng: "Em luôn rất tôn trọng anh, cho đến tận giờ em vẫn chưa từng hỏi về những cô vợ ảo tưởng của anh bao giờ, tại sao anh không thể chấp nhận được chuyện vợ em là đàn ông cơ chứ?!"
"Em nói nhảm vừa thôi, mấy cô gái ảo tưởng kia——"
Lời phản đối của Thẩm Thận đột nhiên ngừng lại, đầu óc anh đứng hình một thoáng, lần nữa chuyển hướng suy nghĩ về lời vừa nãy của em trai mình.
Biểu cảm của anh lập tức trở nên khó tả.
Ngón tay anh run run: "... Em mới nói cái gì? Cái gì của em hả?"