Chương 88: Yêu

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy đã công khai nhưng cũng chẳng khác gì chưa công khai, thậm chí thời gian ở cạnh nhau còn ít hơn trước đó.
Thẩm Ngôn không thể thản nhiên nói với anh trai rằng cậu muốn tới nhà Triệu Lâm Tô hoặc ra ngoài chơi cùng hắn. Ngay cả những chuyện nghiêm túc như cùng nhau chỉnh lý tài liệu học lên nghiên cứu sinh, cậu cũng không dám nhắc tới với anh trai mà đành rủ Triệu Lâm Tô ở lại trường cùng hoàn thành.
Anh trai cậu ngoài miệng nói anh đang làm quen, nhưng thực tế thì cậu học hết giờ anh sẽ nhắn tin, hỏi xem cậu đã tan học hay chưa. Thẩm Ngôn hiểu ám chỉ của anh, chỉ có thể bảo Triệu Lâm Tô: "Tao phải về đây."
Triệu Lâm Tô không có ý kiến gì, còn an ủi Thẩm Ngôn, cũng có thể hắn đang đồng thời an ủi cả bản thân mình: "Không sao đâu, từ từ rồi sẽ ổn."
Tình huống như thế này chỉ có thể chậm rãi chiến đấu trường kỳ, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn không muốn Thẩm Ngôn vì mối quan hệ của bọn họ mà chống đối lại Thẩm Thận trên bất cứ phương diện nào.
Họ cứ thế tiếp tục kiên trì với hy vọng "từ từ rồi sẽ ổn".
Thời gian gặp mặt nhau "bình thường" cũng trở nên vô cùng quý giá.
Mỗi sáng sớm, chỉ cần anh trai đi làm, Thẩm Ngôn sẽ nhanh chóng chân trước chân sau theo anh ra khỏi cửa. Triệu Lâm Tô cũng đã sớm chờ ở ngoài cổng khu chung cư.
Từ xa xa Thẩm Ngôn đã thấy bóng dáng hắn, cậu lập tức tăng tốc bước chân chạy tới. Triệu Lâm Tô đút tay trong túi, cơ thể nghiêng về phía trước, trông có vẻ muốn mở rộng vòng tay đón lấy cậu.
Nhưng hắn không hề làm thế.
Thẩm Ngôn vốn đã chẳng còn quan tâm.
Người cậu để ý nhất là anh trai đã biết chuyện, còn ánh mắt những người khác thì cậu chẳng để tâm.
Nhưng Triệu Lâm Tô rất để ý.
"Không muốn bị người khác bàn tán."
Triệu Lâm Tô nói.
Hắn không nói rằng bản thân mình sợ bị người ta bàn tán hay là sợ Thẩm Ngôn bị người ta bàn tán, Thẩm Ngôn cũng không hỏi nhiều thêm. Dù sao đối với cậu thì bớt một chuyện chi bằng bớt một chuyện, yêu đương là vấn đề của hai người bọn họ, không cần những người khác vây xem làm gì.
Hai người họ gặp nhau, nhìn nhau. Thẩm Ngôn cười, Triệu Lâm Tô cười. Vừa lên xe, hai cậu trai đã vội vã nắm chặt tay nhau.
Hai bàn tay siết chặt vào nhau mới mang tới cảm giác một ngày mới đã bắt đầu.
Có một buổi chiều nọ, giảng viên môn học tự chọn của Thẩm Ngôn có chút việc bận bất ngờ. Thẩm Ngôn vui mừng chết thôi, lập tức chuyển tiếp thông báo trong nhóm chat cho Triệu Lâm Tô xem.
"Chiều nay tao không có lớp!"
Buổi chiều Triệu Lâm Tô vốn không có lớp, hắn thường xuyên theo Thẩm Ngôn lên lớp xem như một buổi hẹn hò.
Đột nhiên có một khoảng thời gian nhàn rỗi nhảy ra.
Triệu Lâm Tô nhìn Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn cũng nhìn hắn.
Trường học người ra kẻ vào, ánh mắt hai bên nhìn nhau chưa tới mấy giây đã rời khỏi, chỉ cần nhìn thêm một chút nữa thôi có lẽ tất cả sẽ bị phát hiện.
Buổi chiều ngày hôm đó, họ thuê một gian phòng gần trường học.
Vốn định trở về nhà của Triệu Lâm Tô nhưng hai bên không thể đợi nổi.
Lén lút, cố níu giữ thêm chút thời gian.
Vội vàng như muốn đòi mạng.
Trong giây phút kịch liệt nhất, Thẩm Ngôn mơ mơ hồ hồ nhớ tới điều gì đó. Bờ môi cậu ngậm lấy vành tai Triệu Lâm Tô, dặn hắn cẩn thận đừng để lại dấu vết trên người cậu.
Lời nói trong miệng đứt quãng không thành câu.
Triệu Lâm Tô vừa nồng nhiệt vừa đáp hắn sẽ không làm thế.
Hai người như một đôi tình nhân nhỏ vụng trộm ăn trái cấm.
Vừa sợ người lớn trong nhà phát hiện lại vừa không thể khống chế nổi khát khao gần gũi của mình.
Sau đó, Thẩm Ngôn chui vào nhà vệ sinh liên tục tạt nước lạnh lên mặt. Triệu Lâm Tô kiểm tra hộ cậu xem trên làn da có còn dấu vết đáng ngờ nào nữa hay không. Hai người họ bận rộn việc mình, ánh mắt tình cờ chạm nhau qua gương, cả hai cùng bật cười, sau đó lại ôm ấp không rời.
Lại một tuần nữa trôi qua, anh trai Thẩm Ngôn chuẩn bị đi công tác tại nơi khác. Thẩm Ngôn ngoan ngoãn xách vali xuống tầng giúp anh.
Thẩm Thận xoa đầu cậu, nói rõ thời gian: "10 giờ sáng mai anh sẽ về."
Người lên taxi, Thẩm Ngôn vẫy tay với anh trai, cố gắng kiềm chế vẻ mặt để không lộ rõ sự vui sướng tột độ.
Triệu Lâm Tô đón cậu tới qua đêm ở nhà hắn.
Từ phòng khách tới phòng ngủ, ngay cả bữa cơm cũng ăn trên giường.
Mày một miếng tao một miếng đút cho nhau, ăn hai miếng lại hôn một cái. Một người sợ sến sẩm như Thẩm Ngôn mà cũng không còn ngại buồn nôn.
Thời gian buổi tối càng không thể lãng phí.
Suốt cả đêm không ngủ chút nào, trời vừa sáng, cả hai đã vội vã sốt ruột rời giường tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Thẩm Ngôn nhét một chân vào ống quần jean, lảo đảo bước hai bước để giữ thăng bằng: "Tao bắt taxi, mày ngủ tiếp đi."
"Tao tiễn mày."
Triệu Lâm Tô đi tới kéo quần jean lên hộ cậu, kéo khóa giúp cậu, tặng cậu một nụ hôn ướt át: "Muốn ở cạnh nhau thêm chút nữa."
Cánh tay Thẩm Ngôn quàng lên vai hắn, hôn đáp lại hắn: "Không mệt à?"
"Không mệt."
Hai bờ môi vô thức quấn lấy nhau, những âm thanh rung động nhỏ vụn vang lên.
Thật kỳ lạ, hai người ngày ngày gặp mặt hóa ra vẫn có thể nhớ mong.
"Ở bên cạnh mày, tao sẽ không mệt."
Vội vã trở về nhà, Thẩm Ngôn chạy lên tầng, vừa mở cửa đã thấy vali của Thẩm Thận. Cậu hoảng sợ, vô thức nhìn xuống điện thoại di động, mới có 9 giờ mà!
Anh trai cậu đang phơi chăn ngoài ban công, quay đầu liếc nhìn cậu.
"Về rồi à?"
"...Vâng."
Thẩm Ngôn đứng im một lát, câm lặng. Cậu hơi chột dạ trở về phòng mình, đóng cửa xong liền điên cuồng nhắn tin cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Anh tao về rồi!!!]
[SY: Chúa ơi, sao anh ấy về sớm thế!!!]
[SY: Phải làm sao bây giờ T_T]
[Triệu Lâm Tô: Anh Thận giận không?]
[SY: Không, anh ấy không nói gì cả].
[Triệu Lâm Tô: Có lẽ anh ấy cố tình].
[Triệu Lâm Tô: Có lẽ chuyện này chứng tỏ anh ấy thật sự muốn thử chấp nhận].
Để kiểm chứng suy đoán của Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn thử thăm dò anh trai mình, cậu nói với anh tối mai học xong có lẽ cậu sẽ trở về nhà hơi trễ.
Anh trai cậu đang lấy quần áo trong vali ra sửa soạn, không ngẩng đầu, "Ừ" một tiếng.
Thẩm Ngôn ôm anh từ phía sau, yên lặng không nói lời nào.
Động tác sửa sang lại quần áo của Thẩm Thận dừng lại, anh nghiêm khắc bảo: "10 giờ khóa cửa."
"Vâng", Thẩm Ngôn vui vẻ đáp: "Em sẽ về lúc 9 giờ."
Khóe miệng Thẩm Thận bất đắc dĩ cong lên một chút.
Đồng ý cũng đồng ý rồi còn có thể làm sao bây giờ. Anh không thể để em trai ngày nào cũng phải cẩn thận quan sát sắc mặt của anh được.
Thôi thì, cứ để em trai tự có phúc của nó đi thôi.
*
Cho dù anh trai đã nhường bước nhưng Thẩm Ngôn vẫn rất thành thật, nghiêm khắc tuân thủ giờ giấc giới nghiêm.
Cậu vốn dĩ rất ngoan ngoãn, không hề có chút nổi loạn nào trong người. Có lẽ, chuyện phản nghịch nhất cậu từng làm chính là yêu Triệu Lâm Tô.
Ngoại trừ việc không thể qua đêm với nhau, hai cậu trai cuối cùng cũng có thể đường hoàng gặp mặt, thời gian rảnh rỗi cũng có thể ra ngoài hẹn hò.
Họ không hề có sự khác biệt nào với những đôi tình nhân thông thường, nhưng đôi khi trong lòng vẫn nảy sinh chút vương vấn, nhớ nhung không rõ nguyên do.
Mỗi lần tạm biệt là lại lưu luyến không rời, mỗi ngày gặp mặt đều ôm chặt lấy nhau giống như đã lâu không gặp.
Chẳng mấy chốc cuối tháng đã tới, hay nói cách khác, sinh nhật của Thẩm Ngôn đã tới.
Thật ra Thẩm Ngôn vốn chẳng mấy bận tâm tới ngày sinh nhật, coi như vẫn nhớ tới ngày đó nhưng vẫn trải qua nó hết sức bình thường. Thẩm Ngôn sẽ đi chơi cùng với bạn bè, ăn một bữa trưa. Người bạn này đương nhiên là Triệu Lâm Tô hoặc có đôi khi thêm vài người bạn khác. Đám bạn bè tặng quà cho cậu sau đó cậu trở về nhà. Tối ngày sinh nhật, anh trai sẽ mua bánh gato và quà sinh nhật cho cậu. Ngày sinh nhật năm nào của cậu cũng trôi qua từa tựa như thế.
Năm nay có lẽ cũng không có gì khác biệt, chỉ khác ở chỗ thân phận Triệu Lâm Tô đã thay đổi.
Cho nên sáng sớm khi Thẩm Ngôn thức giấc, sờ điện thoại liền phát hiện, sau lời chúc ngủ ngon cuối cùng lúc 10 giờ tối qua, khung chat có thêm một tin nhắn mới.
[Triệu Lâm Tô: Chúc mừng sinh nhật].
Thời gian gửi tới: 0 giờ.
Ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu vào góc phòng, làm vành tai cậu nóng bừng.
Thật là... sến sẩm quá đi. Còn cố tình chọn đúng 0 giờ để chúc mừng nữa chứ, đúng là học sinh tiểu học!
Thẩm Ngôn ném điện thoại sang một bên, chui vào chăn, khúc khích cười.
Đến lúc cậu rời giường, anh trai vẫn còn chưa đi làm. Thẩm Ngôn cho rằng anh lại định đưa cậu tới trường nên hơi lo lắng. Thẩm Thận nhìn sắc mặt cậu là biết cậu đang nghĩ gì, anh lườm cậu một cái rồi cất tiếng: "Tối nay anh sẽ về sớm hơn một chút."
"Vâng", Thẩm Ngôn ngoan ngoãn đáp: "Vậy em cũng sẽ về sớm một chút."
Thẩm Thận đứng ở cửa chỉnh cà vạt, hững hờ dặn dò: "Tối nay cùng về nhà nhé."
Thẩm Thận xỏ đôi giày da bóng lộn rồi ra khỏi nhà.
Thẩm Ngôn sững sờ đứng ở cửa, mãi lâu sau vẫn không hoàn hồn.
Chờ khi cánh cửa bị nhẹ nhàng kéo khép lại, lòng cậu mới "ầm" một tiếng, bừng sáng hẳn lên.
Cậu đánh răng rửa mặt, cầm ba lô và điện thoại nhanh chóng xỏ giày, mở cửa ra ngoài.
Thời tiết đang nóng lên, ánh mặt trời ngày hôm nay vô cùng rực rỡ. Thẩm Ngôn chạy như bay về phía cổng khu chung cư.
Từ xa xa cậu đã trông thấy Triệu Lâm Tô.
Dáng người cao gầy, mảnh khảnh, hắn mặc áo sơ mi ngắn tay màu be, quần jean xanh đậm, trông rất gọn gàng, sạch sẽ và thoải mái, đứng đợi ở cổng khu chung cư nhà họ.
Lúc Thẩm Ngôn chạy tới không hề giảm tốc độ như thường lệ mà nhào thẳng vào lòng Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô vô thức dang tay ra đón, vòng tay đỡ lấy eo Thẩm Ngôn, ghì góc áo đang bay của cậu xuống.
Hắn nghe thấy Thẩm Ngôn bảo rằng: "Anh tao dặn tối nay chúng ta cùng về nhà ăn tối!"
Giọng nói chứa đựng niềm vui sướng không thể che giấu, cả gương mặt cậu tràn ngập nụ cười tươi tắn.
Nụ cười ấy như lây sang Triệu Lâm Tô, gương mặt hắn cũng rạng rỡ hẳn lên, hắn hạ thấp giọng nói với cậu: "Chúc mừng sinh nhật."
Thẩm Ngôn cười ha ha, cậu bất chấp ánh mắt của những người qua đường: "Hôm nay tao thật sự rất vui vẻ!"
Trong bữa cơm mừng sinh nhật buổi trưa, Chu Ninh Ba mang theo một hộp quà cực lớn đến tặng cậu.
Thẩm Ngôn sợ món quà quá quý giá nên không dám nhận: "Cái gì đấy?"
"Quần áo", Chu Ninh Ba hào hứng tưng bừng kể: "Thầy Lương bảo chắc chắn nó rất hợp với mày."
"Quần áo gì?"
Nghe nói món đồ vừa mắt Lương Khách Thanh, Thẩm Ngôn không khỏi hơi hoảng hốt.
"Âu phục, đầy đủ một bộ, rất đẹp."
Thẩm Ngôn nói: "Vậy thì chắc là đắt tiền lắm."
"Với năng lực của tao thì không đến mức đắt tiền", Chu Ninh Ba cười ha ha, giọng điệu thái độ nói chuyện tự tin hơn trước kia không ít: "Hơn nữa tình cảm của chúng ta sao có thể dùng tiền bạc để đo lường."
Thẩm Ngôn giơ ngón cái: "Không sai, Tiểu Ba, khả năng giao tiếp của mày càng lúc càng đỉnh cao."
Chu Ninh Ba ngại ngùng gãi đầu.
Triệu Lâm Tô vẫn chưa tặng quà.
Thẩm Ngôn cũng không vội.
Dù sao chắc chắn kẻ này cũng sẽ tặng quà cho cậu, Thẩm Ngôn đã nhìn thấy hình dạng cái hộp trong túi quần của hắn.
Chắc không phải là quà mang tính chất của người yêu đấy chứ?
Tối hôm đó, hai người cùng về nhà Thẩm Ngôn ăn cơm. Nhân vật chính là Thẩm Ngôn thì bị đuổi ra ngoài, còn Thẩm Thận và Triệu Lâm Tô bận rộn nấu nướng trong bếp. Hai người không nói mấy lời, Triệu Lâm Tô rất chú ý "nhường nhịn" Thẩm Thận, sau đó bị anh không khách khí chỉ trích vài câu hắn mới thôi khách sáo, xông lên giành lấy cái muôi nấu nướng.
Thẩm Ngôn ngó đầu bên cửa bếp: "Đừng làm nhiều món quá, đều là người một nhà, ăn vài món đơn giản là được rồi."
Thẩm Thận không quay đầu lại, nói với cậu: "Không có gì đâu, toàn là món ăn thường ngày thôi mà."
Nói đoạn, anh bắt đầu nghiền bào ngư.
"Xong ngay đây", Triệu Lâm Tô quay đầu nhìn về phía Thẩm Ngôn, mỉm cười: "Ra ngoài chơi game đi."
"Đúng đúng", khó có khi Thẩm Thận nhất trí với ý kiến của Triệu Lâm Tô: "Đi chơi game đi."
Thẩm Ngôn: "..."
Tại sao anh trai và bạn trai cậu đều coi cậu như trẻ con thế này?
Đây là bữa tiệc sinh nhật thịnh soạn nhất Thẩm Ngôn được ăn trong suốt hai mươi năm qua, chiếc bàn ăn trong nhà họ suýt chút nữa đã không thể chứa đựng được hết.
Chiếc bánh gato đặt giữa bàn không quá lớn, là bánh Thẩm Thận mua về.
Cắm nến, Thẩm Ngôn nhắm mắt ước nguyện.
Thẩm Ngôn thoáng liếc nhìn hai người đàn ông ngồi đối diện. Đối với cậu mà nói, đây là hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời cậu. Cậu nhắm mắt chắp tay trước ngực cầu nguyện.
Đồ ăn quá nhiều nên không chỉ không thể ăn hết mà có khi còn phải ăn tiếp đến hai ba ngày nữa.
Thẩm Ngôn ăn no đến độ sắp vỡ bụng.
Tay nghề của anh trai và Triệu Lâm Tô thật sự quá đỉnh.
Cậu xoa bụng ngồi trên ghế sofa, nhìn về phía phòng ngủ.
Anh trai và Triệu Lâm Tô đang nói chuyện trong đó.
Cũng không biết họ nói gì...
Khoảng hai mươi phút sau, Triệu Lâm Tô và anh trai cậu bước ra ngoài. Thẩm Ngôn thấy biểu cảm trên gương mặt anh dường như đã tốt hơn hẳn.
"Tao về trước nhé."
Triệu Lâm Tô nói với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn "À" một tiếng, ngập ngừng nhìn sang anh trai.
"Muốn tiễn thì tiễn đi", anh trai cậu nói thẳng, vẻ mặt hơi bất đắc dĩ.
Má Thẩm Ngôn ửng hồng: "Cảm ơn anh."
Đưa Triệu Lâm Tô xuống tầng, Thẩm Ngôn vội vàng hỏi: "Anh trai tao nói gì với mày vậy?"
...
"Em cũng biết rõ tính cách của Thẩm Ngôn rồi đấy, cho dù nó là em trai anh, anh cũng phải nói ra. Có đôi khi hành động của nó hoàn toàn xuất phát từ xúc động, bây giờ nó quan tâm tới em nhưng nói không chừng sau này sẽ khác."
Thẩm Thận lạnh mặt cố tình nói.
Triệu Lâm Tô bình tĩnh đáp: "Sau khi tốt nghiệp đại học em sẽ ra nước ngoài."
Vẻ mặt nghiêm khắc của Thẩm Thận lập tức không giữ được nữa.
Vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.
"Anh Thận, Thẩm Ngôn tốt đến đâu em biết rất rõ, cậu ấy có thể hạnh phúc bên bất cứ ai. Được ở bên cậu ấy em đã cảm thấy rất may mắn, đây là món quà trời ban, em rất trân trọng cơ hội được ở bên cậu ấy, cũng giống như anh trân trọng em trai mình vậy. Cảm ơn anh, em biết anh đồng ý vì cậu ấy, thật sự rất cảm ơn anh."
Thẩm Thận vẫn không che giấu được ngạc nhiên: "Vậy còn chuyện ra nước ngoài của em?"
"Em không muốn Thẩm Ngôn chịu quá nhiều áp lực, hơn nữa cũng giống như anh thường xuyên phải đi công tác không ở bên cạnh cậu ấy quá nhiều", Triệu Lâm Tô vẫn bình tĩnh nói tiếp: "Góp nhặt từng chút một vì tương lai tốt đẹp hơn."
"Anh Thận, anh luôn yêu thương Thẩm Ngôn như sinh mệnh của mình, chắc chắn Thẩm Ngôn sẽ rất hạnh phúc."
"..."
Thẩm Thận không nói gì một hồi lâu.
Tình yêu thương dành cho một người, dù là tình cảm gia đình hay tình yêu đôi lứa, đôi khi vẫn phải sẻ chia.
Anh khẽ thở dài, lòng không tình nguyện nói: "...coi như em gặp may mắn, Ngôn Ngôn đã chấp nhận ai thì cả đời này nó sẽ không thay đổi nữa."
...
"Không nói gì cả", Triệu Lâm Tô nắm tay Thẩm Ngôn, mỉm cười: "Khen mày đáng yêu đó."
"Sao mày cứ nói mấy lời này mãi vậy!"
"Không được nói sự thật sao?"
"Cút đi, tao thấy cái thằng như mày cực kỳ đáng ghét."
"Khen đáng yêu cũng giận à?"
"Mày nên khen tao đẹp trai thì hơn đấy", Thẩm Ngôn véo má Triệu Lâm Tô, "Tao thấy mày mới đáng yêu này, haha."
"Hôm nay đã ước gì thế?"
"Không nói cho mày biết." Thẩm Ngôn đột ngột nhớ ra chuyện gì, ghé sát mặt vào Triệu Lâm Tô hỏi: "Sinh nhật năm ngoái mày đã ước gì? Chắc không phải chuyện đăng bài trên SCI đâu chứ?"
Triệu Lâm Tô cong môi: "Ừ."
"Thế mày ước gì vậy?"
Thẩm Ngôn đưa ra một đề nghị hấp dẫn: "Mày nói cho tao nghe trước, tao sẽ nói ước nguyện của tao cho mày nghe."
Triệu Lâm Tô kiên trì giữ vững lập trường: "Chi bằng cùng nói đi."
"Cùng nói?"
Thẩm Ngôn nghi ngờ nhìn hắn: "Mày định chơi xấu đúng không."
"Sợ tao chơi xấu thì đừng nói nữa."
"..."
Thẩm Ngôn nghi ngờ rằng chữ "thích" của Triệu Lâm Tô vốn phải là "thích trêu chọc" cậu.
"Được rồi", Triệu Lâm Tô ôm bả vai cậu: "Không chơi xấu, một hai ba cùng nói nhé?"
"Ok!"
Thẩm Ngôn nghe Triệu Lâm Tô đếm.
"Một."
"Hai."
"Ba."
"Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau——"
Thẩm Ngôn lớn tiếng nói.
Bên cạnh không có tiếng động nào.
Bước chân cậu sững lại, đầu quay ngoắt về phía sau.
Triệu Lâm Tô đang cố nén nụ cười tinh quái trên mặt: "Như trên."
"..."
"Tao đánh chết mày—"
Bóng tối vừa phải, gió nhẹ thổi qua ngọn cây. Triệu Lâm Tô ôm cánh tay lùi về phía sau. Hắn vừa cười vừa trốn, bầu trời phía sau đen kịt tựa như lớp thảm nhung. Nắm tay Thẩm Ngôn bỗng nhiên buông ra, cậu chỉ về phía trước, nói: "Sao băng kìa!"
Triệu Lâm Tô nghĩ cậu định dùng cách đó để lừa hắn đứng im, nhưng vẫn phối hợp dừng bước quay đầu. Không ngờ bầu trời phía sau thật sự có sao băng xẹt qua.
Ngôi sao nhanh chóng kéo theo vệt sáng trên bầu trời, lấp lánh thoáng qua đáy mắt Triệu Lâm Tô.
"Đêm nay còn có sao băng nữa chứ!"
Thẩm Ngôn cảm thán, sau đó lại than: "Ôi, chưa kịp chụp ảnh!"
Triệu Lâm Tô quay sang: "Trên mạng chắc sẽ có người chụp được thôi."
Thẩm Ngôn đáp "Đúng nhỉ", sau đó cậu lập tức vui vẻ: "Được tận mắt trông thấy đã rất may mắn rồi. Oa, sinh nhật năm nay của tao thật đặc biệt, không được không được, tao phải đăng lên vòng bạn bè." Cậu lấy điện thoại ra, mở camera về phía Triệu Lâm Tô, cười nói: "Nào nào, chụp cho mày một tấm ảnh."
Triệu Lâm Tô mỉm cười với cậu.
Sau đó hắn nhìn thấy dòng chữ trên đầu Thẩm Ngôn trong tầm mắt mình lặng yên hóa thành những mảnh nhỏ, dần biến mất trong gió đêm, giống như ngôi sao băng ban nãy...
"Sao trong vòng bạn bè không có ai đăng ảnh chụp sao băng thế này nhỉ? Không phải không ai kịp chụp nó đấy chứ, haha. Trên tin tức cũng không báo rằng hôm nay có sao băng đâu..."
Thẩm Ngôn lẩm bà lẩm bẩm.
Triệu Lâm Tô thoáng liếc nhìn bầu trời đẹp đẽ, phẳng lặng.
Trái tim hắn đập thình thình.
Từ rất lâu rồi.
Nguyện vọng sinh nhật của hắn chỉ có một.
Hắn hy vọng có thể ở bên cạnh cậu ấy suốt đời.
Nếu như chỉ có thể làm bạn, thì mong rằng có thể cả đời làm bạn tốt.
Lỡ đâu, dù chỉ là xác suất một phần mười triệu thôi, hắn vẫn cầu xin ông trời cho hắn được trở thành người cậu ấy yêu.
"Được rồi, đăng xong rồi đó."
Thẩm Ngôn đăng bài lên vòng bạn bè xong liền ngẩng đầu lên, cậu phát hiện ra Triệu Lâm Tô đang dịu dàng chăm chú nhìn cậu, cánh tay hắn thò vào trong túi, lấy một chiếc hộp mở ra trước mặt cậu.
Trong hộp nhung đen có một viên đá quý mà Thẩm Ngôn không biết nó là ngọc hay được làm từ chất liệu gì, lẳng lặng nằm trong đó. Bề mặt có màu vàng sẫm, gần như trong suốt, bên trong hình như có một vài đốm nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt giữa bầu trời đêm.
"Đây là cái gì?" Thẩm Ngôn ngạc nhiên hỏi.
"Hồi nhỏ tao đã tìm thấy nó khi đi dã ngoại cùng bố mẹ", Triệu Lâm Tô đáp: "Đây là một viên hổ phách, nó đã tồn tại trên thế giới này hơn bốn ngàn năm rồi."
"Khi tìm được nó, tao cảm thấy nó rất đẹp."
Triệu Lâm Tô mỉm cười: "Bởi vì nó đã lưu giữ được khoảnh khắc khó lưu giữ nhất."
"Thẩm Ngôn, mỗi một phút mỗi một giây ở bên cạnh mày tao luôn cảm thấy rất hạnh phúc, bảy năm thích mày ngày nào tao cũng cảm thấy như vậy."
Thầm mến có lẽ rất khổ sở, nhưng nếu như chỉ toàn cay đắng thì đã chẳng thể kiên trì. Bởi vì trong khổ đau vẫn có ngọt ngào tồn tại, bởi vì nhìn thấy được người đó, ở bên cạnh người đó bản thân vẫn cảm thấy hạnh phúc. Năm tháng trôi qua, tình yêu đã không khác gì hơi thở của chính mình.
Triệu Lâm Tô nhấc viên hổ phách ra, kéo tay Thẩm Ngôn, đặt vật lưu giữ thời gian ấy lên lòng bàn tay cậu, hai bàn tay cùng nắm chặt lấy nó. Hắn chăm chú nhìn thẳng vào mắt Thẩm Ngôn, nhẹ giọng hỏi: "Thẩm Ngôn, chúc mừng sinh nhật. Tao muốn đem tất cả thời gian trong tương lai của bản thân mình tặng cho mày, được không?"
Trên đường người qua kẻ lại, có lẽ có ai đó đang quan sát bọn họ, cũng có lẽ chẳng có người nào để tâm đến họ. Trái tim Thẩm Ngôn đập rất nhanh, viên hổ phách kề sát lòng bàn tay cậu. Cậu chăm chú nhìn vào mắt Triệu Lâm Tô, tưởng tượng ra dáng vẻ cậu bé "người rừng" nho nhỏ nhảy cẫng lên khi phát hiện ra viên hổ phách quý giá này. Có lẽ khi đó hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng mình sẽ đem viên hổ phách ấy tặng cho người bạn đầu tiên mà hắn gặp được khi quay trở về thế giới đầy dung tục, tầm thường này.
Cậu cúi đầu, hai mắt hơi ươn ướt. Lúc ngẩng mặt lên, cậu thấy mình nở nụ cười rạng rỡ trong đôi mắt đen kịt của Triệu Lâm Tô, "Được chứ."
Triệu Lâm Tô ôm cậu.
Thẩm Ngôn cũng ôm chặt chàng trúc mã thân yêu của cậu.
Hình như cậu đã đoán được điều ước của Triệu Lâm Tô rồi.
Thẩm Ngôn ngẩng đầu ngắm bầu trời sao phía trước, nghe thấy Triệu Lâm Tô nói: "Tao yêu mày."
"Tao biết."
Thẩm Ngôn đáp lại lời tỏ tình của hắn. Cậu tựa vào bên tai Triệu Lâm Tô, nhẹ nhàng trả lại đáp án vào trong tai hắn. Lời nói của cậu rất vững vàng, cậu hy vọng câu tỏ tình này có thể vượt qua thời gian, truyền đến thật lâu thật lâu về trước, ngay khoảnh khắc Triệu Lâm Tô đã rung động với cậu.
"Tao cũng yêu mày."