Chương 90: Khép Lại Chương Chính

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 90: Khép Lại Chương Chính

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm cuối đại học nhanh chóng trôi qua, tất cả mọi người đều tất bật ngược xuôi, thoáng chốc đã đến ngày tốt nghiệp.
Lúc tốt nghiệp trung học, tâm trạng Thẩm Ngôn rất kích động. Mười mấy năm học tập chỉ vì mục đích thi đậu vào trường đại học lý tưởng, tâm nguyện của mình thành hiện thực đương nhiên sẽ hưng phấn vui vẻ khôn tả.
Khi tốt nghiệp đại học, tâm trạng dường như đã bình lặng hơn nhiều.
Một số bạn học muốn bước vào xã hội, một số khác tiếp tục học lên, người thì ở lại, người thì rời đi. Trong giai đoạn chuyển giao của đời người, cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến dường như nhiều hơn niềm vui sướng.
Thẩm Ngôn thuận lợi vượt qua kỳ thi lên nghiên cứu sinh, Triệu Lâm Tô cũng nhận được học bổng toàn phần từ nước ngoài, học thẳng lên tiến sĩ. Triệu Lâm Tô chuyển tiếp email cho Thẩm Ngôn vào một buổi tối, Thẩm Ngôn đang nằm trên giường suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, còn vui mừng hơn cả việc cậu thành công tiếp tục học lên nghiên cứu sinh tại trường.
Để ăn mừng ước nguyện học hành của hai người đã thành hiện thực, Thẩm Ngôn kéo Triệu Lâm Tô đi uống một bữa rượu, đây là lần thứ ba trong đời cậu.
Lần này Thẩm Ngôn đã tiến bộ, ký ức không còn rời rạc từng mảnh nữa. Cậu nhớ rõ Triệu Lâm Tô đã cõng cậu, cậu nằm sấp trên lưng hắn, những sợi tóc gáy của hắn khẽ cọ vào người. Trong cơn say mơ mơ hồ hồ, ký ức hơi rối loạn. Rõ ràng Thẩm Ngôn nằm sấp rất tử tế nhưng lại cảm giác được người đang cõng cậu bỗng nhiên khom lưng xuống. Cậu cũng ngả người theo, để lộ gương mặt ửng hồng ngây ngô.
“Tô…”
Thẩm Ngôn lẩm bẩm.
“Lại muốn ăn bánh trung thu Tô Thức hả?”
Giọng nói trầm thấp bên tai rất giống tiếng nói của Triệu Lâm Tô, mang chút trêu chọc, nhưng không hề có ý xấu. Giọng nói ấy rất dịu dàng, hơi bất đắc dĩ, mang theo âm cười khe khẽ.
Thẩm Ngôn nhắm mắt, ngốc nghếch cười theo hắn.
Vầng trán cọ vào sau gáy, bờ môi Thẩm Ngôn đặt trên bờ vai hắn, ậm ừ gọi: “Tô… bé Tô Tô…”
Bước chân thoáng dừng, Triệu Lâm Tô nghiêng đầu. Người gối trên vai hắn nghiêng gương mặt ửng đỏ, hàng mi rũ xuống, chóp mũi rịn mồ hôi, khóe miệng cong cong, bờ môi lúc mở lúc đóng như nói lời mê sảng: “Vợ ơi…”
Triệu Lâm Tô cười cười, ánh mắt long lanh như chứa đựng một làn nước: “Gọi vợ làm gì?”
Thẩm Ngôn cười hề hề, giấu mặt sau lưng hắn ra vẻ ngại ngùng vô cùng. Triệu Lâm Tô lắc đầu, cánh tay dùng sức xốc người lên.
Đêm hôm đó Thẩm Ngôn nằm mơ. Cậu nằm mơ thấy tình cảnh lần đầu cậu uống rượu cùng Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô lạnh lùng nhìn cậu, giọng điệu nói chuyện còn lạnh hơn, từng câu từng chữ của hắn khiến trái tim cậu hơi căng thẳng. Đột nhiên Triệu Lâm Tô nhào qua mặt bàn hôn lên môi cậu, đầu lưỡi mềm mại, nóng bỏng. Tâm trạng cậu bình tĩnh trở lại, khẽ híp mắt mặc kệ Triệu Lâm Tô hôn.
Triệu Lâm Tô khẽ véo cằm Thẩm Ngôn, hôn đến khi đôi môi cậu đỏ bừng ướt át.
Thẩm Ngôn vẫn cười, hai mắt nhắm hờ. Triệu Lâm Tô dỗ dành cậu, bảo cậu gọi tên hắn.
Có lẽ cảm thấy nóng nực nên Thẩm Ngôn ưỡn ngực, duỗi tay gối đầu ra sau, nửa tỉnh nửa mê gọi: “Triệu Lâm Tô…”
“Còn nữa.”
“Thằng chó.”
“Còn nữa.”
“Vợ à.”
“Còn nữa.”
Vùng ngực ửng hồng, Thẩm Ngôn cười cười, vừa cười vừa giơ cánh tay lên. Cánh tay thon dài trắng nõn, dưới ánh đèn mờ ảo, những đường gân mạch máu hiện lên nhàn nhạt. Cậu che mặt mình, mấp máy môi thì thầm, lười biếng cười khẽ.
“Chồng ơi…”
Sau khi ăn mừng từ trong ra ngoài, Thẩm Ngôn cảm thấy hình như mình đã tốt nghiệp. Chờ khi ngày tốt nghiệp chân chính diễn ra, tâm trạng cậu đã hoàn toàn bình ổn.
Thời tiết tháng sáu liên tục đổ mưa, buổi lễ tốt nghiệp chưa thể xác định được. Cho đến tận một ngày trước buổi lễ nhà trường mới đưa ra thông báo. Thẩm Thận tất bật sắp xếp công việc, Thẩm Ngôn khuyên anh bỏ qua buổi lễ, “Còn tốt nghiệp nghiên cứu sinh mà, anh cứ bận việc của anh đi.”
“Không được không được, đây là một sự kiện lớn trong đời của em, công việc nào sánh bằng được?”
Có đôi khi anh trai cậu cố chấp đến mức Thẩm Ngôn đành chịu. Thẩm Ngôn đành phải bảo: “Tầm 11 giờ anh tới nơi là được, lễ tốt nghiệp năm nay không cho phụ huynh vào trong tham gia, anh có đến sớm cũng chỉ ở bên ngoài phơi nắng.”
“Gì cơ?” Thẩm Thận khó chịu: “Lúc sinh viên ưu tú lên sân khấu anh còn phải chụp ảnh cho em nữa mà!”
“Trường sẽ chụp ạ, đến lúc đó em sẽ chụp màn hình web trường gửi cho anh.”
“…”
Thẩm Thận phẫn nộ bất bình, thậm chí còn tính đến chuyện đi cửa sau, nhờ vả đến mối quan hệ của ba đời nhà Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười: “Hai vị giáo sư cũng không đến.”
“Hả? Họ không đến sao?”
Thẩm Ngôn đáp “Vâng”, “Hai vị giáo sư đều bận rộn công việc.”
Thẩm Thận vẫn không bị thuyết phục hoàn toàn, vùng vẫy thêm một lúc, anh nói: “Vậy anh sẽ tới trước 11 giờ.”
“Vâng,” Thẩm Ngôn đáp: “Sau lễ tốt nghiệp chúng ta cùng đi ăn cơm nhé! Anh trai đặt nhà hàng rồi.”
Đã một năm trôi qua, Thẩm Thận dần quen thuộc với thân phận mới của Triệu Lâm Tô.
“Được rồi, không còn kịp thời gian ăn ở nhà nữa, để anh đặt nhà hàng.”
Thời tiết lễ tốt nghiệp năm nay vô cùng tốt. Hai hôm trước trời còn đang mưa to nhưng may mắn thay ông trời thương tình, hôm nay nắng đẹp rực rỡ. Thẩm Ngôn mặc áo phông quần jean, thoải mái nhẹ nhàng đi xuống lầu.
Từ trong hành lang đi ra, Thẩm Ngôn lập tức trông thấy Triệu Lâm Tô. Hôm nay Triệu Lâm Tô cũng mặc áo phông quần jean có kiểu dáng và màu sắc tương tự cậu, cứ như hai người đã hẹn trước.
Thẩm Ngôn cười cười đi sang: “Ăn ý đến thế sao?”
“Phối hợp cũng không tồi chút nào nhỉ?”
Triệu Lâm Tô mở cửa xe.
Thẩm Ngôn cố ý nhăn mặt: “Ăn mặc thế này lỡ người ta nhận ra chúng ta là một đôi thì sao?”
“Không sao đâu,” Triệu Lâm Tô mỉm cười: “Tao sẽ nói rõ với họ đây là trang phục cha con mà.”
“Mày cút đi——”
Giống y hệt những buổi sáng bình thường, Triệu Lâm Tô lái xe, Thẩm Ngôn ném bữa sáng cho hắn: “Sandwich.”
“Cảm ơn.”
“Bố con với nhau cả, khách sáo làm gì.”
Triệu Lâm Tô cắn một miếng bánh sandwich, lắc đầu, “Càng lớn càng phản nghịch.”
Thẩm Ngôn cười ha ha, cũng cắn miếng bánh sandwich của mình: “Anh tao bảo sẽ tới vào khoảng 11 giờ, đến lúc đó chúng ta cùng đi ăn cơm nhé. Anh trai tao đặt nhà hàng rồi.”
“Được.”
Triệu Lâm Tô tranh thủ thời gian nắm lấy tay Thẩm Ngôn rồi nhanh chóng buông ra.
Khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm vào nhau, Thẩm Ngôn đột nhiên cảm nhận được sự chân thật của ngày lễ tốt nghiệp.
Hôm nay là ngày cuối cùng.
Cuộc sống đại học của cậu.
Bốn năm học trôi qua cậu đã học tập, kết bạn, tham gia nhiều hoạt động khác nhau…
Thẩm Ngôn liếc sang phía Triệu Lâm Tô đang lái xe.
Và có một người bạn trai.
Khóe môi cậu không khỏi nở nụ cười.
Triệu Lâm Tô thoáng thấy cậu cười, hắn cũng mỉm cười theo.
Năm cuối đại học không có môn học nào, ai cũng bận rộn. Số lần Thẩm Ngôn tới trường ít hẳn đi, lần gần nhất đến trường cũng đã cách đây một tháng.
Hôm nay bãi đỗ xe đông xe hơn hẳn, Triệu Lâm Tô lái xe một hồi mới tìm được chỗ đậu.
Trùng hợp thay, Thẩm Ngôn mới xuống xe đã trông thấy “điểm mù camera” trong trường học của họ.
Điểm mù của camera giám sát là một đoạn giao nhau giữa hai bức tường, bên cạnh vốn có ít bụi cây bụi cỏ. Thẩm Ngôn lâu ngày không tới trường, hôm nay đến đây bỗng nhiên phát hiện ra nơi này đã tu sửa lại mới toàn bộ, thứ rõ ràng nhất chính là một chiếc camera mọc lên giữa hai bức tường.
Thẩm Ngôn: “…”
Lợi hại.
Thẩm Ngôn nín cười nhìn Triệu Lâm Tô: “Làm sao bây giờ, căn cứ bí mật đã bị phong tỏa rồi.”
Triệu Lâm Tô nhét tay trong túi: “Sợ gì chứ, có muốn đến đó thử cảm giác không?”
“Đừng đùa nữa,” Thẩm Ngôn bảo: “Đừng làm phiền bác bảo vệ ở phòng giám sát.”
Triệu Lâm Tô cười như không cười, liếc cậu một cái: “Tao chỉ bảo đi sang đó chứ có nói làm gì đâu. Bạn học Thẩm à, tư tưởng của mày nguy hiểm thật đấy.”
Thẩm Ngôn: “…”
Mẹ kiếp, là do thằng nào khiến tao ra nông nỗi này?!
Lúc nhận quần áo cử nhân, Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô cuối cùng cũng trông thấy mặt Chu Ninh Ba.
Bộ ba vững chãi tề tựu, Chu Ninh Ba đen đi, gầy đi nhưng nhìn lại phấn chấn hơn hẳn. Mái tóc cậu ta đã cắt ngắn sát da đầu nhưng chỉ cần cười lên thì lại trở về dáng vẻ ngại ngùng như cũ.
“Sau này mày định cắm rễ ở trường tiểu học trực thuộc trường mình thật đấy à?”
“Tạm thời như thế.”
“Hôm nay thầy Lương có tới không?”
Chu Ninh Ba lộ ra biểu cảm đau đầu: “Hôm nay bố mẹ tao cũng đến.”
Thẩm Ngôn hiểu rõ, lập tức hỏi thăm: “Lần trước mày kể hai bên đã ăn cơm chung rồi mà?”
Giọng nói của Chu Ninh Ba càng thấp hơn: “Lúc ăn cơm thầy Lương đã mắng khiến bố mẹ tao phải bỏ chạy.”
“…”
Chuyện có thể xảy ra, đúng phong cách Lương Khách Thanh.
Thẩm Ngôn lặng lẽ vỗ bả vai Chu Ninh Ba, người anh em à, mày cũng thật không dễ dàng gì.
Quần áo cử nhân là đồ mới may năm nay, mềm mại, bóng bẩy, mặc lên người phác họa rõ dáng hình cơ thể. Ba cậu trai đều cao to, mang đậm khí chất ngọc thụ lâm phong.
Bạn bè cùng khóa đã lâu không gặp, mối quan hệ của Thẩm Ngôn không tồi, các bạn học liên tục đến nói chuyện và chụp ảnh chung. Thẩm Ngôn nói lời vui đùa với người khác, ánh mắt liếc về Triệu Lâm Tô ở bên. Sau khi đến trường, Triệu Lâm Tô càng lúc càng ít nói, nhất là khi họ đi gần tới đám đông, hắn đã hoàn toàn trở về dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng như trước.
Chỉ cần có người quen Thẩm Ngôn ở gần, Triệu Lâm Tô sẽ rất nghiêm túc. Mấy lần trước khi họ quay về trường làm thủ tục, Triệu Lâm Tô cũng như thế này.
Buổi lễ tốt nghiệp diễn ra ở lễ đường lớn, thời gian buổi lễ không dài. Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô là sinh viên tốt nghiệp với thành tích xuất sắc nên được sắp xếp ở hàng ghế thứ hai chờ lên sân khấu nhận bằng và bắt tay hiệu trưởng.
Ánh đèn sáng trưng trong lễ đường khiến người ta hoa mắt, dưới sân khấu không ngừng vang lên tiếng vỗ tay. Mặt Thẩm Ngôn hơi nóng bừng, người hơi đổ mồ hôi. Cậu không nhìn sang bên cạnh, lúc chụp ảnh chung cậu đứng ở hàng cuối cùng với Triệu Lâm Tô, vai hắn dán sát vai cậu, hơi ấm nóng hổi.
Tay áo cử nhân rất dài, Thẩm Ngôn dùng một tay nâng bằng tốt nghiệp, một tay lén lút luồn ra khỏi tay áo.
Ngón tay khẽ chạm sang bên cạnh.
Mu bàn tay Triệu Lâm Tô nóng bỏng.
Giáo viên chụp ảnh dưới sân khấu đang hướng dẫn các vị lãnh đạo đứng vào ống kính.
Có lẽ chỉ vài giây, có lẽ còn ngắn hơn.
Triệu Lâm Tô nắm lấy bàn tay cậu.
Tay áo cử nhân che đi hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Lòng bàn tay cả hai cùng rịn mồ hôi.
Gương mặt Thẩm Ngôn nở một nụ cười.
Có một lần cậu đã hỏi Triệu Lâm Tô, cậu hỏi siêu năng lực còn ở chỗ hắn không, có phải hắn rất sảng khoái khi nhìn thấy tên mình trên đầu cậu không?
Triệu Lâm Tô đáp.
“Siêu năng lực đã biến mất vào hôm sinh nhật mày.”
Thẩm Ngôn hơi ngạc nhiên nhưng cũng cảm thấy hợp lý. Trong mấy bộ phim truyền hình thông thường, những ngày quan trọng sẽ xảy ra bước ngoặt lớn.
“Nhưng cái tên đó vẫn còn.”
Triệu Lâm Tô tươi cười, bàn tay xoa xoa lên đỉnh đầu mình rồi lại xoa lên đỉnh đầu Thẩm Ngôn.
“Vẫn ở đây.”
Thẩm Ngôn cười cười, tóm lấy bàn tay hắn đang đặt trên đỉnh đầu mình xuống: “Ối, bị mày phát hiện rồi.”
Xuống sân khấu, hai bàn tay đang nắm phải tách rời.
Trong giây phút buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, lễ đường vang lên tiếng vỗ tay và hoan hô vang dội đến mức khiến tai người rung lên. Thẩm Ngôn thoáng nhìn sang Triệu Lâm Tô bên cạnh, Triệu Lâm Tô cũng đang nhìn cậu.
Cánh cửa lớn của lễ đường mở rộng, đoàn người nối đuôi nhau bước ra bên ngoài, Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô đi cuối cùng, trong đám đông, hai người lại lặng lẽ nắm tay nhau.
Ánh mặt trời bên ngoài rực rỡ, gió hè lướt qua gương mặt. Lúc sắp đi đến cánh cửa, lực nắm tay của Triệu Lâm Tô chậm rãi nới lỏng. Thẩm Ngôn rũ hàng mi, sau đó ngẩng đầu lên thì thấy anh trai đang đứng bên ngoài, ôm một bó hoa lớn, mạnh mẽ vẫy tay gọi họ.
Người thân trước mặt, người yêu cạnh bên.
Thẩm Ngôn vòng tay nắm lấy bàn tay sắp buông của Triệu Lâm Tô.
Lực nắm của cậu rất lớn, siết chặt đến nỗi Triệu Lâm Tô phải dừng chân, nghiêng mặt sang nhìn.
Thẩm Ngôn cũng nghiêng mặt nhìn lại, nụ cười trên mặt rạng rỡ, giọng điệu cậu vẫn như cũ, nghe qua có vẻ hờ hững chẳng hề để tâm nhưng lại vô cùng vững chãi.
“Muốn nắm thì cứ nắm đi thôi.”
Triệu Lâm Tô đứng im tại chỗ, đột nhiên không thể phân biệt nổi ánh nắng ngoài trời kia quá lóa mắt hay hai mắt Thẩm Ngôn quá sáng ngời. Nhiệt độ một mực kéo lên gương mặt hắn ảnh hưởng tới khóe miệng vẫn luôn cố nín nhịn.
Kể từ khi hắn bước vào trong trường học năm mười tuổi, Triệu Lâm Tô đã ghét trường học rất lâu. Thứ hắn không ghét bỏ chỉ vẻn vẹn có hoa có cỏ, côn trùng, mèo hoang… hay nói cách khác là những sinh vật không phải con người. Nhưng cảm xúc của hắn với chúng chỉ dừng lại ở việc không ghét. Hắn đã từng thấy qua nhiều phong cảnh tươi đẹp huyền bí trong thiên nhiên như thế, sao còn hứng thú với những thứ quá đỗi tầm thường.
Sau đó, Thẩm Ngôn xuất hiện.
Dần dần, Triệu Lâm Tô bắt đầu thích những bông hoa, những cây cỏ, côn trùng mèo hoang tầm thường trong trường học… ngoại trừ tất cả những sinh vật không phải con người đó, hắn phát hiện ra thứ hắn thích nhất thật ra lại là cậu bạn thân của mình.
Có Thẩm Ngôn, tất cả sự vật đều đẹp đẽ đầy ý nghĩa.
Sự che chở của đám đông sắp biến mất, gió bên ngoài thổi vào lễ đường ngày một nhiều hơn.
“Triệu Lâm Tô,” Thẩm Ngôn bảo: “Mày nói đúng.”
Triệu Lâm Tô không biết ý cậu đang nói đến câu nào, chỉ lẳng lặng lắng nghe tiếng cậu sau đám đông.
“Thích thì phải cố gắng tranh thủ.”
Ngón tay Triệu Lâm Tô khẽ run lên.
Thẩm Ngôn cảm nhận được, cậu mỉm cười bảo: “Thật ra hôm đó tao không say quá lắm đâu, vẫn hơi nhớ được đôi chút.”
Cậu siết chặt tay Triệu Lâm Tô, tiếp tục nói: “Tao thích mày nên bản thân tao cũng muốn cố gắng liều mạng một phen.”
“Cho nên không sao đâu, cứ đi như thế này nhé.” Thẩm Ngôn cong miệng, nét mặt và ánh mắt ngập tràn ý tứ chắc chắn.
Tầm mắt khóa chặt lên gương mặt Thẩm Ngôn, trái tim Triệu Lâm Tô đập điên cuồng như thuở đầu trái tim hắn rung động.
Dường như mỗi một ngày, hắn lại yêu cậu ấy thêm một lần nữa.
Triệu Lâm Tô cười cười, đôi mắt phượng trong trẻo, dịu dàng như biển khơi: “Nếu như bây giờ tao bật khóc, mọi người có nghĩ rằng tao xúc động khóc vì tốt nghiệp không?”
Thẩm Ngôn cười to một tiếng, quay mặt ra ngoài: “Họ sẽ nghĩ rằng mày khóc vì bạn trai mày đẹp trai quá.”
Đám đông hoàn toàn tản ra, làn gió không quá lớn thổi bay vạt áo cử nhân mềm mại về phía sau, cuốn lấy tay áo dài của họ. Hai người tay trong tay đón ánh mặt trời bước về phía trước, một khi đã nắm chặt thì sẽ chẳng tách rời nhau.
[Hoàn thành nội dung chính]
Lời tác giả: Truyện kết thúc! Rất hạnh phúc vì đã thực hiện được một trải nghiệm mới, cũng cảm ơn độc giả cùng bạn bè đã đồng hành đi hết quãng đường, ủng hộ, phê bình, chỉ dẫn. Tiếp theo sẽ còn các ngoại truyện “Đêm Thất Tịch”, “Tình yêu xa xứ”, “Góc nhìn của Triệu Lâm Tô thời thầm mến trung học”. Mong mọi người tiếp tục mong đợi OvO.