Ngoại truyện 2

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đã hết thời gian, tất cả các bạn học sinh hãy đặt bút xuống, để bài thi ra giữa bàn, không được rời chỗ ngồi, chờ giáo viên đến thu bài."
Phòng học vô cùng yên tĩnh, giám thị thu bài theo thứ tự, chẳng mấy chốc đã hoàn thành. Chờ khi thầy rời đi, trong lớp mới có người đứng dậy.
Triệu Lâm Tô đang thu dọn giấy bút trên mặt bàn thì bả vai bỗng bị vỗ nhẹ một cái.
Thẩm Ngôn đứng ngay sau lưng hắn, gò má hơi ửng hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi. Một tay cậu ôm cặp, tay kia kéo cổ áo đồng phục ra quạt quạt, hàng lông mày nhíu chặt than vãn: "Nóng chết mất, không biết bao giờ trường mới chịu lắp điều hòa đây. À mà câu tìm giá trị lớn nhất cuối cùng mày ra bao nhiêu?"
Triệu Lâm Tô đưa tờ giấy nháp cho cậu.
Thẩm Ngôn buông tay khỏi cổ áo, nhận lấy tờ nháp.
Cậu vừa lật nháp vừa nhỏ giọng nói về ý tưởng giải đề của mình, những khớp ngón tay rắn rỏi nổi lên kẹp hai tờ giấy nháp mỏng manh. Bởi vì thời tiết quá nóng nên những ngón tay mảnh khảnh trắng hồng, để lộ làn da khỏe mạnh.
Triệu Lâm Tô liếc nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại. Hắn cầm hộp bút trên bàn: "Đi ăn cơm thôi."
Thẩm Ngôn ừ một tiếng, cầm tờ nháp của hắn vừa đi vừa xem.
"Ôi trời, hai đứa mình ăn ý thật, đáp án y hệt nhau này."
Cánh tay rắn chắc kia nhẹ nhàng khoác lên vai hắn một lát, có lẽ do Thẩm Ngôn cảm thấy nóng nực nên chẳng mấy chốc đã buông tay ra.
"Sẽ không phải hai đứa mình cùng sai bét đấy chứ?"
Thẩm Ngôn lẩm bẩm cười khúc khích.
Vai vẫn còn vương chút hơi ấm, Triệu Lâm Tô khẽ cứng người, đáp: "Không thể sai được."
"Tao biết", vai hắn lại bị huých một cái: "Đùa chút thôi mà. Thiên tài học bá như chúng ta làm sao mà sai được."
"Mày còn cần tờ nháp này không?"
"Không cần."
Triệu Lâm Tô liếc mắt nhìn cậu một cái: "Sao, muốn mang về sưu tầm à?"
"Đúng rồi, đúng rồi, tao sẽ mang nó về làm bảo vật gia truyền."
Thẩm Ngôn gấp hai tờ nháp của Triệu Lâm Tô thành một cái quạt giấy nhỏ, quạt vào mặt mình. Chỉ có chút gió heo may thoảng qua nhưng cậu vẫn kéo cổ áo ra, bày ra vẻ mặt thoải mái: "Ồ, mát ghê."
Những lúc đi bên cạnh Thẩm Ngôn, Triệu Lâm Tô thường mỉm cười. Hắn biết có rất nhiều người cho rằng tính cách của hắn lạnh lùng nghiêm túc, nhưng thật ra hắn rất thích cười cũng rất thích nói đùa, hắn rất dễ cười. Thẩm Ngôn chỉ cần nói đùa một câu thôi đã đủ khiến hắn cười suốt nửa ngày, lúc đó đã cười, sau khi về lớp nhớ tới sẽ lại cười, đến tận buổi tối nằm lên giường chuẩn bị đi ngủ cũng không kìm được hồi tưởng rồi bật cười.
Lúc mới bắt đầu Triệu Lâm Tô không nhận ra mình đã thích Thẩm Ngôn.
Với tư cách một người bạn, Thẩm Ngôn chắc chắn là một người bạn hoàn hảo.
Cho nên Triệu Lâm Tô chỉ nghĩ bản thân hắn đang thích "người bạn" Thẩm Ngôn này mà thôi.
Mặc dù có đôi lúc hắn sẽ cảm thấy mùi hương trên người Thẩm Ngôn cực kỳ dễ chịu, khi Thẩm Ngôn đến gần, hắn sẽ cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Cũng có lẽ do bản thân hắn không muốn đối mặt, muốn trốn tránh nên Triệu Lâm Tô đã vô thức hoặc nói là theo bản năng né tránh, xem nhẹ những cảm xúc đặc biệt đó.
Một buổi tối học kỳ hai năm lớp 10, giáo viên Toán tìm hắn có chuyện. Triệu Lâm Tô bảo Thẩm Ngôn về trước, Thẩm Ngôn nói cậu sẽ đợi hắn.
"Tao đi chơi bóng một lát."
"Được."
Triệu Lâm Tô đến văn phòng giáo viên Toán, thầy bàn về chuyện thi đấu với hắn. Triệu Lâm Tô không có hứng thú tham gia cuộc thi, thầy nói mãi cũng không thuyết phục được nên đành để hắn đi.
Hè tối muộn, mặt trời vẫn còn treo lơ lửng trên cao. Triệu Lâm Tô xách cặp đến sân bóng rổ của trường.
Sân bóng rổ không có ai khác, Thẩm Ngôn đặt cặp sang một bên, một mình rê bóng vài bước rồi bật nhảy ném rổ. Cậu đã trông thấy Triệu Lâm Tô đang đi đến từ xa, vẫy tay với hắn. Bóng rổ bật ngược lại, cậu vươn tay đón lấy, mái tóc ngắn khẽ bay, hai má ửng hồng vì vận động.
"Có chuyện gì thế?"
Thẩm Ngôn lớn tiếng hỏi: "Giáo viên Toán tìm mày làm gì vậy?"
Triệu Lâm Tô xách cặp đến gần: "Muốn ta tham gia thi đấu."
"Chắc chắn mày sẽ không đồng ý."
"Mày thấy tao nên đồng ý sao?"
"Chuyện này có gì nên hay không nên chứ", Thẩm Ngôn vỗ bóng, thản nhiên đáp: "Muốn sao thì làm vậy thôi."
Cậu nói xong lại nâng tay ném một trái về phía rổ, bóng vào rổ, cậu liền quay đầu cười với Triệu Lâm Tô: "Dù sao chuyện được cộng điểm khi tham gia thi đấu cũng bị hủy rồi, không đi thì không đi, đỡ việc. Nghỉ hè này hai đứa mình có thể cùng nhau đi chơi, tốt quá."
Cũng không biết do hôm đó hoàng hôn quá đẹp hay do Thẩm Ngôn cười quá rạng rỡ.
Trái tim Triệu Lâm Tô đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sau đó Triệu Lâm Tô cẩn thận nhớ lại.
Hình như trong hoàng hôn hôm đó nụ cười của Thẩm Ngôn cũng chẳng quá khác biệt, tất cả mọi chuyện vẫn như bình thường, chỉ có trái tim hắn tự đập loạn xạ.
Hóa ra hắn không chỉ muốn làm bạn của cậu, hắn thật sự thích Thẩm Ngôn.
Việc nhận ra điều này hoàn toàn chẳng giúp ích gì cho Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn thích con gái.
Mặc dù hiện giờ cậu vẫn chưa có đối tượng yêu thích cụ thể nhưng nếu như có con gái nói chuyện cùng cậu, cậu sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt người ta, sau vành tai cũng hơi ửng hồng.
Có một khoảng thời gian Triệu Lâm Tô từng muốn thử thay đổi tình cảm của mình dành cho Thẩm Ngôn. Hắn muốn kéo tình cảm này trở lại, để nó trở lại giới hạn của tình bạn.
Vì lý do đó, Triệu Lâm Tô đã xây dựng một kế hoạch rất chi tiết.
Bước đầu tiên là giảm thiểu thời gian ở bên cạnh nhau của hai người bọn họ.
Loại tình cảm này, chỉ cần giữ khoảng cách một chút là sẽ phai nhạt đi rất nhiều.
Triệu Lâm Tô nói hắn quyết định tham gia vào cuộc thi toán học. Nói xong, hắn liền sáng đi sớm tối về khuya, không còn đi học hay tan học cùng Thẩm Ngôn được nữa.
Thẩm Ngôn hơi ngạc nhiên nhưng ngay lập tức phản ứng lại: "Vậy mày phải cố lên nhé, chúng ta không tham gia thì thôi, đã tham gia rồi nhất định phải giành giải đặc biệt!"
Thẩm Ngôn trông rất phấn khởi, cậu gật gù đắc ý một lúc, nói thêm: "Hay là tao cũng tham gia nhỉ?"
Triệu Lâm Tô khẽ nín thở, trái tim lặng lẽ tăng tốc.
Rất may mắn, Thẩm Ngôn lập tức lắc đầu: "Thôi bỏ đi, thi đấu chẳng có ý nghĩa gì hết."
Lúc Triệu Lâm Tô nhớ lại chuyện này, trong đầu hắn vô thức sử dụng từ "may mắn" cho sự kiện Thẩm Ngôn quyết định không tham gia cuộc thi. Nhưng khi hắn nhớ kỹ lại, cảm xúc lúc nghe Thẩm Ngôn nói câu đó hoàn toàn trái ngược.
Hắn muốn Thẩm Ngôn đi thi cùng hắn.
Thẩm Ngôn lại không đi.
Chuyện Thẩm Ngôn nói không thích, không có ý nghĩa thì cậu sẽ không làm.
Cho dù Triệu Lâm Tô sẽ đi thì Thẩm Ngôn cũng không thay đổi quyết định của mình.
Thẩm Ngôn không chỉ có một người bạn là hắn.
Thẩm Ngôn là người có quan hệ rất tốt. Hồi còn học cấp hai, trường chưa chia lớp theo học lực, trong lớp có cả học sinh giỏi lẫn học sinh kém, hai nhóm này ít khi giao lưu với nhau, tự nhiên chia thành hai phe. Thẩm Ngôn thì chẳng sao cả, cậu có thể vui vẻ chơi với cả hai bên.
Triệu Lâm Tô bắt đầu đi học và tan học một mình.
Hắn đến trường sớm hơn nửa tiếng, chờ đến khi vào tiết học, Thẩm Ngôn mới vào lớp. Thẩm Ngôn không bao giờ đi học một mình, bên cạnh cậu luôn có bạn bè cười nói.
Cậu ấy cố ý có phải không?
Có đôi khi Triệu Lâm Tô nghĩ lung tung một mình, tự gán cho Thẩm Ngôn một suy nghĩ. Hắn cảm thấy Thẩm Ngôn đã nhìn thấu tâm tư tìm cớ không chịu đi học chung của hắn nên cố ý khoác vai người khác, cười rạng rỡ đến mê người, muốn khiến hắn ghen tị.
Sau đó, Thẩm Ngôn lại đến gần hỏi thăm sáng nay hắn thế nào, học hành có mệt không. Cậu mang đến cho hắn một chai sữa, hỏi hắn có muốn uống chút sữa bổ sung dinh dưỡng không.
Triệu Lâm Tô nhận sữa, tự nhủ trong lòng: "Mình điên thật rồi."
Sao Thẩm Ngôn có thể cố ý làm thế để hắn ghen tị chứ?
Thẩm Ngôn chẳng làm gì khác lạ, nhưng cậu càng thản nhiên thì Triệu Lâm Tô lại càng bồn chồn.
Hắn bắt đầu hối hận vì đã nhận lời tham gia cái cuộc thi vớ vẩn kia.
Buổi sáng hắn đến lớp sớm hơn nửa tiếng đồng hồ, buổi tối ở lại thêm bốn mươi phút, cộng lại đã đến bảy mươi phút đồng hồ. Trong bảy mươi phút đó, trái tim hắn làm hai nhiệm vụ. Bốn nghìn hai trăm giây, không một giây nào không có hình bóng Thẩm Ngôn.
Khoảng cách chẳng những không làm phai nhạt cảm xúc của hắn đối với cậu, ngược lại còn khiến hắn càng thêm xác định rằng mình đang thích Thẩm Ngôn.
Cuộc thi toán học nhanh chóng kết thúc, không phụ sự kỳ vọng của mọi người, Triệu Lâm Tô đã giành được giải đặc biệt. Bản thân hắn chẳng có cảm giác gì đặc biệt, nhưng Thẩm Ngôn lại rất vui mừng. Cậu vui vẻ chụp huy chương của hắn đăng lên trang cá nhân kèm dòng trạng thái: [Thành tích của em trai nhỏ nhà anh đây không tồi chút nào, *icon cười cool ngầu nhe răng lấp lánh*].
Triệu Lâm Tô nhìn dáng vẻ của cậu, hỏi: "Sao mày không tự đi thi? Thế thì chính mày cũng đạt giải thưởng rồi."
"Giải thưởng không quan trọng, tao không hứng thú với chuyện có giải hay không." Thẩm Ngôn không ngẩng đầu lên, cầm điện thoại di động trả lời bình luận bên dưới, cười hề hề: "Chủ yếu muốn khoe cho mọi người xem thực lực của đàn em nhà tao đó."
Triệu Lâm Tô ngồi bên giường Thẩm Ngôn nghe giọng điệu khoe khoang về bạn tốt của cậu, hình như cũng hiểu được tâm trạng của chính mình hôm trước.
Hắn không hề muốn Thẩm Ngôn đi thi toán cùng mình.
Hắn chỉ muốn ở bên Thẩm Ngôn.
Người chết đuối khó tự cứu mình, người yêu đơn phương cũng khó lòng thoát ra.
Có đôi khi rất quyết tâm, tự nhủ lòng mình nên buông bỏ.
Nhưng chỉ cần người kia lơ đãng liếc mắt sang, nở một nụ cười, nói một câu, rõ ràng trong lòng biết những hành động và lời nói đó không có ý ám chỉ lớn lao, mà lại như nhận được sự cổ vũ to lớn.
Lỡ đâu thì sao? Có lẽ thì thế nào? Biết đâu có một ngày thật sự được như mong muốn?
Hắn không biết, hắn không xác định được.
Nhưng vì chưa bị từ chối nên vẫn còn chờ đợi một kết quả tốt, mặc dù lời từ chối kia không thể nhận được, bởi vì bản thân hắn chẳng dám nói ra.
Cực kỳ cố chấp, cứ tin tưởng dù chẳng có chút lý do nào.
Thế giới có kỳ tích, vậy phải chăng hắn có thể tin vào hy vọng mong manh ấy?
Triệu Lâm Tô bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình.
Hắn không có cách nào trở thành người bạn duy nhất của Thẩm Ngôn nhưng hắn có thể làm người bạn tốt nhất của cậu.
Biết đâu một ngày nào đó Thẩm Ngôn sẽ ngẩn ngơ trong thoáng chốc, rồi phát hiện ra cậu cũng có chút cảm giác rung động vì hắn.
Tất nhiên, suy nghĩ đó của hắn thật vô lý.
Nhưng Triệu Lâm Tô vẫn muốn làm như vậy.
Người bạn tốt nhất hẳn cũng sẽ có vị trí trong trái tim, cho dù vị trí này không phải thứ hắn mong đợi, nhưng ít ra cũng gần với điều đó hơn.
Làm một người bạn thì mọi thứ đều tốt, chỉ khó ở chỗ phải che giấu cảm xúc của mình.
Thẩm Ngôn không phải người ngốc nghếch.
Có bạn nữ nào trong lớp thích cậu, cậu sẽ nhận ra ngay. Hơn nữa, khi nhận ra người ta thích mình, thái độ của cậu sẽ rất ngại ngùng. Thỉnh thoảng, khi bạn nữ đó đến tìm cậu nói chuyện, cậu sẽ không nhịn được mà đỏ ửng má lên. Mọi người xung quanh ồn ào đùa cợt, Thẩm Ngôn trợn mắt lườm đám bạn nam kia một cái, bảo vệ cho cô gái đó.
Mỗi lần như thế, cơn ghen sẽ bốc lên trong lòng Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn là người rất tốt, cho dù không thích cô gái đó, cậu cũng sẽ bảo vệ lòng tự trọng của đối phương.
Nhưng lòng tốt của cậu cũng sẽ khiến Triệu Lâm Tô ghen tị.
Hắn hỏi Thẩm Ngôn: "Không thích người ta sao không lạnh lùng một chút đi?"
"Con gái người ta có nói rõ họ thích tao đâu chứ", dáng vẻ Thẩm Ngôn hơi ngượng, cậu lúng túng gãi gãi tóc gáy, má lại đỏ lên: "Tao cũng không có ý đó với cô ấy, nhưng dù sao chúng ta cũng là bạn học, sao tao có thể quá lạnh lùng được? Đừng quan trọng hóa vấn đề quá, người ta chỉ hơi quý tao thôi, mà tao lại nghiêm túc lạnh mặt với người ta thì chẳng khác nào đang tự đánh giá quá cao bản thân mình? Con người đâu có ai ngốc, họ sẽ tự hiểu ra thái độ của đối phương, làm mặt lạnh với người ta làm gì chứ."
Đúng.
Đều hiểu.
Không ngốc.
Triệu Lâm Tô tự nhủ trong lòng.
Nhưng dù không ngốc, lại chẳng thể nào dừng được tình cảm yêu thích.
"Rốt cuộc mày thích con gái thế nào vậy?"
Giọng điệu Triệu Lâm Tô lạnh nhạt, nghe qua như tiện miệng hỏi thăm chứ chẳng quan tâm chút nào.
Thẩm Ngôn ấp úng một hồi, không trả lời được. Cậu cười cười, đáp: "Không biết, có lẽ gặp rồi mới hay."
"Không có tưởng tượng đại khái nào sao?"
"Tưởng tượng gì chứ..."
Vai bị huých, Thẩm Ngôn mím môi cười, gương mặt đẹp trai ửng hồng: "Học sinh phải lấy việc học làm gốc."
"Lấy việc học làm gốc thì gọi tao đến nhà mày xem phim làm gì?"
Gương mặt Thẩm Ngôn lập tức đỏ bừng.
"Mẹ kiếp, tao coi mày là anh em tốt mới dẫn mày theo! Đúng là chó cắn Lữ Động Tân mà!"
Thẩm Ngôn giơ nắm đấm lên.
Triệu Lâm Tô cười cười: "Tao cảm động quá."
"Cút đi, sau này không bao giờ kéo mày theo nữa."
"Xem ít thôi, học sinh phải lấy việc học làm gốc."
"... Tao chỉ xem duy nhất lần ấy!"
"Mày nói thế nào thì là thế đó."
"..."
Thẩm Ngôn không thèm quan tâm đến hắn, đi đến tủ lạnh lấy nước ngọt: "Chỉ còn soda vị đào thôi, mày có uống không?"
Triệu Lâm Tô ngồi xếp bằng trên ghế sofa, Thẩm Ngôn đang quay lưng lại phía hắn. Từ xoáy tóc đến vạt đồng phục, nơi nào cũng khiến Triệu Lâm Tô yêu thích không thôi, thích đến mức chính hắn cũng không biết liệu bản thân có thể thật sự buông tay không nữa.
Không có hình mẫu yêu thích cụ thể.
Vậy thì mày có thể suy xét đến tao không?
Thích tao đi, ở bên cạnh tao nhé?
Lời nói giấu trong lòng gào thét, nhưng khi thật sự mở miệng ra lại chẳng hề dám nói.
"Có uống không đấy hả?"
Thẩm Ngôn quay đầu, mày hơi nhíu. Đôi mắt cậu đen nhánh chứa nghi ngờ nhàn nhạt.
Thích hay không thích, thật ra chẳng hề quan trọng.
Được làm bạn bè, được "ở bên cạnh nhau" không phải cũng tốt lắm sao?
"Có."
Sau này, Triệu Lâm Tô chỉ uống nước ngọt vị đào. Hắn thuyết phục bản thân rằng hắn rất thích mùi vị đó, chỉ cần được làm bạn với Thẩm Ngôn thôi, hắn đã thỏa mãn lắm rồi.
Trong tủ lạnh chỉ có soda vị đào.
Thẩm Ngôn cũng chỉ có thể làm bạn thân của hắn.
Thế nên, cứ như vậy đi.