Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Ngoại truyện 4: Ngày trở về
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày Triệu Lâm Tô đi Mỹ, Thẩm Ngôn tiễn hắn tới sân bay.
Trên đường đến sân bay, Thẩm Ngôn cứ nơm nớp lo mình sẽ bật khóc.
Cậu đã xem không ít cảnh tượng tương tự trên phim ảnh: dù là tình yêu, tình bạn hay tình thân, hễ chia tay là thể nào cũng quyến luyến không rời, khóc lóc ướt át ở sân bay.
Thẩm Ngôn lớn ngần này rồi mà hiếm khi khóc lóc.
Cậu vốn là người lạc quan, luôn nhìn mọi việc theo chiều hướng tốt đẹp, suy nghĩ tích cực. Cộng thêm hoàn cảnh gia đình từ nhỏ đến lớn khá thuận lợi nên cậu ít khi phải rơi lệ, nhưng cũng chính vì thế mà cậu càng sợ phải khóc.
"Không sao đâu, đợi tao tích đủ tiền nhất định sẽ mua vé sang thăm mày." Thẩm Ngôn tinh thần phấn chấn, vừa tự cổ vũ mình, vừa động viên Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đang lái xe, đáp: "Không cần đâu, kỳ nghỉ ở nước ngoài còn nhiều hơn ở trong nước, cứ để tao về thường xuyên là được rồi."
Thẩm Ngôn: "..." Mẹ nó chứ, cậu thật sự hết lời để phản bác.
Thôi kệ, ai đến gặp ai cũng được, chỉ cần mua vé máy bay ngồi một ngày một đêm là có thể gặp đối phương rồi. Đâu phải sinh ly tử biệt, không cần thiết phải đa sầu đa cảm làm gì.
Thẩm Ngôn tự an ủi mình trong lòng, đầu óc lại nghĩ đến chuyện thực tế: "Bay tận một ngày một đêm, xa thật đấy."
Hồi hè Triệu Lâm Tô đi trao đổi sinh viên, cậu cũng không đưa tiễn hắn.
Sau khi Triệu Lâm Tô hạ cánh và báo tin bình an, Thẩm Ngôn chỉ hỏi thăm vài câu. Vì Triệu Lâm Tô còn phải nghỉ ngơi do lệch múi giờ nên hai người nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau đó, Thẩm Ngôn bắt đầu tận hưởng kỳ nghỉ của mình, còn Triệu Lâm Tô cũng trải qua kỳ nghỉ hè của hắn. Hai người họ là bạn tốt, điều đó không sai. Nhưng vì là bạn bè, chưa tiến xa hơn, nên lúc ở cùng nhau thì vui vẻ, xa nhau rồi cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt.
Dù sao thì chẳng mấy chốc sẽ gặp lại thôi.
Đáng lẽ ra lần này cũng sẽ như thế.
Đến sân bay, lượng người qua lại cực kỳ đông đúc. Thỉnh thoảng, tiếng loa lại vang lên thông báo về chuyến bay sắp cất cánh hoặc hạ cánh, nhắc nhở thông tin thủ tục. Giọng nữ nói hai thứ tiếng Anh – Trung lịch sự, dễ nghe, không nhanh không chậm.
"Còn sớm." Thẩm Ngôn nhìn đồng hồ điện tử trên tường.
"Ừ, còn sớm." Không khí hơi chùng xuống.
Thẩm Ngôn vươn tay vỗ vai Triệu Lâm Tô: "Sang Mỹ nhớ sống cho thật tốt nhé, cố gắng thể hiện cho thật xuất sắc vào, tổ chức bên trên rất coi trọng mày đấy."
Triệu Lâm Tô nở nụ cười. Hắn cứ nghĩ hôm nay mình sẽ không thể cười nổi, nhưng khi Thẩm Ngôn vừa nói đùa một câu, hắn đã bật cười ngay lập tức.
Chuyện du học nước ngoài đã là một phần cuộc đời Triệu Lâm Tô từ rất lâu rồi.
Từ khi còn học cấp hai, gia đình đã cân nhắc chuyện cho hắn đi du học, thậm chí còn nhiều lần tổ chức họp gia đình trực tuyến.
Giáo sư Lâm khi còn nhỏ luôn học nhảy lớp, nên bà nhỏ tuổi hơn bạn bè cùng lứa. Có lẽ vì khi đó bà còn quá nhỏ, chưa có khả năng tự phán đoán, nên hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của gia đình. Mười lăm tuổi, giáo sư Lâm đã bắt đầu học đại học, cuộc sống cứ thế buồn tẻ, nhạt nhẽo. Bà không phải kiểu người chỉ yêu thích học tập, bà cũng khao khát được giao tiếp bình thường và sống một cuộc sống như bao người khác. Vì vậy, bà luôn cảm thấy mình chỉ là một người bình thường, nhưng đáng tiếc thay, một số khoảng thời gian bình thường mà bà không được trải qua thì sẽ mãi mãi chẳng bao giờ quay lại được nữa.
Vì vậy, trong sự nghiệp học tập của Triệu Lâm Tô, giáo sư Lâm khăng khăng muốn nghe ý kiến của hắn.
Thực ra, Triệu Lâm Tô không hề muốn đi học trong trường. Giáo sư Lâm vô cùng hối hận, không biết liệu bà có nên đồng ý để Triệu Lâm Tô đi học hay không.
Triệu Lâm Tô từ chối đề nghị du học, đồng thời cũng từ chối đề nghị nhảy lớp của bà ngoại.
Khi đó, hắn vẫn chưa thích Thẩm Ngôn, nhưng hắn đã thích cuộc sống thường ngày của mình rồi.
Hắn cảm thấy mình rất hạnh phúc, một loại hạnh phúc khó có thể miêu tả cụ thể. Hắn chỉ kiên quyết nói: "Con muốn thi đại học như mọi người."
Về sau, tuổi tác ngày càng lớn, tư tưởng ngày càng trưởng thành, Triệu Lâm Tô vẫn không hề hối hận về quyết định trước kia. Hắn rất hưởng thụ khoảng thời gian năm ấy và cũng tin rằng bản thân nên đi học hỏi nhiều hơn.
Đôi khi Triệu Lâm Tô cảm thấy mình rất may mắn. Hắn nghĩ, nếu như mình đi nhầm chỉ một bước, thì đã chẳng thể nào bước tới được con đường mà hắn mong muốn nhất hiện giờ.
Mà đôi khi, hắn cũng nghi ngờ liệu bước chân tiếp theo của mình có phải là sai lầm hay không, liệu nó có thể khiến hắn ngã xuống khỏi con đường như giấc mơ này không nhỉ.
Hắn nên vững tin hơn một chút.
Triệu Lâm Tô tự an ủi mình vô số lần.
Hắn nắm lấy tay Thẩm Ngôn, siết chặt trong lòng bàn tay mình: "Đã cất kỹ chìa khóa rồi chứ?"
"Cất kỹ rồi."
"Nếu rảnh thì sang mở cửa thông gió nhé, bên đó có ngày nghỉ tao sẽ về."
"Ừ," Thẩm Ngôn cũng nắm lấy tay hắn: "Mỗi cuối tuần tao sẽ sang mở cửa sổ, trời nắng ấm sẽ phơi chăn giúp mày."
Triệu Lâm Tô cười khẽ: "Đảm đang thế cơ à?"
"Không được sao?" Thẩm Ngôn ngước mắt cười với Triệu Lâm Tô: "Yên tâm đi, tao sẽ ở đây đợi mày về."
Trái tim Triệu Lâm Tô đau buốt lạ thường, đột nhiên hắn chẳng hề muốn đi nữa.
Ý nghĩ "không muốn đi" cứ lởn vởn trong đầu hắn. Hắn tự biết đó chỉ là suy nghĩ nhất thời, là cảm xúc bộc phát thiếu lý trí.
Hắn đã từng nói, hắn không muốn Thẩm Ngôn phải gánh vác bất cứ trách nhiệm gì trong cuộc đời hắn.
Triệu Lâm Tô nói: "Tao đi đây."
"Mẹ nó chứ!" Thẩm Ngôn đấm vào ngực hắn: "Cái giọng điệu gì thế này? Mày đang ra nước ngoài du học chuyên sâu, chứ có phải đi viếng mồ mả đâu, vui vẻ lên chút đi nào!"
Triệu Lâm Tô sao mà vui vẻ nổi? Hắn đã nghĩ mình có thể giả vờ như không có chuyện gì, lạc quan phấn chấn, nhưng đến lúc thật sự chia tay, hắn mới phát hiện, ngay cả giả vờ hắn cũng chẳng giả vờ nổi.
"Không sao đâu, ngày nghỉ sẽ gặp nhau mà." Thẩm Ngôn còn phải an ủi hắn.
"Nhanh lắm ấy, hẹn Quốc Khánh đi. Lúc ấy có tận bảy ngày nghỉ, tao sẽ sang bên đó thăm mày. Tao còn chưa đi du lịch nước ngoài bao giờ đâu, mày phải nhớ dẫn tao đi chơi thật vui đó nhé."
"..." Triệu Lâm Tô buông tay Thẩm Ngôn, lặng lẽ ôm cậu vào lòng.
Bàn tay Thẩm Ngôn đặt sau lưng hắn khẽ vuốt ve hai cái, rồi vỗ vỗ lưng: "Sao buồn bã thế này cơ chứ? Triệu Lâm Tô à, mày hiện giờ chẳng ngầu chút nào."
Triệu Lâm Tô: "Ngầu cái cóc."
Thẩm Ngôn cười ha ha, hai bàn tay vuốt ve lưng Triệu Lâm Tô, dỗ dành hắn như dỗ một đứa trẻ: "Ngoan nào, yên tâm đi đi. Tao biết mày đang suy nghĩ gì, tao nhất định sẽ không ngoại tình đâu. Cả đám người trong trường đều biết mày là bạn trai tao rồi mà, không ai thèm để ý đến tao."
"Nếu có thì sao?"
"Có thì tao sẽ suy nghĩ thêm chút."
Triệu Lâm Tô buông tay, hai mắt chăm chú nhìn Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn cười nói: "Đùa mày thôi, nhìn ánh mắt mày kìa. Mày dám nghi ngờ nhân phẩm của bạn trai mày, tao phải phê bình mày đấy."
Triệu Lâm Tô: "Tao biết mày trêu tao, tao chỉ phối hợp với mày một chút thôi."
Chọc ghẹo nhau một hồi khiến bầu không khí có vẻ đã tốt hơn, nhưng cũng chỉ tồn tại trong chốc lát. Hai người họ lại nhìn nhau không nói lời nào.
Triệu Lâm Tô lên tiếng: "Hạ cánh tao sẽ nhắn tin cho mày."
"Ừ."
"Nếu không trễ thì chắc vào khoảng 7 giờ tối."
"Ừ, sẽ không trễ đâu, đi đường thuận lợi."
"Tao xem chênh lệch thời gian rồi, sau này nếu không gặp phải thời gian nghỉ ngơi thì trong ngày rảnh lúc nào chúng ta gọi video nói chuyện một lần nhé, được không?"
"Được, tao sẽ không ngủ trước 11 giờ tối. Nếu ngày nào thức đêm viết luận văn, tao sẽ gọi cho mày cả đêm. À không được, làm thế có quấy rầy đến chuyện học hành của mày không?"
Hướng nghiên cứu của hai người họ không giống nhau, Triệu Lâm Tô nghiêng về Toán học.
"Không," Triệu Lâm Tô nói: "Khi nào mày muốn tìm tao thì đó không phải quấy rầy, đó là niềm vui bất ngờ của tình yêu."
"Mẹ kiếp, niềm vui bất ngờ thì niềm vui bất ngờ, còn niềm vui bất ngờ của tình yêu cái quái gì chứ! Mày tính làm tao buồn nôn chết đúng không..."
Thẩm Ngôn xoa xoa cánh tay, chưa kịp xoa đến hai lần thì Triệu Lâm Tô đã hôn cậu.
Sân bay người đến người đi, tiếng loa thông báo không ngừng vang lên bên tai. Trái tim Thẩm Ngôn bỗng nhiên mềm nhũn, cậu siết chặt Triệu Lâm Tô: "Phải thường xuyên về nhé."
"Ừ."
Giọng nói Triệu Lâm Tô hơi trầm, hai mắt Thẩm Ngôn cay cay, cảm giác mình sắp không thể kìm nén được nước mắt: "Tao sẽ nhớ mày."
Trán Triệu Lâm Tô lại cọ vào cổ cậu một cái, ấm áp, dường như có chút xúc giác ướt át lướt qua cổ Thẩm Ngôn.
Triệu Lâm Tô đi rồi. Hắn kéo vali, đầu không ngoảnh lại, đi qua cửa kiểm tra an ninh.
Thẩm Ngôn đứng cách đó không xa, dõi mắt nhìn theo hắn.
Cậu không mong Triệu Lâm Tô quay đầu lại, hay nói đúng hơn là cậu không muốn hắn quay đầu.
Bởi vì cậu rất muốn khóc.
Chuyện vui không nên khóc lóc.
Chẳng bao lâu sau, bóng dáng Triệu Lâm Tô đã biến mất khỏi tầm mắt Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn vẫn đứng yên tại chỗ, cứ như đang mơ một giấc mơ. Cậu vẫn chưa cảm nhận được Triệu Lâm Tô đã sắp đi đến nơi thật xa, thật xa cậu.
Điện thoại di động trong tay đột nhiên rung lên một cái.
[Triệu Lâm Tô: Không muốn đi].
[Triệu Lâm Tô đã thu hồi một tin nhắn].
[Triệu Lâm Tô: Tao yêu mày].
Thẩm Ngôn nắm chặt điện thoại di động, lẩm bẩm "mẹ nó" một tiếng. Cậu cúi đầu xuống, nắm chặt điện thoại trong tay, chống lên trán, rồi lại mắng một tiếng "đồ ngốc".
Thẩm Ngôn không nhắn tin lại. Những sự kiện chia tay thế này, càng cố rút đao chém nước nước càng chảy, càng lưu luyến không rời thì lòng càng khó chịu.
Cậu đứng trong sân bay một lúc rồi đi đến bãi đỗ xe, lái xe của Triệu Lâm Tô quay về khu chung cư.
Triệu Lâm Tô không trả lại căn chung cư đã thuê. Thẩm Ngôn mở cửa, ánh chiều chạng vạng len lỏi vào phòng, chiếu lên bức tường tình yêu dán hình trái tim. Thẩm Ngôn đi sang sờ vào những bức ảnh họ chụp chung, trán tựa vào tường, hốc mắt cay xè ướt át.
Không giống, vẫn không giống.
Không giống với năm đó Triệu Lâm Tô đi trao đổi sinh viên trong kỳ nghỉ hè.
Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn thầm gọi trong lòng. "Tao bắt đầu nhớ mày rồi. Còn mày thì sao?"
*
Sau khi Triệu Lâm Tô xuống máy bay, hắn lập tức gọi video cho Thẩm Ngôn. Một ngày một đêm bay trên trời khiến hắn trông hơi mệt mỏi, còn trạng thái của Thẩm Ngôn thì đã tốt hơn nhiều.
Rốt cuộc cậu cũng là người lạc quan bẩm sinh, sau khi buồn bã một hồi trong căn hộ chung cư của Triệu Lâm Tô, cậu liền chấp nhận hiện thực. Đã là thời đại nào rồi chứ, du học là chuyện rất bình thường, không cần phải sầu muộn tương tư. Hai người họ đều có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, nước ngoài còn có nghỉ xuân. Cậu có Quốc Khánh, Triệu Lâm Tô có Giáng Sinh, cơ hội gặp mặt một năm thật nhiều. Hơn nữa, hiện giờ công cụ liên lạc đã phát triển như vậy, buồn bã là điều hoàn toàn không đáng.
Triệu Lâm Tô chăm chỉ học ở nước ngoài, cậu chăm chỉ học trong nước, hai người họ cùng phấn đấu vì một tương lai tốt đẹp hơn, đây không phải rất tốt sao? Lúc hai người họ ở cùng nhau đã từng trao đổi qua rồi mà, có gì đáng khó chịu đâu.
"Mệt lắm rồi nhỉ?" Thẩm Ngôn nói: "Mau đi ngủ bù để điều chỉnh lại múi giờ đi."
Triệu Lâm Tô đáp "Ừ" một tiếng. Trong màn hình trò chuyện video, Triệu Lâm Tô nói rất ít, Thẩm Ngôn nhìn thấy dáng vẻ đó của hắn thì tâm trạng lại hơi buồn bã. Cũng may, ngày hôm sau khi kết nối cuộc gọi video, trạng thái của hắn đã tốt hơn không ít. Triệu Lâm Tô đã tới ký túc xá, đang dẫn Thẩm Ngôn đi xem hoàn cảnh xung quanh một vòng. Thẩm Ngôn ghen tị: "Mẹ nó chứ, năm nay ký túc xá của nghiên cứu sinh bên này hình như cũng giống hồi đại học, một phòng bốn người."
"Thế à? Mày có muốn tao nhờ quan hệ giúp mày đi cửa sau một chút không?"
"Mày dẹp đi," Thẩm Ngôn cười nói: "Nếu tao cần nhờ quan hệ thì tao sẽ tìm đến mày chắc? Không giấu gì mày, tao đã chiếm được lòng của ngài Hầu rồi, hiện giờ thầy ấy đối xử với tao từ ái vô cùng đấy."
Triệu Lâm Tô cũng cười khẽ. Hắn mỉm cười, Thẩm Ngôn liền yên tâm hơn hẳn.
"Xem ra trên dưới năm ngàn năm Trung Hoa, không ai có thể thoát khỏi sự quyến rũ của mày."
"Mày cút đi——" Cười cười nói nói, điện thoại di động đã nóng lên từ lúc nào không hay.
Cứ thế tươi cười trò chuyện, càng trò chuyện càng vui vẻ. Đến khi cảm nhận được người kia vẫn như đang ở bên cạnh mình, thì cuộc gọi cũng đã đến lúc phải tắt.
Lúc cúp máy, ai cũng luyến tiếc không muốn tắt trước, sắc mặt chẳng thể che đậy.
Không nỡ, nhớ nhung... tất cả đều hiện rõ trên khuôn mặt cả hai.
"Mày cúp đi."
"Mày cúp trước đi."
"... Mày vẫn nên cúp trước đi."
"..." "Đừng tắt máy," Triệu Lâm Tô nói: "Cứ ngủ như vậy đi."
"..." Thật ra Thẩm Ngôn cảm thấy như vậy không hay. Cậu nghĩ Triệu Lâm Tô và cậu phải nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới. Nhưng lời đã đến bên khóe miệng rồi, phát ra âm thanh lại biến thành "Được".
Không chỉ vậy, cậu còn xúc động nói thêm câu: "Tao nhớ mày lắm."
Lúc mới chia ly, người ta thường kiêng kỵ những lời nói như thế, bởi vì nó sẽ dễ khiến tâm trạng người bên kia dao động.
Thẩm Ngôn nói xong liền hơi hối hận. Cũng may, dáng vẻ Triệu Lâm Tô dường như vẫn còn nhẫn nhịn được. Hắn bình thản đáp "Ừ", thậm chí không hề nói: "Tao cũng nhớ mày."
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, người làm gì cũng có kế hoạch như Triệu Lâm Tô hẳn sẽ thích nghi nhanh hơn kẻ đi theo trường phái xúc động như cậu.
Ngày thứ ba Triệu Lâm Tô đi, Thẩm Ngôn chính thức khai giảng.
Thời đại học, Thẩm Ngôn không ở trong trường vì giờ học không nhiều, mà Triệu Lâm Tô thường xuyên lái xe đưa cậu đi học nên việc đi lại tương đối thuận tiện. Nếu học lên nghiên cứu sinh, thời gian học tập và làm việc sẽ nhiều hơn hẳn, lại còn phải thường xuyên cùng học cùng làm bài tập với bạn bè. Xuất phát từ đủ lý do, Thẩm Ngôn cân nhắc quyết định ở lại trường.
Ban đầu, Thẩm Thận đưa ra ý kiến phản đối. Anh dùng lý do Thẩm Ngôn không ở ký túc được mấy hôm, cùng lý do anh có thể đưa cậu đi học để kéo cậu ở lại nhà.
Thẩm Ngôn không đồng ý: "Anh, em đã nói em muốn tự lập sớm mà. Em không thể vĩnh viễn không rời khỏi nhà được."
Sự phản đối của Thẩm Thận không mấy hiệu quả, bởi vì Thẩm Ngôn luôn có chủ ý của riêng mình, hơn nữa quả thật ở lại trường là lựa chọn hợp lý nhất.
Ngày dọn vào ký túc xá, Thẩm Ngôn ra ngoài ăn bữa cơm cùng mấy người bạn cùng phòng. Giữa chừng bữa cơm, Triệu Lâm Tô gửi tin nhắn Wechat cho cậu, hỏi cậu có tiện gọi video hay không. Thẩm Ngôn lập tức ra ngoài nhận cuộc gọi video của hắn. Triệu Lâm Tô phát hiện cậu đang ở bên ngoài liền hỏi, Thẩm Ngôn đáp mình đang ăn cơm với bạn cùng phòng. Triệu Lâm Tô nói: "Vậy mày cứ ăn đi, tao tắt máy trước nhé, đừng để bạn học chờ mày quá lâu."
"Được," Thẩm Ngôn mỉm cười đáp lại: "Ngoan nhé, chờ tao về sẽ gửi tin nhắn cho mày."
Triệu Lâm Tô cười khẽ. Đây là ngày thứ ba hai người họ chia xa.
"Không vội, cứ ăn từ từ." Thẩm Ngôn đi vào trong nhà hàng, ánh mắt đám bạn cùng phòng đều nhìn về phía cậu đầy tò mò.
Ban nãy Thẩm Ngôn ở ngoài nhà hàng gọi cuộc gọi video, qua cửa kính cả đám người đều thấy rõ, đầu bên kia trên màn hình điện thoại của Thẩm Ngôn là một sinh viên xuất sắc đấy mà!
Thẩm Ngôn ngồi xuống cầm đũa lên định gắp thức ăn, cuối cùng vẫn không nhịn được, bật cười: "Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy nam nam yêu nhau bao giờ hả?"
Bạn cùng phòng cười vang. Cả nhà hàng tràn ngập không khí vui vẻ.
Thẩm Ngôn bị họ tra tấn hỏi han một trận, cậu cũng chẳng cảm thấy gì. Để người khác đoán tới đoán lui chi bằng mình hào phóng nói thẳng.
"Đúng vậy, không phải tao đã thông báo chính thức trên vòng bạn bè rồi à?"
"Chỉ yêu đương bình thường thôi."
"Lúc trước đúng là bạn bè thật."
"Không có ai theo đuổi ai, dù sao thì cũng đang yêu đương rồi."
"Nói nhảm, nó nào có chút gì kiêu căng lạnh lùng không giống ai chứ, rất đáng yêu, rất tốt đẹp mà."
Bạn cùng phòng trước đó cũng là bạn cùng khoa với Thẩm Ngôn sung sướng ngồi bên, "Mẹ nó", không phải chửi tục ở chỗ nào khác, chỉ là đang chửi tục vì lời khen "đáng yêu" của Thẩm Ngôn.
Mẹ nó chứ! Chẳng lẽ đây chính là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi?!
Cuộc gặp mặt bạn cùng phòng đã biến thành một thiên đường "hóng hớt".
Có người hỏi: "Vậy sau này lỡ chúng ta có gặp phải khó khăn nào đó, sẽ có thể gọi điện phương xa cầu xin viện trợ bên ngoài từ sinh viên xuất sắc nhỉ?"
Thẩm Ngôn nhét tay trong túi, cười như chẳng quan tâm: "Đang nhớ thương đến phúc lợi dành cho người nhà đấy hả? Yên tâm đi, anh đây có thể gánh mày, không cần đến hắn."
Sau khi quay về, Thẩm Ngôn lập tức gọi thẳng video cho Triệu Lâm Tô ngay trong phòng ký túc xá.
Triệu Lâm Tô thấy cậu ở trong phòng, còn hỏi bên cậu có tiện không.
Bạn cùng phòng ở giường bên nghe vậy liền gào ầm lên: "Sinh viên xuất sắc à, chúng tớ đều tiện lắm, vô cùng tiện, cậu cứ bạo dạn tỏ tình đi!"
Thẩm Ngôn cười mắng "cút đi", rồi nói với Triệu Lâm Tô: "Một đám thích nói nhảm, mày cứ kệ chúng nó."
Triệu Lâm Tô nhìn nét mặt tươi tắn sinh động của Thẩm Ngôn, không nhịn được, gương mặt cũng lộ ra nét tươi cười nhàn nhạt.
Cứ thế đến cuối tuần, Thẩm Ngôn theo lời hứa tới căn hộ của Triệu Lâm Tô mở cửa sổ thông gió. Vì ánh mặt trời rất đẹp, cậu liền đem chăn ra phơi giúp hắn. Cậu chụp một tấm ảnh gửi vào vòng bạn bè đi kèm dòng trạng thái: "Thời tiết đẹp".
Đến tối, Triệu Lâm Tô like cho cậu.
Hai người họ lại gọi video. Hiện giờ, chỉ cần có thời gian là hai bên lại gọi video cho nhau. Điện thoại di động của Thẩm Ngôn thường xuyên không đủ pin để dùng, còn phải mua thêm chiếc sạc dự phòng để gọi điện bất cứ lúc nào.
Triệu Lâm Tô hỏi: "Mày phơi chăn cho tao à?"
"Đúng thế," Thẩm Ngôn đáp: "Chăn ga phải được phơi nắng thường xuyên mới không bị mốc."
Triệu Lâm Tô cười khẽ: "Nếu chủ nhật tới mà thời tiết vẫn tốt thì mày lại phơi chăn cho tao nhé?"
"Được." Thẩm Ngôn đồng ý xong lại cười: "Mẹ kiếp, tao nhớ mày từng bảo mày sẽ làm Vương Bảo Xuyến cho tao, sao hiện giờ tao cứ cảm thấy tao mới là Vương Bảo Xuyến của mày vậy."
Triệu Lâm Tô cười khẽ, còn được nước lấn tới đưa ra thêm yêu cầu.
"Phơi từ sáng nhé, phơi lâu một chút."
"Lắm yêu cầu quá," Thẩm Ngôn phàn nàn nhưng vẫn đáp: "Được được, phơi nắng cho mày, phơi từ sáng sớm luôn, được rồi chứ?"
Lúc Thẩm Ngôn nói như thế, cậu hoàn toàn không ngờ khi sáng sớm cậu sang bên này đem chăn đẩy cửa bước ra ngoài thì phòng khách lại đột nhiên truyền đến âm thanh mở khóa.
Cậu ngây người chạy từ ban công vào trong phòng khách, lòng thầm nhủ không phải có thằng trộm nào tưởng nhà không có ai nên mới phá cửa xông vào đó chứ?!
Cửa mở ra, Triệu Lâm Tô khoác ba lô một bên vai, một tay đặt trên chốt cửa, dáng vẻ phong trần mệt mỏi nhưng gương mặt lại nhàn nhạt tươi cười: "Vương Bảo Xuyến à, phu quân của nàng về rồi."
Thẩm Ngôn ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ, quả thật không dám tin vào hai mắt của mình.
Vào ngày chia xa thứ mười hai của cậu và Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô đã quay về?!
Cậu cứ đứng yên tại chỗ như thế cho đến khi Triệu Lâm Tô đi tới, nâng má hôn cậu một cái. Thẩm Ngôn giật mình, trong đầu hiện ra suy nghĩ đáng sợ, bật thốt lên: "Mày bỏ học?!"
"Bỏ gì chứ," tròng mắt Triệu Lâm Tô hiện lên tơ máu mờ mờ: "Ngày nghỉ nên về thăm mày."
"Nghỉ? Chúng mày có kỳ nghỉ gì giờ này?"
"Nghỉ cuối tuần."
"..." Thẩm Ngôn choáng váng thêm lần nữa, cậu ngơ ngác nhìn người trước mặt, không biết có phải bản thân đang nằm mơ hay không. Có phải do cậu đã quá nhớ Triệu Lâm Tô rồi? Thế nhưng gần đây cậu đã rất cố gắng từ từ đè nén nỗi nhớ nhung này xuống...
Dưới ánh mắt ngẩn ngơ của Thẩm Ngôn, Triệu Lâm Tô ung dung mỉm cười. Dáng vẻ của hắn không khác gì vừa mới từ siêu thị dưới nhà đi lên tầng, chứ chẳng phải mới ngồi máy bay một ngày một đêm từ thành phố cách xa nơi này một vạn sáu ngàn cây số trở về bên cậu. Giọng nói của hắn thong thả, thoải mái nói với cậu: "Nhớ mày."