Ngày công bố điểm thi, trúc mã tò mò hỏi tôi thi được bao nhiêu.
Tôi vẫn đang cầm tay chơi game, miệng nhai ngấu nghiến khoai tây chiên, đáp vội:
"0 điểm."
Ngày hôm sau, Hoa khôi trường Lâm Dư Dương khoác tay cậu ta, cầm bảng điểm 732 điểm khoe khoang trước mặt tôi. Bố cậu ta - chủ nhiệm Tô của phòng tuyển sinh - vỗ vai Lâm Dư Dương, cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng nở hoa. Họ thậm chí còn định tổ chức một bữa tiệc mừng đỗ đại học phát sóng trực tiếp toàn thành phố.
Tôi nhìn tin nhắn phân phòng ký túc xá từ cố vấn tuyển sinh Thanh Hoa, miếng khoai tây chiên đang nhai dở bỗng khựng lại.
Không thể nào!
Nửa năm trước tôi đã được tuyển thẳng rồi, căn bản đâu có tham gia kỳ thi đại học.
Vậy cái 732 điểm mà các người thức trắng đêm trộm đi kia… rốt cuộc là của kẻ xui xẻo nào vậy?
Truyện Đề Cử






