Cơn ngạt thở dữ dội ập đến, khiến Tiêu Vũ hoảng loạn vùng vẫy trong vô vọng. Nàng muốn kêu cứu, nhưng mọi âm thanh đều kẹt lại nơi cổ họng. Dốc hết tàn lực, nàng cố gắng hé mở mi mắt nặng trĩu. Trước mắt nàng là xà nhà lạnh lẽo và một dải lụa trắng uốn lượn.
Cả người nàng run rẩy, một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực khi nàng nhận ra sự thật kinh hoàng: Nàng đang bị treo cổ!
Chưa kịp hoàn hồn, một cảnh tượng rợn người khác lại đập vào mắt. Bên cạnh nàng, một dải lụa trắng khác đang lủng lẳng, và một tiểu cung nữ non nớt, vụng về, đang chầm chậm thòng đầu vào đó.
"Cứu...!"
Truyện Đề Cử






