Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Kiểm tra Pheromone
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Hành Ngộ: "Tôi sẽ tự làm."
***
Bùi Hành Ngộ chỉ "Ừ" một tiếng.
Mạnh Như Tiền cẩn thận hỏi: "Cận Nhiên tìm ngài có việc gì vậy?"
Bùi Hành Ngộ hơi mất tự nhiên lắc đầu: "Không có gì."
Mạnh Như Tiền trước giờ không thể đoán được suy nghĩ của anh, người này kín đáo, thận trọng. Dù đã học chung ở trường quân đội rồi trở thành đồng nghiệp, y tự nhận là bạn thân của Bùi Hành Ngộ, nhưng vẫn hoàn toàn không hiểu gì về anh.
"Tư lệnh, vụ nổ Thiên Kỷ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Liên Bang lại yêu cầu ngày nào cũng phải liên hệ thế? Những chuyện này đều không thể nói ra sao?"
Thời điểm Thiên Kỷ nổ tung là lúc anh đang tham gia một dự án mật, mọi thông tin liên lạc đều bị ngắt kết nối. Vừa đi ra, anh liền nghe nói Thiên Kỷ nổ, toàn bộ chiến hạm, trừ Bùi Hành Ngộ, không ai còn sống.
Chiến hạm K7 từ đó đổi tên thành Tử Vi Viên. Bùi Hành Ngộ đảm nhiệm chức vụ chỉ huy trưởng, anh nhận được một tờ điều lệnh, trở thành hạm trưởng.
Bùi Hành Ngộ nói: "Mở tra cứu tinh tế, cậu sẽ nhận được 120 câu trả lời khác nhau. Hãy chọn câu trả lời mà cậu muốn tin nhất đi."
Mạnh Như Tiền im lặng vài giây, kìm nén xúc động muốn quăng tài liệu vào mặt anh, nghiến răng nghiến lợi nửa ngày mới chấp nhận đổi đề tài: "Ngày mai kiểm tra cấp độ pheromone, ngài có muốn thừa cơ hội này đá đít Cận Nhiên không?"
Kiểm tra cấp độ pheromone là bài kiểm tra đầu tiên mà mỗi tân binh khi gia nhập quân đội phải vượt qua. Mục đích là để loại trừ việc Omega giả dạng Alpha hoặc Beta trà trộn vào quân đội, đồng thời đo lường tố chất tâm lý, thể lực và sức bền của Alpha.
Bùi Hành Ngộ lặng lẽ nhìn bản đồ tuyến đường vũ trụ lưu động trên bàn pha lê nửa ngày, nói: "Được, tôi biết rồi."
**
Mạnh Như Tiền đi ra ngoài, không gian trong khoang liền trở lại yên tĩnh. Bùi Hành Ngộ ngồi xuống ghế, thở phào một hơi, mệt mỏi day trán.
Cận Nhiên.
Hắn đến Tử Vi Viên để làm gì? Chỉ vì ly hôn thôi sao?
Mục thông tin người thân của hắn đều để trống. Người mẹ đã sớm qua đời, quan hệ với cha thì giương cung bạt kiếm, nhưng hắn vẫn còn một người chị.
Lúc này, điện thoại bất chợt đổ chuông. Bùi Hành Ngộ cúi đầu nhìn, ánh mắt dịu đi ngay lập tức. Vừa kết nối cuộc gọi video, trên màn hình xuất hiện một cô bé loli mũm mĩm đáng yêu.
Mái tóc vàng óng của cô bé được thắt hai bím gọn gàng. Cô bé ngồi bên bàn, mặc chiếc váy màu đỏ có viền hoa trắng, trước mặt là bàn đặt vài cọ vẽ và bảng màu, trên đôi tay nhỏ nhắn dính vài giọt màu lem nhem.
"Yên Yên."
"Anh, anh xem nè!" Bùi Yên giơ lên một bức tranh cho anh xem, tíu tít nói: "Người mặc quân phục là anh trai, người mặc váy là Yên Yên, nhìn có đẹp không?"
Bùi Hành Ngộ cười nhẹ: "Đẹp lắm."
"Em vẽ cả buổi tối đấy, A Lạc còn nói em vẽ không đẹp rồi sửa chân anh thành lùn tịt, hại em phải mất công vẽ lại đó." Bùi Yên nghiêng đầu sang bên trái, nhăn mũi: "Hừ, A Lạc thối."
Trên đầu Bùi Yên có một bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa, đó là người máy thông minh có hình dáng giống hệt người thật, là quản gia được Bùi Hành Ngộ để lại tinh cầu Hoắc Nhĩ để chăm sóc Bùi Yên.
Cũng chính là "bằng hữu" duy nhất của Bùi Yên. Cô bé không biết "A Lạc thối" chỉ là người máy.
Bùi Yên từ khi được đưa về cũng không còn lớn thêm nữa, bảy năm qua vẫn giữ hình dáng của một đứa trẻ, ngay cả tâm trí cũng dừng lại vào năm đó.
Bùi Hành Ngộ hỏi cô bé: "Yên Yên gần đây ở trường thế nào?"
"Vẫn tốt lắm." Bùi Yên nói, bỗng nhiên cụp mắt xuống: "Chỉ nhớ anh một chút thôi, khi nào anh về?"
"Yên Yên ngoan, bao giờ anh rảnh sẽ về với em."
"Dạ!" Bùi Yên rất dễ dỗ. Hai anh em nhiều năm sống nương tựa vào nhau, Bùi Hành Ngộ nói cái gì nàng cũng sẽ tin cái đó, đơn thuần đến mức khiến người đau lòng.
"Yên Yên nhất định phải nhớ kỹ lời anh nói, không được quên nhớ chưa." Bùi Hành Ngộ không ngừng dặn dò, chỉ sợ cô bé trong lúc vô ý làm người khác bị thương.
"Nhớ rồi, người đụng phải ắt sẽ chết. A Lạc còn khen em rất nghe lời, không đụng vào người khác." Bùi Yên nâng cằm, có phần hâm mộ, nhỏ giọng nói: "Nhưng em cũng muốn được chơi với mọi người. A Lạc nói đợi em trưởng thành là em có thể chơi với mọi người. Anh, đến bao giờ em mới trưởng thành vậy?"
Bùi Hành Ngộ rũ mắt cố nén đau lòng, mỉm cười nói với cô bé: "Nhanh thôi, chờ anh tìm được ba mẹ rồi chữa khỏi bệnh là Yên Yên có thể chơi cùng các bạn rồi."
Năm đó, vợ chồng Bùi gia chấp hành "kế hoạch Tinh quan" mang theo Bùi Yên còn nhỏ bặt vô âm tín. Đến một ngày Bùi Hành Ngộ tan học về nhà thấy một đứa trẻ ngồi khóc trước cửa, bên cạnh đặt cái túi nhỏ chứa những bức ảnh cô bé từ nhỏ tới lớn, ghi tên Bùi Yên.
Bùi Hành Ngộ lúc đó đang ở độ tuổi thiếu niên, nuôi một đứa nhỏ mà tay chân lóng ngóng. Tết tóc hay mặc váy, anh đều không biết làm.
Nhất là sau khi biết được căn bệnh kỳ lạ của Bùi Yên thì càng hoang mang lo sợ. Hằng ngày ngoài việc bồi thường cho người khác, hai anh em còn phải trốn tránh việc bị "săn lùng", bởi vì Bùi Yên chính là vật thí nghiệm trốn thoát của "kế hoạch Tinh quan".
Anh bán đi tất cả đồ đạc có thể bán, chật vật lắm mới đủ tiền mua thẻ căn cước giả cho Bùi Yên, nhưng anh không còn tiền mua thuốc nữa. Sau đó anh biết được trường quân đội có chính sách chăm sóc người nhà của học viên trong thời gian nhập ngũ, anh liền quyết định xin nhập học.
Không ngờ tới là anh chỉ sau một buổi sáng, phân hóa thành Omega.
Anh hoàn toàn bất lực, buộc phải chấp nhận điều kiện của Cận Thiệu Nguyên. Một tờ giấy đăng ký kết hôn đã khiến anh "gả" mình cho Cận Nhiên.
Anh vẫn không tìm được ba mẹ, không cách nào chữa khỏi hoàn toàn bệnh cho Bùi Yên. Cùng năm đó, anh muốn điều tra nguyên nhân họ mất tích, đồng ý chỉ huy con tàu "Thiên Kỷ". Kết quả, chiến hạm phát nổ, tất cả thành viên trên tàu thiệt mạng, và anh cũng mất đi ký ức về khoảng thời gian đó.
Tất cả những chuyện này anh vẫn chưa tìm được manh mối, nên anh nhất định không thể ly hôn.
Một khi ly hôn, thân phận Omega của anh sẽ bị bại lộ, không những bị điều tra mà còn bị đưa ra tòa án quân sự. Đến lúc đó, Bùi Yên sẽ không có ai chăm sóc.
Bùi Hành Ngộ mệt mỏi thở dài.
**
"Cận Nhiên, lát nữa chúng ta sẽ làm kiểm tra cấp độ pheromone đấy! Tôi lo quá." Chung Quản từ sớm đã bắt đầu nói luyên thuyên, vừa bốc số thứ tự xong lại lảm nhảm không ngừng.
Cận Nhiên đưa tay vỗ vai cậu nhóc bên cạnh thấp hơn mình hai cái đầu: "Tiểu Tống Tống, nói cho Chung Quản ca ca của cậu biết xem cậu có căng thẳng không?"
"Anh có bệnh à, không được kêu tôi là tiểu Tống Tống!" Tống Tư Thâm lạnh nhạt đẩy tay Cận Nhiên ra, hừ một tiếng nói với Chung Quản: "Người thiếu hụt pheromone như Cận Nhiên còn chưa sốt sắng thì thôi, anh căng thẳng làm cái gì."
Cận Nhiên "Xì!" một tiếng, vỗ lên đầu cậu nhóc: "Nói chuyện như thế với ca ca là không được đâu nhé!"
"Kiểm tra cấp độ pheromone Alpha à, sao không thay bằng cảm ứng pheromone của Omega nhỉ? Tổ chức một cuộc thi hoa hậu, chọn ra những Omega trẻ trung xinh đẹp mang lại đây cho các anh em cảm ứng, haha!"
"Omega chẳng may tiến vào kỳ phát tình thì cậu tính thế nào?"
"Thế thì vừa khéo, chúng ta góp gạch xây nhân tài cho liên bang luôn."
Chung Quản nghe đám người đó tán dóc, khẽ nhíu mày nói với Cận Nhiên: "Lạc Tân Dương này thật đáng ghét. Ngay từ khi còn trên mặt đất, tôi đã thấy cậu ta không tôn trọng Omega rồi. Omega có thể làm được rất nhiều chuyện đấy, cậu ta còn dám bỡn cợt."
Lạc Tân Dương là con út của hiệu trưởng trường quân đội Đế quốc, là Alpha được nâng niu như vật trong tay mà lớn lên. Ở trường học thì là con ông cháu cha, rất nhiều Omega chạy theo lấy lòng, vậy nên tên đó coi thường Omega là chuyện có thể hiểu được.
Cận Nhiên khó chịu nhất kiểu kỳ thị giới tính này nên cũng chỉ hừ mũi không muốn nói gì. Chủ đề bàn tán của bên kia đã sang tới dạng Omega ưa thích. Lạc Tân Dương lớn giọng hỏi: "Cận Nhiên, cậu thích Omega như thế nào?"
Một lời hai ý, bóng gió ám chỉ Cận Nhiên thiếu hụt pheromone, y có thể thích Omega sao, có thể đánh dấu sao?
"Nói thật nè Cận Nhiên, tôi thấy tương lai cậu nên tìm Beta thôi, Omega không thích hợp với cậu đâu ha ha ha, người ta tới kỳ phát tình cậu có thể thỏa mãn được không? Ha ha ha."
"Lạc Tân Dương, ý cậu là Cận Nhiên không có khả năng đánh dấu Omega của mình sao? Cẩn thận lại bị ăn đấm đấy!"
Lạc Tân Dương cười xấu xa: "Này, đừng có nói bậy, tôi sao có ý đấy chứ. Nói thế nào cậu ta cũng là Alpha, làm sao lại không đánh dấu Omega được, đúng không Cận Nhiên."
Lời này trong ngoài châm chọc pheromone của Cận Nhiên thiếu hụt, cho rằng y không phải một Alpha hoàn chỉnh. Vẻ mặt Cận Nhiên hờ hững, không có ý định liếc anh dù chỉ một cái.
Chung Quản ngược lại phản ứng rất lớn, nhưng khí thế yếu ớt, ngay cả câu chất vấn cũng dè dặt: "Hai người các cậu dựa vào đâu dám nói thế hả? Pheromone không phải là cách duy nhất để chứng minh họ mạnh hay không, Cận Nhiên rất mạnh!"
"Mạnh? Rất mạnh mà đến cả pheromone Alpha của mình còn không phóng thích được? Chung Quản cậu đừng lo thay Cận Nhiên nữa. Tương lai cậu không chừng cũng chẳng có tiền đồ, rồi cũng chỉ chơi bời hai năm rồi về Hoắc Nhĩ dưỡng lão thôi."
Chung Quản giận đến khuôn mặt đỏ bừng: "Tôi... Tôi có thể không có tiền đồ, nhưng Cận Nhiên chắc chắn có!"
"Bao giờ nói chuyện trôi chảy được thì nói tiếp nhé, em trai."
Chung Quản còn muốn cãi lại, Cận Nhiên giơ tay ngăn cản ý bảo thôi, nhướng mày nhìn mặt mọi người xung quanh, mỉm cười: "Thật trùng hợp, tôi chính là hứng thú với Alpha đấy, không bằng cậu đến thử xem tôi có thể đánh dấu cậu hay không?"
Lạc Tân Dương bị cái nụ cười này làm cho cả người không thoải mái, trong đầu hồi tưởng lại trận đòn ở ký túc xá lúc mình chế nhạo ngón tay hắn.
Kỳ thực Alpha có thể bị đánh dấu, có điều quá trình thì... suỵt!
"Quên đi quên đi, tôi vẫn thích Omega trắng trẻo mềm mại hơn, sau này còn sinh con đẻ cái."
Chung Quản nhỏ giọng hỏi Cận Nhiên: "Cậu... cậu thật sự thích Alpha à?"
Cận Nhiên đang định mở miệng, bỗng ngửi thấy mùi lan hoàng thảo nhàn nhạt, tiếng giòn giã của giày quân đội giẫm trên mặt đất, tiếp đó nhìn thấy chủ nhân của tiếng giày xuất hiện ở cửa.
Hắn lớn tiếng nói: "Đúng vậy, tôi thích Alpha."
Bùi Hành Ngộ nghe thấy những lời này thì cau mày.
"Bùi Tư lệnh, Mạnh đội trưởng!" Tiếng chào hỏi của vệ binh vang dội, thu hút sự chú ý của các tân binh.
Mạnh Như Tiền đi phía trước, cung kính đưa tay và hơi cúi người làm tư thế mời. Ngay sau đó, một người đàn ông dáng người thon dài bước ra.
Giày quân đội cứng rắn đáp xuống mặt đất tạo ra tiếng động thanh thúy rõ ràng, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt, cuối cùng rơi trên mặt Cận Nhiên, hai giây sau liền thu hồi.
Mạnh Như Tiền đứng trên bục thử mic, đầu ngón tay gõ thử "bụp bụp" hai tiếng, sau đó nói: "Tư lệnh, mời."
Bùi Hành Ngộ vững vàng bước lên bục. Tư thế bước lên bậc thang khiến nếp gấp của quần tây chôn trong giày quân đội căng ra trông vô cùng tao nhã, toát lên khí chất kiêng kị lạnh lùng.
Màn hình ba chiều chiếu ra khuôn mặt của Bùi Hành Ngộ, lông mi cong vút, da mặt trắng nõn, đôi môi khẽ mím lộ ra vẻ lạnh nhạt. Ngay cả đường viền xương quai hàm đều giống như được tỉ mỉ phác họa.
Chung Quản nhỏ giọng: "Anh ta chính là Bùi Tư lệnh sao? Đẹp... đẹp trai thật đấy."
Cận Nhiên liếc qua người trên đài, cười lạnh một cái: "Đẹp trai có ích gì, tính khí vừa lạnh vừa cứng, chỉ tổ muốn ăn đòn thôi."
Bùi Hành Ngộ ngước mắt, ánh mắt và giọng nói lạnh lùng: "Tôi là Bùi Hành Ngộ, tổng tư lệnh của Hạm đội Tử Vi Viên. Đội hành động Thiên Xu tuy rằng được thành lập với mục đích tìm kiếm Ngôi sao Thiên Hà, nhưng chỉ cần một ngày các cậu còn đứng trên Tử Vi Viên thì phải tuân theo quy tắc của tôi. Mặc kệ bối cảnh của các cậu ở Hoắc Nhĩ ra sao, ở chỗ này các cậu không có bất kỳ đặc quyền nào hết, rõ chưa?"
"Rõ!"
Chung Quản nhỏ giọng: "Bùi Tư lệnh uy nghiêm quá, nghe ngài ấy nói cũng thấy sợ rồi, lạnh sống lưng."
Cận Nhiên thấy cậu ta còn chưa phát hiện Bùi Hành Ngộ chính là cái người "giáo huấn" hắn hôm trước, còn tôn sùng và mong muốn được phân công làm việc dưới trướng anh. Hắn cũng lười vạch trần, bình tĩnh đứng đó xem Bùi Hành Ngộ phát biểu.
Năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Hành Ngộ, anh cũng là dáng vẻ lạnh lùng như vậy, ngồi đối diện với Cận Thiệu Nguyên ký tên lên giấy đăng ký kết hôn. Ngón tay mảnh khảnh có vài vết sẹo, siết chặt bút, đoán chừng đã dùng rất nhiều sức, mu bàn tay lộ ra gân xanh, chậm rãi ký tên mình xuống.
Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Cận Nhiên thật sự không hiểu, người này vốn không thích hắn, vì cái gì lại không chịu ly hôn? Cận Thiệu Nguyên rốt cuộc đã đưa ra lợi ích gì mà lại khiến một Alpha như anh cam tâm "gả" cho một thiếu niên mới mười sáu tuổi?
Tiền? Quyền?
Nếu như nói anh toàn tâm toàn ý với cuộc hôn nhân này, thì đối với hắn lại chẳng có chút vui vẻ nào. Dáng vẻ từ chối, xa cách ngàn dặm, thậm chí còn đuổi hắn cút khỏi phòng chỉ huy không cho phép tới nữa, nhưng vẫn nhất quyết không chịu ly hôn.
Cận Nhiên trong lòng càng nghẹn ngào, nghiến răng lẩm bẩm: "Có bệnh!"
Bùi Tư lệnh phát biểu xong, Mạnh Như Tiền lập tức tiến lên bục, ngón tay nhấn vào màn hình giả lập, "răng rắc" một tiếng, năm căn phòng hình bầu dục màu trắng hiện ra khi nắp trượt mở ra.
Mạnh Như Tiền nói: "Bắt đầu từ giờ, dựa theo số thứ tự hãy vào phòng. Tôi và bốn vị đội trưởng khác cùng tiến hành kiểm tra cảm ứng pheromone, giám sát sự thay đổi số liệu. Mọi người không cần kìm nén pheromone của mình, điều này sẽ ảnh hưởng đến việc phân bổ vị trí của các cậu."
Mạnh Như Tiền nói xong, dẫn đầu bước vào trong.
Lạc Tân Dương bốc được số một nên tiến vào theo. Cửa khoang chậm rãi đóng lại, từ khe hở lóe lên một ánh xanh lam.
Bốn tân binh khác cũng lần lượt bước vào các phòng.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh. Đám Alpha bình thường lắm mồm giờ đây như gà bị bóp cổ, thở cũng không dám thở mạnh. Chung Quản lạnh run, nghĩ chắc chắn là do Bùi Tư lệnh quá đáng sợ.
Cậu len lén liếc nhìn, "Suỵt!"
"Cận Nhiên Cận Nhiên, nhìn giúp tôi xem có phải Bùi Tư lệnh đang nhìn tôi không." Chung Quản nhỏ giọng, đầu còn không dám ngẩng lên chứ đừng nói là cùng Bùi Hành Ngộ đối mắt.
Cận Nhiên nghiêng đầu, vừa lúc bốn mắt nhìn nhau.
Bùi Hành Ngộ vô ý quét mắt qua Cận Nhiên một lượt. Hắn và tân binh đứng cạnh giống nhau, chỉ là thêm một chút tùy ý, chẳng có vẻ khẩn trương. Bộ quân phục khoác bên ngoài càng tôn lên thân hình cao ráo, cân đối. Trong ánh mắt còn mang theo vẻ như anh ta đang nói thừa thãi.
Nếu bị loại ra khỏi Tử Vi Viên, cũng không biết lại sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối. Bùi Hành Ngộ cụp mắt thở dài, vẫn giữ lại bên người tiện bề trông chừng.
Ngay cả muốn ly hôn, ở dưới mí mắt anh cũng có thể xoay chuyển tình hình.
Cận Nhiên cầm bảng số là người cuối cùng, chỉ còn mình y chưa làm kiểm tra.
Mạnh Như Tiền thở phào một hơi, xoay xoay bờ vai đau nhức. Y vừa định mở miệng thì bị Bùi Hành Ngộ cắt ngang: "Cậu ra ngoài đi."
"Hả? Không kiểm tra cậu ta sao?" Mạnh Như Tiền liếc qua Cận Nhiên, thấp giọng hỏi Bùi Hành Ngộ: "Mặc dù đã nói là phải loại cậu ta, nhưng trắng trợn đến mức cả kiểm tra pheromone cũng không cho làm, có phải hơi quá đáng không?"
Bùi Hành Ngộ im lặng nửa giây: "Có bảo là không làm đâu."
"Hả? Vậy ngài bảo tôi ra ngoài làm gì?" Mạnh Như Tiền bỗng có dự cảm xấu, trợn mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh: "Ngài đừng nói là..."
Bùi Hành Ngộ đưa tay cầm lấy thiết bị ghi dữ liệu từ Mạnh Như Tiền, nói: "Tôi sẽ tự làm."