Chương 46: Đánh dấu tạm thời

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 46: Đánh dấu tạm thời

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh là của tôi!"
Pheromone của Cận Nhiên có một khuyết điểm. Dù Cận Thiệu Nguyên đã tìm người kích thích cho hắn từ nhỏ, nhưng khi lớn lên, hắn lại trở thành một Alpha nổi loạn, bất kham. Hắn luôn tự cho rằng mình mạnh hơn những Alpha bình thường rất nhiều, vì thế hắn không cần ai kích thích pheromone hộ. Hắn từ chối làm quen với việc kiểm soát pheromone, dẫn đến việc hắn không thể điều khiển nó như những người khác.
Mùi bạch xạ hương lan tỏa khắp cơ thể, làm ý thức hắn rối loạn thành một mớ bòng bong. Bùi Hành Ngộ hiểu rằng lúc này hắn đã hoàn toàn mất lý trí, mọi hành động đều theo bản năng. Hắn hoàn toàn bị pheromone chi phối, coi anh như báu vật riêng của mình, không cho phép bất kỳ ai chạm vào.
Nếu lúc này có kẻ nào xuất hiện và muốn tranh giành anh với hắn, dù chỉ có một mình, hắn nhất định sẽ không chút do dự mà xé xác kẻ đó thành trăm mảnh.
Năm đó, thiếu niên hắn cũng đã từng như vậy. Anh bị hắn hung hăng giam chặt trong lồng ngực. Dù không cao bằng anh, nhưng thiếu niên ấy lại có sức lực kinh người khiến anh không thể thoát ra. Thậm chí, khi Cận Thiệu Nguyên trở về khuyên nhủ một câu, mùi chiếm hữu và ghen ghét điên cuồng của hắn lập tức tăng lên, tràn ngập không khí.
Cơ thể anh nhớ lại những sự kiện lúc đó còn nhanh hơn cả trí nhớ. Khi Bùi Hành Ngộ cùng hắn trải qua kỳ phát tình đầu tiên, cổ tay và gáy anh đều bị cắn đến tàn nhẫn. Cận Nhiên khi ấy giống như một con thú nhỏ man rợ, tỏa ra khí tức thù địch với bất kỳ ai, nhưng lại chỉ nghe lời một mình anh.
Bùi Hành Ngộ hạ giọng, cố gắng giữ tỉnh táo, đưa tay đặt lên mắt hắn, nhẹ nhàng nói: "Cận Nhiên, tôi biết bây giờ cậu đang rất thống khổ. Ngoan, đừng làm loạn nữa."
Hô hấp của Cận Nhiên trong thoáng chốc chậm lại, ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay anh. Lồng ngực hắn phập phồng, dục vọng như bị thương. Bùi Hành Ngộ cảm nhận được mồ hôi dính vào tay mình, thấm đẫm mùi bạch xạ hương nồng nặc.
Anh suýt chút nữa đã bị Cận Nhiên kích thích, cưỡng ép cùng tiến vào kỳ phát tình. Anh chậm rãi điều chỉnh hơi thở để không hít phải mùi bạch xạ hương nữa, bởi nếu anh cứ thế tiến vào kỳ phát tình, mọi chuyện tiếp theo sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
"Tích tích tích!" Tiếng thông báo trên tàu nhanh chóng vang lên, đèn cảnh báo đỏ rực chớp nháy liên hồi, nhắc nhở mọi người rằng điểm trung chuyển đã rất gần. Bùi Hành Ngộ che mắt Cận Nhiên, cẩn thận dỗ dành hắn: "Tôi sẽ ra lệnh cho mọi người, cậu đừng gây sự nhé, được không?"
Cận Nhiên không nói gì, cũng không nhìn thấy gì.
Bùi Hành Ngộ nín thở, thận trọng bật máy liên lạc. Giọng nói của Lâm Khai Tuế và Bộ Ngu đồng thời vang lên: "Tư lệnh, chúng ta sắp tới điểm trung chuyển rồi, ngài không sao chứ?"
"Hành Ngộ, cậu có sao không? Có cần tôi qua đó không?" Câu nói này là của Bộ Ngu, cách xưng hô vô cùng thân mật.
Cận Nhiên vốn đang ngoan ngoãn nghe lời, đột nhiên như bị ai đó cầm kim đâm trúng vảy ngược, liền nhe răng nanh như muốn xé xác người vừa lên tiếng.
"Cút!" Cận Nhiên đỏ cả mắt hét vào máy liên lạc: "Cút ngay! Anh ta là của t...!" Trái tim Bùi Hành Ngộ đột nhiên co rút. Anh không chút suy nghĩ đưa tay lên che miệng Cận Nhiên, nhưng hắn lại như muốn trút giận, cắn thật mạnh vào tay anh, đau đến mức khiến anh phải hít một hơi lạnh.
"Suỵt..." Bùi Hành Ngộ nén cơn đau, cố gắng giữ bình tĩnh nhất để nói: "Tôi không sao, Cận Nhiên hơi khó chịu một chút. Để tôi thiết lập hệ thống lái tự động. Mọi người chú ý cẩn thận, có thể có người phục kích ở điểm trung chuyển."
Lâm Khai Tuế do dự một lát rồi đáp: "Rõ, tư lệnh!"
Cận Nhiên đã nhả tay anh ra, có lẽ do nếm được vị máu. Hắn ngơ ngác nắm lấy tay Bùi Hành Ngộ như một đứa trẻ phạm lỗi, đôi mắt đỏ hoe lại càng trở nên đáng thương.
Bùi Hành Ngộ tắt máy liên lạc, nhìn hắn, cứ tưởng hắn đã bình tĩnh hơn một chút. Anh nói: "Ở đây không có thuốc ức chế, cậu thử dùng cách tự khống chế như lúc trước tôi đã dạy xem sao. Đợi đến trạm trung chuyển rồi tính tiếp."
Trong tay Cận Nhiên trống rỗng vì Bùi Hành Ngộ đã rút tay về. Hắn ngơ ngác nhìn một hồi, đúng lúc anh định rời đi thì liền kéo anh trở lại, ấn mạnh lên bàn điều khiển.
Từng dây thần kinh, từng tế bào trong cơ thể hắn đang không ngừng gào thét thúc giục hắn đánh dấu anh. Hắn muốn người đàn ông lạnh lùng này – người mà cho dù lúc này hắn không nhìn rõ mặt – phải phát ra những âm thanh mềm mại khe khẽ, lông mi run rẩy, nức nở.
Sao lại nóng như vậy...
Cận Nhiên chỉ cảm thấy cả người như bị thiêu đốt, mà người trước mặt lại lạnh lẽo tựa tảng băng, có thể xoa dịu nỗi thống khổ của hắn. Bản năng chiếm hữu lại lần nữa bị thôi thúc, hắn cứ liên tục nghĩ đến việc sẽ nuốt chửng chiếc cổ mát lạnh kia vào cổ họng mình.
Hắn quả thực tuân theo bản năng, cúi đầu chạm lên phiến môi tái nhợt của anh, hung hăng càn rỡ mà cắn mút.
Bùi Hành Ngộ né tránh, nghiêng đầu, nụ hôn liền rơi xuống bên cổ anh. Cận Nhiên bực bội không kiên nhẫn được nữa, xé toạc cổ áo quân phục của anh, cúc áo bật tung rơi xuống sàn. Anh còn chưa kịp vung tay chặn hắn lại thì đã bị mạnh mẽ chế trụ ra sau.
"Anh là của tôi!" Cổ họng Cận Nhiên phát ra âm thanh trầm thấp, như vọng lên từ vực sâu tăm tối không có ánh mặt trời, mang theo tính chiếm hữu vặn vẹo vô cùng điên cuồng.
Cổ Bùi Hành Ngộ bị cắn, răng nanh ghim vào da thịt truyền đến cảm giác vô cùng đau đớn. Đầu tim anh cũng vì thế mà tê dại, không biết là vì câu nói "Anh là của tôi" hay bởi vì anh đang bị người ta hung ác gặm cắn.
Cận Thiệu Nguyên tuy nóng nảy nhưng ông ta là kiểu quân nhân truyền thống điển hình, quy củ và nguyên tắc làm việc ở quân đoàn cũng giống hệt như ở nhà. Ông dạy dỗ Cận Nhiên vô cùng nghiêm khắc. Việc thiếu hụt pheromone không phải lỗi của hắn, mắt không nhìn rõ hay thiếu một ngón út cũng không phải do hắn muốn, nhưng tất cả những khiếm khuyết ấy khiến hắn phải nhận lại sự khiển trách và thất vọng từ chính những người lớn trong nhà.
Cận Nhiên sinh ra đã không còn mẹ, chỉ có một người chị gái là Cận Nhàn dịu dàng đối xử tốt với hắn. Thế mà ngay cả chị hắn cũng chết một cách không rõ nguyên nhân.
Bùi Hành Ngộ đặt tay xoa xoa lưng hắn rồi vỗ nhẹ hai cái. Cận Nhiên lập tức buông lỏng cổ anh, sau đó lại không biết bị cái gì kích thích, liền hung hăng dụi đầu cọ vào cổ anh, một tay ôm anh siết chặt hơn.
"Không được! Cận Nhiên, không được phép xằng bậy!" Bùi Hành Ngộ biết hắn muốn làm gì, da đầu tê dần. Anh giãy giụa muốn đứng dậy, không khách sáo mà nhấc chân đạp mạnh vào bụng hắn, nhưng lại bị bàn tay như gọng kìm khóa cứng lại lần nữa.
Cận Nhiên sử dụng ưu thế Alpha trời sinh để giam cầm anh. Trong mắt hắn, việc Bùi Hành Ngộ giãy giụa cùng với câu nói "Không được phép xằng bậy" chính là sự cự tuyệt, là muốn chạy trốn khỏi hắn. Hắn sẽ không cho phép thứ thuộc về mình thoát khỏi bàn tay dễ dàng như thế!
Hắn hung tợn bắt lấy tay Bùi Hành Ngộ vặn ra phía sau, một tay chế trụ, một tay kéo rộng cổ áo anh, nương theo nơi phát ra mùi lan hoàng thảo mà hung ác cắn xuống.
"A..." Bùi Hành Ngộ run lên, hai tay trong nháy mắt thoát lực. Tuyến thể mềm mại chưa bao giờ bị người khác chạm vào nay lại bị răng nanh đâm thủng, pheromone cấp S như luồng điện mạnh mẽ chạy khắp người anh.
Anh căn bản không thể chịu nổi thứ pheromone mạnh mẽ như vậy. Khóe mắt anh thấm nước không ngăn được mà ướt nhẹp, chỉ trong chốc lát đã đỏ bừng, hô hấp rối loạn đến mức đáng sợ.
Trong đầu Bùi Hành Ngộ vang lên những tiếng ong ong. Anh cảm thấy mọi thứ trước mắt mình đang dần sụp đổ, mùi bạch xạ hương theo tuyến nước bọt ngấm vào mạch máu, cả người anh như sắp bị thác lũ cuốn trôi đi.
"Cận Nhiên..." Giọng anh rất khàn, mang theo chút run rẩy.
Anh không thể rơi vào trạng thái động dục lúc này. Cận Nhiên không có lý trí, nào thèm để ý nhiều như vậy. Hắn bây giờ đang thỏa mãn khẽ liếm láp chỗ anh bị cắn, mãn nguyện ngửi mùi pheromone của mình chiếm trọn nơi đó.
Hắn gục vào cổ Bùi Hành Ngộ như một con thú đã bị thuần phục, thở nhẹ một hơi: "Anh là của tôi, cả người anh đều là mùi hương của tôi."
Bùi Hành Ngộ bị hắn đè trên bàn điều khiển. Lúc bị hắn cọ tới cọ lui trên cổ thì cỗ máy chiến đấu cũng đã đi qua điểm trung chuyển. Tinh vân mờ mịt bị xé tan, vũ trụ mênh mông cuồn cuộn chảy. Phía trước rõ ràng là cấp dưới của anh, là chiến trường mà anh kiêu hãnh nhất.
Vậy mà hiện tại anh lại bị người ta đè trên bàn điều khiển, phải chịu sự đánh dấu không mong muốn. Cận Nhiên, dưới sự thúc đẩy của tính chiếm hữu và sự nhỏ nhen, đã đánh dấu tạm thời anh!
"Đỡ tôi đứng dậy." Bùi Hành Ngộ run rẩy nói.
Cận Nhiên lúc này ngoan ngoãn buông lỏng tay, thân hình cao lớn như một con cún bự đỡ anh đứng dậy. Hắn còn chưa kịp nói gì đã thấy Bùi Hành Ngộ giơ tay, sau đó bên sườn mặt hắn truyền đến cảm giác nóng rát, tê dại.
Bùi Hành Ngộ cho hắn một cái bạt tai vang dội, không chút thương tiếc, chỉ có sự tàn nhẫn và chính xác vô cùng.
Cận Nhiên yên lặng không lên tiếng nhìn anh. Ngón tay Bùi Hành Ngộ từ phẫn nộ đến run rẩy, nói: "Khá hơn rồi đúng không? Tốt rồi thì lập tức cút qua một bên cho tôi!"
Kỳ thực, Cận Nhiên lúc này căn bản chưa khôi phục ý thức. Kỳ phát tình khiến hắn mất đi lý trí, Bùi Hành Ngộ cho hắn một cái tát không khiến hắn tỉnh táo hơn chút nào, chỉ khiến hắn cảm thấy vô cùng oan ức và tủi thân mà thôi.
Hắn ngoan ngoãn đi sang một bên. Một chú mèo tam thể không biết từ đâu nhảy ra, nhảy lên cánh tay hắn, nhưng nó thấy mình không được ôm nên lại trượt xuống. Sau đó nó lại nhảy lên một lần nữa, lúc này Cận Nhiên mới vòng tay ôm lấy nó.
Bùi Hành Ngộ nhũn cả chân. Cận Nhiên suýt chút nữa đã đẩy anh vào kỳ phát tình, sau đó còn tàn nhẫn đánh dấu anh. Anh hiện tại giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào, tất cả buồn bực đều bị nhồi nhét trong lòng, đang lúc sắp phun trào lại cố gắng hết sức áp chế nó xuống.
Anh tát hắn một cái còn chưa hết giận. Quay đầu thì thấy Cận Nhiên đang ôm mèo đứng đó nhìn anh, anh liền tức giận chỉ vào hướng phòng cá nhân: "Không biết tự cút vào đó còn đợi cái gì? Ở yên bên trong, tôi chưa bảo ra thì đừng có ra!"
Cận Nhiên rũ mắt, ngoan ngoãn đi đến cửa phòng quét tròng mắt, lại quay đầu nhìn anh thêm một cái. Hắn còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ im lặng đi vào trong.
Bùi Hành Ngộ đột nhiên ngã phịch xuống ghế, bàn tay đè lên bàn điều khiển. Cái tên hỗn xược này!
Tuyến thể anh bị cắn rối tung rối mù, trên cổ tay đều bị in hằn những dấu đỏ. Dù cổ anh có áo che lấp nhưng vẫn nóng rát, đau đớn cực kỳ. Vậy mà hắn còn đứng đó tỏ vẻ đáng thương, hắn có mắt mũi mà ở đấy trưng ra vẻ mặt đáng thương!
Hắn mới là kẻ điên, hắn mới là kẻ có lỗi! Nửa năm giam giữ với người như hắn là quá ngắn, nên cho cái tên hỗn xược này bị nhốt cả đời!
Lồng ngực Bùi Hành Ngộ phập phồng kịch liệt, hận không thể lôi Cận Nhiên từ trong phòng đá văng ra ngoài, để hắn một mình tự sinh tự diệt trong không gian. Nhưng chỉ cần nhớ lại lúc hắn đỏ mắt nhìn anh chằm chằm không nói lời nào, chỉ nói anh là của hắn, trái tim anh lại không nhịn được run lên, nặng trĩu xuống.
Anh nghỉ ngơi một lát. Nhìn ánh sáng phía trước càng lúc càng rõ, đến trạm trung chuyển anh mới bật máy liên lạc: "Lâm Khai Tuế, Trương Châu và Hạ Tinh Lan tiếp tế cho cỗ máy chiến đấu bị tổn hại. Bộ Ngu, cậu hỗ trợ Chu Thước sửa chữa mạng lưới phòng ngự, tôi sẽ lập tức qua đó."
Lâm Khai Tuế: "Rõ, tư lệnh!"
Bộ Ngu chần chừ một lát rồi mới mở miệng: "Tôi qua xem ngài một lát được không?"
Bùi Hành Ngộ hạ thấp giọng: "Tôi không sao, cậu đi xem Tống Tư Thâm và mọi người trước đi. Điều trị cho họ quan trọng hơn."
Bộ Ngu trầm mặc: "Được."