Giữa đám ăn mày thối nát, ta vớt lên một thân ảnh thoi thóp. Hắn rách nát, chân tập tễnh, tóc tai bù xù, gương mặt lấm lem không còn hình dạng, lê lết như một con chó hoang đói khát cầu xin từng mẩu thừa thãi. Ngoài thành, người đời khinh miệt, ghẻ lạnh kẻ ngốc này, coi hắn như một tên điên bị ruồng bỏ, một vết nhơ của xã hội. Nhưng duy chỉ ta thấu rõ. Dưới lớp bùn nhơ và vẻ tiều tụy ấy, ẩn chứa một bí mật kinh hoàng: Kẻ thảm hại đang hấp hối kia, từng là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đế quốc, là vị Thái tử phong lưu, kiêu ngạo, từng khoác lên mình gấm vóc lụa là, ngự trị trên vạn người. Và giờ đây, số phận đã đặt hắn vào tay ta.