Sinh ra là trưởng nữ, ta được rèn giũa tỉ mỉ, khoác lên mình lớp vỏ bọc đoan trang, ôn hòa, điềm tĩnh. Ta phải là tấm gương hoàn hảo, là chuẩn mực cho các đệ muội noi theo. Thế nhưng, dưới lớp vỏ bọc ấy, là một trái tim chưa bao giờ được phụ mẫu yêu thương. Vị hôn phu của ta bị muội muội ruột đoạt đi. Các đệ đệ chỉ nhớ đến sự nghiêm khắc, mà quên hết những gì ta đã hy sinh, chỉ trích ta không ngừng. Phụ mẫu, họ chỉ xem ta là một vật trang trí lộng lẫy để tô điểm cho gia đình, còn tất cả tình yêu thương đều dành trọn cho muội muội. Đứng trước vực sâu của sự phản bội và lạnh nhạt, ta buông tay. Ta mặc kệ tất cả, không còn can dự vào bất cứ chuyện gì trong phủ. Để rồi, họ phải tự mình xoay sở với những rắc rối vụn vặt, nhìn gia đình dần tan rã, tình thân phai nhạt như chưa từng tồn tại. Ngay cả muội muội ngây thơ, đáng yêu trong mắt họ, khi mất đi sự bảo bọc của ta, cũng chẳng còn là viên ngọc quý giá nữa.