24. Chương 24: Tinh Tẩy Tủy Đan Cấp Cao

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 24: Tinh Tẩy Tủy Đan Cấp Cao

Bách Luyện Thành Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thượng phẩm Tẩy Tủy Đan gần như không có, nghe nói ở các đại môn phái thời kỳ hoàng kim đã truyền thừa không biết bao nhiêu năm, chỉ trong những trường hợp vận khí cực kỳ tốt mới có thể ngẫu nhiên luyện chế ra được, chứ không thể chủ động tìm kiếm.
Còn cực phẩm đan thì chưa từng ai thấy, có lời đồn rằng các tu sĩ thời thượng cổ với thần thông quảng đại đã luyện được, nhưng hiện tại thì... Nhiều môn phái cũng không tin, bỏ ra bao nhiêu tài vật hi vọng cuối lại trắng tay.
Cực phẩm đan, chỉ còn tồn tại trong các điển tịch cổ.
Truyện FULL
- www.Truyện FULL
Nhưng lúc này nó chính là hi vọng duy nhất của Lâm Hiên, chỉ có loại đan dược trong truyền thuyết với công dụng nghịch thiên mới có thể giúp một phàm nhân không có linh căn Trúc Cơ thành công.
Nghĩ là làm ngay, Lâm Hiên bắt đầu tinh chế cực phẩm Tẩy Tủy Đan!
Khi bước vào cảnh giới đại viên mãn thì dù là thượng phẩm đan, từ mười viên trung phẩm hắn cũng tinh chế được một viên.
Còn cực phẩm đan thì...
Đã hơn mười ngày qua, tinh chế gần nghìn viên đan dược nhưng không thể tinh chế ra được một viên cực phẩm đan.
"Ôi!"
Lâm Hiên thở dài nhìn vào đan dược đã hỏng trong tay, mặt mày ủ rũ, dù cho có định lực kinh người đến thế nào thì lúc này cũng đã đến giới hạn.
Tinh chế hơn một nghìn viên đan dược nhưng không một lần thành công, theo suy đoán của hắn, không phải tỷ lệ thành công quá thấp mà là hoàn toàn không thể tinh chế ra được cực phẩm đan.
Nhưng nếu không có cực phẩm đan thì sao Trúc Cơ được?
Nẽo nỗ lực nhiều như vậy lại chỉ có thể dừng lại tại Linh Động Kỳ, không có linh căn thì không thể tiến xa trên con đường tu tiên như chúng phàm nhân vẫn hay khinh miệt sao?
Lâm Hiên mất tinh thần một lúc rồi đem thất vọng cùng phiền muồn quăng sang một bên, tiếp tục suy nghĩ.
Có lẽ là do cực phẩm đan thực sự có điểm khác biệt so với các loại khác?
Mấy ngày sau, Lâm Hiên dành toàn bộ thời gian tra cứu điển tịch nhưng trong đó nói về cực phẩm Tẩy Tủy Đan quá mơ hồ. Căn bản là các tu sĩ không cần đến loại đan dược nghịch thiên này.
Một tu sĩ chỉ cần có linh căn tàm tạm, cố gắng vừa đủ có được một viên thượng phẩm đan cũng đủ Trúc Cơ thành công, nếu là đệ tử tinh anh dựa vào tư chất chỉ cần có trung phẩm hoặc thậm chí hạ phẩm cũng có thể Trúc Cơ.
Cần đến cực phẩm đan cũng chỉ là phàm nhân không có linh căn như hắn mà thôi.
Hơn một nghìn năm không hề xuất hiện, ngoại trừ một số ngọc giản có từ thượng cổ thì những thư tịch khác không đề cập đến.
Lâm Hiên thăm dò qua rất nhiều điển tịch nhưng vẫn không có manh mối gì.
Hay là hóa trang thành Diệp Thiên trực tiếp tới thỉnh giáo trưởng lão? Có lẽ làm vậy chẳng khác nào tự chuốc lấy họa. Diệp Thiên với tư chất linh căn tốt như vậy cần cực phẩm đan để làm gì?
Tiến thoái đều không lối thoát, lúc này Lâm Hiên phiền muộn đến mức muốn thổ huyết.
Không có cách nào khác, đành bất đắc dĩ tiếp tục dùng thượng phẩm đan để tu luyện, hy vọng một ngày nào đó tâm ý linh thông vượt qua bình cảnh.
Thỉnh thoảng, Lâm Hiên dùng Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật biến thành Diệp Thiên vào trong môn làm loạn, khinh thường mấy đệ tử tư chất kém, hoặc là quanh quẩn bên vài vị trưởng lão, nói bóng nói gió lợi dụng bọn họ không để ý mà dò la về cực phẩm đan.
Lời nói bâng quơ lại có hiệu quả không ngờ, rốt cục một vài trưởng lổ thổ lộ lời thật, nhưng điều này càng khiến Lâm Hiên muốn đập đầu vào tường, ngay cả cao thủ Trúc Cơ Kỳ cũng không rõ về cực phẩm Tẩy Tủy Đan.
Cũng có người nói vật này ở các danh môn đại phái có lẽ có, nhưng hắn gạt bỏ ý định ngay lập tức tìm ở đó vì quá xa vời.
Ngay cả trưởng lão cũng không biết khiến Lâm Hiên như vào tuyệt cảnh, hắn từng tính việc bế quan hai ba mươi năm dùng thượng phẩm đan không ngừng tu luyện, nhưng có thể Trúc Cơ thành công hay không hắn không có chút niềm tin.
Thọ nguyên của đệ tử Linh Động Kỳ cũng không khác gì phàm nhân, Lâm Hiên quả thực không có nhiều thời gian để đánh cược, tăng thêm một tuổi là ước mơ Trúc Cơ lại càng xa vời.
Nên làm sao bây giờ?
Không ít lần Lâm Hiên suy sụp nhưng sau đó quyết không từ bỏ. Mỗi ngày hắn đều nỗ lực tu luyện khiến cơ sở càng thêm vững chắc, có đan dược phụ trợ, linh lực trong cơ thể hắn ngày càng tinh thuần.
Một thời gian sau.
Ngày hôm đó Lâm Hiên đang giả mạo Diệp Thiên chuẩn bị tới nghe trưởng lổ giảng đạo thì trên đường gặp Mã Thiên Hùng, vị sư huynh để lại ấn tượng tốt trong Lâm Hiên. Hai người thuận miệng nói vài câu chuyện phiếm.
Dường như trong tâm khảm, Lâm Hiên lỡ lời đề cập đến cực phẩm đan.
"Cực phẩm đan? So với đan dược cấp độ dưới đương nhiên không giống, thành phần có chút khác biệt."
"Sao sư huynh biết?"
Lâm Hiên ngơ ra rồi trong lòng mừng như điên, ngay cả trưởng lổ trong sư môn cũng không rõ mà không ngờ vị sư huynh này lại nắm được chút manh mối.
"Ngu huynh từng ngẫu nhiên biết qua"
Mã Thiên Hùng gật đầu nhưng thần sắc lộ ngạc nhiên:
"Ta thấy Diệp sư đệ tựa hồ rất có hứng thú với cực phẩm đan, không phải với tư chất của đệ, chỉ cần dùng hạ phẩm đan cùng cố gắng là có thể Trúc Cổ sao"
"Ha ha"
Vẻ mặt Lâm Hiên tươi cười nhưng trong lòng giật thót, lộ vẻ bâng quơ nói:
"Làm cho sư huynh chê cười, với những kỳ sự tiểu đệ luôn cảm thấy có hứng thú tìm hiểu, xin sư huynh nói qua cho"
"Ừm"
Mã Thiên Hùng cũng không hề hoài nghi. Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật của Lâm Hiên kỳ diệu vô cùng, với tu vị của hắn hiện tại nếu không phải đại cao thủ Ngưng Đan kỳ thì không thể nhận ra. Chỉ nghe Mã Thiên Hùng nói tiếp: "Ngu huynh từng ngẫu nhiên thấy trong một quyển cổ tịch có giới thiệu về cực phẩm tẩy tủy đan
Hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm căn cứ vào tạp chất bên trong mà phân chia cấp bậc, nhưng cực phẩm đan trong truyền thuyết thì không hẳn như thế.
Do cực phẩm đan thực sự có công dụng nghịch thiên, do bên trong tỷ lệ tinh hoa cực cao cùng tạp chất cực nhỏ nên cần trải qua lần thối luyện thứ hai. "
"Cần trải qua lần thối luyện thứ hai?"
"Ừm. Muốn luyện cực phẩm đan thì trước tiên cần luyện chế thành công thượng phẩm đan, lại dùng thêm vài loại linh dược khác cùng luyện tiếp, được gọi là lấy đan để luyện đan! Tổng cộng hai lần luyện chế nên được gọi là lần thối luyện thứ hai.
Nhưng đây chỉ là theo truyền thuyết. Danh môn đại phái tuy có được tài phú kinh người cùng luyện đan đại sư, nhưng có được thượng phẩm đan là do truyền thừa hoặc may mắn tới cực hạn mới luyện ra được. Nếu một khi luyện chế cực phẩm đan thất bại thì ngay cả thượng phẩm đan cũng hỏng, còn có ai không tiếc đến hộc máu?"
Lời Mã Thiên Hùng lại khiến Lâm Hiên gặp phải nan đề.
"Cái gì, ngoài việc cần thượng phẩm đan làm chủ nguyên liệu, còn cần thêm vài loại thiên địa linh thảo nữa?"
"Đúng vậy"
Mã Thiên Hùng gật đầu:
"Theo cổ tịch ghi lại, để luyện chế cực phẩm đan cần phải có Ngân Nguyệt Hoa, Lưu Huỳnh Thảo làm hai vị phụ trợ"
Thành phần của cực phẩm đan không giống với các loại đan trước, điều này giải thích tại sao Lâm Hiên tinh chế áp súc tinh hoa đến gần giới hạn mà vẫn không thể thành công.
Lâm Hiên từng xem qua Bách Thảo lục, Ngân Nguyệt hoa cùng Lưu Huỳnh Thảo quả thực là thiên địa linh bảo, hiếm hơn cả thiên niên nhân sâm rất nhiều.
Đi đâu để tìm đây?
"Kỳ thực những thiên địa linh thảo này không phải là không thể cầu"
"Sư huynh biết nơi nào có?"
Lâm Hiên vừa mừng vừa sợ, không ngờ Mã Thiên Hùng thô kệch này lại có kiến thức quảng bác như vậy, quả thực không hổ là Vạn Sự Thông.
"Ta nghe đồn tại Khê Dược Giản có một ít"
"Khê Dược Giản! "
Trên mặt Lâm Hiên tuy không thay đổi nhưng trong lòng thầm kêu khổ không thôi. Khê Dược Giản chính là địa danh nổi tiếng có yêu thú sinh trưởng nguy hiểm vô cùng. Đến đây thì Lâm Hiên cảm tạ rồi cáo từ Mã Thiên Hùng trở về cư thất mà không tới Tinh Anh điện nữa.
Khê Dược Giản ở phía bắc Duyện Châu, cách Hỏa Linh Môn chỉ hơn mười dặm, nằm trong phạm vi thế lực của tông phái này. Hiện tại hắn đi Khê Dược Giản hái linh dược chẳng khác nào tự chuốc lấy họa.
Tuy vậy vẫn còn một cách, đó là dựa vào Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật hóa trang thành tán tu lén lút mà đi. Nhưng điều này cũng không ổn.
Tuy nói tiêu hao chiến không phát sinh xung đột quy mô lớn, nhưng các thủ đoạn khác thì không từ bỏ chút nào. Các tu giả nhìn bề ngoài thì ai cũng tiên phong đạo cốt, đạo mạo vô cùng nhưng bên trong âm hiểm vô sỉ còn hơn cả tà ma ngoại đạo, võ l tục giới.
Ngoài việc diệt sát đệ tử đơn độc của đối phương, còn phái tử sĩ trà trộn vào môn phái đối phương ám sát tu sĩ cấp cao. Đây là kế rút củi đáy nồi, tuy các tử sĩ bị phái đi hơn phân nửa sẽ chết nhưng cũng tạo tổn thất cực lớn cho đối phương.
Vì vậy để đề phòng tử sĩ của đối phương, các liên minh đều tự sáng tạo ra một loại pháp thuật phân biệt thân phận, khi đánh vào trong cơ thể thì có thể dễ dàng nhận ra người một nhà hay gian tế, như vậy không sợ đối phương trà trộn vào.
Việc có tiêu ký phân biệt địch ta khiến Lâm Hiên đau đầu vô cùng. Hiện trong cơ thể hắn có tiêu ký đặc thù, đối phương chỉ cần dùng Linh Nhãn Thuật cũng có thể dễ dàng nhận ra. Vậy kế hoạch giả mạo tán tu cũng hoàn toàn thất bại.
Chuyến đi Khê Dược Giản lần này nguy hiểm vô cùng
Không chỉ phải đối mặt với móng vuốt của yêu thú mà còn phải tránh sự truy sát của liên minh Hỏa Linh Môn!
Với tu vị hiện tại cùng Linh Khí, Lâm Hiên tự tin rằng dù gặp phải sự vây công của mấy tinh anh Linh Động Kỳ cũng có thể chạy thoát, nhưng nếu gặp cao thủ Trúc Cơ Trung kỳ thì...
Lâm Hiên bái nhập vào Phiêu Vân Cốc đã bốn năm, cũng có vài lần tận mắt nhìn thấy uy lực tu sĩ cấp cao kinh khủng như thế nào...
Tâm trí hắn dao động một lúc, ai mà chẳng sợ chết, nhưng nếu tiên đạo không thành thì với hắn, chết trước hay chết sau nào có khác gì?
Lâm Hiên quyết định mạo hiểm xuất cốc, đương nhiên phải chuẩn bị an toàn đến mức tối đa.
Đầu tiên hắn chuẩn bị đi tới Đạo Phù Sơn một chuyến.
Trong vòng trăm năm nay, Đạo Phù Sơn luôn có giao hảo tốt cùng Phiêu Vân Cốc. Lúc này đương nhiên kết thành đồng minh.
Đạo Phù Sơn, nghe tên cũng biết môn phái này am hiểu chế tạo phù. Thu thập hành trang, đem tất cả bảo vật thu vào trong túi trữ vật. Lâm Hiên lại thi triển Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật thay đổi diện mạo rồi rời khỏi Phiêu Vân Cốc.
Hiện tại Linh Khống Thuật đã có chút thành tựu, hắn đem Phi Kiếm tế ra, nhân kiếm hợp nhất hóa thành một đạo lam quang tiến về phía chân trời.
Chỉ nghe gió gào rít bên tai, trước mắt mây trắng mịt mờ, đang đằng vân giá vũ nhìn những ngọn núi phía dưới, tâm tình Lâm Hiên trở nên sảng khoái. Những khó khăn nguy hiểm đều đã bị hắn quên đi, bất luận thế nào cũng phải lấy được linh thảo, phải Trúc Cơ thành công!
Đạo Phù Sơn cách Phiêu Vân Cốc hơn năm trăm dặm, chỉ trong một buổi sáng hắn đã tới nơi.
Lâm Hiên độn quang hạ xuống nghỉ ngơi một lát. Sáu canh giờ sau hắn tiếp tục biến đổi diện mạo rồi mới bắt đầu đăng môn bái phỏng. Lâm Hiên vẫn dùng trang phục của Phiêu Vân Cốc cho tiện hành sự.
"Người đến là ai? "
Thi triển ngự phong thuật được một lát thì nghe thấy tiếng quát to. Hai tiểu tu sĩ niên kỷ khoảng hơn hai mươi bất ngờ xuất hiện phía trước vài dặm.
Lâm Hiên thầm rùng mình, biết rằng đã không cẩn thận đụng vào cấm chế của Đạo Phù Sơn, nếu có một câu trả lời không ổn sẽ bị vây công.
Chung quanh mấy đại tông môn đều bố trí cấm chế cùng trận pháp. Trong đó cấm chế đa phần chỉ có tác dụng cảnh báo, loại thứ hai là trận pháp công thủ lưỡng toàn.
Uy lực của trận pháp rất lớn, đừng nói là một tiểu tu sĩ Linh Động Kỳ như hắn mà ngay cả cao thủ Trúc Cổ Kỳ bị khốn trong cấm chế cũng đành thúc thủ chịu trói hoặc máu tươi nhuộm đất. Thậm chí còn có tương truyền hai trăm năm trước, trận Vô Cực Bắc Đẩu của Phiêu Vân Cốc đã từng hạ sát một vị cao thủ Ngưng Đan Kỳ.
Lâm Hiên không chút chậm trễ chắp tay nói:
"Bái phỏng hai vị đạo hữu, tại hạ là Phiêu Vân Cốc Diệp Thiên có việc muốn đăng sơn"
"Người của Phiêu Vân Cốc? "
Nghe lời này, vẻ mặt hai người hòa hoãn xuống một chút. Tu sĩ bên trái lấy tay vuốt trán một cái, nhất thời trên mi tâm xuất hiện một đoàn thanh quang.
Thấy vậy, Lâm Hiên đứng yên cho hắn kiểm tra.
Thanh quang kia lóe lên vài cái rồi biến ra hình dạng như con mắt. Đây chính là Linh Nhãn Thuật, có thể khám phá ngụy trang cũng như tu vị, thêm một công dụng là kiểm tra tiêu ký, phân biệt đối phương là địch hay bạn.
Người này nhìn chăm chú vào Lâm Hiên, sau khi kiểm tra xong, vẻ mặt bắt đầu hòa hoãn xuống rồi lại lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ đối phương lại là cao thủ Linh Động Kỳ đại viên mãn. Hai tiểu tu sĩ liền bắt đầu lộ vẻ lấy lòng:
"Ha ha, hóa ra là sư huynh của Phiêu Vân Cốc, thất kính thất kính. Không biết sư huynh tới đây có chuyện gì quan trọng, chúng tiểu đệ có thể giúp gì cho sư huynh?"