32. Chương 32: Lời thề nguyền bí ẩn

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 32: Lời thề nguyền bí ẩn

Bách Luyện Thành Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điểm bất toàn duy nhất là có người đã phát hiện bí mật của hắn. Lâm Hiên nhìn Vân Trung tiên tử, trầm ngâm không nói.
Vân Trung tiên tử vừa mới sát cánh cùng hắn chống lại kẻ địch, song lại biết quá nhiều điều không nên biết.
Diệt khẩu!
Một lần nữa sát khí bốc lên trong lòng Lâm Hiên nhưng lại tan biến. Sau những trận chiến vừa qua, pháp lực của hắn đã cạn kiệt, lục phù cũng dùng gần hết. Lúc này, hắn không dám tự tin rằng mình có thể hạ sát nàng.
"Ngươi định giết ta?"
Đột nhiên, Tần Nghiên bình thản mở miệng khiến Lâm Hiên kinh hãi, đưa mắt nhìn nàng. Ánh mắt băng giá của nàng như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Song Lâm Hiên không kịp nhận ra tia thất vọng thoáng qua trong mắt nàng.
Nàng là ai? Nàng chính là Vân Trung tiên tử, được sư trưởng môn phái vô cùng ưu ái. Trong mắt các đệ tử nam tài hoa, vị thế của nàng cao vời vợi như trên mây, khiến họ chỉ biết ngưỡng mộ. Nàng thông minh như băng tuyết, xinh đẹp tuyệt trần, khí chất cao quý, thiên tư xuất chúng. Thử hỏi có điểm nào nàng không vượt trội hơn người? Song khi đối mặt với chàng thiếu niên dung mạo và khí chất bình thường này, mọi thứ nàng sở hữu đều trở nên vô giá trị. Dù sự tinh anh của nàng có thể nhận ra hắn đang muốn giết mình để diệt khẩu, song không hiểu sao nàng lại thất vọng hơn là tức giận.
Tuy nhiên, Tần Nghiên đâu biết rằng, trong mắt Lâm Hiên, nàng đúng là tuyệt sắc giai nhân, song hắn lại cảm thấy mơ hồ rằng nàng không phải là người đẹp nhất hắn từng gặp.
"Sư tỷ nói đùa rồi, sao tiểu đệ lại phải gây bất lợi cho ngươi chứ?"
Giọng Lâm Hiên vang lên vui vẻ, song thiếu nữ này thật khó đối phó. Hiện tại nàng đã đề phòng, muốn trở mặt cũng không dễ. Dùng thực lực muốn chạy đi thì rất đơn giản, hơn nữa mối nguy từ Hỏa Linh môn vẫn chưa hết.
Tần Nghiên nhẹ nhàng đứng dậy, chậm rãi nhìn Lâm Hiên một hồi, đột nhiên hé môi lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, nụ cười như ánh dương chiếu rọi lên vùng băng tuyết trắng xóa mênh mông.
Nàng vốn có khí chất băng giá, hầu như không biết cười, song một khi nụ cười đã nở, trăm hoa cũng phải ghen tị. Lúc này, vẻ ngoài của Lâm Hiên ngẩn ngơ, song hắn đang lo lắng tìm kế sách,哪里还有心情赏花观美女。
Chỉ nghe Tần Nghiên mở miệng:
"Sư đệ yên tâm, ta biết ngươi không có linh căn mà vẫn tu luyện được thực lực cường đại như hiện nay, chắc hẳn có bí mật. Việc này ta không muốn biết, cũng không thích nói cho người thứ ba biết."
"Ồ?"
Lâm Hiên nhíu mày, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt. Nếu nàng đã nói rõ như vậy, hắn cũng không cần che giấu gì nữa. Hắn nhìn Tần Nghiên chậm rãi hạ giọng:
"Ta tin sư tỷ. Nhưng mong ngươi hiểu, ta không thích đặt vận mệnh của mình vào tay người khác."
"Ngươi không tin ta, hay cho rằng chỉ có người chết mới giữ được bí mật?"
"Ha ha, sư tỷ thật am hiểu đạo lý. Nếu vậy, chỉ cần sư tỷ phát thệ trước tâm ma của mình những lời vừa nói, hoặc trong hai chúng ta chỉ có một người rời khỏi đây."
Ánh mắt Lâm Hiên tràn đầy quyết liệt, một uy lực từ trên người hắn tỏa ra, chờ đợi lựa chọn của Vân Trung tiên tử.
Tu tiên chính là nghịch thiên, mỗi tu tiên giả đều có tâm ma của mình. Nếu đã phát thệ trước tâm ma, tuyệt đối không thể ngược lại, nếu không chỉ là ngồi đó hấp thu linh khí cũng dễ tẩu hỏa nhập ma.
Mấy vạn năm qua, chưa từng nghe có một tu tiên giả nào dám ngược lại lời thề trước tâm ma của mình.
Hơn nửa canh giờ sau, Lâm Hiên đã bay được mấy trăm dặm, rời khỏi phạm vi thế lực của Hỏa Linh môn nên tương đối an toàn. Hắn dừng độn quang lơ lửng trên bầu trời. Nơi đây là ngã ba, hướng nam có thể quay về Phiêu Vân Cốc, hướng tây đi chừng mấy ngàn dặm là tới biên giới Duyện Châu.
Lâm Hiên do dự một chút, rồi xoay người hướng về phía tây bay đi.
Nửa canh giờ trước, hắn đoán với tính cách cao ngạo của Vân Trung tiên tử, hơn phân nửa sẽ không chịu bị áp chế, hắn quyết định chính diện sinh tử một phen với nàng.
Không ngờ nàng chỉ khẽ nhíu đôi mi thanh tú, sau thoáng trầm ngâm lại chọn cách phát thệ trước tâm ma.
Lâm Hiên thở phào một hơi, chia tay nàng, sau khi suy tư, hắn quyết định không trở về Phiêu Vân Cốc nữa.
Lý do không phải sợ Tần Nghiên tiết lộ bí mật, mà hắn đã từng nghĩ qua. Dù có về môn phái, mọi việc cũng không mấy hữu ích nữa. Ở đó hành sự phải kiêng kỵ, mọi việc phải cẩn thận, hiện tại tốt hơn là làm một tán tu tự tại.
Trước khi đến Khê Dược giản, Lâm Hiên đã nghĩ tới điều này nên hắn mang trên người mấy vạn viên phế đan, để vào trong kho trữ vật. Số lượng đan dược này đủ dùng cho tới khi Trúc Cơ thành công.
Bên ngoài thiên địa bao la, Duyện Châu chỉ là một góc nhỏ của Triệu quốc, hơn nữa trình độ tu tiên ở đây tương đối lạc hậu. Mặc dù mấy năm qua Lâm Hiên đã nghe các sư huynh và trưởng lão nói qua rất nhiều chuyện ngoại giới.
Bên ngoài có rất nhiều tu sĩ lợi hại và pháp bảo thần kỳ hơn. Hắn muốn ra ngoài để mở rộng tầm mắt. Trong lòng đã có kế hoạch, Lâm Hiên lập tức hóa thành một đạo kinh hồng hướng về phía tây bay đi.
Sau khi bay được một lúc, chợt có một đạo hỏa quang từ phía sau truy theo. Lâm Hiên nhíu mày đưa tay đón lấy, thì ra một đạo Truyền Âm Phù.
Không ngờ sau khi hắn đem linh lực truyền vào, từ Truyền Âm phù lại phát ra thanh âm trong trẻo của Vân Trung tiên tử khiến hắn nghe mà choáng váng sắp ngất.
"Chàng đã không muốn quay về Phiêu Vân Cốc thì thiếp nguyện giữ tấm thân trong sạch, nếu sau trăm năm nữa đôi ta có thể ngưng thành Nguyên Anh thì thiếp nguyện lấy thân dâng hiến cùng chàng song tu tham ngộ Thiên đạo."
Truyền Âm Phù đã hóa thành bụi theo gió bay đi, nhưng Lâm Hiên vẫn giật mình yên lặng. Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ Vân Trung tiên tử lại có tình ý với mình. Hơn nữa hai người cũng chỉ mới đi chung một khoảng thời gian ngắn. Chuyện này sao có thể? Mà trong này lại hứa hẹn những điều quá xa vời.
Nếu hai người ngưng kết thành Nguyên Anh thì có thể làm một đôi song tu thần tiên quyến thuộc.
Nguyên Anh Kỳ?
Đó là cảnh giới cao thâm chỉ có trong truyền thuyết. Phiêu Vân Cốc ngàn năm qua chưa từng có tu tiên giả nào tu tới cảnh giới này, xem ra khẩu khí của Vân Trung tiên tử thật không nhỏ. Dù các trưởng lão trong môn phái đều cho rằng nàng sẽ dễ dàng kết đan, song sao Tần Nghiên tin rằng nàng có thể đạt tới cảnh giới Nguyên Anh Kỳ?
Mà nàng lại còn tin tưởng là một kẻ không có linh căn như hắn lại có thể kết Nguyên Anh?
Không thể hiểu và không thể tin! Nghĩ đến khuôn mặt của Tần Nghiên, hắn lại nhớ đến khuôn mặt vô cùng xinh đẹp khả ái khi nàng nở nụ cười. Nghĩ tới vóc dáng quyến rũ thanh khiết kia... Thật là cũng có chút nhiệt huyết. Song quá xa vời! Việc trước mắt là luyện chế ra cực phẩm Tẩy Tủy đan.
Lâm Hiên lắc đầu rồi tiếp tục độn quang bay đi.
Hai ngày sau hắn dừng lại trên một ngọn hoang sơn. Nơi này đã ra khỏi Duyện Châu tiến vào phạm vi U Châu.
Dù đều là trong Triệu quốc, song U Châu hoàn toàn khác với vùng biên thùy hẻo lánh Duyện Châu. Diện tích U Châu không chỉ gấp hàng chục lần mà số lượng dân cư cũng vượt gấp bội Duyện Châu. Tu tiên giới nơi đây thực lực vượt xa Duyện Châu. Phiêu Vân Cốc cùng Hỏa Linh môn được xếp vào hàng nhất nhì Duyện Châu, song ở U Châu chỉ được xếp vào hàng hơn mười môn phái nhị lưu.
Các đại danh môn chính phái U Châu là Bích Vân sơn, Nhất Tuyến Hạp và Lôi Vân sơn trang.
Nghe nói ba môn phái này mỗi môn phái có số lượng đệ tử đã lên tới hơn một vạn người. Ngoài ra các tán tu cùng tu tiên gia tộc nơi đây số lượng cũng không phải nhỏ, có thể nói trình độ Tu tiên giới U châu cao hơn hẳn Duyện Châu một bậc. Ngoại trừ tu sĩ thì yêu thú nơi này cũng nhiều hơn rất nhiều.
Thực ra do Duyện Châu quá mức cằn cỗi, tinh thạch tài liệu thưa thớt nên mới tới lượt Phiêu Vân Cốc cùng Hỏa Linh môn xưng hùng xưng bá nơi đây.
Lúc này Lâm Hiên tìm được một cái hang động bí ẩn tại vùng núi hoang này. Lần đến Khê Dược giản này hắn thu hoạch được không ít hiện vật, hiện tại cần kiểm kê thanh lý.
Đầu tiên Lâm Hiên đem Ngân Nguyệt hoa cùng Lưu Huỳnh thảo cho vào một cái hộp gỗ có diệu dụng đặc biệt được chế tạo từ một loại tài liệu đặc thù, linh dược sau khi hái xuống để vào trong này thì cam đoan sau một tuần trăng lấy ra vẫn tựa như lúc vừa mới hái.
Tiếp theo Lâm Hiên cầm túi trữ vật của Hỏa Linh chân nhân đem toàn bộ những thứ bên trong đổ ra.
Rầm một tiếng rồi tiếp theo là một trận âm thanh leng keng. Không hổ là tôn sư của Hỏa Linh môn, gia tài của lão này phong phú vượt xa hắn tưởng tượng, có tới hơn năm mươi sáu khối tinh thạch toàn bộ đều là trung phẩm, ngoài ra còn có không ít bình nhỏ và mấy kiện Linh khí.
Lâm Hiên khẽ đảo mắt qua một kiện Linh khí bắt mắt nhất trong đó.
Đó là một thanh Ngô Câu màu đỏ như lửa được tạo hình theo lối cổ, tỏa ra linh lực khiến người kinh hãi, mới nhìn đã biết là vật bất phàm. Vật này vốn vô cùng nổi danh trong tu tiên giới Duyện Châu, chính là bảo vật hộ thân của Hỏa Linh chân nhân.
Cực phẩm Linh khí này phẩm chất còn tốt hơn so với Bích Tuyết Hoàn. Nghe nói đây là bảo vật hỏa thuộc tính, lúc công kích có thể phát ra vài loại pháp thuật trung cấp hỏa thuộc tính.
Lâm Hiên yêu thích không muốn buông tay. Hắn đem Ngô Câu vuốt ve ngắm nghía một hồi rồi mới thu vào túi trữ vật.
Khi đem mở những bình kia thì hắn phát hiện bên trong là đựng đan dược hoặc các tài liệu kỳ lạ mà Lâm Hiên không nhận ra, song với tu vị cùng thân phận lão Hỏa Linh thì khẳng định đều là bảo vật hữu dụng.
Lâm Hiên lấy từ túi trữ vật ra hai kiện bảo vật vô tình thu được.
Đó là một khối ngọc giản và một khối lệnh bài thanh thúy bích lục. Trong lòng tò mò, Lâm Hiên đem thần thức rót vào ngọc giản.
Trong ngọc giản ghi lại một thiên công pháp mà mất hơn một canh giờ Lâm Hiên mới xem hết được. Sau khi thu hồi thần thức, trên mặt hắn tràn đầy vẻ vui mừng.
Chúng nhân đều biết tu tiên đạo từ Linh Động kỳ đến Độ Kiếp kỳ tổng cộng chia làm tám đại cảnh giới, mỗi đại cảnh giới đều có công pháp phù hợp.
Nghĩa là Linh Động kỳ có một loại công pháp, Trúc Cơ Kỳ có một loại công pháp khác, đến Ngưng Đan kỳ thì tu luyện công pháp lợi hại hơn.
Có điều công pháp ghi lại trong ngọc giản này rất đặc biệt, chia làm thượng trung hạ tam thiên giành cho ba đại cảnh giới.
Thượng thiên giành cho tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tu luyện, trung thiên dành cho tu sĩ Ngưng Đan kỳ tu luyện còn hạ thiên là cho tu sĩ Nguyên Anh Kỳ tu luyện.
Đây là công pháp nhất mạch tương thừa nên Cửu Thiên Huyền Công có uy lực mạnh hơn vài phần so với các loại công pháp khác ở những hai cảnh giới về sau.
Chủ nhân trước đây của công pháp này chính là Cửu Thiên Huyền Tôn đỉnh đỉnh đại danh tại tu tiên giới. Người này chính là một đại tông sư, từng tung hoành khắp bốn phương khiến cho tu tiên giới Triệu quốc một hồi điên đảo.
Mà ngọc giản trong tay Lâm Hiên tuy là công pháp đầy đủ nhưng xét cho cùng thì chỉ là một nửa, một nửa khác đang nằm trong tay Tần Nghiên.
Hai nửa bộ công pháp đều là từ Trúc Cơ đến Nguyên Anh. Không biết có phải may mắn hay không mà công pháp trong tay Lâm Hiên là để nam tử tu luyện, mà nửa trong tay Tần Nghiên thì chỉ nữ tử mới có thể tu luyện. Phát hiện điều này khiến hắn mừng rỡ không thôi.
Buông ngọc giản xuống, Lâm Hiên chú ý đến bảo vật thứ hai. Đây là một cái lệnh bài to gần bằng nửa bàn tay, hình dáng cũ kỹ, mặt trước điêu khắc một số điểu thú ngư trùng kỳ dị, sau lưng có một bản đồ án cổ quái tựa hồ là một loại thượng cổ văn tự nào đó. Hắn xem một hồi thì cũng không phát hiện thêm điểm đặc biệt nào cả.
Lâm Hiên thở ra buông lệnh bài xuống. Vật được Hỏa Linh môn là môn phái xưng bá Tu Chân Giới Duyện Châu coi như là bí bảo thì khẳng định không đơn thuần. Phương pháp đơn giản nhất là bắt cao thủ Hỏa Linh môn thi triển sưu hồn thuật là sẽ có manh mối về ngọc bội này, có điều với tu vị hiện tại của Lâm Hiên thì chỉ là nghĩ cho hay.
Lâm Hiên đương nhiên biết rằng việc hắn diệt sát được Hỏa Linh chân nhân chỉ là do may mắn.
Đem tất cả bảo vật cất vào túi trữ vật, việc cấp bách với hắn bây giờ là tiến giai lên Trúc Cơ. Sau khi một ngày đêm nghỉ ngơi, thể lực và pháp lực của hắn phục hồi.
Sau đó Lâm Hiên mới bắt đầu tìm phương pháp tiến giai Trúc Cơ nhanh nhất. Hiện trong túi trữ vật còn có mấy vạn viên phế đan, tốn chút thời gian có thể tinh chế được thượng phẩm Tẩy Tủy Đan. Bên cạnh đó Ngân Nguyệt hoa và Lưu huỳnh thảo cũng có đầy đủ, nói chung tất cả tài liệu cần có đều đầy đủ.
Còn muốn có được cực Phẩm đan thì phải tiến hành thối luyện lần thứ hai. Cả hai lần luyện đan đều cần đỉnh lô và hỏa diễm có đủ độ nóng.
Đỉnh lô thì không có vấn đề, lúc diệt sát phụ tử Yến Thiên Hành, Lâm Hiên đã thu được một cái đỉnh lô, hiện tại chỉ còn thiếu hỏa diễm.
Hỏa diễm mà tu sĩ dùng để luyện đan đương nhiên không thể nào tầm thường, thông thường có hai lựa chọn. Đầu tiên Tiên Thiên Chi Hỏa của Trúc Cơ Kỳ tu sĩ.
Lâm Hiên loại trừ khả năng này, tu vị của hắn bây giờ mới ở Linh Động kỳ. Mặc dù dùng Cực phẩm Linh khí Bích Ngọc Hoàn thì cũng có thể miễn cưỡng tạo ra được Tiên Thiên chi hỏa nhưng thời gian quá ngắn, không đủ để luyện đan.
Lựa chọn thứ hai là Địa mạch chi hỏa, vốn là hỏa diễm ở sâu trong lòng đất từ hàng chục đến hàng trăm dặm phun lên. Loại hỏa diễm này có độ nhiệt cao vô cùng, gần sánh bằng Tiên Thiên chi hỏa nên có thể sử dụng để luyện đan.
Nhưng muốn có Địa mạch chi hỏa thì phải đến các ngọn hỏa diệm sơn còn đang hoạt động. Mà để lấy được nó thì phải là đại cao thủ Ngưng Đan kỳ thi triển đại thần thông đào sâu xuống vài chục dặm tới tận mạch hỏa diễm.
Hơn nữa còn phải bố trí trận pháp tụ tập địa hỏa lại sau đó mới có thể luyện đan. Công trình cỡ lớn như vậy một tu sĩ cấp thấp như hắn không thể làm được, bình thường chỉ có môn phái mới đủ sức hoàn thành.
Xem ra chỉ còn một con đường cuối cùng!
Kỳ thật là vẫn sử dụng Địa mạch chi hỏa.
Tại thế tục chỉ cần có ngân lượng bá đạo thì cơ hồ bảo vật cũng có thể mua. Tại Tu tiên giới kỳ thật cũng như vậy. Chỉ cần có tinh thạch thì các tài liệu tu tiên phổ thông có thể mua được rất dễ dàng.
Có môn phái đem Địa mạch chi hỏa phong ấn trong phù lục tương tự như pháp thuật để bán ra. Vậy chỉ cần mua phù lục này là có thể luyện đan.
Tu tiên giới U Châu rất phồn thịnh khác hẳn Duyện Châu, có nhiều mở ra nhiều phường thị chuyên môn bán tài liệu tu hành cùng vật phẩm.
Lâm Hiên từ trong lòng lấy ra một cái ngọc giản có ghi lại không ít thông tin về U Châu. Vật này là do hắn chuẩn bị tại Phiêu Vân Cốc, hiện tại đã phát huy tác dụng to lớn.
Sau khi xác định một hồi thì cách nơi đây hai hơn trăm dặm có một phường thị. Trong lòng hắn vui vẻ, thu thập tất cả hành trang sau đó hóa thành một đạo độn quang bay đi.
Mấy canh giờ sau Lâm Hiên đã tới phạm vi thế lực của Hải Long môn.
Hải Long môn tại U Châu là một môn phái trên trung đẳng nhưng vẫn mạnh hơn so với Phiêu Vân Cốc.
Phường thị này là do môn phái này thiết lập ra nhưng tu sĩ phái khác và tán tu chỉ cần nộp một số tinh thạch nhất định là có thể mở tiệm làm sinh ý.
Cách phường thị vài dặm, Lâm Hiên dừng độn quang đem thần thức thả ra, rồi lấy lục dịch Hồng Lăng thảo uống một ngụm nhỏ tri triển thuật dịch dung. Lúc này cần mua một số lượng Địa hỏa phù khá lớn nên hắn thay đổi dung mạo là để phòng ngừa có người chú ý sau này.
Sau đó Lâm Hiên thi triển Ngự Phong Thuật chạy về hướng phường thị.
Phường thị này trong một sơn cốc thật lớn, chung quanh bố trí trận pháp cấm chế đơn giản để đề phòng phàm nhân lạc vào đây.
Đứng trước vách núi, Lâm Hiên trầm ngâm một chút, hắn vươn một ngón tay nhẹ nhàng vạch xuống một cái thì chuyện kỳ diệu đã phát sinh. Chỉ thấy không khí lăn tăn như sóng gợn rồi hiện ra một cái thông đạo, bên trong là một thế giới khác.
Lâm Hiên thông qua một cái cầu thang tiến vào phường thị, có điều chỉ ngắm qua cảnh vật hắn không khỏi hít vào một hơi. Nơi này mới chân chính là tu tiên giới.
Trước mắt là vô số đình đài lầu các, điểu ngữ hoa hương. Cầu thang có mấy trăm bậc nhưng khiến người phải kinh ngạc là dùng ngọc mà lát thành. Phía cuối cầu thang lại có vô số kiến trúc được làm bằng bằng vàng, so với hoàng cung thế tục còn hoa quý mỹ lệ hơn nhiều.
Đầu tiên là một tòa kiến trúc hoa lệ phía trên có treo một cái biển là Nghênh Khách Các đập vào mắt hắn. Trong này tuy rất nhiều người, nam có nữ có nhưng không có tu tiên giả. Xem ra đây chính là ngoại môn đệ tử của Hải Long môn, chuyện phụ trách dẫn đường cho tu sĩ tới chỗ này mua sắm tài liệu.
Trong sân cũng có không ít hoa viên rất tinh xảo, bên trong trồng đủ các loại kỳ hoa dị thảo hoặc nuôi dưỡng các loại trân cầm dị thú, nhất là có tiếng tiên cầm văng vẳng bên tai.
Đây mà là phường thị sao, quả thực là tiên cảnh chốn nhân gian.