44. Chương 44: Phép thuật bí ẩn của tấm thẻ

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 44: Phép thuật bí ẩn của tấm thẻ

Bách Luyện Thành Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nơi đây rộng hơn hai mươi thước vuông, bên trong toàn là những loại dược thảo quý giá bậc nhất. Thất Tinh Thảo, vị thuốc trấn yểm nổi tiếng, đương nhiên cũng được trồng ở đây.
Lâm Hiên trầm ngâm một lát, không vội vàng bước vào mà dồn thần thức thăm dò xung quanh.
Theo lời Cầm Tâm, đã có một cao thủ cấp kỳ Ngưng Đan đột nhập vào nơi này. Hơn nữa, nơi đây còn có cấm chế vô cùng lợi hại, nên hắn vô cùng cẩn trọng.
Lâm Hiên đang quan sát thì đột nhiên từ trong vườn thuốc vang lên tiếng gầm giận dữ của yêu thú, xen lẫn tiếng quát của tu sĩ và chấn động linh lực dữ dội.
Lâm Hiên nhíu mày, mắt lóe lên ánh sáng cương nghị, bay ngay vào sân.
Tuy nhiên, cảnh tượng bên trong hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng.
Cấm chế nơi đây đã bị phá tan, các khí cụ bày trận trên mặt đất đều biến thành phế tích.
Bên cạnh một thi thể chính là Lưu Thông, hai mắt trợn tròn đầy oán hận, tay vẫn cầm một đoạn vũ khí gãy nhưng vẫn tỏa ra linh lực kinh người.
"Tàn phiến của Pháp bảo..."
Điều khiến người kinh hãi chính là yêu thú trước mắt. Dáng vẻ của nó không hẳn là sư tử hay hổ mà là sự pha trộn kỳ lạ, thân hình to lớn như voi, đuôi dài tới vài thước.
Sư Hổ Thú!
Đôi mắt Lâm Hiên thu hẹp lại, đây chính là yêu thú cấp ba cực phẩm.
Tu sĩ Bích Vân Sơn tuy hầu hết đã đến phục vụ Kết Anh Đại Hội, nhưng địa điểm trọng yếu như vườn thuốc thì tuyệt đối không lơi lỏng cảnh giác.
Nơi này trồng vô số thảo dược vô cùng quý giá. Thái Bạch Kiếm Tiên trước khi rời đi đã phái sư linh thú mạnh tới bảo vệ.
Thực lực của cực phẩm yêu thú cấp ba tương đương với tu sĩ Ngưng Đan kỳ đại viên mãn, có thể dễ dàng tiêu diệt tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ như Lưu Thông. Hắn muốn trả thù Bích Vân Sơn, không ngờ lại chết thảm ở đây.
Nhìn yêu thú trước mắt, Lâm Hiên cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Với thực lực của mình, hắn tuyệt đối không thể địch nổi một đòn của nó.
Nhưng Sư Hổ Thú chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi lại nằm xuống lười biếng. Dù vậy, hắn lắc đầu cười khổ, yêu thú vốn có thể phân biệt địch ta thông qua thần thức. Sau khi thử vài lần, hắn phát hiện rằng chỉ cần không tới gần linh thảo trong vòng năm bước, Sư Hổ Thú sẽ không tấn công.
Trầm ngâm một lát, trong mắt Lâm Hiên lóe lên ánh sáng kỳ lạ. Hắn quyết định đánh liều!
Hắn lấy từ túi trữ vật ra hơn chục khối tinh thạch, hung hăng ném ra xa.
Đa phần yêu thú đều thích ăn tinh thạch. Hành động này rõ ràng là muốn dụ yêu thú kia ra xa. Quả nhiên như dự liệu, hoàng quang chợt lóe, Sư Hổ Thú đã đuổi theo tinh thạch.
Lâm Hiên mừng rỡ, hắn đã nâng tốc độ lên mức tối đa, phóng ra một đạo lam quang tới một gốc cây có bảy chiếc lá trong vườn thuốc.
Chưa kịp chạm tới Thất Tinh Thảo, hắn đã nghe thấy tiếng gầm động trời, sau đó toàn thân như bị một luồng đại lực đánh ngã bắn về phía sau.
Ngẩng đầu lên, hắn sợ đến hồn bay phách tán, chỉ thấy hai mắt Sư Hổ Thú đỏ như máu đang hung bạo lao tới.
Nguy hiểm!
Mặc dù biết không phải địch thủ của Sư Hổ Thú, nhưng Lâm Hiên đâu chịu ngồi chết. Hắn thò tay vào túi trữ vật muốn lấy Bích Tuyết Hoàn ra. Có điều do quá hoảng hốt, hắn lại lấy nhầm khối lệnh bài thu được tại Khê Dược Giản.
Mạng ta hỏng rồi! Trong mắt Lâm Hiên hiện lên tia tuyệt vọng, đang định lấy Linh Khí ra thì một chuyện kỳ quái xảy ra...
Không ngờ tấm lệnh bài kia lại phát ra một đạo hào quang dịu dàng. Sư Hổ Thú vốn đang hung thần ác sát, nhưng vừa bị hào quang chiếu đến thì sát khí tan đi, dáng vẻ trở nên ôn hòa mơ hồ, có chút sợ hãi.
Lâm Hiên ngẩn ngơ nhìn ngọc bội trong tay, chỉ thấy hào quang kỳ lạ phát ra từ các hoa văn kỳ dị trên đó.
Trong tuyệt cảnh sinh tồn, khiến hắn vừa mừng vừa sợ, nhưng hiện tại không phải lúc nghiên cứu lệnh bài thần kỳ này. Hắn nhìn qua Sư Hổ Thú thấy nó hoàn toàn không có ý định tấn công. Lâm Hiên vẫn thử thăm dò bằng cách đưa bàn tay hướng về Thất Tinh Thảo, đồng thời cẩn thận chú ý đến yêu thú.
Sư Hổ Thú vẫn không có phản ứng gì!
Lâm Hiên cắn răng hái Thất Tinh Thảo xuống, cho vào túi trữ vật, sau đó phóng ra một đạo bạch quang để thi thể của tu sĩ Ngưng Đan kỳ kia nhanh chóng rời khỏi nội viện.
Không biết Cầm Tâm cùng Lưu Hải thắng bại ra sao, hắn chọn một con đường khác rời khỏi vườn thuốc.
Lúc này cần phải mau chóng rời Bích Vân Sơn, nếu sự tình nơi này lộ ra, muốn rời khỏi cũng khó.
May thay, các tu sĩ từ bên ngoài có thể tự do rời đi. Lâm Hiên thu hồi Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật, khôi phục lại chân diện, thuận lợi rời khỏi Bích Vân Sơn.
Lúc này, khi bay được nửa chặng đường về Linh Dược Sơn, nhìn sắc trời đã tối, hắn dừng lại tại một ngọn núi hoang.
Tìm được một hang động làm chỗ tạm trú, hắn bày mấy cấm chế cảnh báo sau đó gọi Nguyệt Nhi ra.
"Thiếu gia!"
Tu vị của tiểu âm hồn so với trước kia tăng thêm chút. Cổ thư quỷ tu Lâm Hiên cấp cho nàng đã luyện được tám chín phần, trên mặt hắn lộ vẻ hài lòng tươi cười.
"Nguyệt Nhi, ngươi ở bên cạnh giúp ta cảnh giới một chút."
"Dạ, thiếu gia!"
Thấy tiểu âm hồn bay ra khỏi động khẩu, lúc này Lâm Hiên mới thở phào, lấy ra vài vật phẩm.
Đầu tiên là Thất Tinh Thảo, nhìn qua không có gì đặc biệt nhưng vẻ mặt Lâm Hiên vô cùng trân trọng, đem cất vào một hộp ngọc. Để lấy được vật này, hắn đã phải mạo hiểm đến cả tính mạng.
Sau đó, hắn lại lấy ra tàn phiến pháp bảo của Lưu Thông. Nói đến việc này, hắn lại có chút buồn bực. Lại không thấy túi trữ vật trên thi thể tu sĩ Ngưng Đan kỳ nọ. Thu hoạch duy nhất chỉ là tàn phiến này.
Cuối cùng, hắn đem cái lệnh bài lấy ra. Trước nay nghiên cứu không phát hiện điều gì nên hắn đã ném vào một góc trong túi trữ vật. Không ngờ hôm nay nó lại cứu hắn một mạng thoát chết trong miệng Sư Hổ Thú.
Tại sao lệnh bài này có thể khiến yêu thú sợ hãi như vậy?
Lâm Hiên cầm nó xem xét hồi lâu nhưng suốt canh giờ vẫn không phát hiện được gì, hắn thở dài định cất đi, đột nhiên một tia sáng lóe qua trong đầu.
Lại đem thần thức cẩn thận tra xét, Lâm Hiên lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm phù lục.
Thú phù Thiên Tường Điểu!
Hiện tại năng lượng của nó đã tiêu hao mất chút do đã sử dụng.
Lâm Hiên một tay nắm ngọc bội, một tay cầm thú phù, hít vào một hơi vận chuyển linh lực trong cơ thể, đem pháp lực truyền vào lệnh bài. Nhất thời nó phóng ra hào quang sáng ngời...
Chỉ một lát sau, dùng thần thức tra xét qua thú phù, dù trong lòng đã có phỏng đoán, nhưng sự thực trước mắt vẫn khiến hắn mừng như điên.
Không ngờ phần năng lượng tiêu hao của Thiên Tường Điểu thú phù đã được bổ đầy, có lẽ là do lệnh bài đã hấp thu một phần năng lượng tinh hồn của Sư Hổ Thú rồi cung cấp cho thú phù chăng?
Cẩn thận nhớ lại lúc nãy tại vườn thuốc, Sư Hổ Thú tuy tỏ ra bình thản nhưng lại có nét sợ hãi. Điều này khiến Lâm Hiên vô cùng mừng rỡ, đem nó thu vào túi trữ vật rồi khoanh chân đả tọa.
Sang hôm sau, hắn gọi Nguyệt Nhi về, thu hồi cấm chế sau đó bay về hướng đông nam.
Hiện tại chưa về Linh Dược Sơn, mà Lâm Hiên định đến một phường thị phía trước mua vài bảo vật.
Nửa ngày sau, hắn hạ xuống một nơi. Sau khi giải trừ huyễn trận cấm chế, một tòa thành lớn liền hiện ra trước mắt.
Khác với Duyện Châu, môn phái tu tiên ở U Châu vô cùng đông đảo. Tỷ như xung quanh Tuyết Hà Sơn này đã có Thiên Mục Bang, Hải Sa Phái, Lục Hòa Giáo... cùng không ít các gia tộc tu tiên. Để tránh hiện tượng cá lớn nuốt cá bé, các gia tộc thường liên minh với nhau tránh các phái chèn ép.
Phường thị này vốn do các gia tộc mở ra. Trải qua hàng ngàn năm phát triển, nơi đây đã trở thành phường thị lớn nhất U Châu.
Tuy gọi là phường thị nhưng nó rộng rãi không khác một thành trì ở thế tục. Lần đầu tới nơi như vậy khiến Lâm Hiên trố mắt đứng nhìn.
Đường chính rộng tới mấy trượng, bên cạnh các tòa kiến trúc san sát nối tiếp nhau, còn có vô số đường nhỏ xen kẽ tạo thành mạng lưới dày đặc. Nơi đây không những chỉ giao dịch vật phẩm mà còn cung cấp các loại dịch vụ cho tu tiên giả.
Ngoài cửa tiệm còn có nơi bán đấu giá bảo vật vô cùng quý hiếm, theo lời đồn nếu có đủ tinh thạch thì ngay cả pháp bảo cũng mua được.
Còn có Tụ Tiên Lâu mà các phường thị khác không có.
Tụ Tiên Lâu này chuyên phục vụ các loại tiên tửu mỹ vị, nguyên liệu chính là các loại yêu thú cùng kỳ hoa dị thảo được chế biến nấu nướng tinh mỹ.
Vị ngon của yêu thú vốn vượt dã thú, có lời đồn nó có thể giúp tu sĩ tăng tiến tu vị. Còn có cả trà lâu do dùng nhiều loại linh dược pha thành các loại trà bí truyền.
Giống như thế tục, các tu tiên giả lúc thưởng trà cũng thích đàm luận chuyện trên trời dưới đất. Vì vậy ở những chỗ thế này cũng nghe được không ít tin tức.
Lâm Hiên dừng bước trước một dược tiệm ở trung tâm phường thị trang trí có chút tinh xảo. Ở đây có bán một số dược thảo như nhân sâm dưới hai trăm năm, hạ phẩm Hồng Lăng Thảo...
Vị chưởng quỹ bên trong chính là tu tiên giả Linh Động trung kỳ, thấy Lâm Hiên là tu sĩ Trúc Cơ kỳ lập tức nở nụ cười cung kính chào đón:
"Tiền bối, người muốn mua gì?"
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên rời khỏi dược tiệm. Dược liệu luyện chế Dịch Kinh Đan ngoại trừ dẫn dược là Thất Tinh Thảo, những thứ còn lại đều phổ thông, hiện hắn đã thu thập đầy đủ.
Còn dự định tiếp theo lại không được thuận lợi như vậy.
Hắn liên tiếp qua mấy cửa tiệm bán phù nhưng không hề có bán một tấm Thú phù nào. Điều này khiến việc vừa phát hiện công dụng của lệnh bài trở nên vô dụng.
Với thần thức hiện tại, hắn có thể thao túng được năm tấm Thú Phù cùng lúc. Song hiện chỉ có hai tấm là Thiên Tường Điểu cùng Hỏa Diễm Tê Ngưu.
Ra khỏi cửa tiệm, hắn chỉ có thể thở dài, theo lời lão bản thì Thú phù là vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, hiếm hoi mới ngẫu nhiên xuất hiện ở phòng đấu giá.
Đứng trước một trà lâu tên là Hoa Anh Thảo, trầm ngâm một lúc Lâm Hiên rồi tiến vào.
Khác với các phương thị khác chủ yếu giao cho ngoại môn đệ tử quản lý, phường thị của liên minh này kẻ phục vụ đều là tu tiên giả. Lâm Hiên tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lại gọi một tách Tuyết Vực Tiên Trà có công dụng thanh tâm.
Vừa chậm rãi thưởng trà, hắn vừa xuất thần thức lắng nghe các tu sĩ bên cạnh đàm luận.
Thanh âm khá ồn ào nhưng rất dễ dàng, Lâm Hiên đã nghe ra các thông tin mà hắn đang chú ý:
"Nghe nói Kết Anh Đại Hội lần này Bích Vân Sơn muốn ra oai, ai dè trộm gà không được còn mất đi nắm thóc, bị trúng mưu ngầm"
Một thanh âm dõng dạc truyền tới, chỉ thấy ngồi cách hắn khoảng năm sáu trượng có mấy tán tu lên tiếng.
"Ồ, huynh đệ cũng tới tham gia sao?"
"Viên mỗ bất tài nhưng may mắn được mời"
Thanh âm có chút tự đắc, Lâm Hiên dùng Linh Nhãn Thuật đảo qua, tán tu vừa lên tiếng có thực lực không kém, tu vị đã đến tầng thứ ba Trúc Cơ Kỳ.
"Huynh đài vừa nói đã xảy ra chuyện gì?"
"Đúng rồi, có vị tiền bối Nguyên Anh kỳ nào tới không vậy?"
...
"Được rồi, từng người hỏi thôi chứ, nếu không Viên huynh sao kể được"
Một thiếu phụ mặt hoa da phấn chừng hai bảy hai tám cất giọng oanh vàng, chỉ thấy hai gò ngực cao vút căng tròn ẩn hiện trong lớp xiêm y mỏng manh. Nụ cười của nàng tràn ngập mê hoặc, xem ra là tu luyện công pháp mị thuật nào đó.
Tu sĩ họ Viên thấy thế liền nuốt một ngụm nước miếng thao thao bất tuyệt kể lại:
"…Đến khi Kết Anh Đại Hội kết thúc, rất nhiều tu sĩ vẫn lưu lại tại quảng trường Vân Hải, Viêm mỗ cũng một vài đạo hữu môn phái khác đang thảo luận..."
"Ồ, hóa ra huynh chán làm thân tán tu, tìm một môn phái nương thân à?"
Thiếu phụ xinh đẹp kia trừng mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng chen ngang:
"Ngươi đừng ngắt lời, để Viên huynh kể tiếp đi"
...
Người đó tu vị cao hơn mỹ phụ nhưng không biết là thèm muốn sắc đẹp của nàng hay bị mị pháp mê hoặc, bị trách móc nhưng lại câm mồm như hến.
Thấy việc này, Lâm Hiên không khỏi rùng mình, tự nhắc nhở sau này gặp nữ nhân tu luyện mị thuật nhất định phải cẩn thận.
Lại nghe họ Viên tiếp tục:
"Viên mỗ đang cùng chủ sự Hải Long Môn trao đổi, đột nhiên quảng trường Vân Hải bị thiết hạ cấm chú, không cho một ai rời đi"
...
Nghe đến đó, đám tu sĩ há hốc mồm nói:
"Bích Vân Sơn tuy mạnh, lại vừa có thêm một lão quái Nguyên Anh kỳ nhưng dám cả gan giam giữ đồng đạo thì thật quá ngang ngược, không sợ quần tu bất mãn sao?"
"Người khác thì không biết, còn ta chỉ là một tán tu, Bích Vân Sơn đâu có để vào mắt nên ta chỉ biết kinh sợ mà chờ!"
Viên Lập thở dài lộ ra vẻ tự giễu:
"Tiếp đó một trưởng lão Ngưng Đan kỳ của Bích Vân Sơn sơ lược sự tình, nói chúng ta không nên lo sợ, chỉ là vừa có kẻ xông vào dược viên đánh cắp không ít linh dược trân quý của bọn họ."
Chúng tu sĩ đưa mắt nhìn nhau, kẻ nào mà lá gan chẳng nhỏ a!
"Sau đó thế nào?"
Viên Lập chớp mắt:
"Khoảng chừng nửa canh giờ sau chưởng môn Bích Vân Sơn tới tạ lỗi cùng chư vị đồng đạo, sau đó liền để chúng ta rời đi"
"Rốt cuộc Bích Vân Sơn bị mất linh dược gì?"
"Không biết, đây chính là chuyển xấu hổ họ sao đồn ra ngoài được chứ"
...
"Việc này thật kỳ lạ, Bích Vân Sơn hiện nay thế đại như vầng dương lúc chính ngọ, lại có hai lão quái Nguyên Anh kỳ, ai mà có can đảm dây vào họ như vậy."
"Nói không chừng là người của Lôi Vân Sơn trang.."
"Hừ, ngươi muốn chết sao, chuyện này là để nói lung tung à, nếu để cho tam đại chánh phái nghe thấy thì ngươi chết không có chỗ chôn"
"Sợ cái gì, không thể có chuyện trùng hợp là bọn họ có mặt ở đây, mà ta chỉ là một tán tu, bọn họ tìm ta tính sổ thì được gì?"
Một gã nho sinh đắc ý nói.