Truyền Thuyết Phật Địa Tạng - Tiểu Yêu Vu Vu
Chương 31: Ta Chính Là Ta
Truyền Thuyết Phật Địa Tạng - Tiểu Yêu Vu Vu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phúc Công Công…” Cô nhẹ giọng gọi, quay người lại. Một chiếc váy sa trắng muốt buông rủ quanh thân, cổ thanh tú đeo sợi dây da rắn bạc, phía dưới treo viên ngọc trai xanh biếc như mặt biển chiều. Ánh sáng dịu dàng ấy như điểm xuyết thêm cho nhan sắc rực rỡ của Đồng Đồng. Chân không giày, từng móng chân được phủ một lớp bột huỳnh quang trắng tinh, lấp lánh dưới ánh đèn.
“Phúc Công Công, bộ trang phục này thế nào?” Trong đôi mắt Đồng Đồng ánh lên những vì sao nhỏ, rạng rỡ và đầy hy vọng.
Chú Phúc ngẩng đầu, rồi vội cúi xuống, cẩn trọng đáp: “Rất đẹp, thưa Cửu Công chúa.”
Đồng Đồng khẽ cười, nụ cười thoắt chốc trở nên lạnh lùng: “Khi Địa Tạng hấp hối, ta muốn hắn phải nhìn thấy ta xinh đẹp thế này… để hắn hối hận vì quyết định năm xưa, chết trong muôn vàn day dứt!”
Cô cười khúc khích, ánh mắt chìm vào viên Như Ý Bảo Mệnh Châu trong tay. “Ngọc ơi, chủ nhân của ngươi đã đến.” Viên ngọc như cảm ứng được lời nói, rung nhẹ, phát ra ánh sáng rực rỡ hơn trước. Chú Phúc vội nhắm nghiền mắt, còn Đồng Đồng thì như lạc vào thế giới riêng, say mê trong hào quang của bảo vật.
Năm mười lăm tuổi, tại khu săn bắn hoàng gia, Đồng Đồng nắm tay một thiếu niên toả ra khí chất linh quang, hớn hở nói: “Kim Tướng quân! Chàng thắng trận trở về, xin Phụ hoàng phong chàng làm Phò mã!”
Thiếu niên được gọi là Kim Tướng quân rút tay khỏi tay cô, quỳ xuống – chỉ quỳ, không nói một lời.
Đồng Đồng bừng tỉnh, ánh mắt đờ đẫn, lông mày siết chặt: “Mấy trăm năm trước, ngươi đã giết ta ba lần, diệt mất Đại Minh của ta, bức tử Phụ hoàng ta… mối thù này, không thể không báo!”
Chú Phúc vẫn cúi đầu, im lặng. Ông nhớ lại khoảnh khắc loạn lạc năm xưa, khi ông cõng Cửu Công chúa bị thương rời khỏi hoàng cung – lúc ấy, ánh mắt cô cũng lạnh lùng, đau đớn như thế này.
Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên tay cầm cây gậy gỗ đã đứng trước mặt Đồng Đồng. Không ai biết ông từ đâu tới, làm sao phá được kết giới, cũng chẳng ai rõ ông đã đứng đó từ lúc nào. Dường như ông vốn dĩ đã luôn ở đó, như thể thế gian này không thể thiếu bóng dáng ông.
“Ngươi vẫn chưa buông bỏ.” Người đàn ông lên tiếng.
“Còn ngươi, đã buông rồi sao?” Đồng Đồng cắn môi.
“Chưa. Ta chưa từng cầm lên, nên cũng chẳng có gì để buông xuống.”
“Hừ!” Cô cười lạnh. “Ngươi xứng đáng được vạn người kính ngưỡng ư? Chẳng qua chỉ là kẻ hèn nhát, hàng địch phản quốc! Là tướng quân Đại Minh, là người Hán, lại đi giúp dị tộc diệt nước nhà mình!”
“Ta chỉ biết một điều,” Địa Tạng thản nhiên đáp, “khi chiến tranh đã nổ ra và không thể tránh được, cách nhanh nhất để chấm dứt nó là để phe mạnh càng mạnh thêm.”
“Vậy còn dân tộc? Còn quốc gia? Còn ta thì sao?”
“Dân tộc vẫn là dân tộc, quốc gia vẫn là quốc gia. Còn ngươi… không phải là ngươi nữa.” Khuôn mặt Địa Tạng không chút gợn sóng.
“Ta… không phải là ta…” Đồng Đồng lẩm bẩm. “Ta không còn là ta… vì phục quốc, ta đã bán đứng linh hồn mình. Ta không phải là ta nữa…”
50.
Trên đời này, người đáng hận nhất không phải là kẻ ác giết người như ngóe, không phải là tiểu nhân lấy oán báo ân, cũng chẳng phải là gian thần bất trung, không phân phải trái. Trớ trêu thay, lại chính là những anh hùng chí thiện chí nhân, xả thân vì người, lấy nhân nghĩa làm đầu, phổ độ chúng sinh.
Những kẻ được gọi là anh hùng ấy mới thật sự đáng ghét. Họ chỉ biết thành toàn cho lương tâm mình, danh tiếng mình, sự thanh thản của riêng mình. Họ không cần biết người khác có đồng ý hay không, cứ một mình đơn phương định đoạt: hy sinh, vĩ đại, lương thiện. Ích kỷ mà đẩy người khác vào chỗ bất nghĩa, buộc người khác phải làm kẻ ác. Ai bảo ngươi hy sinh? Ai bảo ngươi xả thân? Ai bảo ngươi khoan dung? Ai bảo ngươi nhảy xuống địa ngục? Muốn xuống thì tự xuống đi, đừng vì ta! Đừng vì ta!
Những phản diện trong phim truyền hình cuối cùng quỳ gối sám hối vì bị người tốt cảm hoá – thật sự quá nhục nhã. Chúng không xứng làm kẻ xấu, thậm chí không xứng làm người!
Ta hận những trung thần lấy cái chết để can gián. Chính vì sự ngu trung và bảo thủ của các ngươi, mà bao tiểu gian thần trở thành đại gian thần, bao tiểu bạo quân hoá thành đại bạo quân!
Ta hận những kẻ xả thân vì người. Chính vì chủ nghĩa anh hùng cá nhân của các ngươi, mà những “người” được “cứu rỗi” ấy cả đời không thể yên ổn, sống trong áy náy, chết trong đau khổ.
Khổng Dung nhường lê – chỉ là một quả lê thôi mà! Bình thường anh em nào chẳng nhường ngươi chọn trước? Vì yêu thương ngươi, chiều chuộng ngươi. Thế mà ngươi chỉ cần nhường lại một lần, đã được lưu danh thiên cổ, còn làm như anh em ngươi lúc nào cũng bắt nạt ngươi. Ngươi nhường lê, có từng nghĩ đến danh dự của anh em ngươi không? Hay là “nhường” thực chất là một mưu toan?
Thanh Đế không giết ta, lại ban hôn cho ta – chẳng qua chỉ để tô điểm danh tiếng, củng cố quyền lực của hắn mà thôi. Nhưng Cửu Công chúa ta đây sẽ không vì thế mà cảm kích. Chỉ càng thêm hận mà thôi.
Đen là đen, trắng là trắng. Ân là ân, thù là thù. Yêu thì yêu, hận thì hận. Ta chỉ có chút xấu xa nho nhỏ, ngươi đáng hận thì cứ hận, đáng đánh thì cứ đánh. Đằng này ngươi không hận, không đánh, lại còn ban ơn huệ. Ngươi ích kỷ đặt mình lên cao, tự cho mình cao thượng, lại biến cái xấu nhỏ của ta thành cái ác lớn. Ai cần ơn huệ của ngươi? Ai muốn ngước nhìn ngươi?
Những trung thần, anh hùng, hiệp sĩ, quân tử… đã dùng chính những vị hoàng đế thẳng thắn, những dân chúng yếu đuối, những kẻ xấu có chút độc ác và những chân tiểu nhân sống thật với bản ngã, để xây nên mỹ danh cho riêng mình. Giá phải trả là sự hận thù muôn đời, vạn kiếp không nguôi của kẻ được ban ơn.
Phật, chỉ có một. Người khác, đừng tự cho mình là Phật.
Ánh mắt Đồng Đồng bừng cháy căm hận. Nếu không có cái gọi là “hy sinh” của các ngươi, thì đã chẳng có Đồng Mị ngày hôm nay. Các ngươi cứ cao thượng đi, cứ hy sinh đi – không liên quan đến ta. Ta không nhận ơn.
Ta chính là ta.
Đồng Đồng túm chặt lấy chú Phúc: “Đại chiến sắp nổ ra! Ta cần hút năng lượng của ngươi!”
“Nô tài… nguyện vì Cửu Công chúa… dù phải vào sinh ra tử… gan nát xương tan…” Trong mắt chú Phúc ánh lên vẻ kiên quyết.
“Tại sao? Tại sao? Ngươi rõ ràng biết ta không yêu ngươi, ta ghét ngươi!!!” Đồng Đồng gào lên giận dữ.
“Nô tài… cam tâm tình nguyện…”
“Ngươi cam tâm tình nguyện vì ta – đã được ta đồng ý chưa? Châu Thế Hiển!!!! Ngươi vì giúp ta vượt qua sinh tử kiếp mà tự thiến vào cung – đã được ta đồng ý chưa? Ngươi cứu ta thoát ra – đã được ta đồng ý chưa? Ngươi tự vẫn bên mộ, tuẫn chủ tuẫn tình – đã được ta đồng ý chưa? Ai bảo ngươi làm những điều đó cho ta?! Đồ khốn nạn! Ngươi có biết, chính vì ngươi làm vậy, ta mới cảm thấy mình là kẻ xấu xa? Ngươi có biết, chính vì ngươi làm vậy, ta mới áp lực, mới mang gánh nặng đến thế không?”