21. Rắn chết mới là rắn tốt

Tu Chân Giới Yêu Cầu Nhân Tài Như Tôi

Rắn chết mới là rắn tốt

Tu Chân Giới Yêu Cầu Nhân Tài Như Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một lúc sau, chiếc xe lừa lại vang lên tiếng động.
Tiêu Tấn cứng đờ, cười gượng: “A Dao, ta vừa nghe lầm chuyện gì chăng?”
Trần Khinh Dao thở dài: “Ngươi vẫn chưa quen thôi.”
Hắn biết nàng là nữ, nhưng sao lại khó chấp nhận đến vậy?
Nàng đâu có cố tình giấu giếm, thuở trước cải nam trang chỉ vì cô gái đơn thân ra ngoài nguy hiểm. Sau này không đổi lại nữ trang, chỉ vì tiện đường mà thôi.
Tiêu Tấn vội vàng nói: “Không… chỉ là bất ngờ chút thôi.”
“Cứ dần quen đi, rồi sẽ không còn lạ lẫm nữa.” Trần Khinh Dao phẩy tay, bỏ qua chuyện đó, quay sang nhập định tu luyện.
Trong đan điền của nàng đã hình thành hai mươi mốt luồng linh khí, muốn đạt tới Luyện Khí tầng năm viên mãn cần ba mươi hai luồng, vẫn còn xa.
Càng về sau, cảnh giới càng khó tăng, nhưng nàng theo đuổi không phải là tốc độ. Dù là Luyện Khí tầng một hay tầng năm, nàng đều làm đâu chắc đấy, đặt nền tảng vững chắc.
Từ đó, Tiêu Tấn không biểu hiện gì khác lạ, nhưng rõ ràng trở nên câu nệ hơn trước.
Xe lừa không rộng, ngày thường hai người ngồi cùng, giữa họ chỉ cách nhau một bàn tay. Thế nhưng giờ đây, Tiêu Tấn cố tình dịch ra xa thêm một bàn tay, hễ động tác lớn hơn chút là sợ vô tình chạm vào nàng.
Trần Khinh Dao nhận ra nhưng không để tâm. Hắn lớn lên trong lễ giáo nam nữ phòng bị của cổ đại, cần thời gian thích ứng cũng đúng.
Rời khỏi thành Vĩnh Nhạc, họ tiếp tục hành trình mấy ngày. Đến trưa hôm nay, giữa đường núi rừng, Trần Khinh Dao bảo con khỉ nhỏ dừng xe nghỉ ngơi.
Trời nắng nóng gay gắt, giữa trưa ánh mặt trời chói chang, bên trong xe lừa oi bức ngột ngạt. Nếu vén màn lên, người ngoài sẽ trông thấy họ ngồi tĩnh tọa.
Trần Khinh Dao suy nghĩ, liệu có nên luyện chế pháp khí hạ nhiệt không.
Nhưng pháp khí loại này cần linh khí duy trì. Nếu ngừng truyền linh khí, nó sẽ mất tác dụng. Chẳng lẽ phải thay phiên, một người tu luyện, một người làm “cục sạc” cung cấp linh khí?
Nếu không muốn lúc nào cũng trông chừng, chỉ có thể dùng linh thạch để duy trì, nhưng hiện tại họ không có. Linh châu thì còn dùng tạm, nhưng tình trạng cũng chẳng khá hơn.
Ngoài ra, nàng có thể bày pháp trận hạ nhiệt, nhưng pháp trận cũng cần linh thạch hoặc linh châu.
Hai thứ đó vốn là tiền tệ thông dụng trong tu chân giới. Linh thạch có bốn cấp: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm, mỗi bậc gấp trăm lần bậc dưới.
Còn linh châu thì cấp bậc còn thấp hơn hạ phẩm linh thạch. Chúng là phế liệu cắt ra sau khi luyện chế linh thạch, hoặc hình thành từ những linh mạch quá nhỏ yếu không đủ kết tụ thành linh thạch. Một trăm viên linh châu mới đổi được một khối hạ phẩm linh thạch.
Nhưng giờ, ngay cả linh châu thấp kém nhất, Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn đều không có.
Quả thật nghèo đến mức đáng thương.
Nàng thở dài, chợt nghe bên tai tiếng nước suối róc rách, liền vừa đi vừa nói với Tiêu Tấn: “Ta đi rửa mặt chút.”
Tiêu Tấn định đi theo, nghe vậy liền dừng bước.
Hắn đứng chờ một lát, bên dòng suối truyền đến tiếng nước bì bõm, liệu A Dao đang xuống nước?
Trong lòng hắn bỗng thấy gượng gạo, như thể nghe thấy tiếng nước đã là xúc phạm nàng. Thế là hắn quay người đi hướng khác.
Đi vài bước, hắn dừng lại lắng nghe, vẫn còn tiếng nước. Lại đi thêm vài bước, vẫn nghe rõ, đành đi xa hơn nữa.
Đi mãi, đi mãi… rồi bóng dáng hắn biến mất khỏi mặt đất.
Trần Khinh Dao chơi đùa với nước một lúc rồi quay lại. Vừa về đến bên xe lừa, nàng phát hiện cả con khỉ nhỏ lẫn Tiêu Tấn đều biến mất.
Nàng đảo mắt nhìn khắp nơi, rừng toàn cây cối xanh rậm, không thấy bóng người, không khỏi nghi hoặc hỏi con lừa: “Khôi Khôi, bọn họ đâu rồi?”
Con khỉ nhỏ vừa vào rừng núi liền vui vẻ chạy nhảy, chuyện này nàng biết rõ. Nhưng Tiêu Tấn chạy đi đâu?
Đang lúc thấy kỳ quái, bên tai nàng thoáng nghe tiếng Tiêu Tấn gọi, giọng hắn vang lên đục ngầu, như bị vật gì che phủ.
“Ta ở đây! Ngươi ở đâu vậy?!” Trần Khinh Dao vội lớn tiếng đáp rồi men theo thanh âm tìm đến.
Đi được mấy trăm thước, nàng phát hiện trên mặt đất có một cái hố sâu, cửa động bị dây leo và bụi cây che kín, ánh nắng không rọi xuống, phía dưới tối đen thăm thẳm. Nếu không để ý kỹ, rất khó phát hiện.
Tiêu Tấn rơi xuống đây sao?
Trần Khinh Dao ghé xuống miệng động, gọi vào: “Tiêu Tấn, ngươi ở dưới đó sao? Có bị thương không?”
Quả nhiên, bên dưới truyền ra tiếng đáp: “A Dao, ta không sao. Ta ở đây phát hiện được ít đồ vật.”
Trần Khinh Dao lập tức lấy từ túi trữ vật ra cuộn dây thừng đã chuẩn bị sẵn từ khi leo núi hái thuốc ở Phượng Ngọa. Nàng buộc đầu dây vào thân cây bên cạnh cửa động, thả đầu kia xuống, dặn: “Trước tiên leo lên đi rồi nói. Trong động biết đâu có nguy hiểm, ngươi ở một mình không an toàn.”
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Tấn đã theo dây thừng leo lên, nhìn qua thì không hề bị thương, chỉ là quần áo bị cọ rách vài chỗ.
Hóa ra lúc hắn trượt ngã, may mắn nắm lấy dây leo mọc đầy trong động. Dây leo không chịu nổi sức nặng, liên tục đứt gãy nhưng hắn vẫn kịp vươn tay nắm lấy sợi khác, cứ thế giảm tốc độ, cuối cùng rơi xuống đáy động vô sự.
“Động sâu bao nhiêu?” Trần Khinh Dao hỏi.
“Khoảng bốn, năm chục mét từ miệng xuống đáy,” Tiêu Tấn đáp “Phía dưới còn kéo dài thành một thông đạo rất sâu. Ta sợ A Dao lo lắng nên chỉ xem qua sơ lược. Giữa đường thì phát hiện cái này.”
Bốn, năm chục mét, đổi ra chẳng khác nào rơi từ mười mấy tầng lầu. Người thường ngã xuống, chắc chắn chết. Thế mà hắn chỉ trầy xước da, không thể không nói là mạng lớn.
Nhưng nghĩ lại, hắn từng nhảy xuống vực sâu mà vẫn bình an, giờ thế này cũng chẳng lạ.
Trần Khinh Dao thầm phì cười, nhận lấy vật hắn đưa.
Đó là hai viên châu lớn cỡ móng tay cái, nửa trong suốt, thoạt nhìn như ngọc, bên trong có sợi trắng ngà mảnh mảnh đang chảy động.
Nàng càng nhìn càng thấy quen mắt, chợt bừng tỉnh sợi mảnh đó chẳng phải giống linh lực xoáy trong đan điền của nàng sao!
Khóe miệng nàng co giật, liếc Tiêu Tấn một cái.
Tiêu Tấn ngơ ngác: “A Dao, đây chẳng lẽ là tà vật gì sao?”
“Không.” Trần Khinh Dao chậm rãi lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch. Thứ này không những không tà mà còn là bảo vật hiếm có, ai gặp cũng chẳng nỡ rời tay.
Bởi vì đây chính là linh châu!
Mới nửa canh giờ trước, nàng còn than thở hai người nghèo rớt mồng tơi đến cả một viên linh châu cũng không có. Thế mà giờ Tiêu Tấn chỉ lỡ chân rơi xuống hố, liền nhặt được ngay.
Loại vận khí này, bảo nàng còn có thể kinh ngạc được nữa sao?
Hừ, nàng đã sớm nhìn thấu sự đời rồi!
Sau khi giải thích cho Tiêu Tấn hiểu linh châu và linh thạch là gì, Trần Khinh Dao quay lại nhìn thăm thẳm miệng động, ánh mắt lóe lên, nóng lòng muốn thử.
Tiêu Tấn đề nghị để hắn xuống trước dò xét. Nhưng Trần Khinh Dao lập tức phản đối.
Bởi vì một khi có linh châu, chứng tỏ từng có tu sĩ đến đây. Hơn nữa, cảnh linh châu rơi vãi khắp nơi rất có khả năng người kia đã gặp biến cố nào đó, có lẽ trong động ẩn chứa nguy hiểm.
Cho dù Tiêu Tấn có “hào quang vai chính bất tử”, nàng cũng không muốn lấy an nguy của hắn ra đánh cược.
Nếu đã là đồng bạn, không thể để một người vất vả mạo hiểm, còn một người ngồi mát ăn bát vàng.
Tiêu Tấn đành thua lý, cuối cùng để hắn đi trước, Trần Khinh Dao theo sát phía sau.
Đúng như lời hắn nói, đáy động là một thông đạo dài, một phía đã sụp lở, phía còn lại không biết thông ra nơi nào. Bên trong tối đen tĩnh mịch, khí lạnh âm trầm.
Trần Khinh Dao rút một khúc củi gỗ, dán lên đó một lá phù nhóm lửa, biến thành đuốc, cùng Tiêu Tấn cẩn thận tiến vào.
Thông đạo chẳng những dài, mà còn quanh co khúc khuỷu. Trên đường, họ phát hiện nhiều hài cốt động vật, niên đại dường như đã rất lâu, trên bám đầy bụi dày, côn trùng rết nhện bò lổm ngổm trong góc tối.
“Động này cho người ta cảm giác…” Trần Khinh Dao khẽ nhíu mày, nhìn mái vòm cong tròn phía trên, bỗng nảy ra suy đoán tựa như đây từng là ổ của một loài sinh vật khổng lồ. Ví dụ như…
Rắn!
Đi mãi, cuối cùng bọn họ tới cuối đường. Phía trước đã bị sơn thể sụp xuống chặn kín, ngay trước đống đá đổ nát ấy, lại nằm sừng sững một bộ xương cự xà to bằng cả vòng tay người trưởng thành!
Tuy trước đó đã từng gặp qua con rùa già lần trước hơn nữa còn thành công giết chết nó nhưng lúc này đứng trước bộ hài cốt khổng lồ của con rắn, Trần Khinh Dao vẫn không khỏi chấn động.
Thân thể uốn lượn quanh co, dài mấy chục mét, xương sọ to lớn đặt trên mặt đất, chỉ riêng hốc mắt cũng đủ cho một người chui lọt. Miệng rắn há to, răng nanh bén nhọn to như cánh tay, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Nếu con rắn này còn sống, e rằng nàng và Tiêu Tấn chỉ còn nước bỏ chạy mà chưa chắc đã thoát nổi.
Trần Khinh Dao thở phào, buông một câu may mắn: “Rắn chết mới là rắn tốt.”
Hai người đi quanh kiểm tra, ở gần bộ xương rắn tìm thấy một bộ hài cốt người, phần xương ngực đã biến thành màu tím đen biểu hiện rõ ràng của trúng kịch độc.
Ngoài ra, trên mặt đất còn có một chiếc túi trữ vật hư hại, đồ vật bên trong vương vãi khắp nơi. Vì thời gian quá lâu, phần lớn đã hư nát chỉ còn lại một thanh kiếm và mấy chục viên linh châu nằm lẫn trong bụi đất.
Trần Khinh Dao quan sát bốn phía thấy trong động vẫn còn vết tích giao đấu, vách đá in hằn mấy vết kiếm sâu hoắm.
Rất có thể, từ rất nhiều năm trước, một vị tiền bối từng vào đây, giao chiến kịch liệt với cự xà, chẳng may bị trúng độc. Trong giây phút cuối cùng, ông ta dùng hết sức tạc sập động, chôn vùi cả lối ra, cùng cự xà đồng quy vu tận. Bao nhiêu năm sau, hài cốt mới bị hai người bọn họ tình cờ phát hiện.
Trần Khinh Dao nhặt thanh kiếm, gom linh châu cùng những vật còn dùng được rồi cùng Tiêu Tấn đem di hài mai táng.
Sau đó, cả hai men theo đường cũ quay lại. Trần Khinh Dao bám dây thừng leo lên, rồi vươn tay kéo Tiêu Tấn.
Tiêu Tấn thoáng chần chừ, rồi mới nắm lấy tay nàng, nhưng vừa lên tới nơi liền nhanh chóng buông ra.
Trở lại bên xe lừa, con khỉ nhỏ đã đứng chễm chệ trên lưng lừa, chí chóe kêu, giống như đang trách móc hai người đi đâu lâu thế.
Trần Khinh Dao xoa đầu nó, cười giải thích: "Tìm được chút đồ vật, nên chậm trễ.”
Lần này thu hoạch rất lớn. Chỉ riêng số linh châu đã lên đến hơn năm mươi viên. Tuy không tìm được linh thạch có hơi tiếc nhưng chừng ấy linh châu đủ để bọn họ dùng thoải mái một thời gian.
Chẳng hạn, chỉ cần năm viên linh châu là có thể bố trí một trận pháp hạ nhiệt, duy trì suốt một hai tháng, giúp họ dễ dàng vượt qua mùa hè oi ả.
Tuy vậy, trong lòng nàng vẫn thấy kỳ lạ, liền quay sang nhìn Tiêu Tấn:“Ngươi làm sao lại chạy xa đến thế?”
Dù có đi dạo, cũng không cần chạy tới tận đó chứ.
Tiêu Tấn thoáng hiện vẻ lúng túng, hiếm thấy hắn ấp úng:“… Chỉ là tiện chân đi dạo thôi.”
Thấy thần sắc hắn mất tự nhiên, Trần Khinh Dao nheo mắt, bỗng dưng nhớ ra chuyện gì liền nói thẳng: “Ngươi có phải cho rằng ta đang tắm ở dưới suối, nên mới né tránh đúng không?”
Câu hỏi trực tiếp thẳng thừng khiến Tiêu Tấn nhất thời nghẹn lời, chẳng biết đáp sao.
Nhìn phản ứng ấy, Trần Khinh Dao liền biết mình đoán đúng.
Huống hồ nàng khi đó chỉ dạo chơi nghịch nước chứ nào có tắm rửa gì. Dù có tắm thật thì con suối cách xe lừa còn một đoạn, giữa còn tầng tầng cỏ cây che khuất, lại thêm một dãy núi ngăn cách, hắn căn bản nhìn không thấy gì. Thế mà lại trốn chạy như tiểu cô nương, còn chạy xa đến thế?
Từ sau khi nàng thẳng thắn thừa nhận giới tính, Tiêu Tấn vẫn luôn lúng túng, nàng vốn hiểu và muốn cho hắn thời gian thích ứng. Nhưng xem ra, người này còn bảo thủ hơn nàng tưởng. Nếu không xử lý dứt khoát, sau này mà lại gặp tình huống ngoài ý muốn, lỡ trong động chui ra một con rắn sống to tướng thì biết làm sao?
Cho dù hắn không chết, nửa sống nửa chết cũng phiền toái vô cùng.
Nghĩ vậy, nàng vỗ vai Tiêu Tấn, nhìn thẳng vào nét mặt gượng gạo của hắn, nói: “Cứ thế này mãi cũng không ổn. Đường sau còn dài, cho ngươi hai lựa chọn nếu không làm huynh đệ, thì làm tỷ muội. Ngươi thấy thế nào?”
Tiêu Tấn ngẩn ra. Hắn là nam tử, làm sao lại đi làm tỷ muội với A Dao được?
Bỗng sống lưng hắn lạnh buốt, một ý niệm đáng sợ lóe lên trong đầu, thậm chí cảm giác nơi nào đó trên người cũng lạnh theo.
Nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của A Dao, hắn nuốt nước miếng cái ực, không dám chậm trễ: “Ta với A Dao, tất nhiên là huynh đệ tốt.”
“Thế mới phải chứ!” Trần Khinh Dao lập tức hài lòng.
Nếu chọn làm tỷ muội thì nàng đã định sẽ lôi hắn cùng hóa trang nữ tử thì đúng thật là hơi phiền phức. May mà hắn biết điều.
Tiêu Tấn thầm lau mồ hôi lạnh. Hồi nhỏ hắn từng gặp hoạn quan trong cung, nghĩ tới mà sợ.