Chương 1: Vén Màn Bí Ẩn

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 1: Vén Màn Bí Ẩn

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày gần đây, mưa dầm không ngớt, không khí ẩm ướt, u ám bao trùm khi màn đêm dần buông. Kiều Ỷ Hạ tay trái cầm chiếc dù đen lớn, che gần kín cả người. Mái tóc dài ngang lưng buông xõa như dòng suối, khẽ bay trong gió tạo thành đường cong mềm mại. Đôi mắt cô trong veo hơn cả bảo ngọc, hàng mi dài mượt như cánh bướm, ánh mắt chuyển động, toát lên vẻ đẹp kinh diễm lòng người.
"Hung thủ chính là muốn khiêu khích chúng ta, khiêu khích! Cậu có hiểu không? Hắn coi mạng người như cỏ rác, trong vòng một tuần đã tiến hành sáu lần vứt xác, cậu có biết điều này có nghĩa gì không? Ý của nó chính là rất nhanh thôi chúng ta sẽ phát hiện lần thứ bảy!"
"Hiểu rồi thì câm miệng đi, tôi không muốn nghe cậu nói bất kỳ một lý do chính đáng nào nữa. Nửa tháng, tôi chỉ cho mấy cô cậu nửa tháng, nếu trong vòng nửa tháng mà không phá được vụ án này thì tổ 8 của các cậu toàn bộ liền dọn đồ cút đi cho tôi!"
Lúc chạng vạng, cô cùng đội trưởng Thạch đứng trước bàn làm việc của Cục trưởng Cao. Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, hắt vào phòng một lớp ánh sáng mờ ảo. Thạch Vi là đội trưởng đội trọng án, một người chính trực, ngay thẳng. Còn cô, dù mới nhậm chức phó đội trưởng không lâu, nhưng nhờ trí tuệ hơn người đã dễ dàng phá được hai vụ án trộm cướp. Thạch Vi vốn là một người đàn ông chính trực, chỉ là quá thẳng tính, không sợ trời không sợ đất, có gì nói nấy. Cục trưởng Cao chưa nói hết câu đã khiến anh ta không nhịn được, đứng bật dậy muốn giải thích, gân xanh nổi lên, nói rằng đó là tình huống bất khả kháng. Hậu quả đã rõ ràng, Cục trưởng Cao tức giận, đặt ra thời hạn cuối cùng để tổ 8 của họ phá án.
Thủ đoạn của hung thủ quá độc ác, vô nhân tính. Kiều Ỷ Hạ dĩ nhiên muốn đưa hắn ra trước công lý, nhưng ở một thành phố đông đúc, nơi mà tùy tiện ném một cục đá cũng có thể trúng ba người, việc tập trung vào một mục tiêu cụ thể khó chẳng khác nào mò kim đáy biển. Cô tự nhận mình chỉ có chút thông minh nhỏ bé. Trong tổ có một nữ cảnh sát tên Bạch Anh, tuổi còn trẻ, vẫn thường gọi cô là 'hoa khôi thần thám'. Ban đầu chỉ là gọi cho vui, nhưng lâu ngày thành quen. Chẳng qua, trong lòng cô hiểu rõ, sở dĩ cô có thể phá được bao nhiêu vụ án mà người ngoài thấy khó, không phải vì cô thông minh, mà vì cô biết cách thay đổi vị trí của mình, để bản thân 'lạc vào cảnh giới kỳ lạ'. Những người khác sẽ suy nghĩ hung thủ là ai, còn cô sẽ tưởng tượng nếu mình là hung thủ thì sẽ làm như thế nào. Chỉ có như vậy mới có thể lý giải thế giới nội tâm của hung thủ, mới có thể hiểu rõ động cơ gây án, tìm ra điểm phá án then chốt.
Tâm trạng con người thất thường, thời tiết hôm nay cũng vậy, buổi chiều còn nắng, vậy mà bây giờ lại bắt đầu mưa phùn, thật khó nắm bắt.
Lúc này, mục đích của hung thủ rốt cuộc là gì? Dùng thủ đoạn phanh thây tàn nhẫn như vậy, rốt cuộc là vì tiền, hay chỉ muốn trút bỏ oán hận cùng phẫn uất mãnh liệt trong nội tâm?
Giai điệu của bài 'Vũ khúc Hungary' vang lên, kéo dòng suy nghĩ của Kiều Ỷ Hạ trở về. Phải nói, tuy Kiều Ỷ Hạ trước mặt người ngoài uy phong lẫm liệt, nhưng cô cũng là một thanh niên văn nghệ lãng mạn, thích những tác phẩm của Lâm Thanh Huyền, thích phim điện ảnh của Nham Tỉnh Tuấn, thích khúc dương cầm của Franz Liszt. Theo lời cô, cuộc sống thường ngày đã đủ ly kỳ rùng rợn rồi, trong lòng ít nhất cũng cần một chốn bình yên để hòa hoãn tâm tình, tránh nắng trú mưa.
"Niệm Vi!"
"Ỷ Hạ, người kia rốt cuộc có phải là em trai của mình không? Có phải em mình sẽ không bao giờ... có thể quay về được nữa không?". Tuy không nhìn thấy cô gái ở đầu dây bên kia, nhưng qua giọng điệu vẫn có thể cảm nhận được nỗi bi thương lớn lao trong lòng nàng. "Hai ngày nay mình ăn không ngon, ngủ không yên, mình rất khổ sở, cũng rất sợ. Mình không biết lựa chọn báo án của mình rốt cuộc là đúng hay sai nữa."
Có thể thấy đó là một cô gái rất kiên cường, dù đối mặt với chuyện như vậy nhưng vẫn cố gắng hết sức khống chế cảm xúc của mình, tuy cực kỳ bi ai nhưng vẫn giữ được sự trấn tĩnh. Kiều Ỷ Hạ vén mấy sợi tóc ra sau tai, nói: "Niệm Vi, cậu không cần sợ, mình đã dặn dò Bạch Anh và Thương Lục, họ sẽ bảo vệ cậu an toàn."
"Mình không sao, mình chỉ lo lắng cho cha mình. Mẹ mình đã mất, em trai lại... Mình không thể mất cha mình nữa."
"Cậu yên tâm, tuy bây giờ không có cách nào xác nhận được người kia rốt cuộc có phải là em trai cậu hay không, nhưng bọn mình nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thích đáng." Giọng điệu của Kiều Ỷ Hạ rất bình thản, vừa an ủi tâm tình của người kia, vừa không làm lạc trọng tâm câu chuyện.
Mới vừa nãy trời còn mưa phùn lất phất, vậy mà chỉ sau một cuộc điện thoại thì đã tạnh. Kiều Ỷ Hạ xếp dù lại, nhớ lại cảnh tượng sáng nay. Đó là cô gái vẫn luôn thích ăn mặc gọn gàng, xinh đẹp, vậy mà giờ đây tóc tai rối tung, dưới đôi mắt là quầng thâm xanh đậm. Hai người họ là bạn học thời cao trung, nhiều năm qua vẫn luôn là bạn tốt của nhau, mà Kiều Ỷ Hạ chưa từng nghĩ rằng hai người họ lại gặp nhau ở nơi làm việc của mình.
Trần Niệm Vi nói, nàng đã hạ quyết tâm rất lớn mới dám báo án, đồng thời nàng cũng sợ sẽ 'đả thảo kinh xà' (đánh rắn động cỏ), nhưng mặt khác nàng lại rất lo lắng cho sự an nguy của em trai mình. Nhưng sáng nay có lẽ tâm trạng của Trần Niệm Vi không quá ổn định, cũng có thể vì ở một nơi như Cục cảnh sát khiến nàng càng thêm căng thẳng, khiến một cô gái luôn nhanh mồm nhanh miệng trở nên ấp a ấp úng.
Kiều Ỷ Hạ đột nhiên dừng bước, nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay: chín giờ mười lăm. Cũng may, chắc vẫn còn kịp. Sau đó cô lập tức bắt một chiếc taxi bên đường, nói: "Chung cư Thanh Nghiên."
Ánh đèn vàng ấm áp dịu dàng chiếu lên người Kiều Ỷ Hạ. Trong không khí tràn ngập mùi nước hoa nồng đậm. Trần Niệm Vi rót nước trà đã ngâm trong ấm sứ vào chiếc ly đặt trên bàn, ngay bên cạnh Kiều Ỷ Hạ, sau đó lập tức ngồi xuống phía bên kia ghế sofa, hai tay siết chặt, sắc mặt tái nhợt.
"Mình đã tìm cả ngàn lý do để an ủi bản thân, rằng người kia tuyệt đối không phải là em trai mình."
"Mình biết cậu không thích những nơi có bầu không khí ngột ngạt khó chịu." Cho nên sáng nay khi Thạch Vi muốn giữ nàng lại lấy lời khai, dù nàng không có cách nào từ chối nhưng căn bản cũng không thể ăn nói rành mạch. Kiều Ỷ Hạ không muốn ép nàng, nên đã bảo Thạch Vi để nàng trở về.
Thông thường, khi một người ở trong môi trường áp lực như vậy thì không có cách nào khống chế được tư duy của mình. Có thể khi ở nhà, tâm trạng của Trần Niệm Vi sẽ bình tĩnh hơn một chút, lời khai cũng sẽ có giá trị tham khảo hơn.
Hiểu được mục đích Kiều Ỷ Hạ đến đây, Trần Niệm Vi hít sâu một hơi, cau mày nhắm mắt, nói: "Thật ra mười ngày trước mình đã chuyển ra ngoài, đó là yêu cầu của ba mình. Cậu cũng biết đấy, mẹ mình qua đời nhiều năm rồi, sau khi tốt nghiệp đại học mình cũng không đi nơi khác mà lựa chọn tìm việc ở đây, mục đích cũng chính là vì ba mình, mình không muốn để ông cảm thấy cô đơn."
"Thế nhưng dạo gần đây, ba mình đột nhiên như biến thành một người khác, trở nên trầm mặc, trở nên nóng nảy hơn."
"Nóng nảy?" Kiều Ỷ Hạ hỏi lại.
Trần Niệm Vi gật đầu: "Ba bữa cơm trong nhà đều do mình nấu. Vốn dĩ khẩu vị của ông rất nặng, thích ăn đồ mặn, đồ cay. Nhưng không biết vì sao mà ông đột nhiên không thích ăn cay nữa, lúc ăn cơm sẽ ăn vài món rau xanh thanh đạm. Có lúc mình gắp món khác cho ông thì ông sẽ tức giận, đập đũa xuống bàn. Nhưng dù vậy thì cũng không chịu nói một câu nào."
"Công việc của chú xảy ra chuyện gì không vừa lòng sao?" Kiều Ỷ Hạ đã từng gặp cha của Trần Niệm Vi - Trần An Hòa. Trong ấn tượng của cô, Trần An Hòa là một thân sĩ nho nhã, thân hình cao lớn, uyên bác đa tài, là một bác sĩ tâm lý có danh tiếng ở thành phố này. Nghe lời kể của Trần Niệm Vi, Trần An Hòa giống như đã gặp phải đả kích tinh thần, mà ông thân là bác sĩ tâm lý lại đột nhiên xảy ra thay đổi này thì đúng là rất kỳ lạ.
"Mình không biết." Giọng nói của Trần Niệm Vi hơi nghẹn ngào: "Trước đó rõ ràng tâm trạng của ba vẫn rất tốt, vẫn luôn nói có tin vui. Mình hỏi ông thì ông không chịu nói cho mình biết. Thế nhưng ngày hôm sau ông đi một ngày một đêm không về. Mình sợ quấy rầy công việc của ông nên cũng không dám gọi điện thoại. Chờ đến lúc ông về nhà thì ông giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác."
Kiều Ỷ Hạ nhìn Trần Niệm Vi cúi đầu nhìn mặt đất, thăm dò hỏi: "Chú ấy có còn như vậy nữa không?"
"Từ khi em trai và bảo mẫu mất tích thì mình liền dọn về đây. Mình cảm giác cả căn nhà đều tràn ngập không khí nguy hiểm, mình không thể để cho người thân duy nhất của mình gặp chuyện gì được."
Hai chữ "bảo mẫu" này thu hút sự chú ý của Kiều Ỷ Hạ. Sáng nay khi Trần Niệm Vi báo án chỉ nhắc đến em trai, chưa từng đề cập đến bảo mẫu. Ngay lúc Kiều Ỷ Hạ muốn hỏi thêm thì Trần Niệm Vi đột nhiên nhỏ giọng khóc nức nở, nước mắt lăn dài trên hai má. Nàng hơi cúi thấp người, hai tay ôm lấy gương mặt đẫm nước mắt. Kiều Ỷ Hạ đứng dậy đi đến ngồi bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vỗ về bờ vai nàng, an ủi vài câu. Cô có thể hiểu được tâm trạng của Trần Niệm Vi: mẹ mất sớm, em trai mất tích, tinh thần của cha thì lại bất thường. So với những cô gái cùng tuổi, nàng bất hạnh hơn rất nhiều.
Xuất phát từ tình bạn, Kiều Ỷ Hạ biết mình không thể hỏi thêm nữa. Hơn nữa đã quá khuya rồi, Kiều Ỷ Hạ chỉ dặn nàng nghỉ ngơi sớm rồi rời đi. Lúc quay về nhà thì đã gần mười một giờ. Thu nhập của Kiều Ỷ Hạ không thấp, khu nhà cô ở đương nhiên là cao cấp. Thang máy lên đến tầng mười một, đèn báo hiệu tắt đi. Cô theo thói quen rẽ trái, chuẩn bị mở cửa đi vào, ai ngờ lại va phải một người trong bóng đêm.
"Mẹ ơi!!"
Người hét lên không phải là Kiều Ỷ Hạ mà là người bị cô va phải. Vốn dĩ Kiều Ỷ Hạ không sợ, nhưng lại bị tiếng hét này làm giật mình một chút. Cũng may tiếng hét đủ lớn, làm cho đèn bốn phía sáng lên khiến cô có thể nhìn rõ người trước mặt, nếu không có lẽ cô đã trực tiếp cho người này một cú đấm rồi.
"Đội trưởng Thạch?" Kiều Ỷ Hạ khẽ nhíu mày hỏi.
"Không phải chứ, em đi đâu vậy? Anh gọi cho em cả chục cuộc điện thoại mà em không nghe cái nào, anh còn tưởng em gặp chuyện không may. Thật là, giờ này mới về, làm anh chờ đến ngủ gục luôn." Thạch Vi hiển nhiên còn chưa hoàn hồn, lúc nói xong còn thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Kiều Ỷ Hạ vô thức lấy di động ra, lúc này mới phát hiện bản thân không cẩn thận đã chỉnh về chế độ im lặng. Chẳng qua khi cô nhận được điện thoại của Trần Niệm Vi là chín giờ mười phút, lúc đó không phát hiện cuộc gọi nhỡ nào, cho nên hẳn là Thạch Vi gọi cho cô là lúc sau đó. Thạch Vi thấy cô không nói lời nào, lại tiếp tục bảo: "Mau, không có chuyện gì là tốt rồi, mau mở cửa đi, có việc cần nói với em đây."