Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 20: Chân tướng dần hé lộ
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xuống dưới lầu, tiếng cửa đóng sầm lại, Lộ Tây Trán nhìn đồng hồ. Ừm, không tệ, cũng chưa quá muộn.
Quả nhiên, đập vào mắt Lộ Tây Trán là gương mặt xinh đẹp thanh tú của Kiều Ỷ Hạ cùng với đôi lông mày cau chặt của Thạch Vi. Thạch Vi vẫn giữ thái độ lỗ mãng ấy, vừa vào cửa liền hỏi dồn Lộ Tây Trán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thấy Thạch Vi còn đang rối bời, chưa hiểu đầu đuôi ra sao, Lộ Tây Trán chỉ bảo bọn họ ngồi xuống trước, còn mình thì ngồi trên một chiếc ghế sofa khác.
“Có thể giải bài thi rồi, Kiều.”
Trong lòng Thạch Vi có vô vàn nghi vấn, không kiên nhẫn ngồi nghe hai người này nói những điều anh ta không thể hiểu. Lộ Tây Trán vuốt nhẹ mấy sợi tóc hơi rối, có vài ba sợi lướt qua gò má, toát lên vẻ phong tình đặc biệt.
“Đây là một cuộc trùng phùng giữa anh em sinh đôi biến thành một vụ án giết người hoàn hảo không tì vết.” Trong đầu Kiều Ỷ Hạ hiện lên gương mặt anh tuấn của Trần An Hòa, chợt cảm thấy dòng suy nghĩ bị thứ gì đó cắt ngang, khiến cô khó có thể nói năng lưu loát thành câu. “Mùi nước hoa… đúng, cả túi rác nữa.”
Nghe những lời nói lộn xộn và không rõ ràng của Kiều Ỷ Hạ, Thạch Vi có chút kinh ngạc. Từ trước đến nay, Kiều Ỷ Hạ luôn là người cực kỳ bình tĩnh, có khi một người đàn ông như anh còn không chịu nổi cảnh tượng đẫm máu, vậy mà cô vẫn giữ được vẻ bình thản. Thế mà giờ đây, đến một câu nói cũng trở nên lộn xộn, thật khiến người khác phải hoài nghi. Kiều Ỷ Hạ nhắm mắt, lắc đầu thật mạnh, trong nháy mắt cảm thấy đầu đau như búa bổ, trời đất quay cuồng. Cô đưa tay đè lên huyệt thái dương, kiềm chế cảm xúc của mình.
“Ỷ Hạ, em không sao chứ? Có phải trong người không khỏe không?” Thạch Vi ôm bả vai Kiều Ỷ Hạ, thần sắc căng thẳng nhìn cô.
Không ngờ Lộ Tây Trán lại từ phía đối diện đi đến đứng trước sofa hai người ngồi, bất chợt đẩy tay Thạch Vi ra, tự mình ôm lấy vai Kiều Ỷ Hạ. Cái ôm của Lộ Tây Trán vô cùng ấm áp, dễ chịu hơn cả ánh nắng mùa xuân. Rõ ràng là một người mảnh khảnh như vậy, sao cái ôm lại có thể tràn đầy sức mạnh đến thế.
“Có mùi nước hoa là vì….”
“Không cần suy nghĩ.” Lộ Tây Trán ngắt lời cô, “Cứ để tôi nói.”
Thạch Vi lấy cuốn sổ từ trong túi, bắt đầu ghi chép. Lộ Tây Trán thấy anh đã chuẩn bị sẵn sàng mới một bên ôm Kiều Ỷ Hạ, một bên nói: “Trần An Hòa và Lục Viễn Bình, chính là chồng của Lô Quế Bình, là anh em sinh đôi cùng trứng. Sau khi Lục Viễn Bình sát hại anh trai mình là Trần An Hòa, sau đó đã đóng giả thành ông ta. Lúc trước Trần gia có mùi nước hoa nồng nặc là vì muốn che đậy mùi tử khí bốc lên từ thi thể thối rữa. Lô Quế Bình và Lục Viễn Bình là vợ chồng tình cảm sâu nặng, dù biết không nhiều nhưng vẫn quyết định thay chồng nhận tội, cố gắng phủ nhận quan hệ vợ chồng, dựng lên lời nói dối về mối quan hệ bất hòa. Trần An Hòa và Lục Viễn Bình có tướng mạo cực kỳ giống nhau, dễ gây ra sự nghi ngờ của người khác, cho nên đây cũng là nguyên nhân bà ta tháo bức ảnh xuống. Mà nhang muỗi, cũng là vì bà ta cố ý muốn hướng sự nghi ngờ về phía mình.”
Thạch Vi viết nhanh như rồng bay phượng múa lên cuốn sổ của mình, ghi chép tóm tắt lời Lộ Tây Trán một cách rõ ràng và đầy đủ. Mà Lộ Tây Trán cũng là người hiểu ý người, cố gắng nói chậm lại. Kiều Ỷ Hạ vẫn cảm thấy đầu óc còn choáng váng, nhưng vẫn lắng nghe phân tích của Lộ Tây Trán.
“Sau khi Lục Viễn Bình sát hại Trần An Hòa thì lập tức giết bảo mẫu cùng một công chức ở một tỉnh lẻ. Chúng ta có thể thấy, Cao Minh có thu nhập khá giả, phù hợp với động cơ giết người cướp của của Lục Viễn Bình. Về phần bảo mẫu, tuy thu nhập không thể so với những người làm việc bên ngoài nhưng bà ta ở nhà chủ thuê, chắc chắn đã tích cóp được một khoản không nhỏ. Còn Trần Niệm Cường, là một nạn nhân vô tội trong kế hoạch của Lục Viễn Bình, bởi vì cậu bé đã tận mắt nhìn thấy Lục Viễn Bình giết người, cho nên bị giết để bịt miệng.”
Thạch Vi đâm mạnh cây bút lên cuốn sổ, phẫn uất nói: “Quả thực là cầm thú! Đến anh ruột cùng cháu trai của mình mà cũng có thể xuống tay được, đúng là không phải người!”
Lộ Tây Trán lạnh lùng nhìn Thạch Vi, không nói gì. Thạch Vi ý thức được mình lỡ lời, cười gượng một tiếng, để xua đi sự lúng túng.
“Lục Viễn Bình và Trần An Hòa có ngoại hình giống nhau, nhưng giọng nói khác biệt rất nhiều, đây cũng là nguyên nhân ông ta không chịu mở miệng nói chuyện. Cho dù Trần Niệm Vi không thể phân biệt được vẻ ngoài của cha và chú mình nhưng nhất định có thể nhận ra giọng nói. Lục Viễn Bình có lòng tự trọng rất cao, sau khi ‘biến thành’ Trần An Hòa thì vô cùng chú trọng hình tượng của bản thân, không chỉ xuất phát từ mục đích ngụy trang mà còn vì muốn thỏa mãn lòng hư danh của chính mình.”
Kiều Ỷ Hạ nhàn nhạt lên tiếng: “Đây cũng là nguyên nhân lúc trước Lộ giáo sư nói, chỉ phác họa chân dung tâm lý của hắn ở thời điểm hiện tại?”
Lộ Tây Trán gật đầu: “Ừ. Chúng ta dựa vào lời khai của Trần Niệm Vi và bác sĩ Đào Chính Lâm, ‘Trần An Hòa’ bắt đầu xuất hiện khác thường vào ngày 18 tháng 1, nói cách khác, vào ngày 18 tháng 1, người xuất hiện trước mặt Trần Niệm Vi là Lục Viễn Bình chứ không phải là Trần An Hòa.”
“Đợi một chút.” Lộ Tây Trán khẽ gõ ngón trỏ, vẻ mặt trầm tư, “Chủ nhiệm Đào có nói, Trần An Hòa đi ra ngoài gặp người khác vào ngày 11 tháng 1, vậy trong bảy ngày đã xảy ra chuyện gì? Phải chăng Lục Viễn Bình đã dùng bảy ngày này để chuẩn bị mọi thứ?”
“Đội trưởng Thạch, Lục Viễn Bình cũng có nỗi khổ tâm, nếu không phải vì Trần An Hòa quá tuyệt tình, chắc chắn ông ta sẽ không dùng hạ sách này.” Kiều Ỷ Hạ dùng giọng nói uể oải lên tiếng, chú Trần thanh lịch, phong độ trong trí nhớ của cô đã không còn tồn tại nữa. Cô nhớ Trần Niệm Vi từng nói với mình, cha nàng đã tìm mọi cách bới móc đồ ăn con bé nấu, cô nghĩ Lục Viễn Bình làm vậy không chỉ bởi vì tâm trạng tồi tệ, mà trong đó còn trộn lẫn tâm lý trả thù. Trả thù con gái và gia đình hạnh phúc của Trần An Hòa.
“Về phần túi rác, để vứt xác mà nói, màu đen là lựa chọn tốt nhất, bởi vì dù là màu trắng hay đỏ thì đều có độ trong suốt cao hơn màu đen. Nên tất cả túi nilon màu đen trong nhà Trần gia đều đã được dùng hết cho những lần vứt xác.”
Mãi cho đến đây, ý tưởng của Kiều Ỷ Hạ cùng với phân tích của Lộ Tây Trán trùng khớp một cách kỳ lạ. Nhưng trong lòng cô vẫn còn điều chưa hiểu, ngay lúc cô đang chờ Lộ Tây Trán tháo gỡ những khúc mắc giúp cô thì Lộ Tây Trán lại ngừng phân tích, ngược lại nhìn về phía cô.
“Đừng gấp, tiếp theo tôi sẽ nói đến điều mà cô vẫn còn thắc mắc.” Cánh tay ôm bờ vai Kiều Ỷ Hạ của Lộ Tây Trán càng chặt thêm vài phần, lại một lần nữa bị Lộ Tây Trán đoán trúng suy nghĩ khiến cho Kiều Ỷ Hạ cảm thấy gò má nóng lên. “Sở dĩ có tóc giả là vì Lục Viễn Bình đã dùng nó để cải trang khi đi phi tang xác. Nếu tôi đoán không sai thì ông ta dự định trong lần vứt xác cuối cùng này thì cũng sẽ vứt bỏ tất cả đồ hóa trang.”
Ngay cả Thạch Vi cũng không có cách nào phủ nhận Lục Viễn Bình là một người có tâm tư vô cùng kín đáo và cẩn trọng, ông ta suy tính mọi chuyện rất chu đáo, nếu đem phần tâm tư này dùng cho việc chính nghĩa thì nhất định sẽ là một nhân tài hiếm gặp. Nhưng không phải thiên tài dị bẩm nào cũng cống hiến giá trị của mình cho xã hội. Cuộc sống chưa bao giờ công bằng, ranh giới giàu nghèo đã được định đoạt ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời. Nếu năm đó người bị vứt bỏ không phải Lục Viễn Bình, thì bây giờ ông ta đã có một cuộc đời khác, không ai có thể đoán trước được. Nhưng trên đời này không có nếu như, bởi vì không ai biết trước cha của Trần An Hòa sẽ phát nghiệp giàu có vào tuổi trung niên. Ai cũng không biết trước được một chút sai lầm thời trẻ lại gây nên bi kịch cả đời.
“Lộ giáo sư, chiếc BMW ở dưới chân núi là của Trần gia sao?” Thạch Vi hỏi, Lộ Tây Trán liền khẽ gật đầu. “Tuy rằng chỉ còn khoảng bảy, tám phần giá trị, nhưng nếu đem bán cũng được hơn một triệu, cô nói xem sao Lục Viễn Bình có trong tay một tài sản giá trị như vậy lại không bán đi mà lại đi giết hại nhiều người như thế? Đây không phải là điên rồ rồi sao?”
Lộ Tây Trán nhíu mày, vẫn chưa trả lời, giống như không ngờ Thạch Vi sẽ hỏi đến câu hỏi ngớ ngẩn như vậy. Kiều Ỷ Hạ thấy thế đành phải lên tiếng hòa giải: “Đội trưởng Thạch, bán xe cần nhiều thủ tục, không thể giải quyết xong trong hai ba ngày. Còn nữa, lúc nãy anh cũng đã nói, một chuyện lớn như bán xe sao có thể giấu giếm Trần Niệm Vi. Lục Viễn Bình có thể đợi, nhưng Lô Quế Bình thì không thể chờ đợi được, đây chính là nguyên nhân không bán xe và cũng không báo mất mật mã thẻ ngân hàng. Lục Viễn Bình sẽ dùng cách thức nhanh chóng và trực tiếp nhất, không cần quá nhiều rắc rối, chỉ cần phải thật nhanh. Đối với chúng ta, giết người cướp của có vẻ là hạ sách mạo hiểm mà chỉ kẻ ngu mới làm, nhưng đối với Lục Viễn Bình, ông ta đã sớm không còn để tâm đến sống chết của bản thân nữa. Thứ ông ta để ý, không phải là số tiền của Trần An Hòa mà là sớm có đủ chi phí phẫu thuật cho vợ mình.”
“Trần An Hòa là nhân vật tinh hoa trong giới thượng lưu, số tiền phẫu thuật này đối với ông ta chẳng đáng là bao, vậy mà lại keo kiệt đến thế, trơ mắt nhìn em ruột mình rơi vào cảnh khốn cùng mà không cứu giúp. Đúng là một người kỳ quái!” Thạch Vi nói rồi vội ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp: “Đương nhiên, loại tội phạm này tuyệt đối không đáng để đồng cảm, dù hắn giết người vì mục đích gì thì giết người vẫn là phạm pháp! Mao gia gia từng nói rất hay….”
“Đội trưởng Thạch, chúng ta nên đưa nghi phạm về Cục rồi.” Kiều Ỷ Hạ cắt đứt Thạch Vi đang định thao thao bất tuyệt những lời đạo lý. Từ lúc đi làm đến nay, Thạch Vi đã “giáo dục chính trị” cho cô quá nhiều lần rồi, mỗi lần cũng chỉ lặp đi lặp lại mấy câu này, đến cô cũng có thể đọc làu làu.
Từ lúc Kiều Ỷ Hạ và Thạch Vi bước vào cửa đến bây giờ mới chỉ 15 phút, nhưng đối với Lục Viễn Bình mà nói, 15 phút này lại giống như 15 năm đời người. Bóng tối từ từ nuốt chửng ông ta, cuối cùng đẩy nội tâm ông ta vào nơi cùng cực nhất, hoàn toàn đánh gục ông ta. Thạch Vi vốn còn tưởng rằng tên tội phạm hung hãn, tàn bạo này sẽ kháng cự khi bị bắt nhưng không hề có điều đó, thậm chí trong mắt không có một tia hung ác, ông ta trông lại bình thản đến lạ thường.
Đây không chỉ nằm ngoài dự đoán của Thạch Vi, ngay cả Kiều Ỷ Hạ cũng không lường trước được điều này. Cô nhìn thoáng qua đôi mắt kín đáo, không để lộ sơ hở của Lộ Tây Trán, bờ môi hơi mím lại.
Lộ Tây Trán khoác áo gió dài đi theo bọn họ ra đến cửa. Ngay lúc Thạch Vi mở cửa áp giải Lục Viễn Bình lên xe thì ông ta đột nhiên quay người nhìn về phía Lộ Tây Trán, trong đôi mắt khí phách của ông ta hiện lên một lớp sương mù mờ ảo, khẽ nhếch khóe môi, dùng khẩu hình miệng không tiếng mà nói một câu: “Tôi đã thua cô rồi.”