Chương 27: Cô đi trước đi

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 27: Cô đi trước đi

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô bé này mặc áo khoác da, gia cảnh chắc chắn không tồi, ít nhất người trong nhà rất mực yêu thương cô bé. Sau khi mất tích, người nhà không thể nào không trình báo công an. Vì vậy, cứ bắt đầu điều tra các vụ mất tích từ ba tháng trước là được rồi.
Nơi đây hoang vu tiêu điều, giọng nói trong trẻo mà mạnh mẽ của Lộ Tây Trán vang vọng khắp không gian rộng lớn, hòa cùng mùi hôi thối của xác chết, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, nặng nề. Kiều Ỷ Hạ nhìn về phía chiếc xe đậu cách đó không xa, như thể đang lo lắng cho Lam Tuyết Ngô. Còn Từ Uy thì đang kể cho Lộ Tây Trán một vài chi tiết nhỏ khác.
Họ nhận được tin báo của một người dân thôn cách đây nửa tiếng. Người dân thôn ấy làm nghề khuân vác, cũng không phải người của thôn Lý Gia. Hắn chỉ muốn tiết kiệm 15 phút đường về nhà mà đi tắt qua con đường này. Tuy nói chỗ này hoang tàn vắng vẻ, lại có phần quỷ dị, thế nhưng lá gan của người khuân vác này thực sự rất lớn, cho rằng mình không làm điều gì trái lương tâm thì chẳng cần sợ quỷ ma. Theo như lời hắn kể, chính là thật sự không ngờ sẽ phát hiện ra thứ đáng sợ như thế này ở đây.
Vốn dĩ hắn cũng không dám trình báo, nhưng nghĩ rằng án mạng xảy ra cách thôn mình không xa, nói gì thì nói, trong lòng hắn vẫn thấy sợ hãi. Nếu một ngày chưa bắt được hung thủ, cuộc sống của người dân trong thôn sẽ bị ảnh hưởng. Một ác ma như vậy mai phục quanh thôn, nghĩ thôi cũng đã thấy đáng sợ rồi.
"Đội trưởng, anh còn nhớ Triệu Gia Vinh không?". Một chàng trai lông mày rậm, mắt sáng, mặc đồng phục cảnh sát bước đến bên cạnh Từ Uy, hỏi.
Đôi lông mày Từ Uy chau lại, đáp: "Chính là người ba tháng trước tuyên bố không để chúng ta yên ổn, ông chủ Triệu đó ư? Cậu nghi ngờ đây là đứa cháu gái mất tích của ông ta sao?"
"Vụ án của Triệu Gia Vinh đến nay vẫn chưa có kết quả sao?". Kiều Ỷ Hạ nghe được cái tên này thì không nhịn được lên tiếng hỏi.
Lúc đó, chuyện cháu gái của Triệu Gia Vinh mất tích đã gây xôn xao dư luận, thậm chí còn kinh động đến cấp trên. Triệu Gia Vinh là ông chủ của một công ty bất động sản, gia tài lên đến hàng trăm triệu. Tuy rằng không phải là doanh nghiệp lớn gì nhưng cũng được xem là người có tiền của so với nhiều người khác. Ông ta có hai đứa con trai, con trai cả không may qua đời sớm, con thứ hai chỉ có một cô con gái. Triệu Gia Vinh đối xử với đứa cháu gái duy nhất như bảo bối, nhưng bảo bối lại xảy ra chuyện. Hai cha con ông ta bận rộn công việc xã giao, còn con dâu thì chỉ biết cùng chị em bên nhà mẹ đẻ ăn chơi hưởng lạc, cho nên càng ít ai quan tâm đến cô bé.
Cháu gái Triệu Gia Vinh là Triệu Tiểu Mộc. Một buổi tối sau khi tan học nhưng cô bé vẫn chưa về nhà. Hai cha con nhà họ Triệu bận rộn các buổi tiệc xã giao, con dâu thì đi đánh bài thâu đêm không về. Mãi cho đến hôm sau, Triệu Gia Vinh mới vội vàng hấp tấp chạy đi trình báo. Cũng may Triệu Tiểu Mộc vẫn là trẻ vị thành niên, cho nên vụ án ngay lập tức được thụ lý. Triệu Gia Vinh giận dữ, tuyên bố nếu trong vòng một tuần không tìm thấy cháu gái của ông ta thì sẽ khiến toàn bộ tổ điều tra không được yên ổn.
Nhắc đến Triệu Gia Vinh, Từ Uy cũng thấy mệt mỏi, ảo não phất tay: "Mấy người tổ 8 các cô không biết chuyện này gây ồn ào đến mức nào, đã điều động bao nhiêu nhân lực đâu. Nhưng trái đất này lớn như vậy, làm sao có thể lật tung cả lên được, chỉ có thể xác định phạm vi tìm kiếm tạm thời mà thôi. Nhân phẩm của hai cha con nhà họ Triệu chẳng tốt lành gì, trong ngành cũng đắc tội không ít người. Chúng tôi đều đã điều tra kỹ lưỡng rồi, nhưng căn bản không có chút manh mối nào cả."
"Nhưng mà sau đó cũng không thấy Triệu Gia Vinh đến Cục gây rối nữa." Kiều Ỷ Hạ nói.
Từ Uy khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Cứ tưởng ông ta yêu thương cháu gái bảo bối đến mức nào, ai mà ngờ. Tổ 1 chúng tôi vì vụ án này mà ăn không ngon ngủ không yên suốt cả tháng trời, còn ông ta thì ngược lại. Ban đầu coi như nhiệt tình, sau đó mỗi khi chúng tôi liên lạc, mới nói được vài câu thì đã bảo phải đi nghe điện thoại của người này, tham gia bữa tiệc kia, giống như hoàn toàn vứt cô bé này ra sau đầu rồi. Tôi thật sự nhìn không thấu lương tâm của những kẻ làm kinh doanh này."
"Lúc trước chúng tôi tìm ở rất nhiều nơi, hầu như mọi nơi đông đúc phồn hoa trong thành phố đều đã đi qua, nhưng hết lần này đến lần khác lại quên bẵng đi những vùng hoang vu như thế này." Chàng trai kia lắc đầu nói.
"Lộ giáo sư, cô thấy thế nào?". Từ Uy không nói gì thêm nữa, quay đầu hỏi Lộ Tây Trán.
Ánh mắt Lộ Tây Trán vô cùng trấn tĩnh, lời nói lại tràn đầy sức mạnh, không cho ai chen vào: "Trước tiên hãy tiến hành đối chiếu DNA, sau đó liên hệ người nhà họ Triệu để làm xét nghiệm."
Từ Uy tức thì gật đầu, nói ra suy nghĩ của mình: "Nếu người này thật sự là Triệu Tiểu Mộc, lại cộng với lời Lộ giáo sư nói là do người quen gây án, như vậy hướng điều tra trước đây của chúng tôi không hề sai. Cho dù là bạn học, bạn thân của Triệu Tiểu Mộc, hay những người trong ngành thường xuyên qua lại với cha con nhà họ Triệu, hoặc những người có liên quan, chúng tôi đều đã điều tra kỹ lưỡng rồi, tất cả bọn họ đều có bằng chứng ngoại phạm."
"Vậy bạn trai hoặc bạn bè quen biết qua mạng xã hội thì sao?". Lộ Tây Trán bình tĩnh nói: "Đội trưởng Từ chỉ nhắc đến bạn học hoặc bạn thân, nghĩa là không nghĩ đến bạn trai hoặc đối tượng thầm mến. Đương nhiên, tôi tin rằng, với trình độ chuyên nghiệp của đội trưởng Từ, anh đã tiến hành hỏi thăm những vấn đề liên quan đến người yêu, cũng đã có đáp án nhất định, đưa ra kết luận rằng Triệu Tiểu Mộc đa tài, chăm chỉ học tập, tuyệt đối sẽ không có suy nghĩ yêu đương. Nhưng Triệu Tiểu Mộc là một thiếu nữ đang tuổi trưởng thành, thử hỏi có cô gái nào không nói chuyện yêu đương mà buổi tối sau khi tan học không lập tức về nhà lại đi đến nơi vắng vẻ như thế này? Rất hiển nhiên, nạn nhân đã bị bạo hành ở đây, nếu không sẽ không bị lấy áo khoác che lên mặt như vậy. Nếu không phải chính cô bé tự nguyện thì ai có thể ép một cô gái tâm trí đã trưởng thành đến một nơi như thế này?"
Từ Uy lúc này rõ ràng là vô cùng nóng giận, vừa thở hổn hển vừa lắc đầu. Hắn cũng giống như Thạch Vi, là một người có lòng tự trọng rất cao, nếu không sẽ không vì sĩ diện mà hai người họ xảy ra mâu thuẫn. Lần này Lộ Tây Trán lại như một tiền bối khiến hắn á khẩu không thốt nên lời. Hắn chợt cảm thấy vô cùng mất mặt, một bên là tức giận, một bên là âm thầm trách cứ bản thân đã không suy nghĩ chu toàn.
"Hơn nữa, đội trưởng Từ, mời anh thống kê số lượng chó được nuôi ở vùng lân cận, nhanh chóng cho tôi một bản tư liệu chi tiết."
Lộ Tây Trán hiển nhiên không có ý định ở lại lâu. Sáng nay đã đến Bắc Giao tìm thi thể, cả người một thân mùi lạ, bây giờ càng thêm nồng nặc. Đối với một người có chứng khiết phích mà nói, không nghi ngờ gì nữa, chính là "gặp sương lạnh giữa trời rét", không khác gì tai họa ngập đầu. Nàng nhất định phải trong vòng một giờ đồng hồ tẩy sạch mùi vị quái lạ trên người, thì mới có thể khôi phục tâm trạng bình thường.
"Lộ giáo sư... Lộ giáo sư không phát hiện trên thi thể nạn nhân có vết đạn sao?"
"Đợi đội trưởng Từ chuẩn bị kỹ lưỡng công tác thống kê, tôi sẽ cho anh một lời giải thích."
Nói xong liền xoay người rời đi. Kiều Ỷ Hạ thấy nàng muốn đi thì lập tức gật đầu ra hiệu với Từ Uy, sau đó đi sát sau lưng Lộ Tây Trán, cùng nhau tiến về phía xe. Kiều Ỷ Hạ cúi đầu suy nghĩ về vụ án, cho nên suýt chút nữa thì va vào Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán đang đi bình thường, tự nhiên lại dừng lại làm gì?
Rồi lại nghe thấy giọng nói trong trẻo nhàn nhạt như tiếng gió thổi của người nọ: "Cô đi trước đi."
Kiều Ỷ Hạ cảm thấy ấm áp, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng cười nói: "Chỉ một đoạn đường ngắn như vậy, thật ra cũng không sao đâu."
Lộ Tây Trán không đồng ý, nói: "Đường ngắn, nhưng lá gan của cô cũng nhỏ lắm."
Kiều Ỷ Hạ muốn phản bác, lá gan của cô đâu có nhỏ, trước đây đội trưởng Thạch còn thường xuyên tán thưởng cô gan dạ hơn nhiều đàn ông nha. Chẳng qua là cô trời sinh sợ chó mèo mà thôi. Nhưng mà cô cũng không nỡ phá hỏng bầu không khí tốt đẹp này, cố nuốt xuống lời muốn nói.
Lam Tuyết Ngô quả nhiên ngoan ngoãn ngồi trên xe. Chẳng qua trong lúc đó, cô nhóc cũng nhiều lần muốn mở cửa xe lao ra xem một cái. Ai ngờ chiếc xe này rất kỳ lạ, sau khi bị chị khóa lại thì cô bé ở trong xe không thể mở được, khiến cho cô nhóc buồn bực không thôi. Đừng trông Lam Tuyết Ngô thoạt nhìn giống như một thiếu nữ yếu đuối, kỳ thực nội tâm lại vô cùng cuồng dã, từ nhỏ đã yêu thích không buông tay những sách vở liên quan đến thi thể giải phẫu. Chỉ tiếc là chưa có cơ hội được tận mắt nhìn thấy. Bây giờ thấy cơ hội đã gần ngay trước mắt vậy mà cô bé chỉ có thể bỏ lỡ, trong lòng đương nhiên tiếc nuối không thôi.
Lam Tuyết Ngô đeo tai nghe, lẩm nhẩm hát theo điệu nhạc trong điện thoại, nghiêng đầu nhìn nghiêng gương mặt của Lộ Tây Trán, cảm thấy cả thị giác lẫn thính giác đều vô cùng hưởng thụ.
"Lam Lam." Nghe Kiều Ỷ Hạ gọi mình, Lam Tuyết Ngô tháo tai nghe xuống lắng nghe chị mình nói, "Ở nhà chị một mình có sợ không?"
"Có gì mà phải sợ, chẳng phải chị không biết từ nhỏ em đã gan dạ rồi sao." Lam Tuyết Ngô cười một cái, "Hơn nữa em cũng đã hơn hai mươi tuổi, em biết chị công việc bận rộn, không có thời gian chơi với em. Nhưng mà không sao, em có thể tự đi chơi vài ngày rồi về nhà, không cần chị để ý đến em đâu."
"Là thế này, Lam Lam, gần đây chị phải làm việc ở chỗ Lộ giáo sư, không thể về nhà với em, em đừng giận dỗi nhé." Kiều Ỷ Hạ suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói rõ sự thật cho em gái mình.
Lam Tuyết Ngô vậy mà cực kỳ hiểu chuyện, gật đầu nói: "Dạ, không sao cả. Hai chị một người là giáo sư, một người là cảnh sát, khẳng định phải giúp đỡ lẫn nhau mà. Chị không cần lo lắng cho em, nếu em có chuyện gì cần thì sẽ gọi điện cho chị."
Lộ Tây Trán nhắm mắt nãy giờ đột nhiên chậm rãi mở ra. Nàng khoanh tay trước ngực, ngón tay thon dài có tiết tấu gõ gõ lên cánh tay của nàng.
"Vụ án lần này do tổ 1 phụ trách, Kiều cảnh quan không cần quá lo lắng. Tôi nghĩ nếu có chuyện gì thì người đầu tiên đội trưởng Từ liên hệ sẽ là tôi." Khóe mắt và đuôi lông mày Lộ Tây Trán đều nhiễm ý cười nhàn nhạt, "Cho nên, về nhà với em gái cô đi, đây là lựa chọn tốt nhất."
Kiều Ỷ Hạ giận quá hóa cười, nhưng không nói lời nào. Ngược lại, Lam Tuyết Ngô thì càn rỡ cười lớn. Dù sao lời của Lộ Tây Trán có mục đích đuổi người vô cùng rõ ràng, còn lời nói lúc nãy của Kiều Ỷ Hạ lại mang ý khác. Lam Tuyết Ngô nhìn chị gái mình bị người khác ức hiếp thì một mặt cảm thấy đây là chị ấy bị báo ứng, một mặt lại vui vẻ vì cuối cùng cũng có thể thấy chị mình có bạn để trêu chọc lẫn nhau.