Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 29: Đã lâu không gặp
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời của Lộ Tây Trán, ngoài mặt như ám chỉ về gia cảnh của Kiều Ỷ Hạ, nhưng với sự tinh ý và nhạy cảm trời phú của Kiều Ỷ Hạ, đương nhiên không thể nào không nhận ra hàm ý sâu xa bên trong lời nói đó. Hóa ra Lộ Tây Trán có chút không hài lòng về việc cô không mặc bộ quần áo nàng đã chuẩn bị, và giờ đây nàng mới khéo léo bộc lộ điều đó. Nghĩ đến đây, Kiều Ỷ Hạ cũng nhận ra hành động của mình có phần không đúng, dù sao Lộ Tây Trán cũng có ý tốt, dù không có ý định mặc, ít nhất cô cũng nên báo cho nàng một tiếng.
Dù sao thì quần áo cũng đã đổi rồi, nếu bây giờ giải thích lại trở nên thừa thãi.
Kiều Ỷ Hạ không nói nữa, một mặt cô hiểu được sự hờn dỗi ẩn chứa trong lời Lộ Tây Trán, mặt khác cô cũng không muốn nói nhiều về gia đình mình.
Lộ Tây Trán nhìn dáng vẻ yên tĩnh dọn dẹp chén đũa của cô, vừa nghiêm túc vừa xinh đẹp, đương nhiên nàng cũng không miễn cưỡng thêm. Vốn dĩ nàng cũng chẳng mấy hứng thú với chuyện riêng tư của người khác.
“Lộ giáo sư.” Nghe cô gọi mình, Lộ Tây Trán dừng bước, đứng trên bậc thang nghiêng đầu nhìn cô, “Tôi muốn đến viện tâm thần một chuyến.”
Thật ra thì từ lúc nhận được cuộc điện thoại sáng nay, Kiều Ỷ Hạ đã rất muốn đến gặp Trần Niệm Vi. Tuy rằng mình không thể làm gì, nhưng ít ra cũng có thể cho cậu ấy một cái ôm đầy sức mạnh, để cậu ấy biết mình không hề đơn độc chống chọi với thế giới đầy chông gai này. Nhưng do sáng phải cùng Lộ Tây Trán đến Bắc Giao, buổi chiều lại vì Lộ Tây Trán vội vã muốn tắm rửa mà đành phải trì hoãn. Kiều Ỷ Hạ nghĩ thời gian có hạn, nếu bỏ lỡ hôm nay, e rằng sau này sẽ khó gặp lại Trần Niệm Vi.
“Tôi đi với cô.”
Kiều Ỷ Hạ gật đầu, không nói thêm lời nào, nàng lên lầu, còn cô đi về phía phòng bếp, một cách tự nhiên và bình thản.
Thay xong quần áo, chỉnh trang tóc tai, đi xuống đã thấy Lộ Tây Trán đứng chờ ở cầu thang. Kiều Ỷ Hạ nhìn chiếc túi màu bạc tinh xảo trong tay nàng, bên trong có vẻ đựng rất nhiều đồ, vì cô thấy nó căng phồng. Lộ Tây Trán thấy cô đi xuống, liền đưa chiếc túi cho cô: “Cầm lấy.”
“Đây là gì?”
“Một ít quần áo, tôi chưa từng mặc qua, mùa này có lẽ sẽ mặc vừa.” Lộ Tây Trán vừa bước về phía cửa vừa nói: “Lẽ nào cô định tay không đến đó?”
Thật không ngờ vị giáo sư thanh cao kiêu ngạo, xa lánh thế tục lại am hiểu đạo lý đối nhân xử thế đến vậy. Thế nhưng Kiều Ỷ Hạ đương nhiên không hề có ý định đi tay không đến đó, Trần Niệm Vi thích bánh kem, cô định trên đường sẽ mua bánh cho nàng. Nhưng với tính cách của Lộ Tây Trán, nếu lần này cô đưa ra lựa chọn khác, e rằng sẽ khiến nàng không vui.
Sau khi vào gara, Lộ Tây Trán trực tiếp đi về phía ghế lái, nhưng Kiều Ỷ Hạ đương nhiên không đồng ý.
“Buổi tối không dễ lái xe.” Lập tức mở cửa không nói lời nào liền ngồi vào.
Chờ sau khi khởi động xe, Lộ Tây Trán tỏ vẻ không thèm để ý, thản nhiên nói: “Đơn giản chỉ là không tin kỹ thuật lái xe của cô thôi.”
Kiều Ỷ Hạ khẽ cong khóe môi, trêu đùa: “Lộ giáo sư đã từng nghe qua câu chuyện giấu đầu lòi đuôi chưa?”
“Trên đời này luôn có vài người thích tự mình đa tình.” Lộ Tây Trán thản nhiên đáp lại.
Kiều Ỷ Hạ không giống người khác, cô không sợ Lộ Tây Trán, thậm chí lúc ở chung với Lộ Tây Trán cũng không phải lúc nào cũng ở thế yếu. Dám thỉnh thoảng trêu chọc nàng, mối quan hệ giữa cô và nàng không giống cấp trên cấp dưới mà thiên về bạn bè hơn. Ban đầu Lộ Tây Trán sẽ bài xích cảm giác kỳ lạ này, bởi vì nàng không cần bạn bè, thế giới của nàng chỉ cần một mình nàng là đủ, không cần ai khác quấy rầy.
Trong xe bật một bản dương cầm êm tai, Kiều Ỷ Hạ ngồi trên ghế sau, bởi vì nhiệt độ trong xe ấm áp mà khiến cho mí mắt cô bắt đầu díp lại.
“Kiều.”
Ngay lúc Kiều Ỷ Hạ muốn chìm vào giấc ngủ thì giọng nói Lộ Tây Trán truyền đến, khiến cô đột nhiên mở bừng mắt. Kiều Ỷ Hạ khẽ lắc đầu, hỏi: “Đến rồi?”
“Đừng ngủ.”
Nghe nàng nói như vậy, tinh thần Kiều Ỷ Hạ quả nhiên tỉnh táo hẳn lên, “Chị muốn nói chuyện phiếm với em sao, Lộ giáo sư?”
“Nhiệt độ trong xe cao, nếu bây giờ cô ngủ, lát nữa khi xuống xe nhất định sẽ bị cảm. Đây là chuyện bình thường.” Lộ Tây Trán xoay vô lăng, ngoài cửa sổ là dòng xe cộ đông đúc.
Không ai nói thêm gì nữa, mãi cho đến viện tâm thần, tâm trạng của Kiều Ỷ Hạ đều rất tốt, cũng không còn buồn ngủ nữa. Không chỉ riêng Lộ Tây Trán, với Kiều Ỷ Hạ, cảm giác khác thường này cũng là một trải nghiệm đặc biệt. Từ khi cô còn bé, cô thường bị những đứa trẻ cùng tuổi gọi là quái nhân, vì tính cách cô lập dị, không thích gần gũi người khác, lại thường xuyên cáu giận vì những chuyện nhỏ nhặt. Dần dần không ai muốn đến gần cô, và cô cũng hình thành thói quen sống một mình.
Nhưng dù là tình bạn hay tình yêu, hai người họ giữa lúc đó như những thỏi nam châm vô hình, tính cách hợp nhau thu hút lẫn nhau, khiến cả hai vô tình xích lại gần nhau, một sức mạnh mãnh liệt mà bất cứ ai cũng không thể kháng cự.
Trên đời này luôn sẽ có rất nhiều người đang hạnh phúc, trong thế giới rộng lớn này có một gia đình nguyên vẹn, hoàn mỹ như bao người khác. Nhưng trên thế giới này cũng có những người kém may mắn, cũng giống như việc bác sĩ Tống đã tiến hành kiểm tra đối chiếu mẫu DNA của bảo mẫu và Cao Minh, nhưng lại không thể liên lạc được với người thân để xác nhận, bởi vì họ đã sớm không còn mái nhà để về.
Cũng giống như thế, trên thế giới này có một vài người bề ngoài vẻ vang, nhưng nội tâm lại cô độc trải qua từng ngày, ví như Kiều Ỷ Hạ, ví như Lộ Tây Trán.
Mới hơn một ngày ngắn ngủi mà Trần Niệm Vi giống như đã hoàn toàn biến thành người khác. Nàng mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, bị các y tá đè xuống giường tiêm thuốc an thần, tiếng gào thét thê lương xuyên qua màn đêm, thấm vào trái tim Kiều Ỷ Hạ.
Nhìn Trần Niệm Vi đã hoàn toàn sụp đổ, Kiều Ỷ Hạ không đủ dũng khí tiến lên cho nàng một cái ôm ấm áp, chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng.
Đợi sau khi Trần Niệm Vi ngủ rồi, Kiều Ỷ Hạ mới đến gần, ngồi xuống cạnh giường, vươn tay vén những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi của nàng ra sau tai. Đây không phải là lần đầu tiên Kiều Ỷ Hạ nhìn thấy bệnh nhân tâm thần, cô biết rõ những người mắc bệnh tâm thần phải sống trong đau khổ và tuyệt vọng như thế nào, chán nản thất vọng trải qua quãng đời còn lại. Nhớ đến hồi còn học cấp ba, Trần Niệm Vi dẫn cô về nhà, ăn những món ăn do cha nàng làm, Trần Niệm Vi cười hạnh phúc, Trần An Hòa mỉm cười hiền hậu. Những ký ức đó dường như đã rất lâu, rất lâu rồi.
Sau khi thăm Trần Niệm Vi, tâm trạng của Kiều Ỷ Hạ rõ ràng sa sút hơn nhiều, lúc đi đường không để ý, cô bị một nữ bệnh nhân trung niên mặc quần áo xanh trắng chặn đường giật tóc. Người phụ nữ kia kêu khóc gào thét đòi chồng bà ta đến, trông cực kỳ đáng sợ. Các y tá luống cuống, chỉ đành tiến lên muốn kéo bà ta ra.
“Buông tay.” Giọng nói trầm thấp mà mạnh mẽ của Lộ Tây Trán vang lên, nói với hai y tá. Người phụ nữ kia nắm tóc Kiều Ỷ Hạ, nếu họ kéo bà ta, chỉ có thể khiến bà ta càng làm Kiều Ỷ Hạ đau hơn.
“Chồng của bà ở phía sau bà kìa, bà nhất định muốn để hắn nhìn thấy bộ dạng đanh đá, tùy tiện của bà sao?”
Không ngờ một câu nói đơn giản như thế lại khiến người phụ nữ tin sái cổ, buông tay quay người bỏ chạy. Lộ Tây Trán đi đến nói với Kiều Ỷ Hạ: “Còn không mau đi.”
Kiều Ỷ Hạ vuốt nhẹ mái tóc của mình, người đàn bà kia thật sự dùng rất nhiều sức, khiến da đầu cô tê dại, đau nhức mơ hồ, cho nên cô bất giác đi chậm hơn một chút. Nhìn Lộ Tây Trán không hề giảm tốc độ đi phía trước, cô kéo nhanh bước chân, giật lấy chìa khóa xe trong tay Lộ Tây Trán, nói muốn tự mình lái.
Lộ Tây Trán một lần nữa giật chìa khóa về, nói: “Tôi còn chưa muốn chết sớm khi còn trẻ.”
“Lộ giáo sư vẫn luôn nói lời cay nghiệt như vậy.” Kiều Ỷ Hạ hừ lạnh một tiếng, không hiểu sao lại buột miệng nói ra những lời này.
Lộ Tây Trán vốn đang bước đi bỗng dừng lại, bàn tay nắm chặt thành quyền, chìa khóa xe bị nàng siết chặt trong tay, nàng hít sâu một hơi, bóng đêm khiến người ta không thể nhìn rõ đôi lông mày đang nhíu chặt của nàng.
“Tôi chưa từng bảo các người phải khoan dung cho sự cay nghiệt của tôi.”
Giọng nói của nàng vừa nhẹ nhàng vừa lạnh nhạt, bên trong thậm chí còn mang theo một nỗi đau thương chưa từng thấy. Kiều Ỷ Hạ chưa từng nghe thấy Lộ Tây Trán dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện, giờ phút này, nàng không còn là Lộ giáo sư cao cao tại thượng, không ai sánh bằng kia, mà giống như cô gái nhà bên, một cô gái với đầy đủ hỉ nộ ái ố như người thường.
Mà “các người” trong lời của nàng, Kiều Ỷ Hạ không biết là chỉ ai, cũng không ai biết được.
Bầu không khí trong xe không quá tốt, Kiều Ỷ Hạ khoanh tay nhìn cảnh vật lướt nhanh bên ngoài cửa sổ, Lộ Tây Trán im lặng lái xe, trên gương mặt thanh tú lạnh lùng không có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, mãi cho đến khi gần về đến nhà, Lộ Tây Trán mới lên tiếng: “Không cần tỏ ra vẻ đau đáu thế sự như vậy, còn rất nhiều bản án chờ cô phá, còn rất nhiều người đang mắc kẹt trong biển lửa chờ cô giải cứu.”
“Ừ.” Kiều Ỷ Hạ thản nhiên đáp lời, biết rõ nàng nói không sai, nhưng vẫn không cách nào hoàn toàn đồng tình, “Tôi biết.”
“Ngày mai cô nên rời đi.”
Nàng lại một lần nữa muốn đuổi cô đi. Nhưng lần này Kiều Ỷ Hạ không nói gì, chỉ thông qua gương chiếu hậu nhìn ánh mắt nàng, sau đó khẽ hít một hơi rất nhỏ mà không ai có thể nghe thấy. Cô nghĩ, đã thật sự đến lúc nên rời đi rồi.
Xe đột nhiên thắng gấp, Kiều Ỷ Hạ suýt chút nữa thì đập mặt vào lưng ghế trước, Lộ Tây Trán lái xe rất ổn định, trên đường đến viện tâm thần lúc nãy, cô đã nhận ra điều này. Cho nên sự cố bất ngờ lần này khiến cô có chút lo lắng, cô nghiêng người lên phía trước, lo lắng hỏi: “Lộ giáo sư, chị không sao chứ?”
Kiều Ỷ Hạ nhìn gương mặt nghiêng Lộ Tây Trán, ánh đèn bên trong xe không đủ sáng, nhưng đủ để cô nhìn rõ nét mặt nàng. Cô chú ý đến đôi mắt Lộ Tây Trán đột nhiên mở lớn, gương mặt xinh đẹp kia đã không còn lạnh như băng, thay vào đó là vài phần kinh ngạc và sợ hãi. Kiều Ỷ Hạ nắm chặt bả vai Lộ Tây Trán trấn an vài câu, nhưng nhìn Lộ Tây Trán, dường như nàng hoàn toàn không nghe thấy gì.
Mãi cho đến khi người lái chiếc xe đối diện mở cửa bước xuống, hai bàn tay đang nắm vô lăng của Lộ Tây Trán càng lúc càng siết chặt, đến nỗi khớp xương trắng bệch. Kiều Ỷ Hạ mượn ánh đèn pha của chiếc xe đó nhìn ra ngoài, nhưng lại không nhìn rõ mặt của người lái chiếc xe kia cho lắm, chỉ thấy dáng người nhỏ nhắn, yểu điệu. Nơi này cách quốc lộ không xa, nhưng vẫn là vùng ngoại thành, bình thường rất ít xe đi ngang qua đây, nhưng chiếc xe đột nhiên xuất hiện này, cùng với người kia đang chậm rãi tiến đến gần xe Lộ Tây Trán, rốt cuộc có lai lịch ra sao?
Cuối cùng, người kia cũng dừng lại bên cạnh xe. Lộ Tây Trán mở cửa, theo tiếng cửa đóng sập, ngăn cách nàng và Kiều Ỷ Hạ ở hai thế giới trong và ngoài xe.
Bốn mắt nhìn nhau, cô gái xinh đẹp, phong thái yểu điệu trước mặt khẽ hé môi, nở nụ cười mê hoặc lòng người, nói: “Tây Trán, đã lâu không gặp.”