Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 45: Ngủ Ngon, Thương Thương
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không đợi Kiều Ỷ Hạ kịp phản ứng, Lộ Tây Trán như sực nhớ ra điều gì, đột nhiên lớn tiếng, siết chặt hộp sữa trên tay: "Dừng xe!"
Dù Kiều Ỷ Hạ không hiểu chuyện gì nhưng vẫn lập tức dừng xe. Lộ Tây Trán mở cửa sau, đi đến phía trước, rồi mở cửa xe bên phía Kiều Ỷ Hạ đang ngồi, lạnh lùng bảo cô xuống xe. Đây là điều khiến Lộ Tây Trán bực bội, thậm chí là tức giận. Nàng vậy mà quên mất Kiều Ỷ Hạ không lâu trước đó còn bị thương, vết thương còn chưa hồi phục hoàn toàn, vậy mà nàng còn mặc kệ để cô ấy lái xe giữa đêm khuya.
Nhìn thấy hai hàng lông mày của Lộ Tây Trán vì tức giận mà nhíu chặt, Kiều Ỷ Hạ ngoan ngoãn xuống xe, ôm lấy bờ vai nàng, muốn nói mình không sao. Cho đến nay, thể chất của Kiều Ỷ Hạ đều rất tốt. Từ khi đi làm đến giờ, đây cũng không phải lần đầu tiên cô bị thương, cô đã sớm quen với điều đó. Có một số chuyện không thể nuông chiều bản thân, nếu không sức khỏe sẽ ngày càng yếu đi.
"Kiều Ỷ Hạ, có phải em không muốn sống nữa không?"
Kiều Ỷ Hạ nhún vai: "Tôi giống chị, tôi cũng không yếu ớt đâu."
"Đây không phải là vấn đề yếu ớt hay không, mà là em có coi trọng tính mạng của mình hay không. Em không thoải mái thì có thể nói, không cần phải cố thể hiện. Ở trước mặt tôi, em căn bản không hề hoàn toàn thả lỏng, muốn làm gì cũng phải suy nghĩ, nói gì đến tình yêu chứ." Nụ cười trên mặt Kiều Ỷ Hạ dần ảm đạm, có vài phần áy náy. Lộ Tây Trán nhìn thấy cô như vậy thì cũng có chút không đành lòng, làm dịu giọng điệu nói: "Được rồi, lên xe ngồi đi."
Cũng may mới lái chưa bao lâu, nếu không, Lộ Tây Trán thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Kỳ thực chính Lộ Tây Trán cũng không biết mình đang bực bội chuyện gì, là bực bội Kiều Ỷ Hạ cố gắng chống chọi, giữ thể diện, hay là bực bội bản thân vậy mà quên mất chuyện đáng lẽ phải nhớ kỹ. Hay là, bực bội cô ấy căn bản không thật lòng thật dạ với mình. Thế nhưng, ai có thể quy định Kiều Ỷ Hạ nhất định phải thật lòng thật dạ với nàng sau khi đã bị nàng cự tuyệt chứ.
Bầu không khí trên xe không tốt lắm, Lộ Tây Trán lại khôi phục vẻ lạnh lùng băng giá trước kia, Kiều Ỷ Hạ cũng không muốn nói chuyện. Nhiệt độ trong xe luôn ổn định ở mức 25 độ, cực kỳ ấm áp, nhưng hình như không thể làm ấm trái tim hai người con gái này.
Rốt cuộc thì thân thể của Kiều Ỷ Hạ vẫn còn hơi yếu, người xưa có câu thương gân động cốt cần trăm ngày, cô ấy mới chưa được nửa tháng đã xuất viện, làm sao có thể dồi dào sức sống được. Nhìn thấy bờ môi Kiều Ỷ Hạ đã trắng bệch, trong lòng Lộ Tây Trán càng năm vị tạp trần. Nhưng chung quy thì vẫn là một cô gái dịu dàng có hàm dưỡng, tuy rằng giữa hai người có chút không thoải mái, nhưng Kiều Ỷ Hạ cũng không phải người nhỏ mọn, đương nhiên sẽ không so đo tính toán với nàng. Vẫn chúc nàng ngủ ngon, bảo thời gian không còn sớm, nếu không có chuyện gì khác muốn nói thì cô ấy muốn về phòng nghỉ ngơi. Cũng không nhắc đến chuyện đánh cược lúc chiều.
Trên thực tế, dù là ai, cũng sẽ không coi tất cả những gì xảy ra đêm nay thành một trò đùa của riêng một người. "Hạ." Lộ Tây Trán gọi cô, đi đến bên cạnh cô, "Em theo tôi vào đây một lát."
Không rõ nguyên do, hai người một trước một sau đi lên lầu. Sau đó, Kiều Ỷ Hạ đi theo Lộ Tây Trán tiến vào một căn phòng bí mật. Sau khi đóng cửa, đập vào mắt Kiều Ỷ Hạ là một bầu không khí âm trầm, nặng nề. Cô không thể tin được, Lộ Tây Trán có chứng ám ảnh cưỡng chế và khiết phích vậy mà có thể cho phép căn phòng của mình bừa bộn, lộn xộn đến thế. Trên tường có dán giấy note, trên đó viết đầy những phân tích vụ án, còn có số liệu. Trên mặt đất là những túi ni lông đựng ảnh chụp, không có chỗ đặt chân xuống. Trên chiếc bảng đen là những mũi tên và tên người phức tạp, khiến cô hoa mắt.
Trong phòng có ba cái bảng đen, Kiều Ỷ Hạ nhạy bén đi đến chiếc bảng ở hướng bắc, nhìn những cái tên bên trên. Hóa ra, trong mấy ngày cô ấy bị thương nằm viện, Lộ Tây Trán vẫn luôn âm thầm điều tra vụ án của Thôi Đình.
Đinh Nguyên bị bắt vì gây rối nơi công cộng và cố ý gây thương tích cho người khác, nhưng vì không có chứng cứ trực tiếp cho thấy hắn có liên quan đến vụ án Thôi Đình, cho nên sau mười ngày đã được thả tự do.
"Căn cứ báo cáo khám nghiệm tử thi, rất rõ ràng, khi còn sống trên cơ thể Thôi Đình không có dấu hiệu bị bạo hành nào, trong dạ dày cũng không có dấu vết của thuốc còn sót lại." Lộ Tây Trán thản nhiên nói.
Kiều Ỷ Hạ gật đầu: "Lúc chúng tôi đến hiện trường, tay chân của cô ấy đều bị cột chặt, nhưng thứ dùng để cột cô ta không phải là dây thừng chúng ta thường thấy, mà là vụn vải được xé nhỏ. Sau khi khám nghiệm thì biết đó là vải được xé từ quần áo của cô ấy. Hung thủ cực kỳ giảo hoạt, cắt đứt mọi hướng điều tra của chúng ta." Nếu như là dây thừng thì bọn họ có thể thông qua chất liệu dây thừng để điều tra nơi bán nó, nhưng thay vào đó, hung thủ lại dùng vải, chuyện này đã gia tăng độ khó cho quá trình điều tra.
"Tôi đã gặp Đinh Nguyên." Khi Kiều Ỷ Hạ còn nằm viện, nàng đã đến gặp Đinh Nguyên một lần, cũng đã nói chuyện với hắn. "Còn có Thẩm Hà và Giang Tư Lự."
Lộ Tây Trán tiếp tục nói: "Tôi tin, nếu tôi đủ khả năng phát hiện thì em cũng đã phát hiện ra rồi. Thế nhưng..." Lộ Tây Trán bỗng nhiên thay đổi chủ đề: "Tôi theo Thạch Vi về quê Thôi Đình một chuyến. Tuy rằng Thôi Đình ham tiền nhưng trong lòng vẫn không quên Đinh Nguyên, lúc nói chuyện với mẹ mình đều nhắc đến hắn. Con gái da mặt mỏng, sau khi chia tay đương nhiên ngại gặp bạn trai cũ, vì vậy cô ta thông qua người trong nhà để nghe ngóng tình hình gần đây của Đinh Nguyên. Áy náy cũng được, lo lắng cũng được, tóm lại tình cảm Thôi Đình dành cho Đinh Nguyên không hề đơn giản như vậy."
"Ý của chị là muốn nói, chúng tôi đã tìm nhầm hướng? Hay hoài nghi sai người rồi?" Kiều Ỷ Hạ hỏi.
"Hạ." Lộ Tây Trán nhìn cô, trong mắt lộ ra sự nghiêm túc và cẩn thận: "Kỳ thực trong lòng em đã sớm có rất nhiều suy đoán về tội phạm, cứ nói ra khả năng mà em thấy lớn nhất, không cần cố kỵ gì cả."
Đinh Nguyên có thể từ chối không thừa nhận, mỗi người đều có một cách từ chối khác nhau, nhưng ngôn ngữ cơ thể của họ đã bộc lộ suy nghĩ sâu trong nội tâm, điều này không thể nghi ngờ. Nhất là với Lộ Tây Trán, người có kiến thức sâu rộng về tâm lý học. Nàng không chỉ có thể nhìn thấu tâm tư của một người, mà còn có thể nắm lấy nhược điểm của người đó, tìm được cách hữu hiệu nhất để buộc hắn lộ ra những điều che giấu. Thông qua tiếp xúc, Lộ Tây Trán phát hiện Đinh Nguyên là người có hai mặt nhân cách. Có lúc hắn sẽ hung bạo không thể kiềm chế, có lúc hắn lại như một đứa trẻ sơ sinh. Trong lúc nói chuyện, Đinh Nguyên thường xuyên cắn móng tay, đây là phản ứng theo bản năng. Tuy rằng sau khi hắn nhận ra thì đã cố gắng khống chế, nhưng động tác theo quán tính thì không thể che giấu được. Động tác này trong tâm lý học gọi là "Yếu tố kích thích giả làm trẻ em", mà điều này chứng tỏ, hắn là một người cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, khao khát được quan tâm và bảo vệ, đồng thời cũng là người rất dễ bị người khác thao túng, là người không có chủ kiến.
"Từ thi thể Thôi Đình có thể cho thấy hai khả năng. Một là, trước tiên cột cô ta vào ghế, sau đó mới giết chết, còn không thì chính là hoàn toàn ngược lại. Tôi còn chưa thể xác định việc nào trước việc nào sau, nhưng nếu như là khả năng thứ nhất, muốn trói cô ta mà không cần bất kỳ ai hay ngoại lực nào trợ giúp, vậy thì tôi chỉ nghĩ tới một khả năng." Kiều Ỷ Hạ mím môi, nhìn thần sắc ôn hòa của Lộ Tây Trán, chậm rãi nói: "Thủ pháp giết người bằng tâm lý ám thị." Sau khi nói xong Kiều Ỷ Hạ lại lắc đầu: "Nhưng chuyện này quá trừu tượng và quá hoang đường, cho dù là thật thì nhìn từ góc độ pháp luật sẽ được xem là vô tội."
Lộ Tây Trán không nói đúng cũng không nói sai: "Em nhìn đi." Nàng chỉ vào một bản kế hoạch màu trắng được dán trên tường, trên đó dán đầy ảnh chụp của hiện trường vụ án. "Em nhìn đi, trên ngón tay Thôi Đình có vết máu rất nhạt, cho thấy đã bị kim đâm, hoặc là có vật gì sắc bén cứa qua. Rất rõ ràng, đây không phải là cô ta tự làm, mà là do người bên cạnh." Kiều Ỷ Hạ gật đầu. Đây chính là chứng cứ tốt nhất thu được ở hiện trường, cô cũng không dưới một lần thảo luận chuyện này với Thạch Vi và Thương Lục. "Hung thủ dùng cách này để hành hạ cô ta, chính là muốn để cô ta chịu đau đớn về mặt tâm lý, nhưng lại không đến mức phải chết."
"Hơn nữa, Hạ. Hình như em đã quên mất một điểm rất quan trọng." Lộ Tây Trán một tay chống cằm, như đang suy nghĩ điều gì đó, nói với Kiều Ỷ Hạ: "Hung thủ vì sao có thể gây án trong nhà Thôi Đình? Nếu như nói hung thủ theo dõi Thôi Đình, sau đó lẻn vào thì cách giải thích này cũng quá hoang đường. Khoảng cách từ thang máy đến căn hộ có đến hơn mười mét, một cô gái như Thôi Đình, có quan hệ với nhiều ông lớn, cô ta sẽ hiểu rõ những phu nhân nhà giàu rảnh rỗi này sẽ hận cô ta. Cho nên chỉ có một khả năng, hung thủ nhất định là người Thôi Đình quen biết."
Kiều Ỷ Hạ nhíu mày, hơi thở trở nên dồn dập, đúng rồi, cô ấy sơ suất quá, vậy mà quên mất một chi tiết quan trọng như vậy. Chắc chắn lúc hung thủ nhấn chuông cửa nhà Thôi Đình, Thôi Đình thấy là người quen nên mở cửa, hoặc là, hắn ta có chìa khóa nhà Thôi Đình! Kể từ đó, người gây án có thể loại trừ vợ con của những thương nhân có quan hệ với Thôi Đình.
"Đương nhiên, trước mắt chỉ có vậy, tất cả những điều này cũng chỉ là suy đoán." Lộ Tây Trán khoanh tay nói tiếp: "Từ lúc tôi tiếp xúc với vụ án này đến nay đã được nửa tháng, nhưng vẫn không thể tìm ra chứng cứ trực tiếp. Từ phương diện nào đó mà nói, tôi đã thất bại."
Lộ Tây Trán đã từng nói, nếu như một vụ án mà tiêu tốn của nàng hơn một tuần, thì nàng đã thất bại rồi. "Chẳng qua, tôi vẫn chưa giúp em tìm được đáp án, cho dù là thất bại, tôi vẫn sẽ tiếp tục điều tra."
Kiều Ỷ Hạ đột nhiên ôm chặt nàng vào lòng. Lộ Tây Trán vốn còn đang chống cằm suy nghĩ, có chút hoảng sợ, rồi lại nghe Kiều Ỷ Hạ nói bên tai: "Lộ Tây Trán, chị vì cái gì phải mạnh miệng như vậy. Rõ ràng là đã động lòng với tôi, nhưng vẫn e ngại lòng tự trọng cao ngạo của bản thân mà từ chối tôi, có phải chị rất đắc ý không!"
Lộ Tây Trán đẩy cô ra, vuốt mái tóc của mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng sắc mặt vẫn không thể khống chế mà ửng hồng. "Em bớt tự mình đa tình đi, tôi chỉ niệm tình bạn bè của chúng ta mà thôi, giúp em một chút trước khi em từ chức. Chuyện này không liên quan đến việc tôi có thích em hay không. Hơn nữa, tìm không được đáp án, em bảo đường đường là một chuyên gia tâm lý học như tôi thì phải đặt thể diện ở đâu."
"Tốt nhất là như vậy." Kiều Ỷ Hạ kìm nén nụ cười, gật đầu: "Lòng tự tôn của tôi cũng rất mạnh, từng bị cự tuyệt một lần, tôi sẽ không muốn thử lần thứ hai. Cho nên, không cần sau khi từ chối tôi rồi mới phát hiện, kỳ thực chị cũng muốn chấp nhận tôi." Lộ Tây Trán không nói chuyện, vẫn là dáng vẻ phúc hắc khiến người ta muốn đấm cho một cái. Còn Kiều Ỷ Hạ thì tiếp tục xem những hình ảnh và phân tích của nàng, sau đó kết hợp với suy nghĩ của bản thân.
Ước chừng năm phút sau, Lộ Tây Trán mới lên tiếng: "Trễ rồi, ra ngoài trước đi, ngày mai rồi nói tiếp." Kiều Ỷ Hạ tự nhiên gật đầu, hai người cùng rời khỏi căn phòng bí mật. Phòng của Lộ Tây Trán ở lầu hai, cho nên cô ấy không cần đi lên nữa. Lúc Kiều Ỷ Hạ đi đến cầu thang thì bị Lộ Tây Trán gọi lại một tiếng: "Kiều Ỷ Hạ."
Kiều Ỷ Hạ xoay người, không hiểu gì nhìn nàng, chỉ nghe nàng có chút không tự nhiên nói: "Sau này em có thể không cần luôn chiếm tiện nghi của tôi được không." Lúc này Kiều Ỷ Hạ mới hiểu được, hóa ra nàng vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện cô ấy ôm nàng lúc nãy. Nhìn thấy bộ dạng rõ ràng là thẹn thùng nhưng còn cố giả vờ hào phóng, Kiều Ỷ Hạ có chút vui vẻ, lại có chút muốn cười, cũng giả vờ nghiêm trang đi lại gần nàng, đứng trước mặt Lộ Tây Trán, nhìn nàng. Lộ Tây Trán bị cô ấy nhìn đến bối rối, nghiêng đầu sang một bên.
"Tôi tuyên bố trước, tuy rằng chị từ chối tôi, nhưng tôi sẽ không vì lòng tự trọng của mình mà phủ nhận những lời tôi nói với chị trên vòng quay, cùng với những gì tôi làm cho chị hôm nay đều xuất phát từ đáy lòng tôi, không hề có chút giả dối nào. Như vậy, chị có thừa nhận hay không, ván cược hôm nay, chị đã thua tôi rồi." Kiều Ỷ Hạ nhìn đôi mắt của nàng, vô cùng chân thành, xen lẫn vài tia thâm tình. Lộ Tây Trán nhìn cô ấy một cái, như thể bị ánh mắt nóng rực của cô ấy làm cho bỏng, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng nói: "Không thừa nhận." Vốn tưởng rằng cô ấy nghe được đáp án như vậy thì sẽ rời đi, ai ngờ cô gái này vẫn nhìn mình như vậy, tiếng hít thở còn dồn dập như vậy. Lộ Tây Trán tức giận, thoáng nâng cao giọng điệu: "Em có nhìn tôi thêm nữa thì đáp án của tôi vẫn y như vậy." "Vậy sao? Thật đáng tiếc nha." Trong giọng nói của Kiều Ỷ Hạ xen lẫn chút ấm ức. Lộ Tây Trán vì tránh bản thân mềm lòng, xoay người không nhìn cô ấy nữa, chuẩn bị mở cửa về phòng tắm rửa. Nhưng không ngờ cô gái lưu manh này lại ôm chầm lấy mình từ phía sau, hai tay siết lấy eo nàng, mạnh mẽ và nhanh như gió hôn lên má trái nàng một cái, thậm chí còn phát ra tiếng vang lớn đến nỗi khiến người ta mặt đỏ tim đập. Lộ Tây Trán sững sờ tại chỗ, tức giận đến không nói nên lời. Chỉ thấy Kiều Ỷ Hạ kéo lên nụ cười vui vẻ, nhàn nhạt nói: "Ngủ ngon, Thương Thương." Rồi lập tức xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cao gầy đang rời đi của Kiều Ỷ Hạ, nghe được tiếng bước chân cô ấy đi lên cầu thang, Lộ Tây Trán nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó dậm mạnh chân xuống sàn nhà, khắc chế cơn choáng váng vì tức giận của bản thân. "A, thật đúng là, đến bệnh xấu hổ cũng lây nhiễm rồi."