49. Chương 49: Người phụ nữ ung dung quý phái

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 49: Người phụ nữ ung dung quý phái

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mỗi người cầm một chiếc đồng hồ bấm giây, cùng nhau đặt ra một khoảng thời gian, ví dụ 20 giây, sau đó nhắm mắt lại để ước tính. Khi mở mắt ra, dựa vào cảm nhận của bản thân mà bấm nút dừng. Trước đây, lúc rảnh rỗi Thạch Vi cũng hay lôi cấp dưới ra chơi trò này để so tài. Trò đếm giây này đòi hỏi kỹ năng và sự tập trung cao độ, chỉ cần lơ đãng một chút là không thể kiểm soát được thời gian. Thời gian càng dài, sự tập trung của con người càng dễ phân tán, khả năng thành công càng thấp.
Kiều Ỷ Hạ nhìn Lộ Tây Trán siết chặt tay cầm đồng hồ đến nỗi các khớp xương trắng bệch, không khỏi dịu dàng hỏi: "Sao vậy? Cơ thể không khỏe sao? Nếu không khỏe thì nghỉ ngơi sớm một chút nhé?"
Nhưng Lộ Tây Trán hít sâu một hơi, nói: "Bắt đầu đi." Nàng sẽ không lùi bước, cho dù sợ hãi đến mấy cũng sẽ không lùi bước. Kiều Ỷ Hạ có thể chiến thắng nỗi sợ độ cao của mình, cùng nàng đứng trên vòng quay nhìn xuống mặt đất, nàng cũng nhất định có thể làm được.
Với người bình thường, khi muốn chơi trò này sẽ đếm đầu ngón tay, mô phỏng nhịp đập của kim giây, hoặc gõ ngón tay lên mặt hay khuỷu tay. Nhưng Kiều Ỷ Hạ lại không cần, cô có khả năng cảm nhận thời gian cực kỳ nhạy bén, đây cũng là nguyên nhân vì sao cô còn rất trẻ mà đã lên chức đội phó. Theo lời Thạch Vi thì cô gái trẻ mới hai mươi mấy tuổi này, hoàn toàn chính là thiên phú dị bẩm.
Lộ Tây Trán ước tính thời gian là 2 phút 21 giây, đây là một khoảng thời gian dài khó kiểm soát. Ngay lúc ánh đèn trắng trên trần chiếu xuống hai người, họ cùng nhau nhắm mắt, hàng lông mi dày rợp như được phủ một lớp ánh sáng lấp lánh tựa mặt biển rộng lớn.
Ngay lúc nhấn nút dừng, Kiều Ỷ Hạ không vội nhìn đồng hồ mà bị ánh mắt Lộ Tây Trán ngồi bên cạnh thu hút. Trên trán nàng rịn ra một lớp mồ hôi li ti, hai tay run rẩy ôm đầu như thể vừa trải qua chuyện gì đó kinh hãi tột độ. Kiều Ỷ Hạ không kìm được mà nhẹ nhàng ôm lấy nàng, giống như đang vỗ về một đứa trẻ, an ủi nàng: "Được rồi, không sao. Chúng ta đi nghỉ ngơi."
Lộ Tây Trán bị Kiều Ỷ Hạ ôm trong lòng càng run rẩy dữ dội hơn, trên trán nàng không ngừng chảy mồ hôi, bờ môi trở nên trắng bệch. Kiều Ỷ Hạ hối hận khôn nguôi, nếu biết trước trò này sẽ khơi gợi những ký ức tồi tệ thì dù cả đời thua nàng cũng chẳng có gì đáng kể.
"Tôi không được." Lộ Tây Trán cố gắng giữ vững tâm trạng, nhưng vẫn không thể kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng. "Tôi không làm được...."
"Không có chuyện gì." Kiều Ỷ Hạ vén những sợi tóc lấm tấm mồ hôi, kiên nhẫn dỗ dành: "Lần này không được, chúng ta còn có lần sau."
Lộ Tây Trán chậm rãi đẩy cô ra, trong mắt tràn đầy chán nản không muốn ai hay biết, cùng với tuyệt vọng. Nàng lắc đầu, nói: "Thời gian sẽ không chờ tôi, nó quá tàn nhẫn, cho dù tôi có cầu xin thế nào, nó cũng không chịu ban cho tôi một cơ hội làm lại lần nữa."
-- Caroline, cô sợ?
-- Oh dear, cô đáng yêu như vậy, trác tuyệt như vậy, tôi tin chuyện này với cô chẳng qua chỉ như một bữa ăn sáng mà thôi.
-- Caroline, cô xem, Silver đang đợi cô, hắn đang ở đây đợi cô.
"2 phút 21 giây." Ánh mắt Lộ Tây Trán bây giờ như vũng nước đọng, không một chút gợn sóng, nàng giống như một thể xác không hồn, nàng cười lạnh một tiếng. "Tôi đã thua 2 phút 21 giây này."
Chiếc đồng hồ nằm bên cạnh Kiều Ỷ Hạ, hiện lên con số 2 phút 21 giây, không còn ai để ý đến nữa. Cô chính là như vậy, trong lúc làm việc gì đó, luôn tập trung một trăm phần trăm sự chú ý của mình vào đó, cho nên trong cả quá trình này, cô không nghe được tiếng thở dồn dập vì lo lắng của Lộ Tây Trán, không cảm nhận được sự run rẩy của nàng. Nhìn Lộ Tây Trán khoảnh khắc này, cô ước sao mình có thể vì nàng mà san sẻ tất cả đau khổ cùng dày vò.
"Kỳ thật, tôi là một kẻ thất bại." Đôi mắt Lộ Tây Trán vô hồn nhìn về phương xa.
"Sao như vậy được." Kiều Ỷ Hạ nắm chặt tay Lộ Tây Trán, hy vọng có thể truyền thêm sức mạnh cho nàng. "Chị là cô gái ưu tú nhất mà tôi từng gặp."
"Âm mưu dùng thành công che giấu thất bại, dùng thanh danh che đậy sự thật mình từng phạm sai lầm rất lớn, người như vậy, chẳng phải càng vô sỉ hơn sao?". Những năm gần đây, nàng luôn cố gắng khiến mình trở nên ưu tú hơn, xuất sắc hơn, dùng nó để che đậy nội tâm yếu đuối đến không chịu nổi của mình. Để bản thân không quá đáng thương, mà nàng càng đạt được nhiều thành công thì cảm giác cô đơn mất mát, thậm chí là cảm giác chán ghét bản thân, cũng càng mãnh liệt hơn. Nàng là kẻ thất bại, từ đầu đến cuối đều thất bại.
Lộ Tây Trán cúi đầu, đôi lông mày xinh đẹp cau chặt, làm cho người ta nhìn thấy mà sinh lòng thương xót, nàng thì thầm: "Tôi muốn khiến em vui vẻ, tôi không làm được. Tất cả những chuyện tôi muốn làm, tôi đều không làm được."
Kiều Ỷ Hạ nghĩ, cô sẽ mãi mãi không quên, lúc mới gặp Lộ Tây Trán, cô từng nghĩ, trên đời này sao lại có người phụ nữ tự kỷ, cao ngạo kiêu căng như vậy. Trong mắt nàng, có lẽ chỉ có bản thân mới là duy nhất, không ai có thể lọt vào mắt nàng. Nhưng càng tiếp xúc với nàng, Kiều Ỷ Hạ càng phát hiện, nàng cao ngạo, thật ra là vì nàng tự ti, nàng cao cao tại thượng, chẳng qua chỉ là một cách để che giấu nội tâm cô độc và yếu ớt của mình.
Nàng như vậy, khiến người ta đau lòng đến thế, và cũng khiến người ta yêu thương đến thế.
"Hạ." Lộ Tây Trán bỗng nhiên quay đầu, dùng ánh mắt gần như là tuyệt vọng nhìn cô. "Tôi là kẻ gây họa, em hãy tránh xa tôi một chút."
Lộ Tây Trán tựa đầu vào thành ghế, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười. Trong trí nhớ của Kiều Ỷ Hạ, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lộ Tây Trán cười, nhưng nụ cười kia lại cô đơn đến thế, thảm hại đến thế. "Tuy rằng tôi, chưa bao giờ muốn tổn thương bất kỳ ai."
Chuông cửa trong nhà vang lên, bên ngoài có người đến. Kiều Ỷ Hạ vốn đang nắm tay nàng, nghe tiếng chuông thì buông tay ra, nói: "Tôi đi mở cửa."
"Lộ giáo sư, có một vị phu nhân họ Mạnh." Việc có nên mở cửa hay không, cuối cùng vẫn phải hỏi ý của Lộ Tây Trán.
Ánh mắt Lộ Tây Trán sáng lên, đứng dậy nói: "Em lên lầu trước đi, nghỉ ngơi sớm một chút."
Kiều Ỷ Hạ cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện gật đầu, dù sao thì cô cũng là người ngoài, chắc người đến là một nhân vật quan trọng. Lộ Tây Trán sửa sang vạt áo, nhìn qua tinh thần có vẻ đã tốt hơn nhiều. Nàng không ấn nút mở cửa mà trực tiếp đi ra ngoài, tự tay mở cổng sắt.
"Cô."
Người phụ nữ trước mắt ung dung quý phái, khí chất cao quý và vẻ ưu nhã trời sinh khiến người ta không khỏi trầm trồ. Mái tóc màu cà phê được búi cao, đồ trang sức Chanel thấp thoáng, khiêm tốn nhưng không kém phần xa hoa. Bên ngoài mặc một chiếc áo ren thêu thủ công, đôi boot Miu Miu màu đen kết hợp cùng quần da, toát lên phong cách quý phái. Bên cạnh bà cũng là một cô gái xinh đẹp cao gầy, nàng chính là Hạ Lan Thu Bạch.
"Đã lâu không gặp, cháu gái cưng của cô." Người phụ nữ tiến lên vài bước nhẹ nhàng ôm Lộ Tây Trán. "Vào nhà trước đi."
Cô thương yêu cháu gái, đó là lẽ thường tình từ ngàn xưa không thể thay đổi, cho nên trong lòng Lộ Tây Trán nàng cũng cảm thấy gần gũi với bà hơn một chút. Nhưng người cô này nàng rất ít khi gặp mặt, tính ra thì hai người đã có bốn năm chưa gặp nhau rồi.
Lộ Tây Trán pha trà ngon, rót cho Mạnh Khả Quân và Hạ Lan Thu Bạch. Thật ra, sở dĩ nàng bảo Kiều Ỷ Hạ lên lầu không phải vì coi cô là người ngoài, mà là sợ Mạnh Khả Quân sẽ nhầm cô là người giúp việc mà sai bảo, còn cô thì không tiện từ chối. Ngay cả Lộ Tây Trán nàng còn không nỡ sai bảo cô, huống chi để người khác tùy tiện sai bảo. Vả lại, dù sao Kiều Ỷ Hạ cũng không quen hai người này, cố ép cô ở lại đây ngược lại sẽ khiến cô lúng túng.
"Cô, mấy năm nay ở nước ngoài sống có tốt không?" Sáu năm trước, Mạnh Khả Quân đã ly hôn với chồng cũ, sau đó gả cho một đại gia Canada, hai người cũng được xem là ân ái.
"Cũng không tệ lắm, anh ấy đối với cô rất tốt, nếu không phải quá nhớ cháu gái cưng của mình thì cô cũng không muốn trở về đây." Mặc dù Mạnh Khả Quân đã gần sáu mươi tuổi nhưng tướng mạo, khí chất đều không tầm thường, cộng với việc chăm sóc bản thân tốt, thoạt nhìn cùng lắm chỉ mới hơn bốn mươi.
"Làm phiền cô phải bận lòng rồi, con cũng sống rất tốt."
"Tây Trán." Người lên tiếng là Hạ Lan Thu Bạch, "Chị thật sự rất nhớ em, vừa xuống máy bay, ngay cả nhà cũng không về, trực tiếp gọi điện thoại cho chị, bảo chị dẫn bà đến đây thăm em."
"Cảm ơn cô, theo lý mà nói, hẳn là con nên đi vấn an cô mới phải."
"Nào." Mạnh Khả Quân xua xua tay, nắm lấy bờ vai Lộ Tây Trán, "Hai cô cháu chúng ta, khách sáo như vậy làm gì. Cô biết, con không muốn gặp cha con, cô sao có thể làm khó con được chứ. Hơn nữa, cô cũng không muốn nhìn thấy người đàn bà Đỗ Linh kia. Lần này cô về đây, mục đích chủ yếu là đến thăm con. Con nói xem, tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa, còn chưa chịu lập gia đình sao? Bạn bè của Mike rất nhiều, cô đã giúp con xem xét không ít quý công tử tài giỏi và đẹp trai rồi...."
"Cô." Lộ Tây Trán cắt ngang lời bà. "Con thật sự vô cùng cảm ơn sự quan tâm của người, nhưng bây giờ, con chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp."
"Sự nghiệp cùng tình yêu không liên quan đến nhau nha. Tây Trán à, con đọc nhiều sách như vậy, bây giờ đã làm đến giáo sư, đừng nói con ở Mỹ đã tiếng tăm lẫy lừng, cô ở Canada cũng thường xuyên nghe vài sinh viên nhắc đến con. Con còn muốn tiến xa hơn nữa sao? Đã đủ rồi. Phụ nữ quá mạnh mẽ, sẽ chẳng có người đàn ông nào muốn tiếp cận đâu."
"Đúng đúng." Mạnh Khả Quân bừng tỉnh nhận ra nói: "Suýt chút nữa đã quên chuyện chính."
Mạnh Khả Quân có vẻ như có nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết nói từ đâu, Lộ Tây Trán liền lên tiếng: "Cô, cô có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần khách sáo với con."
Mạnh Khả Quân mấp máy môi vài lần, cuối cùng cũng nói: "Chuyện này, Tây Trán, công ty đã xảy ra chuyện, con biết không?"
Nàng đã sớm biết, Mạnh Khả Quân đến tìm nàng nhất định là vì chuyện này, cái chuyện nhớ nhung nàng gì đó, chẳng qua cũng chỉ là cái cớ mà thôi. Tuy rằng tình cảm hai cô cháu có thân thiết đến mấy cũng không đến mức vì muốn gặp nàng mà cố ý về nước.
"Nghe nói."
Tập đoàn kinh tế Mạnh thị gần đây rơi vào nguy cơ thiếu hụt tài chính nghiêm trọng. Vốn dĩ sắp đạt được hợp đồng hợp tác với Malisha, một công ty nước ngoài khá nổi tiếng trong lĩnh vực điện tử, CEO của Malisha đã đồng ý giao quyền kinh doanh khu vực Á Thái cho công ty điện tử trực thuộc tập đoàn Mạnh thị chịu trách nhiệm. Ai ngờ quản lý bộ phận đầu tư của công ty lại phạm phải sai lầm trong phương án thiết kế, gây tổn thất hơn một tỷ. Mà phương án này đã được hơn một nửa cổ đông ủng hộ, cho nên tổn thất lần này chỉ có thể để mọi người cùng gánh vác. Lòng người trong Mạnh thị hoang mang, bàng hoàng, mỗi người đều cảm thấy bất an, không ít cổ đông bắt đầu bán tháo cổ phiếu. Đối thủ cạnh tranh cũng thừa cơ cho phóng viên tung ra hàng loạt tin tức nội bộ của Mạnh thị. Giá cổ phiếu Mạnh thị liên tục giảm, đứng trước nguy cơ lâm vào khủng hoảng kinh tế. Bây giờ đừng nói là hợp tác với Malisha, e rằng đến Bồ Tát sang sông cũng không thể cứu vãn nổi!
Mà Lộ Tây Trán, sao nàng có thể không biết rõ mọi chuyện được, dù Mạnh Khánh Đông không nhắc đến thì không có nghĩa là nàng hoàn toàn không hay biết gì.
"Tây Trán, cô biết, cha con đã tổn thương con rất nhiều, con không có cách nào tha thứ cho nó." Mạnh Khả Quân nắm chặt tay Lộ Tây Trán, lời nói chân thành. "Em dâu, cũng chính là mẹ con, cô ấy dịu dàng hiền thục, tú ngoại tuệ trung, ngoan ngoãn nghe lời em trai cô, nói gì cũng nghe. Là thằng em của cô không biết quý trọng. Về phần Đỗ Linh, người đàn bà kia, cô cả đời sẽ không thừa nhận cô ta là em dâu của mình."
"Cô, con so với bất cứ người nào cũng đều không muốn nhìn thấy cục diện ngày hôm nay. Lộ thị là tâm huyết cả đời của ông cố con, mẹ con nhẹ dạ, lại không có chủ kiến, bây giờ tất cả đã quá muộn. Trong tay con căn bản không có cổ phần của Lộ thị, cho dù có lòng, cũng đành bất lực."
Năm đó, sau khi cha của Lộ Hủy Vân qua đời, vì muốn tỏ ý ủng hộ chồng, bà đã cầm 40% cổ phần công ty cùng với nhà tổ họ Lộ chuyển nhượng cho Mạnh Khánh Đông. Còn 10% còn lại thì chia cho Lộ Tây Trán và Lộ Thư Dã. Nhưng lúc đó bởi vì Lộ Tây Trán cùng Lộ Thư Dã vẫn còn nhỏ, cho nên căn bản không có quyền sử dụng, người sở hữu hợp pháp vẫn là Mạnh Khánh Đông. Khi còn nhỏ, sau khi Lộ Hủy Vân qua đời, Lộ thị từng trải qua một khoảng thời gian khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Ngân hàng hối thúc trả nợ, Mạnh Khánh Đông không chỉ một lần muốn bán nhà trả tiền, ông ta trưng cầu ý kiến của Lộ Thư Dã vừa trưởng thành, thuyết phục anh dùng giá thấp bán cổ phần của mình và Lộ Tây Trán để cứu công ty. Sau đó, Lộ thị ngày càng lớn mạnh, lợi nhuận cũng tăng gấp mấy lần, ban giám đốc không ngừng tán thưởng Mạnh Khánh Đông có tài, thậm chí là nịnh nọt ông ta, nói Mạnh Khánh Đông là người lãnh đạo giỏi giang, là quái tài thực sự trong giới kinh doanh.
Thế nhưng từ sau lần đó, Mạnh Khánh Đông lại không nhắc đến chuyện trả cổ phần công ty cho hai anh em nàng.
Vì vậy, Lộ thị đã không còn, thay vào đó là Mạnh thị ngày nay.
"Trong tay cô có 5% cổ phần, tuy rằng không nhiều nhưng ít ra cũng có thể giúp con trở thành cổ đông của Mạnh thị, có tư cách tham gia ban giám đốc. Tây Trán, cô chuyển nhượng cho con vô điều kiện."
Thật ra, 5% này là Mạnh Khả Quân lợi dụng lúc cổ phiếu Mạnh thị rớt giá mà mua vào, chuyển cho Lộ Tây Trán, coi như vật quy nguyên chủ.
Không chờ Lộ Tây Trán phản ứng, bà lại nói tiếp: "Tác phong làm việc của em trai cô, cô một chút cũng không tán thành. Tập đoàn họ Mạnh, căn bản là danh bất chính, ngôn bất thuận, ban giám đốc đều là người của em trai cô, chỉ lo a dua nịnh hót, không một ai dám nói một lời. Cô hổ thẹn với em dâu, đã không dạy bảo em trai mình cho tốt. Tây Trán. Thư Dã đã không còn, chỉ còn lại mình con, cô tuyệt đối ủng hộ con một lần nữa đưa tập đoàn trở về họ Lộ."
"Cô, cô đang nói gì vậy, anh trai con không phải vẫn khỏe mạnh sao?" Đôi mày thanh tú của Lộ Tây Trán cau chặt, không thể tin nổi nhìn Mạnh Khả Quân.