Từ Khi Cậu Ấy Bày Tỏ
Gánh vai nam chính trong đêm hội
Từ Khi Cậu Ấy Bày Tỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tuần trước khi đêm hội Nguyên Đán diễn ra, ủy viên văn nghệ của lớp tìm gặp Giang Toàn.
Cô đứng từ xa nhìn Giang Toàn ngồi trong lớp, ngập ngừng khá lâu rồi mới quyết định bước tới.
“Học sinh Giang Toàn, ừm, lớp mình có việc muốn nhờ cậu giúp,” cô đến trước mặt Giang Toàn, khẽ nói.
Giang Toàn ngẩng lên, nhịp tim của ủy viên văn nghệ bỗng tăng vọt.
“Chuyện là đêm hội Nguyên Đán, lớp mình định chuẩn bị một tiết mục nhưng nam chính là bạn La Doãn Khai chẳng may bị trật chân tối qua, chắc không lên sân khấu được,” hai má cô ửng đỏ, tiếp tục nói: “Vậy nên lớp mình muốn hỏi cậu có thể thế chỗ La Doãn Khai không?”
Giang Toàn sững người giây lát, hỏi: “Thế chỗ La Doãn Khai? Chỉ còn một tuần nữa mà.”
La Doãn Khai và các bạn đã tập luyện suốt ba tuần, dù anh có thể giúp nhưng một tuần liệu có đủ thời gian ăn khớp được không? Chưa kể còn phải học thuộc lời thoại, nghiên cứu nhân vật, chỉnh sửa trang phục và tạo hình, thậm chí quần áo phải thuê lại.
“Cái đó, lời thoại hơi nhiều nhưng cố gắng chút cũng có thể học được, cốt truyện thì các bạn khác đã quen rồi, tụi mình sẽ tăng ca tập luyện cùng cậu, chắc… chắc cũng được,” giọng ủy viên văn nghệ lo lắng dần, tiếng nói càng lúc càng nhỏ. Cô vẫn chưa nghĩ đến nếu Giang Toàn không có thời gian thì sao, dù trước đây anh chẳng đến học buổi tối. Song ngoài Giang Toàn ra, cô thật sự không tìm được ai phù hợp hơn.
“Xin cậu suy nghĩ nhé, Giang Toàn, tụi mình thật sự không còn ai khác,” ủy viên văn nghệ sốt ruột nhíu mày, nói.
Thấy cô lo lắng đến vậy, Giang Toàn lấy điện thoại ra, nói: “Để tôi nghĩ đã, hết tiết sau tôi sẽ trả lời.”
Ánh mắt ủy viên văn nghệ bừng sáng, cô liên tục cảm ơn, vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm rồi rời khỏi chỗ ngồi.
[Quan: Cậu muốn giúp diễn không, tức là nam chính sẽ đổi thành cậu?]
[—: Ừm.]
[Quan: Cậu thấy thế nào, muốn giúp thì giúp, không muốn thì từ chối.]
[—: Được.]
Giang Toàn do dự. Nếu nhận lời, tuần tới anh sẽ không có nhiều thời gian ở bên Lâm Quan. Dù sao, anh còn phải về thăm bố. Giữa đêm hội Nguyên Đán và Lâm Quan, anh tự nhiên chọn ở bên anh ấy, dù họ rất cần anh.
Giang Toàn tìm QQ của ủy viên văn nghệ trong nhóm lớp, gửi tin nhắn.
[—: Các cậu hỏi người khác xem, có lẽ tôi không tiện lắm.]
Ủy viên văn nghệ trả lời ngay lập tức.
[Ủy viên văn nghệ — Vu Tất Tương: [đau khổ][đau khổ][Khóc lớn] Học sinh Giang Toàn ơi, cậu nghĩ lại được không, tụi mình thật sự rất cần cậu, cầu xin cậu đó.]
Ngón tay Giang Toàn động đậy, định trả lời thì tin nhắn của Lâm Quan hiện ra.
[Quan: Nếu cậu đi diễn, chắc chắn phải tập luyện đúng không? Lúc đó tôi có thể ở bên cạnh xem không?]
[—: Tôi không đi nữa.]
[Quan: Không muốn đi à? Thật ra tôi rất muốn xem cậu biểu diễn trên sân khấu đó.]
Giang Toàn im lặng giây lát, gõ tin nhắn bày tỏ nỗi băn khoăn.
[—: Tập luyện cần thời gian, ban ngày không đủ nên chắc chắn phải dùng buổi tối, như vậy buổi tối tôi không có nhiều thời gian ở bên cậu.]
Lâm Quan ở tầng sáu nhìn đoạn tin nhắn này, nhất là ba chữ “ở bên cậu”, lông mày hắn nhướng lên, khóe môi không kìm được nở nụ cười nhẹ. Hắn chuyển sang gửi tin nhắn thoại.
Thấy tin nhắn thoại, ngón tay Giang Toàn khựng lại phía trên nút “chuyển thành văn bản”, cuối cùng anh lấy tai nghe ra, tăng âm lượng rồi mở tin nhắn thoại của Lâm Quan.
“Không sao, tôi có thời gian. Nếu cậu muốn đi thì tôi có thể cùng cậu tập luyện, vậy thì khi trở về, thời gian hôn cậu có thể tăng lên, coi như bù đắp,” giọng trầm thấp lười nhác của Lâm Quan nhuốm đầy vẻ trêu chọc. Giọng nói của hắn như thể đang nói ngay bên tai Giang Toàn.
Bên kia, Lâm Quan thấy Giang Toàn không trả lời, tưởng mình trêu chọc quá đà, định gõ dỗ dành thì tin nhắn của Giang Toàn gửi đến.
[Người tình bé nhỏ AA: Được.]
Thấy câu trả lời, Lâm Quan dường như nghĩ ra điều gì đó, nụ cười hắn sâu thêm. Xác nhận không ai khác nghe thấy giọng mình, hắn nhấn vào tin nhắn thoại, bắt đầu nói những lời tục tĩu bằng giọng trầm thấp.
“Có chấp nhận vừa sờ vừa hôn không? Hình như cũng làm rồi. Đến lúc đó thè lưỡi ra một chút, dễ hôn hơn,”
“Thoải mái thì đừng nhịn, cứ việc th* d*c, tôi hình như đã nói là giọng cậu lúc đó rất hay, tôi muốn nghe. Khóc cũng không sao, lúc đó cậu khóc trông rất đẹp,”
“Khi hôn sâu đến mức không thở được thì đừng tránh, hãy thở bằng mũi, hơi thở phả vào mặt tôi cũng không sao,”
“Tôi hình như chưa nói với cậu, môi cậu thật sự mềm, lưỡi cũng mềm. Khi hôn thì ngoài chỗ đó ra, hình như không có chỗ nào là không mềm cả. À đúng rồi, nếu cậu khó chịu thì tôi có thể giúp,”
“Thật sự muốn hôn cậu ngay bây giờ,”
Lâm Quan còn muốn nói thêm, nhưng tin nhắn thoại tiếp theo “Muốn thấy cậu khóc” vừa gửi đi thì phía sau xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ. Thấy dấu chấm than đó, Lâm Quan không kìm được bật cười. Tuy nhiên, khi trong đầu nghĩ đến cảnh Giang Toàn nằm dưới thân hắn với đôi mắt thất thần nhìn hắn, hắn lập tức không cười nổi nữa.
“Chết tiệt, hắn có phản ứng rồi,” Lâm Quan ném điện thoại sang một bên, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh chờ cơ thể nóng bừng hạ nhiệt.
Cầm điện thoại lên lại, Giang Toàn không trả lời tin nhắn của hắn. Lâm Quan thử thăm dò gửi câu “Thích cậu” qua, không còn dấu chấm than màu đỏ nữa.
Vừa mới thả người ra thì thấy tin nhắn này, Giang Toàn vẫn chưa hoàn hồn, mặt đỏ bừng, tim đập mạnh: …
[Quan: Vừa nãy bốc đồng quá, xin lỗi.]
[Quan: Đừng giận.]
[Người tình bé nhỏ AA: Không giận. Vừa nãy, xin lỗi.]
[Quan: Xin lỗi? Cậu còn xin lỗi nữa, lát nữa cậu lại chịu không nổi mà kéo tôi vào danh sách đen đấy.]
[Người tình bé nhỏ AA: Sẽ không nữa.]
[Quan: Tôi đi nhà vệ sinh đây, cậu chỉnh độ sáng điện thoại thấp xuống, đeo tai nghe vào, gọi video.]
Giang Toàn phải giây lát mới trả lời.
[Người tình bé nhỏ AA: Sắp vào học rồi.]
[Quan: Gọi video đi, cậu cứ nghe giảng không sao, nhưng phải cho tôi thấy mặt cậu. Đeo một bên tai nghe thôi.]
Giang Toàn thật không ngờ Lâm Quan lại thẳng thắn đến thế, dần dần phá vỡ nhận thức của anh. Anh cảm thấy lời của hắn không phải đùa, nghĩ rằng hắn đã trên đường đến nhà vệ sinh. Giang Toàn bất lực, mặt đỏ bừng gọi cuộc gọi thoại. Lâm Quan bắt máy ngay lập tức.
“……”
“Lâm Quan, về rồi tôi làm cho cậu được không, cậu cứ đi học đi,” giọng Giang Toàn nhỏ đến mức khó nghe.
“Cho cậu” và “giúp cậu” có nghĩa khác nhau, Lâm Quan đoán Giang Toàn có lẽ muốn nói ý thứ hai, nhưng lại dùng từ thứ nhất, không biết là cố ý hay vô tình, hay có thể anh muốn nói đúng “cho cậu”. Dù nghĩa nào đi nữa, Lâm Quan đều thấy mình bị trêu chọc không nhẹ.
“Muốn… cậu, Giang Toàn,” Giang Toàn im lặng bên kia.
Lâm Quan quay người dựa vào lan can hành lang, giọng nhàn nhạt nói: “Lần sau chuyện không phải vấn đề thì đừng nói xin lỗi với tôi, đừng lo lắng bồn chồn vì tôi. Chúng ta không phải người lạ, đừng giấu đi những tật xấu nhỏ của cậu, chúng rất đáng yêu, tôi rất thích. Đương nhiên, tôi thích cậu hơn,” giọng trầm thấp.
“……Được,” Giang Toàn đáp.
“Ừm. Chuyện tiết mục nói xong chưa, đến lúc đó tôi sẽ cùng cậu đi tập luyện,” Lâm Quan nói.
“Hết tiết sau tôi mới nói chuyện chi tiết với họ,” Giang Toàn đáp.
“Ừm. Vậy còn điều kiện tôi nói với cậu lúc nãy thì sao?”
“…Được,” Giang Toàn đáp.
Lâm Quan còn muốn nói thêm, nhưng chuông vào lớp vang lên. Bất đắc dĩ, hắn và Giang Toàn đành kết thúc cuộc gọi.
Giang Toàn bàn bạc với Lâm Quan về việc có giúp hay không chỉ nhắc đến chuyện nam chính, nên Lâm Quan thật sự nghĩ rằng tiết mục của họ chỉ xoay quanh nam chính. Thế nhưng giờ đây, Lâm Quan đang nhìn họ tập luyện. Cảnh mở đầu là nam chính kéo tay bảo vệ nữ chính, nụ cười lịch thiệp của hắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Cô đóng vai nữ chính có lẽ vì căng thẳng nên vô thức nắm chặt tay Giang Toàn. Trong một cảnh né kiếm của sát thủ, cô xoay người quá mạnh, trực tiếp lao vào lòng Giang Toàn. Sắp bị đẩy ra ngoài, cô hoảng loạn vòng tay ôm lấy cổ anh. Giang Toàn không biết tại sao đột nhiên lại có thêm động tác này, anh theo bản năng ôm lấy eo cô.
Ánh mắt sâu thẳm, sắc lạnh bất chợt lọt vào tầm nhìn khiến cô sững sờ giây lát. Sau đó, khuôn mặt trắng ngần của cô bỗng nhanh chóng ửng hồng, vội vàng buông tay Giang Toàn ra.
“Xin, xin lỗi, vừa nãy tôi hơi lo lắng,” cô đỏ mặt lắp bắp nói.
“Không sao,” Giang Toàn ngẩng đầu, nhìn sang Lâm Quan đứng bên cạnh. Hắn mỉm cười đáp lại anh.
Cảnh tượng do sự bối rối của cô gái mà vô tình tạo nên màn tương tác bất ngờ giữa nam chính và nữ chính, đã thu hút sự chú ý của những người đứng xem. Ủy viên văn nghệ Vu Tất Tương hai mắt sáng lên, nhanh nhẹn bước tới trước mặt Giang Toàn và cô gái.
“Động tác vừa rồi hay lắm đó, tôi thấy có thể thêm vào kịch bản. Chứ nếu không thì tuyến cốt truyện quá nhiều, tình cảm nam nữ chính sẽ không có đất phát triển,” Vu Tất Tương hớn hở nói, càng nói càng thấy khả thi: “Cái nhìn nhau và cái ôm đó của hai cậu, dù trong tình huống giao đấu nhưng sau này nam nữ chính chắc chắn sẽ còn nhớ mãi, vậy chẳng phải tuyến tình cảm đã có rồi sao?”
“Hai cậu thấy thế nào?” Vu Tất Tương háo hức nhìn hai diễn viên chính.
“Mình sao cũng được,” cô vén lọn tóc mai ra sau tai, khẽ nói.
“Giang Toàn, còn cậu thì sao?” Vu Tất Tương quay sang nhìn Giang Toàn.
Giang Toàn khựng lại giây lát, rồi nâng mắt nhìn Lâm Quan. Hắn khẽ nghiêng đầu, cười đáp lại ánh mắt của anh.
“Tôi cũng được,” Giang Toàn thu lại ánh nhìn.
“Tốt! Vậy thêm vào nhé!” Vu Tất Tương vui ra mặt.
Tiết mục của lớp 22 là câu chuyện cổ trang về chàng hiệp khách giang hồ nỗ lực đạt được mục tiêu. Trên hành trình đó, chàng trai gặp vô vàn khó khăn nhưng đều lần lượt vượt qua, trưởng thành và mạnh mẽ. Câu chuyện nhằm khích lệ những bạn đang chiến đấu vì mục tiêu hay lạc lối, hãy dũng cảm tiến về phía trước, tuổi trẻ không hề e ngại, tự tin làm chủ cuộc đời tràn đầy sức sống và phóng khoáng.
Câu chuyện chia thành bốn phần. Vì Giang Toàn chưa thuộc lời thoại, tối hôm đó họ chỉ tập luyện vài cảnh đầu của phần một.
Khoảng hơn mười giờ tối, họ kết thúc buổi luyện tập. Mọi người lần lượt rời đi, nhưng Vu Tất Tương gọi Giang Toàn lại.
“Giang Toàn, hai cậu có vội về không?”
“Có chuyện gì?” Anh đi đến bên cạnh Lâm Quan, quay đầu nhìn Vu Tất Tương.
“À thì, đến lúc lên sân khấu cần trang điểm. Nếu hai cậu không vội về thì ở lại thử trang điểm xem sao,” cô nói.
Lâm Quan tưởng trang điểm chỉ quẹt vài thứ lên mặt, định vỗ nhẹ vào lưng Giang Toàn rồi đi theo. Song khi thấy Vu Tất Tương hết bóp cằm Giang Toàn lại ấn vào xương mày anh, nâng mặt anh lên để trang điểm ở khoảng cách gần như vậy mà Giang Toàn cũng nhắm mắt khẽ nâng cằm phối hợp, cuối cùng hắn bật cười vì tức giận với chính mình.
Hắn không nói gì, chỉ chống tay lên mặt bàn phía trước, tựa lưng vào mép bàn, cúi đầu lặng lẽ nhìn chằm chằm Giang Toàn.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Lâm Quan, Giang Toàn mở mắt. Mắt anh nhanh chóng bắt được ánh mắt của hắn. Sau đó, hai người cứ thế nhìn nhau không rời.
Vu Tất Tương vô tình thấy ánh mắt Giang Toàn cứ mãi nhìn Lâm Quan đứng phía sau, trong lòng có chút kinh ngạc.
Cô biết Giang Toàn dạo trước đột nhiên thân thiết với Lâm Quan. Lâm Quan là ai? Là thủ khoa khối khiến người ta phải ngước nhìn, là chàng trai lịch thiệp lễ độ, là ánh trăng sáng trong lòng vô số cô gái trong và ngoài trường. Nghe các bạn khác nói, hình như hắn còn là thiếu gia ở quận Tây Dương. Thế nhưng ngay cả một chàng trai xuất sắc về mọi mặt như vậy, Vu Tất Tương cũng chưa từng thấy hắn đi cùng ai. Cô nghĩ, chẳng lẽ người này xuất sắc đến nỗi không cần cả bạn bè sao.
Nhưng gần đây cô thường xuyên thấy Lâm Quan xuống tìm Giang Toàn hoặc Giang Toàn lên tìm Lâm Quan, hai người dường như hay cùng nhau đi học về. Đối với mối quan hệ thân thiết đột ngột của hai người, Vu Tất Tương từng thắc mắc một thời gian. Dù sao bây giờ người đồng giới cũng có thể kết hôn rồi. Song cô không thấy họ có bất kỳ hành động thân mật nào, chỉ như những người bạn bình thường. Cô lại nghĩ có lẽ chỉ vì một chuyện gì đó mà hai người đơn thuần trở thành bạn bè.
Thế nhưng vừa rồi, cô lại nhận thấy bầu không khí giữa họ có chút kỳ lạ. Giang Toàn dường như rất nghe lời Lâm Quan, còn nụ cười nhàn nhạt bất biến trên mặt Lâm Quan hình như chỉ khi đối diện với Giang Toàn mới toát ra vẻ dịu dàng không giả tạo. Giờ đây khi trang điểm, Giang Toàn vẫn không quên nhìn người phía sau, cảm giác của Vu Tất Tương lúc trước lại quay về, nhưng cô không dám nghĩ sâu hơn, chỉ kinh ngạc một chút rồi lại chuyên tâm trang điểm cho anh.
Hơn hai mươi phút sau, Vu Tất Tương dừng tay. Cô nhìn Giang Toàn đã thay đổi hẳn, cảm thấy đây chính là nam chính trong truyện. Ước mơ của cô là trở thành chuyên viên trang điểm, kỹ thuật của cô luôn rất tốt. Vẻ sắc lạnh vốn có trong ánh mắt và chân mày của Giang Toàn đã bị lớp trang điểm làm dịu bớt, toát lên sự hoạt bát và phóng khoáng của nam chính.
“Giang Toàn, cậu thử nghĩ xem nam chính cười thế nào, rồi cười một cái thử xem,” Vu Tất Tương phấn khích nói.
Nam chính ư? Giang Toàn nghĩ giây lát, nam chính là một thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, ngang tàng, phóng khoáng, lại có chút trung nhị⁽¹⁾.
Anh lấy cảm hứng, sau đó nhướng mày, khóe môi cong lên nhìn Vu Tất Tương, giọng trong trẻo rõ ràng cất lời:
“Tại hạ Ngô Sơn Trương Luật Minh, xin hỏi quý danh của cô nương.”
Đây là lời tự giới thiệu của nam chính khi lần đầu gặp nữ chính, cả người toát lên sự hào hùng của tuổi thiếu niên.
Vu Tất Tương nhìn Giang Toàn rõ ràng như biến thành một người khác, kinh ngạc đến mức che miệng. Đôi mắt cười của thiếu niên nhìn cô như thể nam chính của cô thật sự sống dậy.
Trước đó, khi Giang Toàn chưa trang điểm, trên người anh toát ra sự sắc bén áp người nhiều hơn, còn mang theo vẻ lạnh lùng xa cách. Dù trước sau đều là cùng một nụ cười, cùng một lời thoại, nhưng bây giờ anh lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác. Quả nhiên, trang điểm vẫn rất quan trọng.
“Đúng là cảm giác này! Trời ơi, cứ chốt kiểu trang điểm này thôi! Giang Toàn, cậu diễn giỏi thật á, nói diễn là diễn được liền, sau này cân nhắc đi làm diễn viên đi, biết đâu tôi còn có thể trang điểm cho cậu,” Vu Tất Tương luyên thuyên khen ngợi, suýt chút nữa là khoa chân múa tay.
Giang Toàn vừa dứt lời thoại thì nét mặt cũng trở lại bình thường, anh quay đầu nhìn phản ứng của Lâm Quan.
“Đẹp lắm, rất giỏi,” Lâm Quan mỉm cười khen.
“Đúng không, đúng không? Thật đấy, cứ như Trương Luật Minh thật sự xuất hiện trước mặt tôi vậy…”
“Ừm,” Giang Toàn mím môi, gật đầu.
“Cậu muốn tẩy trang ở nhà vệ sinh bây giờ, hay về nhà rồi tẩy?”
“Về nhà rồi tẩy đi,” Lâm Quan ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“À? Ồ, được,” Vu Tất Tương vẫn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc trước Trương Luật Minh, không nhận ra có gì đó bất thường trong câu nói của Lâm Quan. Cô tìm nước tẩy trang trong túi đồ đưa cho Giang Toàn. “Về nhà thì lấy một ít thoa lên mặt, xoa kỹ rồi rửa lại bằng nước sạch.”
“Cảm ơn,” Giang Toàn nhận lấy.
“Ò ò, vậy tôi đi đây, mai gặp lại nhé,” Vu Tất Tương thu dọn đồ đạc, đeo ba lô lên vai, chào tạm biệt họ rồi rời khỏi phòng học.
Nhìn bóng Vu Tất Tương rời đi, Lâm Quan cầm lấy hai chiếc cặp sách của họ vắt lên vai, “Đi thôi.”
Giang Toàn và Lâm Quan cũng rời khỏi phòng học.
__________________
*Chú thích:
* Trung nhị (中二): Đây là từ lóng chỉ những người tuổi thiếu niên (khoảng 14-16 tuổi) có xu hướng tự cho mình là đặc biệt, có năng lực siêu nhiên, hoặc tin vào những điều phi thực tế. Họ thường có cách nói chuyện, hành động hoặc suy nghĩ có vẻ ngầu nhưng đôi khi lại khá "trẻ con" và buồn cười trong mắt người lớn. Nói dễ hiểu là trẻ trâu.