Chương 1

Tu Tiên Trị Cận Thị thuộc thể loại Xuyên Không, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mây mù bao phủ, hoàng hôn chợt buông.
Ta chống một cành cây khô, dò dẫm bước đi.
Đi được một đoạn, ta dừng lại nghỉ chân, không khỏi thở dài một tiếng.
Ta đưa mắt nhìn quanh.
Núi xanh nối liền với ráng chiều, khắp nơi sương khói xám xịt. Thêm vào đó, ánh sáng yếu ớt và việc ta không quen địa hình khiến ta vẫn mắc kẹt trong khu rừng này.
Ôi chao!
Người ta xuyên không thì đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.
Thân xuyên thì cũng đành chịu, dù sao dùng cơ thể của chính mình vẫn thấy quen thuộc hơn.
Nhưng khổ một nỗi, ta lại là một người cận thị nặng.
Đã cận thị rồi, lúc xuyên qua lại không có kính mắt đi cùng.
Điều này khiến ta làm gì cũng không tiện lợi chút nào.
Tu chân giới quanh năm mây mù mờ mịt, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét đã “nhân súc bất phân” như ta thì càng là một cực hình.
Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên cho bằng được.
Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông. Vì thiên phú bình thường nên ta chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn, lo liệu những công việc lặt vặt trong tông môn.
Khổ nỗi thị lực của ta không được như ý, làm việc gì cũng kéo chân người khác.
Chẳng là sáng sớm nay, quản sự ngoại môn giao việc cho đám tiểu đệ tử chúng ta, lệnh cho chúng ta nhân lúc các đệ tử nội môn ra ngoài thí luyện thì tiến vào sơn môn quét dọn.
Bởi vì sương mù trên núi dày đặc, tầm nhìn kém, ta đi loanh quanh một hồi liền...
Lạc đường.
Lạ lùng ở chỗ, sao trời lại tối nhanh đến thế?
Hơn nữa, khắp nơi yên tĩnh đến lạ kỳ, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không nghe thấy.
Thật kỳ quái.
Điều ta không hề hay biết là, cách đó không xa, các đệ tử nội môn của Thanh Hợp Tông đang kinh nghi bất định nhìn chằm chằm vào ta.
Bọn họ ra ngoài thí luyện, đã đi qua Truyền Tống Trận và bị đưa thẳng đến Ma giới.
Còn ta, lại lầm lũi xông vào Truyền Tống Trận, trong lúc vô tri vô giác đã bị đưa đến nơi này, cứ mãi quanh quẩn không chịu rời đi.
Ta hoàn toàn không ý thức được nơi này nguy hiểm trùng trùng, chẳng biết lúc nào sẽ đột nhiên có một con hung thú gầm rống nhảy ra, nuốt chửng cả da lẫn xương của ta! Ta mặc đồng phục thống nhất của đệ tử ngoại môn Thanh Hợp Tông, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra thân phận.
Rõ ràng đang ở Ma giới, vậy mà ta lại chẳng mảy may hoang mang, cứ thế cầm cành cây đâm chọc lung tung, thỉnh thoảng còn tò mò ngồi xổm xuống nhìn ngắm ma hoa, ma thảo ở gần đó.
Đám đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông đã phục kích từ lâu không nhịn được mà nhỏ giọng nghị luận:
"Đúng là đệ tử ngoại môn của tông chúng ta rồi, lần trước phụ trách quét dọn động phủ của sư phụ chính là nàng ta, ta nhớ mang máng người đi cùng gọi nàng là Nhiễm Thanh Cơ."