Tu Tiên Trị Cận Thị
Chương 19
Tu Tiên Trị Cận Thị thuộc thể loại Xuyên Không, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
May mắn thay, ta kịp liếc thấy bên cạnh giường có một chồng vải đang lấp lánh dưới ánh nến.
Ta vờ cầm tấm vải đó lên ngắm nghía để che giấu sự bối rối.
Sư tôn bỗng nhiên trở nên vui vẻ hơn nhiều: "Ngươi thích sao?"
"Thích ạ!" Ta ôm tấm vải, gật đầu lia lịa.
Ôm vào lòng, ta mới phát hiện đây là vải dệt kim, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo, khéo léo tạo nên hoa văn hình vảy, mỏng như cánh ve, lấp lánh ánh sáng.
"Nếu ngươi thích thì thưởng cho ngươi vậy."
Ta vui mừng khôn xiết, đúng lúc ta chỉ có duy nhất một bộ đạo bào đồng phục của đệ tử ngoại môn, không có bộ đồ nào khác để thay.
Sau khi cảm tạ sư tôn, ta ôm tấm vải, định tự may cho mình hai bộ váy áo.
Đáng tiếc, đỉnh Thanh Sâm ít người qua lại, ta lại kém cỏi, không quen đường, ra khỏi đây chưa chắc đã tìm được tiệm may.
Nghĩ đi nghĩ lại, ta tự mình bắt tay vào làm luôn.
Phải mất khoảng nửa tháng ta mới hoàn thành xong.
Làm xong, ta vui sướng mặc lên người.
Không thể không nói, tấm vải này thật sự rất đẹp.
Dưới ánh mặt trời, hoa văn vảy lấp lánh ánh hồng nhạt.
Chiếc váy lụa rực rỡ như ráng chiều, khiến hoa phù dung cũng phải thẹn thùng.
"Sư tôn, ngài xem, ngài thấy thế nào ạ?"
Ta hớn hở chạy tới khoe với sư tôn.
Có thể cảm nhận rõ ràng ngài ấy đã ngẩn người một hồi lâu, giọng nói của ngài ấy lại hơi khàn đi.
"... Cũng được."
Nói rồi, ngài ấy lại quay mặt đi chỗ khác.
Thật là ngại ngùng.
Sau khi đã quen thuộc với đỉnh Thanh Sâm, những ngày tháng của ta trôi qua vô cùng nhàn nhã và thư thái.
Sư tôn cũng không yêu cầu ta phải ở bên cạnh hầu hạ suốt ngày, thỉnh thoảng ngài sẽ truyền thụ cho ta vài công pháp dễ hiểu, tất cả đều dựa vào việc ta tự mình lĩnh ngộ.
Mỗi ngày, ngoại trừ việc đả tọa tu luyện, sinh hoạt của ta có thể nói là muôn màu muôn vẻ.
Sáng sớm đến trước mặt sư tôn lấy lòng một chút, sau đó chạy khắp núi dắt Đại Hoàng đi dạo để rèn luyện thể lực.
Khi về thì ghé qua Linh Lung Các một vòng để mở mang kiến thức.
Lúc rảnh rỗi, sư tôn còn lần lượt giới thiệu pháp khí cho ta xem.
Gần đây ngài còn chỉ cho ta cách chế tác pháp y, bóng gió nhắc nhở ta có thể dùng số vải đó làm thành một bộ pháp y hoàn chỉnh, bao gồm cả nội phục, chính là chiếc yếm nhỏ ấy.
Cuộc sống vô cùng thú vị.
Khuyết điểm duy nhất có lẽ là ngày nào cũng chỉ được ăn Tích Cốc Đan, trong miệng nhạt nhẽo đến mức sắp mọc rêu rồi.
Lúc chập choạng tối, ta thay sư tôn đến Linh Lung Các lấy hương liệu.