Chương 21

Tu Tiên Trị Cận Thị thuộc thể loại Xuyên Không, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chúc Uy, không được vô lễ!”
Cô gái quay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông trung niên đang sải bước tới, giọng nói đầy vẻ ấm ức:
“Phụ thân, người xem, trên người nàng ta đang mặc cái này, rõ ràng là long bào của Trục ca ca!”
Trục... Trục ca ca là ai nhỉ?
Long bào lại là cái gì cơ? Người đàn ông trung niên nhìn về phía ta, ánh mắt dò xét dừng lại trên bộ váy ta đang mặc.
Có lẽ là do ta nhạy cảm, ta luôn cảm thấy ánh mắt ông ta khiến ta cực kỳ khó chịu.
Trong phút chốc, ánh mắt đó toát ra vẻ kinh ngạc, cuồng nhiệt xen lẫn với sự khát máu, điên cuồng và tham lam.
Trông hoàn toàn không giống người tốt chút nào.
Người đàn ông trung niên kích động đến mức toàn thân run rẩy:
“Long bào? Chẳng lẽ điều này có nghĩa là... người kia đang trong lúc suy yếu nhất? Trăm năm mới thoát thai một lần, trong lúc này thực lực nhất định sẽ giảm sút.”
Cô gái bắt đầu lo lắng: “Phụ thân, người nói gì cơ? Trục ca ca hiện tại đang không khỏe sao?”
Nàng ta cuống quýt xoay tròn hai vòng tại chỗ, giậm chân liên tục, rồi kéo tay người đàn ông trung niên.
“Phụ thân, vậy chúng ta còn đứng đây làm gì nữa? Chúng ta đến thật đúng lúc, nếu để kẻ xấu phát hiện ra thì Trục ca ca e rằng...”
Nàng ta không dám nói tiếp, lôi kéo người đàn ông chạy nhanh như chớp về phía tẩm điện của Tán Tiền Tiên Tôn.
Ta nhìn theo bóng họ từ xa, thầm nghĩ chắc là khách của sư tôn.
Bởi vì cái suy đoán đáng sợ trong lòng lúc nãy, ta nhất thời không có đủ can đảm để đối mặt với lão nhân gia ngài ấy.
Ta ảo não gõ gõ vào đầu mình:
“Ối, ta đúng là một đứa ngốc mà.”
Đến mặt chữ mà cũng nhìn nhầm cho được!
Ánh trăng như nước.
Bước đi trong bóng đêm, ta tìm đến bể tắm nước nóng, hy vọng một trận tắm táp sảng khoái có thể gột rửa đi sự mệt mỏi và lo âu.
Không lâu sau, ta nghe thấy tiếng nước tí tách.
Sư tỷ thế mà lại đến.
Nhìn thấy nàng, mắt ta bỗng nhiên thấy cay cay, áp lực tâm lý đè nặng bấy lâu cuối cùng cũng tìm được nơi trút bỏ.
Không đợi nước suối ngập qua eo sư tỷ, ta đã trưng ra bộ mặt mếu máo, kể lể nỗi lòng u uất:
“Ô ô ô… sư tỷ ơi, hình như ta gây họa lớn rồi.”
Vừa nói, ta vừa thút thít, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống lã chã.
“Sư tôn... sư tôn lão nhân gia ngài ấy bảo ta đi lấy Thanh Hàm Hương, kết quả... kết quả là hình như ta lấy nhầm rồi, ta lấy phải Tình Say Hương. Đến tận bây giờ ta vẫn chưa được tu tập công pháp chính thống, thị lực chẳng cải thiện được chút nào, thế nên mới không nhìn rõ chữ... ô ô ô… giờ phải làm sao đây?”
Tiếng gió mát và tiếng nước chảy ngay sát bên tai.