Tu Tiên Trị Cận Thị
Chương 7
Tu Tiên Trị Cận Thị thuộc thể loại Xuyên Không, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tương truyền rằng Tán Tiền Tiên Tôn cư ngụ tại đỉnh Thanh Sâm quanh năm cây cối xanh tươi mướt mắt, bên trong cung điện chứa vô số sách cổ và bảo vật.
Nhiều năm qua chưa từng có ai tận mắt chứng kiến, tất cả chỉ là lời đồn.
Điều này nói lên điều gì? Chắc chắn là Tán Tiền Tiên Tôn cực kỳ coi trọng nơi này.
Vậy mà ngài ấy lại tùy tiện trao lệnh bài cho ta, chẳng lẽ đây là một thử thách?
Ta đến đây chủ yếu là vì tò mò.
Dù sao mới chân ướt chân ráo đến đây, hiểu biết còn hạn hẹp, ta vẫn chưa thực sự được thấy những pháp khí truyền thuyết có thể giết địch từ xa của tu chân giới.
Nghĩ đến động cơ của Tán Tiền Tiên Tôn, ta bắt đầu chần chừ không dám bước tiếp.
Nếu đây thực sự là khảo nghiệm, ta tuyệt đối không thể hành động nông nổi.
Đang lúc do dự, một trận bụi bay thẳng vào mặt khiến ta hắt hơi một tiếng rõ to.
Tiến lại gần quan sát, ta mới phát hiện dãy kệ Đa Bảo Các này xám xịt, bên trên phủ một lớp bụi dày đặc.
Rõ ràng là đã rất lâu rồi không có ai dọn dẹp.
Ngay lập tức, ta không kìm được cơn ngứa tay.
Kể từ khi xuyên không đến đây, việc ta làm nhiều nhất lại là quét dọn.
Ta đã tự đúc kết được một bộ kinh nghiệm và phương pháp riêng.
Mỗi lần dọn dẹp, ta đều cảm thấy vô cùng sung sướng và thỏa mãn, đặc biệt là khi nhìn một động phủ bừa bộn, bẩn thỉu trở nên sáng bóng, sạch sẽ như mới.
Thế là, ta xắn tay áo lên, chuẩn bị "đại khai sát giới" một phen.
"Làm việc thôi!"
Trong góc tối, Si Vọng Thú trợn tròn mắt, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
8
Trăng đã lên giữa trời, ta vất vả lắm mới hoàn thành công việc.
Cả một Tàng Bảo Các rộng lớn bỗng chốc trở nên rực rỡ hẳn lên.
Pháp khí, bí bảo, đan dược đều được ta phân loại lại một lượt.
Bụi bặm quét sạch, thân thể nhẹ nhõm.
Chỉ là cả người mỏi nhừ, ta đang rất cần một lần tắm táp thật sảng khoái.
"Đúng rồi, nghe nói ở đỉnh Thanh Sâm hình như có một suối nước nóng."
Đây cũng là thông tin ta nghe lỏm được từ đám đệ tử ngoại môn.
Đêm càng về khuya, thêm vào việc mắt ta thực sự không nhìn rõ, lại chẳng tìm thấy ai để hỏi đường, ta đành hoàn toàn dựa vào những làn hơi nước nhè nhẹ chỉ dẫn.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, suối nước nóng đã hiện ra ngay trước mắt.
Điều khiến ta kinh ngạc chính là, nơi này vậy mà lại có người!
Nhớ đến những lời đồn đại, trong nháy mắt lòng ta bỗng hiểu ra.