Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
Chương 10: Đập nát đầu chó của ngươi
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời còn chưa sáng hẳn, Khâu Đại Ngưu muốn lên trấn bán thịt sớm nên đã dậy từ lâu, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Bạch Đào đâu, chỉ thấy Bùi Tranh bước vào.
"Tranh ca, huynh cũng lên trấn à? Bạch Đào đâu rồi? Không phải hôm qua nói là sẽ cùng đi mang đồ sao?"
Bùi Tranh trả lời, vẻ mặt không hề thay đổi: "Cậu ấy sốt rồi, nóng lắm. Ta định đi gọi thầy thuốc ở đầu làng."
Y đoán chắc hôm qua Bạch Đào tắm suối nước nóng xong, về đường lại bị cảm gió.
Hôm qua, y đã nghe thấy tiếng người bên cạnh hắt hơi suốt.
Sáng nay, vào khoảng giờ Mão (5-7 giờ sáng), Bùi Tranh nằm bên trái giường sưởi ấm, nửa tỉnh nửa mê nghe thấy Bạch Đào lẩm bẩm: "Lạnh..."
Y đưa tay thử nhiệt độ trên giường, thấy vẫn còn ấm, tưởng người kia sợ lạnh, liền dậy thêm củi.
Sau khi rửa tay, bưng đèn dầu trở lại phòng, thấy Bạch Đào mặt đỏ như gấc, trán nhăn lại, mồ hôi đầm đìa, tay siết chặt chăn bông.
Bùi Tranh đưa tay sờ thử, nóng đến mức kinh người.
Y vốn từ nhỏ thể trạng cường tráng, ít khi bị bệnh, giờ bỗng hoảng hốt, chỉ biết đắp thêm chăn của mình lên người Bạch Đào. Rồi nhớ lại hồi nhỏ khi bị sốt, Lan từng chăm sóc mình thế nào, vội vàng đi tìm khăn, nhúng nước lạnh đắp lên trán cậu.
Không ngờ, Bạch Đào bị lạnh đến mức run lên, vừa mơ mơ màng màng vừa hất khăn ra, toàn thân co lại chui sâu vào chăn.
Thấy cậu không chịu hợp tác, Bùi Tranh đành ra ngoài tìm thầy thuốc.
Vừa kết nghĩa huynh đệ hôm qua, hôm nay đã đổ bệnh, Khâu Đại Ngưu cũng sốt ruột: "Hay là ta không lên trấn nữa, đi thăm Bạch Đào một chút."
Bùi Tranh ngăn cản: "Không cần, ngươi có biết chăm bệnh đâu, thịt tươi bán nhanh hơn." Y đến đây chỉ để báo cho Khâu Đại Ngưu biết, sợ anh sốt ruột chờ lâu.
------
Đầu óc Bạch Đào choáng váng, cảm thấy mình bị đè nghẹt đến mức không thở nổi, cổ họng đau rát, mũi hoàn toàn không thể thở. Cậu gắng sức ngồi dậy sau nửa ngày vật lộn, phát hiện trên người mình đã đắp đến ba lớp chăn, lòng bàn tay đặt lên giường vẫn còn nóng rát. Chẳng trách sao đổ mồ hôi như tắm, đúng là định hấp chín cậu rồi.
Bùi Tranh nghe thấy động tĩnh trong phòng, bước vào: "Thuốc đang sắc, lát nữa uống được."
"Ta bị làm sao vậy?" Bạch Đào ngồi trên giường, khó nhọc hít thở, vừa mở miệng đã thấy giọng khản đặc.
"Thầy thuốc nói cậu nhiễm cảm gió, giữ ấm vài hôm sẽ khỏi."
"Thầy thuốc đã đến rồi?" Bạch Đào sờ lên đôi chân đã dãi dầu mưa gió hôm qua, "Chắc hôm qua xuống núi bị lạnh."
Cậu cảm thấy có chút hối hận.
Hôm qua bận rộn suốt gần nửa ngày, đến tối khi ngủ cơ thể vẫn không có dấu hiệu gì. Nào ngờ vừa nằm xuống là virus thừa cơ tấn công, đánh úp không kịp trở tay. Giờ thì đã muộn, vốn là kẻ ở nhờ nhà người ta, giờ lại khiến họ tốn công sức chăm sóc.
Bùi Tranh đưa cho cậu một cốc nước: "Trong nồi có cơm nóng."
Bạch Đào ngượng ngùng nhận lấy: "Làm phiền huynh rồi. Tiền thuốc và tiền khám bao nhiêu? Đợi ta có tiền sẽ trả lại."
Bùi Tranh nghe giọng cậu vừa khản vừa yếu, nhíu mày: "Đừng nói nữa."
Bạch Đào ngoan ngoãn ngậm miệng, uống xong cốc nước thì lí nhí cảm ơn, sau đó lại nằm xuống, mơ màng ngủ tiếp. Cơ thể cậu cần một trận chiến ác liệt với virus khi ngủ.
Bùi Tranh vừa ra khỏi phòng, chợt nhớ lời dặn của thầy thuốc, quay lại cẩn thận đắp chăn cho cậu.
Nhìn mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết trên trán Bạch Đào, phản ứng đầu tiên của Bùi Tranh là, đợi cậu khỏi bệnh rồi phải giặt sạch mấy cái chăn này. Nhưng nghĩ lại, Bạch Đào đang bệnh trông vừa yếu đuối lại tội nghiệp.
Đợi thuốc sắc xong, Bùi Tranh không nương tay gọi cậu dậy. Thấy cậu cau mày uống hết bát thuốc, y mới vác cung tên lên đường, dắt theo Đại Hắc lên núi.
Mùa đông là mùa nông nhàn, ở nhà chẳng có việc gì làm, Bùi Tranh vốn thích dạo quanh núi. Săn được gì thì tốt, không thì cũng coi như giết thời gian.
Bạch Đào đói đến mức tỉnh dậy, cảm giác toàn thân như sắp bị nướng khô thành thịt khô. Cậu ngồi bật dậy tu một bát nước lớn, mới đỡ được cái cổ họng khô rát.
Không biết là do uống thuốc hay đổ mồ hôi, giờ cảm thấy khá hơn hẳn sáng sớm. Dù mũi vẫn tắc, giọng vẫn khản, nhưng ít ra đầu không còn đau như búa bổ nữa.
Ra ngoài phòng chính, cậu vịn khung cửa ngó ra ngoài, không thấy bóng dáng Bùi Tranh đâu, ngay cả Đại Hắc cũng biến mất khỏi sân.
Nhớ tối qua Bùi Tranh có nói trong nồi còn cơm nóng, Bạch Đào chầm chậm khoác áo ngắn, lảo đảo đi vào bếp kiếm đồ ăn.
Mở nắp nồi ra, bánh bao và thức ăn đều nguội hết, cậu bèn thêm chút nước, nhóm lửa hâm nóng lại.
Trong lúc chờ cơm nóng, Bạch Đào ra bếp nhỏ ngoài phòng để múc ít nước nóng lau người. Toàn thân dính bết khó chịu, không lau qua một lượt không chịu nổi.
Lau xong, định thay quần áo, nhưng ngặt nỗi toàn bộ quần áo đang mặc đều là đồ của người ta, còn đồ của mình, áo thun quần đùi, vẫn chưa khô, đành bỏ qua.
Ăn xong, Bạch Đào cố gắng tỉnh táo hơn, rửa sạch bát đũa rồi chui vào chăn ngủ tiếp. Cậu định tự sắc thuốc, nhưng một là không biết liều lượng, hai là chẳng biết cách làm thế nào, nên đành chờ Bùi Tranh về hỏi cho rõ.
Đầu giờ Dậu (17-19 giờ), Bùi Tranh xách một con gà rừng về, thấy nồi niêu đã được rửa sạch, biết ngay Bạch Đào đã dậy giữa chừng.
Y quẳng gà vào thùng nước, rửa tay xong thì vào bếp lật lại mớ thịt ướp từ hôm qua, rồi bắt đầu sắc thuốc.
Nghe thấy động tĩnh, Bạch Đào ngáp một cái, bò dậy từ trên giường. Cảm giác cơ thể đã khá hơn rất nhiều so với buổi sáng.
Cậu không khỏi cảm thán, may mà còn trẻ, thể trạng cũng không tệ, chứ ở cái thời đại này, sốt cảm gió có thể mất mạng, chắc cậu đã đi gặp tiên rồi.
Đến bữa tối, Bùi Tranh không để Bạch Đào động tay. Y lấy phần lòng lợn và thịt đầu lợn hôm qua còn ngâm nước sốt ra, cắt đại mấy nhát, trộn với ít nước sốt còn dư, hâm nóng ít bánh bao là thành bữa cơm.
Sau khi hỏi xong cách sắc thuốc, Bạch Đào tự mình xách một cái ghế con, ngồi cạnh lò nhỏ canh nồi thuốc của mình. Hai tay chống cằm, mắt dõi theo Bùi Tranh đang bận rộn ra vào.
Bếp ấm, hai người ngồi ăn luôn ở đó. Bạch Đào vẫn đang ốm, bụng cũng không đói lắm, chỉ ăn một cái bánh bao với chút củ cải sợi còn lại.
Phải đợi hai khắc sau bữa cơm mới được uống thuốc, Bạch Đào lười biếng trò chuyện với Bùi Tranh: "Con gà rừng ngoài sân là huynh săn được hôm nay à? Có cần sơ chế không?"
"Không cần, mai hẵng tính."
Bạch Đào nhớ tối qua Bùi Tranh đã bảo đừng khách sáo, nên cũng không nói thêm chuyện giúp đỡ.
Uống thuốc xong, cậu đổ bã thuốc, rửa sạch nồi đất, vừa ngáp vừa chúc ngủ ngon với Bùi Tranh đang dọn dẹp trong bếp, rồi quay về giường ngủ tiếp.
Trước khi ngủ, Bạch Đào nghi ngờ thuốc thầy thuốc kê có thành phần an thần, nếu không thì sao hôm nay ngủ nhiều đến thế.
Trước khi đi ngủ, Bùi Tranh làm đúng lời dặn của thầy thuốc, đắp chăn kín cho cậu, chỉ chừa cái đầu, rồi mới yên tâm đi nghỉ.
Nửa đêm, Bùi Tranh nghe thấy tiếng động rất khẽ, chưa mở mắt đã cảm nhận được cánh tay mình bị người ta ôm lấy. Mồ hôi của đối phương xuyên qua lớp áo, dính lên da y. Đôi chân kia cũng không chịu nằm yên mà gác lên đùi y.
Bùi Tranh không hiểu, rõ ràng hai người đắp hai chăn riêng, sao người kia lại chui sang chăn của mình? Hôm qua ngủ còn ngoan lắm cơ mà.
Y cau mày, gạt chân Bạch Đào khỏi người mình, định rút cánh tay ra, nào ngờ lại bị cậu ôm chặt hơn, chân cũng lập tức gác trở lại.
"Chậc."
Nếu cứu người mà phiền toái đến thế, Bùi Tranh cảm thấy lần sau trước khi ra tay giúp ai, mình thật sự cần cân nhắc kỹ.
Bị người ta ôm cứng ngắc như vậy, Bùi Tranh thấy toàn thân khó chịu, mặc kệ đối phương đang bệnh, dùng chút sức mạnh đẩy cậu ra.
Trong giấc mơ, Bạch Đào thấy con Đại Hắc mà cậu từng bắt nhốt hôm trước bỗng nhiên sức mạnh bùng nổ, một phát hất cậu xuống đất. Chưa kịp phản ứng, đã bị Đại Hắc lấy dây trói lại.
Nhìn thấy con chó trói mình, Bạch Đào tức giận, mắng một trận.
Bùi Tranh tốn không ít công sức mới lôi được người về lại ổ chăn bên kia, vừa đắp chăn xong đã nghe thấy trong chăn vang lên tiếng lầm bầm: "Dám trói ta, ta đập nát cái đầu chó của ngươi."
Bùi Tranh: "..."
Y nghĩ thầm, mấy lời dặn của thầy thuốc... chắc cũng chẳng nhất thiết phải làm theo đâu.