Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
Chương 111: Dấu răng trên môi
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Hu hu~"
Bạch Đào vừa rơi nước mắt vừa vươn tay ôm chặt lấy Bùi Tranh: "Huynh thật sắt đá, sao bây giờ mới nói ra? Ta đã đợi câu này bao lâu rồi, hu~ huynh đúng là quá đáng, khiến ta khổ sở biết bao."
Bùi Tranh lúng túng vỗ lưng Bạch Đào: "Xin lỗi, xin lỗi, đều là lỗi của ta, em đánh ta đi."
Bạch Đào vẫn còn nước mắt trên mặt, hung hăng kéo cổ áo Bùi Tranh xuống, cúi đầu cắn nhẹ vào xương quai xanh.
"Tê—" Bùi Tranh không dám né, chỉ gắt gao ôm chặt lấy Bạch Đào.
Bạch Đào không nỡ cắn đến chảy máu, từ từ buông miệng ra, ngập ngừng nói: "Mặn."
Lúc này, mặt Bùi Tranh đỏ bừng, lúng túng lấy áo che dấu vết răng: "Vừa rồi đổ nhiều mồ hôi quá."
"Không sao, ta không chê." Bạch Đào ôm eo Bùi Tranh, vừa chùi nước mắt trên áo y, vừa hỏi: "Sao đột nhiên thích ta rồi?"
Ánh mắt Bùi Tranh lảng tránh: "Không phải đột nhiên thích, trước kia đã thích rồi."
Bạch Đào sớm biết cảm giác của cậu không sai, nhưng suốt thời gian qua, sự lạnh nhạt và phớt lờ của đối phương khiến cậu cảm thấy tất cả chỉ là ảo tưởng.
Cậu hung hăng trừng Phó Tranh: "Vậy tại sao trước kia không đồng ý với ta?"
Bùi Tranh hơi cúi đầu, ánh mắt đầy áy náy: "Xin lỗi, đều là lỗi của ta. Ta không dám đồng ý với em. Trong thôn này có quá nhiều người hay bàn tán, nếu em ở bên ta, đến lúc đó họ sẽ nhìn em như quái vật, né tránh em. Hơn nữa, ánh mắt đó sẽ không phai theo thời gian. Huống chi, ta là 'sao chổi', em ở bên ta, chỉ khiến lời ra tiếng vào nhiều thêm. Ta chỉ mong em sống vui vẻ, những thứ đó không phải là điều em nên gánh chịu, nên ta từ chối, thậm chí né tránh. Nhưng cuối cùng vẫn có người nói về em như vậy, ta mới nhận ra mình sai rồi. Có những người, bất kể sự thật ra sao, cũng sẽ bịa đặt lung tung. Bạch Đào, xin lỗi, ta quá ngu ngốc, cố chấp, khiến em đau lòng. Xin lỗi."
"Ta vụng về, không biết nói thế nào... nhưng ta thật sự rất thích em. Em, trong lòng ta, hoàn toàn khác biệt."
Bạch Đào nghe xong, vừa xót vừa giận, lại kéo áo Bùi Tranh ra, cắn sâu vào xương quai xanh còn lại khiến mặt y đỏ bừng.
"Huynh có ngốc không? Trước kia ta kể chuyện tiểu đầu bếp với tướng quân, huynh nói rõ ràng: chỉ cần hai người thật lòng, quan tâm gì đến ánh mắt người khác? Vậy huynh tự quyết định ta sẽ quan tâm đến họ?"
Bạch Đào tức đến suýt khóc: "Huynh đúng là cái bình hồ lô bịt miệng! Huynh không thể hỏi ta một câu sao? Miệng huynh mọc ra làm gì? Huynh thích ta, vậy lúc từ chối ta huynh không thấy đau lòng sao? Huynh không sợ ta buồn à?"
Bùi Tranh cũng rất hối hận. Thật ra, trừ đêm qua, y đã lâu không ngủ ngon. Mỗi đêm, trong đầu y toàn là vẻ mặt đau lòng của Bạch Đào. Y tự nhủ: thà đau một lúc, còn hơn đau cả đời.
"...Xin lỗi."
Bạch Đào nhìn cái tên ngốc trước mặt: "Ta không cần nghe xin lỗi. Ta muốn nghe 'Ta thích em'."
Bùi Tranh ngoan ngoãn: "Ta thích em."
Bạch Đào nở nụ cười: "Về sau huynh phải nghe lời ta hết, vì mấy ngày qua huynh nói 'Không' với ta quá nhiều."
"Được, đều nghe lời em."
Với người trong lòng, Bùi Tranh vốn không có nguyên tắc, chỉ cần đối phương vui vẻ. Trước kia y suy nghĩ quá nhiều, phụ lòng Bạch Đào. Từ nay, y sẽ đối xử thật tốt, hy vọng bù đắp phần nào.
Bạch Đào thấy Bùi Tranh vẫn chăm chú nhìn mình, gan to bành, nhón chân cắn môi y, rồi mỉm cười: "Đóng dấu, huynh là của ta rồi."
Bùi Tranh chưa từng trải qua chuyện này, ngơ ngác đưa tay chạm môi, cả người luống cuống, cổ đỏ bừng, mãi mới nói: "Em..."
Bạch Đào lại nhón chân cắn thêm một cái, rút về còn không quên dùng đầu lưỡi liếm môi: "Ta sao? Huynh là của ta, ta muốn hôn thế nào thì hôn."
Cảm giác ẩm ướt còn đọng trên môi, kèm chút đau nhức vì bị cắn, Bùi Tranh xấu hổ: "...Em, em thích là được."
Tuy Bạch Đào đây cũng lần đầu hôn người khác, nhưng mặt dày, Bùi Tranh lại thuần khiết đến thế, thật khiến người rung động.
Đợi hơi nóng trên mặt tản đi, Bùi Tranh nghiêm túc nhìn người trong lòng: "Bạch Đào, ta muốn theo đuổi em."
Bạch Đào hiểu ý, nhưng lắc đầu: "Ta thích huynh, giờ đã có huynh, khổ sở trước kia tan biến hết. Nhưng nếu sau này huynh khiến ta đau lòng, ta sẽ buồn bã như trước."
Bùi Tranh hiểu: "Ta sẽ đối xử thật tốt với em, cái gì cũng nghe theo em."
Bạch Đào vui, hai tay kéo má Bùi Tranh: "Vậy huynh phải nhớ kỹ lời hôm nay, về sau cái gì cũng phải nghe lời ta."
Cậu biết Bùi Tranh kiên quyết từ chối như vậy là bởi những gì y trải qua lúc nhỏ. Khi còn bé, y bị lời ra tiếng vào làm tổn thương đến mức chi chít vết thương. Vì từng nếm trải nỗi đau đó, y mới cố chấp không muốn cậu chịu đựng như mình.
Hơn nữa... cậu thật sự rất thích Bùi Tranh. Chỉ cần y nói "Thích", cậu nhất định gật đầu.
Nên chuyện "Theo đuổi" gì đó, Bạch Đào thấy chẳng cần thiết.
Nhưng! Những tủi thân cậu phải chịu trong thời gian qua, nhất định phải trả lại đủ! Đến lúc đó phải làm thế này thế kia, rồi lại thế này thế nọ, khiến Bùi Tranh xấu hổ đến mức rơi nước mắt!