12. Chương 12: Tiệm cầm đồ

Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhị Cẩu tưởng Bùi Tranh định lên xe, nên quay đầu nhìn về phía những người ngồi trên xe kéo. Thấy ai cũng đề phòng, hắn cũng thấy sợ nhưng không dám ngăn cản.
Vừa thấy Bùi Tranh, Trương thị lúc nãy còn hung hăng lấn át người khác liền im bặt, run rẩy nép sau, suýt nữa đẩy đứa bé ngồi sau ngã khỏi xe.
Bà biết Lan thẩm thân thiết với Bùi Tranh, nếu tiếp tục quậy phá, e sẽ bị đánh. Thuở nhỏ Bùi Tranh vốn hung dữ, nghe nói ra trận giết người không chớp mắt, lạnh máu vô cùng.
Nếu Bạch Đào biết Trương thị nghĩ gì, chắc sẽ nói: "Ha lô, này đại thẩm, đầu óc bà không có vấn đề gì chứ? Trên chiến trường không tàn nhẫn thì đợi người ta chém à?"
Thấy mọi người đều cảnh giác, Bùi Tranh trong lòng không chút xao xuyến, vì y đã quen rồi.
"Bùi đại ca! Anh đột nhiên muốn vào trấn à?" Bạch Đào nhích sang, "Ở đây vẫn còn chỗ, anh lên không?"
Những kẻ nhát gan trên xe nghe Bạch Đào nói liền ngồi thẳng dậy, sợ Bùi Tranh thật sự muốn lên.
Bạch Đào ngồi cuối xe chẳng biết lòng người thế nào, vẫn tươi cười vẫy gọi Bùi Tranh.
Thấy cậu cười vô tư, Bùi Tranh lặng lẽ đưa chiếc túi vải trong tay ra. Y nghĩ, hình như từ lần đầu gặp cậu, người này đã không sợ mình, còn khen nữa, dù lời khen nghe hơi ngượng ngùng.
Bạch Đào nhận túi, vừa mở vừa hỏi: "Gì vậy?"
Bùi Tranh không nói, giây sau thấy cậu lấy ra một chiếc cốc thủy tinh, reo lên: "Lúc ra khỏi nhà quên mang, cảm ơn Bùi đại ca!"
Cả xe chưa ai thấy vật lạ này, ai cũng tò mò rướn cổ nhìn.
Bùi Tranh thấy đau đầu, cái túi y cố tình gói xem ra phí công.
Lan thẩm không nói, đưa tay lấy cốc, cho vào túi: "Để yên đó, dạo này nhiều kẻ không sạch sẽ lắm."
Trương thị bùng nổ, nhưng có Bùi Tranh ở đây, bà chỉ dám nhỏ giọng: "Ngươi có ý gì? Ở đây ngầm chỉ ai đấy hả?"
Con gái bà từng ăn trộm, danh tiếng vì thế bị bôi đen. Giờ nghe "tay chân không sạch sẽ" là như bị đụng ngược vảy.
Lan thẩm trợn mắt: "Ai hó hé thì ta nói người đó."
Xa xa có mấy người muốn đi nhờ xe, thấy xe dừng liền bước tới.
Lan thẩm thấy ngồi chung với Trương thị thật xúi quẩy, liền kéo Bạch Đào nhảy xuống, nhường chỗ cho mấy người mới đến. Họ mới vào đầu thôn, chưa đi xa, chẳng cần trả tiền.
Trương Nhị Cẩu thấy xe đầy, không dám nhìn Bùi Tranh, quất roi cho xe chạy ngay.
Mãi đến khi xe quẹo khỏi thôn, hắn mới thở phào.
Vẻ mặt nghiêm túc, im lặng của Bùi Tranh đúng là dọa chết người.
"Xin lỗi nhé, Tiểu Đào, cháu cũng không ngồi xe được." Lan thẩm áy náy nhìn cậu, thật ra kéo cậu xuống vì sợ cậu cứ ngồi lại, thế nào cũng bị Trương thị lừa.
Trong mắt thẩm, Bạch Đào trông vô hại, dễ bị lừa.
"Không sao đâu, Trương thẩm cứ như đang tra hộ khẩu ấy, cháu ngồi trên xe cũng chẳng yên."
Nhắc tới Trương thị, Lan thẩm sầm mặt: "Đừng gọi bà ta là 'thẩm', ba ta cũng xứng chắc? Ta nói cháu, cháu mới tới thôn Thanh Hà, chưa hiểu tính bà ta. Cả nhà bà ta đều không phải thứ tốt. Sau này gặp rồi bớt qua lại."
Bạch Đào ngọt giọng: "Vâng ạ, cháu nghe Lan thẩm hết, Lan thẩm người tốt, chắc chắn không hại cháu."
Lan thẩm chẳng ăn đường ngọt, bực mình nhét túi vải vào tay Bạch Đào: "Ta nói cháu, chẳng có chút cảnh giác gì. Có câu 'Tài bất lộ thân', cháu hiểu không? Cẩn thận có ngày bị người để mắt tới!"
Bạch Đào dĩ nhiên biết "Tài bất lộ thân", nhưng lúc này không liên hệ được cái cốc thủy tinh với của cải, tạm quên đây là đồ quý hiếm ở vùng này.
"Cảm ơn Lan thẩm đã nhắc nhở." Lúc này Bạch Đào mới hiểu dụng ý Bùi Tranh bọc túi cho cốc, liền quay đầu, giơ giơ túi về phía y: "Cảm ơn Bùi đại ca đã giúp bọc túi nhé!"
Bùi Tranh lắc đầu, quay người định đi, nhưng bị ai đó giữ cánh tay, liền nghi hoặc quay lại.
Bạch Đào mời: "Bùi đại ca, hay là đi trấn luôn với ta đi? Ra ngoài rồi mà."
Bùi Tranh rút tay khỏi áo bị kéo, nhìn Bạch Đào cười ngốc ngơ, chợt lo lắng, lỡ bạc cậu đổi ở tiệm cầm đồ không đủ trả thuốc cho y thì sao?
Nghĩ một lúc, y quyết định đi theo.
Nhân tiện có thể làm mấy mũi tên mới, mấy cái cũ đã mòn hết rồi.
Dọc đường ba người nói cười rôm rả, chủ yếu là Lan thẩm và Bạch Đào trò chuyện, Bùi Tranh chỉ lắng nghe.
Chưa vào thành đã cảm nhận sự náo nhiệt của trấn, Bạch Đào tò mò nhìn bức tường thành loang lổ cùng binh lính đứng gác cổng, thấy ai mang đồ lớn ra vào đều bị kiểm tra.
Cậu tưởng chỉ huyện hoặc quận mới xây thành, không ngờ trấn cũng có tường bao, xem ra trấn Thao Dương khá phồn hoa.
Vào trong thành, đường đất biến thành đường lát đá xanh, hai bên là lầu cao thấp không đều. Ven đường chẳng thấy gánh hàng rong, nhìn qua khá sạch sẽ.
Ba người men theo trục đường chính đi khá lâu, vẫn không thấy hàng quán ven đường.
Bạch Đào hỏi Bùi Tranh: "Sao đường này không có ai bày sạp bên đường vậy?"
Bùi Tranh trả lời: "Phố chính không cho bày hàng rong."
Bạch Đào ngạc nhiên: "Nếu bày thì có bị thành quản bắt không?"
"Thành quản?" Bùi Tranh lần đầu nghe từ này.
Bạch Đào đổi cách nói: "Ý là sẽ có người trong nha môn tới bắt à?"
Bùi Tranh gật đầu: "Ừ, sẽ bị đánh trượng và phạt tiền."
Lan thẩm bổ sung: "Không chỉ vậy, đồ trong sạp cũng bị tịch thu, muốn lấy lại phải nộp tiền. Không phải trấn cháu cũng thế à? Ta cứ tưởng quy định ở đâu cũng vậy."
Bạch Đào cười trừ: "Vâng, đúng là vậy, tại cháu tưởng chỗ khác sẽ khác, nên hỏi thử thôi."
Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, trên phố vô cùng náo nhiệt. Lan thẩm nói đến chiều tối sẽ còn đông vui hơn, mỗi cửa tiệm đều treo lồng đèn, buôn bán tới canh ba mới nghỉ.
Ra khỏi phố chính, Bùi Tranh đưa Bạch Đào đi thẳng đến tiệm cầm đồ. Lan thẩm định mua ít đồ, hẹn gặp ở cổng thành rồi rời đi.
Bạch Đào căng thẳng: "Chút nữa ta nên nói gì nhỉ? Ăn mặc thế này có quá quê mùa không, lỡ chủ tiệm thấy ta nghèo rồi ép giá thì sao?"
"Chỗ này tương đối công bằng." Bùi Tranh không ngờ Bạch Đào lo xa như vậy, bất ngờ, xem ra người này nghĩ nhiều hơn y tưởng.
Trong trấn không chỉ một tiệm cầm đồ, nhưng Bùi Tranh đưa Bạch Đào đến tiệm uy tín nhất.
Tiệm cầm đồ không giống cửa tiệm khác, không mở cửa lớn, chỉ mở ô cửa sổ, dưới là quầy nhỏ nhô ra.
Bạch Đào cố tỏ ra bình tĩnh, đặt túi lên mặt quầy, nở nụ cười tự tin: "Chưởng quầy, ta mang đến cho ngươi một món đồ tốt đây."
Bùi Tranh đứng phía sau liếc nhìn một cái.
Chưởng quầy đang lật sổ, nghe vậy hứng thú ngẩng đầu: "Ồ? Tiểu huynh đệ có món gì hay vậy?"
Bạch Đào làm động tác mời: "Chưởng quầy nhìn một cái là biết ngay."
Chưởng quầy thấy cậu ăn mặc quê mùa nhưng dáng vẻ như tiểu thiếu gia gặp biến cố, đoán có lẽ phải mang đồ đi cầm.
Lão cẩn thận mở miệng túi, lấy đồ bên trong ra. Vừa nhìn liền chấn động, loại phẩm chất này chưa từng thấy bao giờ.
Làm nghề này, sở trường là giấu cảm xúc, giờ tuyệt đối không để lộ vẻ kinh ngạc.
Ông nâng chiếc cốc lên, dè dặt gõ nhẹ. Tiếng vang trong trẻo khiến ông càng chắc chắn: đây đúng là ly lưu ly. Chỉ là chưa từng thấy cái nào trong suốt đến thế, ánh sáng xuyên qua khiến người ta trầm trồ.
Thấy trên cốc còn đậy nắp gỗ, chưởng quầy không biết mở thế nào. Bạch Đào tốt bụng giúp vặn nắp.
Chưởng quầy nhìn phần miệng cốc có vân xoáy, càng nhìn càng kỳ diệu, đây là kỳ nhân phương nào chế tạo ra vậy? Có thể mài miệng lưu ly dễ vỡ đến khớp khít không kẽ hở như thế!
"Đây là món đồ tổ phụ ta khi xưa đi buôn ở hải ngoại mang về. Nay nhà gặp nạn, bất đắc dĩ mới phải mang đi cầm. Mong chưởng quầy ra tay hào phóng một chút."
Bạch Đào làm vẻ mặt khổ sở, nhìn chiếc cốc như không nỡ rời xa.
Sau một hồi hỏi han, biết đây là đồ "Cầm chết" không chuộc lại, chưởng quầy giơ ba ngón tay ra.
Bạch Đào không hiểu, liền tự động nâng giá: "300 lượng?"