Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
Chương 43: Món lẩu niềm vui
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Đào vốn chưa kịp tận hưởng cuộc sống tình tứ, đã phải bước vào vai trò "bố già" trông nom hai đứa trẻ, nhưng lại thấy khá thoải mái.
Nghĩ thế, có lẽ vì hai đứa nhỏ đã lớn, biết suy nghĩ, không khiến người phải lo lắng. Thực ra, cậu vốn là người sợ cô đơn, giờ có hai đứa trẻ bên cạnh cùng trò chuyện, cùng chia sẻ, cũng đỡ hẳn.
Nghĩ đến bữa lẩu thanh đạm ngày mai, không tiện dùng nội tạng lợn, cậu quyết định sẽ làm thêm một nồi đồ kho.
Từ sau khi rời khỏi nhà Bùi Tranh, cậu chưa bao giờ nấu lại, nhưng bây giờ lại thấy thèm. Đúng rồi, cậu sẽ làm món lẩu que xiên, vừa ngon vừa vui, những nguyên liệu như thịt xông khói hay đậu đũa mà lẩu thường không nhúng được cũng có thể bỏ vào nồi kho. Ngày mai còn có thể thêm vị nước lẩu nữa.
Quyết định xong, cậu ra ngoài tìm Khâu Đại Ngưu, nhờ họ hôm nay làm giúp vài que xiên bằng tre. Cậu biết tay nghề của mình không đủ, sợ mai làm ra sẽ chọc người khác bị thương.
Lâm Chân biết cậu sắp ra ngoài, cũng muốn đi theo, nhưng không muốn bỏ ca ca một mình, trong lòng do dự.
Lâm Tầm nhìn ra suy nghĩ của đứa em, liền dặn: "Trên đường nhớ đi theo sát, đừng chạy lung tung."
"Vậy ca ca ở nhà đợi bọn ta nhé." Lâm Chân nói xong, liền vui vẻ theo Bạch Đào ra ngoài.
Bạch Đào hỏi đứa nhỏ có muốn được cậu bế không, Lâm Chân lắc đầu. Sợ đứa nhỏ không theo kịp, Bạch Đào liền đi chậm lại, trên đường còn hỏi đứa nhỏ có muốn ăn gì không để mai tiện thể mua về nấu chung.
"Món nào cháu cũng thích, ca ca cũng vậy." Lâm Chân bày tỏ lòng trung thành, còn không quên nhắc đến phần của ca ca mình.
Bạch Đào cười, thấy đứa nhỏ thật dễ thương.
Hai người đến nơi mới phát hiện nhà Khâu Đại Ngưu và Tống Dĩ An đều khóa cửa, gọi mấy tiếng không thấy ai, đoán chắc họ đang ở nhà Bùi Tranh, liền tiếp tục đi lên.
Chưa đến nơi đã nghe tiếng Đại Hắc chạy tới, vẫy đuôi nhảy nhót.
Bạch Đào xoa đầu Đại Hắc: "Đại Hắc, lâu quá không gặp."
Lâm Chân nhìn con chó đen to tướng đang quấn lấy Bạch Đào, cao hơn mình hẳn một cái đầu, liền sợ hãi núp sau lưng cậu.
Bạch Đào thấy đứa nhỏ sợ cũng không bảo, mà bế đứa nhỏ lên: "Đại Hắc, đi nào, về thôi, chờ vài ngày ta sẽ đón tức phụ tương lai của ngươi về."
Lần trước nhà bị trộm, Bạch Đào nảy sinh ý định nuôi chó. Cậu đi hỏi khắp thôn không ai có chó sắp sinh, sau nhờ Lan thẩm tìm ở thôn bên, mới biết có một nhà có chó mẹ, chắc khoảng hơn một tháng nữa sẽ sinh.
Bạch Đào đi xem thử, phát hiện đó là một con chó lông trắng tinh, lông quanh mũi và chân dài, trông khá xinh, liền nghĩ muốn đặt trước một con chó con. Chủ nhà có vẻ không muốn, nói con chó này họ bỏ tiền mua từ trấn về, mấy thôn quanh đây chẳng nhà nào có chó trắng tinh thế.
Bạch Đào hiểu ý, đây là muốn bán lấy tiền. Cậu không rõ giá thế nào là hợp lý, cũng không muốn bị chặt. Cậu lén giơ một ngón tay ra hiệu với Lan thẩm đi cùng.
Lan thẩm trợn mắt nhìn cậu, ý là: giá đó cao quá.
Bạch Đào gật đầu, mở miệng trả giá 50 văn, cuối cùng chủ nhà mặc cả thành 60 văn.
Họ hẹn sau khi chó con dứt sữa sẽ đến đón, còn lập giấy ghi chép, trước tiên đặt cọc 20 văn.
Trên đường về, Lan thẩm vẫn tức tối nói chủ nhà này đúng là hám tiền, con chó có gì quý hóa, mà cũng đòi đến 60 văn, từng đó đủ mua hai cân gạo trắng đấy!
Bạch Đào nghĩ thầm, nếu Lan thẩm biết con Đại Hắc nhà Bùi Tranh là y bỏ ra tận 200 văn mua lại từ một lão thợ săn thì chắc mắt sẽ trợn tròn mất.
Nhưng Đại Hắc thì khác, là chó săn giỏi, đáng giá như thế.
Đợi khi cậu đón chó con về, sẽ để nó chơi với Đại Hắc, để nó học hỏi một chút.
—
Quả nhiên, Bạch Đào tìm thấy hai người Khâu Đại Ngưu ở nhà Bùi Tranh.
Lúc này Khâu Đại Ngưu đang hào hứng kể với Bùi Tranh về bữa lẩu ngày mai. Bùi Tranh đứng sau tường rào nghe, gật đầu qua loa.
Y phát hiện, ba người bọn họ trước khi Bạch Đào đến vốn không quá ham ăn, nhưng từ sau khi ăn thử đồ cậu làm, cứ như bị đánh thức "khẩu vị", cả ngày nghĩ đến ba bữa ăn gì.
Nghe rõ ý định của Bạch Đào, mọi người thấy khá mới mẻ, đều muốn thử xem sao, thế là chạy đi chặt tre, chặt về rồi ngồi làm que tre ngay trong sân nhà Bùi Tranh.
Bạch Đào thấy que đầu tiên Khâu Đại Ngưu làm xong, liền trả lại bắt làm lại: "Đầu nhọn chút, mài cho nhẵn nữa, không là cạnh sắc đâm vào tay người ta."
Bùi Tranh vừa làm vừa tưởng tượng cảnh đem mấy que xiên thả vào nồi, hơi cau mày: "Không bị lẫn mùi à?"
"Lẫn mùi gì?" Bạch Đào lúc đầu chưa hiểu.
"Mùi tre."
"Ồ, huynh nói là tre khi cho vào nồi nấu có ảnh hưởng đến mùi vị món ăn không?" Bạch Đào suy nghĩ một lúc, cũng không chắc. Trước đây que tre ở mấy tiệm lẩu xiên chắc đều đã được xử lý, chứ que tre tươi thế này thì đúng là cậu chưa từng thấy.
Cuối cùng cậu quyết định: Sau khi làm xong sẽ trụng sơ qua nước sôi, vừa diệt khuẩn vừa khử mùi.
Thế là mấy người cứ thế bận rộn đến tận chiều tối.
Bạch Đào phụ một tay đem que tre đã trụng nước trải ra nia để hong khô, sau đó chào một tiếng rồi đi sang phòng bên ôm Lâm Chân đang ngủ say trên giường đất về nhà.
——
Sáng hôm sau, mấy người ngồi xe bò của Trương Nhị Cẩu lên trấn.
Mỗi người chia nhau một việc, có người đi mua thịt, có người ra chợ rau.
Bạch Đào và Khâu Đại Ngưu thì thẳng hướng đến tiệm hạt giống.
Sau khi hỏi han, họ biết tiệm đúng là có hạt đậu đũa, nhưng đều đã được tẩm thuốc, không ăn được.
Hai người còn đang thất vọng thì tiểu nhị bảo: ở tiệm hàng khô gần đó chắc là có.
Lập tức bừng tỉnh hi vọng, Bạch Đào quay người đi ngay. Quả nhiên trong tiệm hàng khô có bán đậu đũa phơi khô. Chủ tiệm nói, trong trấn có người thích ăn cơm nấu cùng đậu nên năm nào ông cũng thu mua một ít.
Ngoài đậu, Bạch Đào còn mua thêm nấm hương khô với mộc nhĩ, sau đó lại đi mua ít gia vị, nhà cậu không đủ để nấu món kho.
Khâu Đại Ngưu đi theo sau, chịu trách nhiệm trả tiền, Bạch Đào không đấu lại được, đành để mặc hắn. Chỉ khi mua bếp và nồi thì cậu nhất định tự trả.
Lúc ký tên nhận đồ, nét chữ nguệch ngoạc như chó bò khiến lão thợ rèn phải giật mình. Nhìn bóng dáng Bạch Đào đã đi xa, lão chỉ lắc đầu: chữ như người, nhưng mà... cũng không hẳn đúng.
Mùa đông rau tươi hiếm, Tống Dĩ An đảo quanh một vòng, cuối cùng mua mấy loại nấm lạ không biết tên và củ từ mà hắn chưa từng ăn.
Còn Bùi Tranh thì hào phóng vô cùng, không chỉ mua trọn bộ nội tạng lợn, hai cân thịt ba chỉ, mà còn mua thêm hai cân thịt dê.
Sau khi mọi người mua xong, lại ngồi xe bò của Trương Nhị Cẩu về nhà.
Bếp nhà Bạch Đào đã dọn sạch sẽ, rộng rãi, mấy người quyết định sẽ nấu ăn ngay tại đây.
Khâu Đại Ngưu đổ một thau rau cần rửa vào bồn, rồi ghé sát Bùi Tranh hỏi: "Tranh ca, huynh nói chúng ta thế này có tính là mời người khác ăn cơm không?"
Bùi Tranh đang múc nước từ chum lớn thì khựng tay, hỏi lại: "Ở nhà Bạch Đào mà mời Bạch Đào ăn cơm?"
Khâu Đại Ngưu giật mình, củ cải trắng trên tay bị bẻ đôi ra. "Vậy lần sau mời lại nha?"
Bùi Tranh: "......"
Theo y thấy, lần sau với lần này chắc cũng chẳng khác là bao.