Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 2: Lối Thoát Giữa Cái Chết
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngươi tỉnh rồi sao, vật tế? Hãy tận hưởng đi..."
Giọng nói của gã đồ tể Huyết Tông lại vang lên, đều đặn như tiếng chuông tử thần.
Nguyên Phàm tỉnh lại, cảm giác lạnh lẽo từ phiến đá tế thần lại ùa đến. Lần này, không còn hoảng loạn. Hắn đã chết ba lần. Nỗi sợ hãi tột cùng đã bị bào mòn, chỉ còn lại sự bình tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét nhanh qua từng chi tiết trên tế đàn.
"Ta có vô số cơ hội," hắn tự nhủ, "Còn ngươi, chỉ cần sơ hở một lần."
Gã đồ tể vung đao.
Chết lần thứ 4:
Lần này, Nguyên Phàm đã chuẩn bị. Ngay khi cổ tay gã đồ tể vừa động, hắn lập tức lộn một vòng sang bên trái.
"Xoẹt!"
Lưỡi đao chém vào khoảng không, nơi hắn vừa nằm.
"Ồ?" Gã đồ tể hơi bất ngờ. Gã không ngờ một phàm nhân lại có phản xạ nhanh đến thế.
Nhưng Nguyên Phàm còn chưa kịp vui mừng, một luồng gió tanh tưởi ập tới. Gã đồ tể không cần thu đao, gã dùng tay còn lại, nắm đấm được bao bọc bởi một lớp huyết khí mỏng manh, đấm thẳng vào ngực Nguyên Phàm.
"Rắc!"
Xương ức vỡ nát, lục phủ ngũ tạng như bị một tảng đá lớn nghiền nát. Nguyên Phàm bay ngược ra sau, đập mạnh vào cột đá. Hắn hộc máu, ý thức dần chìm vào bóng tối.
"Chênh lệch... quá lớn. Không chỉ là kỹ năng, còn là... tu vi." Hắn nhận ra lớp huyết khí mỏng manh trên nắm đấm kia.
Bóng tối lại ập đến.
...
"Ngươi tỉnh rồi sao, vật tế?..."
Chết lần thứ 5:
Nguyên Phàm tỉnh lại. Cơn đau thấu tim phổi vẫn còn nguyên, như thể vừa mới xảy ra.
"Không thể đối đầu trực diện. Phải chạy."
Lần này, khi gã đồ tể vung đao, Nguyên Phàm không né sang trái mà lăn sang phải, hướng về phía rìa tế đàn. Hắn muốn nhảy xuống, trộn lẫn vào đám tế phẩm đang khóc lóc bên dưới.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp phạm vi ra tay của gã đồ tể. Gã xoay người, thanh quỷ đầu đao trong tay gã như có sinh mạng, vẽ một đường cung hoàn hảo.
"Phập."
Hai chân Nguyên Phàm bị chém đứt lìa.
Hắn ngã sấp xuống, cơn đau khủng khiếp khiến hắn gần như ngất lịm, nhưng hắn vẫn trơ mắt nhìn gã đồ tể bước tới, đặt chân lên lưng hắn rồi kết liễu bằng một nhát đâm xuyên tim.
"Chạy... cũng không thoát."
...
"Ngươi tỉnh rồi sao, vật tế?..."
Chết lần thứ 6:
Nguyên Phàm thở hổn hển. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang mệt mỏi rã rời. Mỗi lần "hồi đãng" đều tiêu hao tinh thần lực của hắn. Hắn không biết mình còn có thể chịu đựng được bao nhiêu lần nữa.
"Phải quan sát. Phải tìm ra biến số!"
Lần này, hắn không động đậy. Hắn mặc kệ lưỡi đao đang lơ lửng trên đầu. Hắn tận dụng 2 giây quý giá trước khi chết để quét mắt khắp thung lũng.
Gã đồ tể: Đứng ngay trước mặt.
Hai tên lính Huyết Tông: Đứng cách đó mười trượng, canh giữ lối vào duy nhất của tế đàn. Chúng đang lơ là cười đùa.
Tế phẩm: Hàng trăm người, đang quỳ lạy, không có sức phản kháng.
Rìa rừng: Cách tế đàn khoảng năm mươi trượng, tối tăm và âm u.
Và... hắn thấy rồi!
Ngay tại rìa rừng, hướng tây nam giờ, có một bụi cây rung động bất thường. Rất nhẹ, nhưng trong mắt của kẻ đã chết 6 lần, nó rõ ràng như ban ngày.
Có kẻ thứ ba đang âm thầm quan sát!
"Xoẹt!"
Đầu hắn lìa khỏi cổ. Hắn chết với một nụ cười mỉm. Hắn đã tìm thấy "sinh lộ".
...
Lần sống lại thứ 7:
"Ngươi tỉnh rồi sao, vật tế? Hãy tận hưởng đi, đây là vinh dự của ngươi..."
"Vinh dự cái đầu cha ngươi!"
Gã đồ tể còn chưa nói hết câu, Nguyên Phàm đã đột ngột gào lên. Hắn không chạy, không né tránh. Hắn dồn hết sức bình sinh, bật dậy như một con lò xo, lao thẳng về phía... hai tên lính gác Huyết Tông.
Đó là một hành động tự sát.
Gã đồ tể sửng sốt. Gã vung đao chém theo, nhưng Nguyên Phàm đã kịp lao ra khỏi phạm vi tấn công của gã.
"Nó chạy kìa! Mau bắt lấy nó!" Gã đồ tể gầm lên.
Hai tên lính gác thấy Nguyên Phàm lao tới, chúng cười khẩy, giơ cao trường mâu lên. Đối phó với một phàm nhân thì có gì khó?
Nhưng mục tiêu của Nguyên Phàm không phải là chúng.
Ngay khi chỉ còn cách hai tên lính vài bước, hắn đột ngột gào lên, giọng chói tai, vang vọng khắp thung lũng:
"HƯỚNG BẢY GIỜ! CÓ KẺ ĐỘT NHẬP! TRƯỞNG LÃO CỦA CHÚNG TA BỊ PHÁT HIỆN RỒI!"
Hắn không hét bằng ngôn ngữ bình thường, mà bằng thứ ngôn ngữ hắn học được từ ký ức của thân xác này, mô phỏng đúng giọng điệu của Huyết Tông.
Câu nói này quá bất ngờ, mang quá nhiều thông tin.
Gã đồ tể đang đuổi theo khựng người lại. "Trưởng lão nào?"
Hai tên lính gác đang giơ mâu cũng sững sờ. "Kẻ đột nhập ư?"
Theo phản xạ, cả ba tên địch đều quay đầu nhìn về hướng bảy giờ – nơi bụi cây đang rung động bất thường.
Chính là khoảnh khắc này!
Khoảnh khắc hỗn loạn chỉ vỏn vẹn 0.5 giây!
Nguyên Phàm không hề dừng lại. Hắn lách qua khe hở giữa hai tên lính gác đang mất tập trung. Hai tên này giật mình, vội vàng đâm mâu tới, nhưng đã quá muộn.
"Xoẹt!"
Mũi mâu sượt qua bả vai Nguyên Phàm, xé toạc một mảng thịt lớn.
Cơn đau ập đến, nhưng Nguyên Phàm cắn chặt răng chịu đựng. Hắn không hề dừng lại. Hắn đã vượt qua được vòng vây của chúng.
"Đồ khốn kiếp! Ngươi dám lừa bọn ta!" Gã đồ tể nhận ra mình bị lừa, tức giận gầm lên. "Giết chết nó! Tuyệt đối đừng để nó chạy thoát!"
Gã vung tay, ném thẳng thanh quỷ đầu đao về phía Nguyên Phàm. Lưỡi đao xoay tròn, rít lên trong không khí đầy sát khí.
Nguyên Phàm cảm nhận được luồng gió tử thần sau gáy. Hắn không dám ngoảnh đầu lại, chỉ đổ người về phía trước, ngã lăn xuống những bậc thang đá của tế đàn.
"Keng!"
Thanh đao cắm sâu vào bậc đá, chỉ cách đầu hắn vỏn vẹn vài centimet.
Nguyên Phàm lồm cồm bò dậy, mặc kệ máu vẫn đang chảy ướt đẫm vai. Hắn cắm đầu chạy thẳng về phía khu rừng tăm tối. Hắn không biết bụi cây kia là bạn hay thù, nhưng đó là con đường duy nhất không bị lính Huyết Tông canh giữ.
Tiếng chửi rủa, tiếng gào thét vang lên phía sau lưng, nhưng hắn không còn quan tâm nữa.
Hắn đã thoát khỏi tế đàn, thoát khỏi vòng lặp tử vong.
Giờ đây, hắn chỉ còn duy nhất một mạng sống.